Truyện Thông sử Trung Quốc

Lượt đọc: 757 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
40. Tiếng hót của Sở Trang Vương cất lên làm mọi người kinh sợ

❊ ❊ ❊

Sau khi nước Sở bị Tấn đánh bại ở Thành Bộc không lâu, Sở Thành Vương liền bị con trai là Thương Thần hại chết. Vua Thương Thần chính là Sở Mục Vương. Sở Mục Vương không can tâm chịu thất bại nên đã tăng cường thao luyện binh mã, thề quyết một trận sống chết với nước Tấn. Trước tiên, Sở Mục Vương thôn tính mấy nước nhỏ lân cận, rồi lại lôi kéo các nước Trần, Trịnh... ở Trung Nguyên. Năm thứ 6 Chu Hạng Vương (năn 613, trước Công nguyên) Sở Mục Vương đang lúc nuôi hoài bão lớn lao, phát phẫn muốn làm việc lớn, đột nhiên mắc bệnh nặng rồi chết. Con trai của Sở Mục Vương là Lữ lên ngôi, đó chính là Sở Trang Vương nổi danh hiển hách.

Nước Tấn thấy nước Sở đang bận rộn việc tang sự, lại bắt đầu hội hợp các nước chư hầu, lập hiệp ước liên minh, sau đó đã đem các nước Trần, Trịnh... mà nước Sở đã lôi kéo được, tái nhập vào phạm vi thế lực của mình. Rõ ràng các quan đại thần nước Sở đều quá nôn nóng, muốn quyết sống mái cùng nước Tấn. Thế nhưng, Sở Trang Vương vẫn trơ như gỗ đá. Trong ba năm lên ngôi trở lại đây, suốt ngày Sở Trang Vương chỉ uống rượu, săn bắn, không đoái hoài tới chính sự, còn treo lên một tấm biển lớn ở trước cửa cung với dòng chữ: “Ai dám khuyên can, lập tức chém đầu!”

Một hôm, có quan đại phu là Ngũ Cử tới thăm Sở Trang Vương. Tay Sở Trang Vương cầm cốc rượu, miệng nhai thịt hươu, đang ngà ngà say thưởng thức ca múa. Sở Trang Vương lim dim đôi mắt, hỏi:

- Quan đại phu tới đây là muốn uống rượu hay muốn xem ca múa.

Với tâm trạng nặng nề, Ngũ Cử nói:

- Có người bắt thần giải một câu đó, thần giải thế nào cũng không ra, nên phải tới đây thỉnh giáo Chúa công.

Sở Trang Vương vừa uống rượu, vừa nói:

- Câu đố gì thế? Khó giải đến vậy kia à? Ngươi nói ta coi thử.

Ngũ Cử nói:

- Ở kinh thành nước Sở, có một con chim lớn, lông vũ sắc sặc sỡ, rất ưa nhìn. Suốt ba năm trời, không bay, không hót, các quan văn võ trong triều không còn hiểu ra làm sao cả. Xin Chúa công hãy đoán thử xem, cuối cùng đó là con chim gì?

Sở Trang Vương vừa nghe đã ngầm hiểu ý tứ của Ngũ Cử, liền cười nói:

- Ta đoán ra rồi. Có khả năng đây không phải là con chim thường. Con chim ba năm không bay, hễ bay là xông thẳng lên trời; ba năm không hót, hễ cất tiếng hỏi là làm cho mọi người kinh sợ. Ngươi cứ chờ đó mà coi!

Ngũ Cử cũng đã hiểu rõ được ý tứ của Sở Trang Vương, ông sung sướng lui ra.

Lại trôi qua mấy tháng, con chim lớn - Sở Trang Vương vẫn như cũ, đã không “bay” lại không “hót”, vẫn uống rượu, săn bắt, thưởng thức ca vũ như trước. Quan đại phu Tô Tòng không thể nhẫn nại được nữa, liền tới gặp Trang Vương. Ông ta vừa bước vào của cung, đã khóc ầm lên. Sở Trang Vương nói:

- Tiên sinh, can cớ gì mà thương tâm đến thế?

Tô Tòng trả lời, nói:

- Thần tự thương mình đã gần đất, xa trời, lại thương vì nước Sở sắp diệt vong đến nơi.

Sở Trang Vương lấy làm lạ, liền hỏi:

- Làm sao tiên sinh lại chết yểu được? Nước Sở làm sao có thể diệt vong được?

Tô Tòng nói:

- Thần muốn khuyên can Chúa công, Chúa công cứ bỏ ngoài, nhất định sẽ giết chết thần. Chúa công suốt ngày lo hưởng lạc, du chơi săn bắn, không lo việc triều chính, sự diệt vong của nước Sở chẳng phải đã ở trước mắt đó sao?

Sở Trang Vương nghe xong rất tức giận, đã quở trách Tô Tòng:

- Nhà ngươi muốn tìm đến cái chết hay sao? Ta đã nói trước rồi, ai dám khuyên can ta, người đó phải chịu tội chết. Người biết rõ mà còn cố phạm, thật là ngu ngốc hết đường rồi!

Tô Tòng vô cùng đớn đau, nói:

- Thần ngu ngốc, thế nhưng Chúa công còn ngu ngốc hơn thần. Nếu Chúa công giết thần, sau khi thần chết, thần sẽ được tiếng thơm là trung thần. Nếu Chúa công lại cứ tiếp tục cung cách sống như thế này thì sớm muộn nước Sở cũng sẽ bị diệt vong, Chúa công sẽ trở thành ông vua mất nước! Chẳng phải là Chúa công còn ngu ngốc hơn thần đó sao? Thần đã nói hết, Chúa công muốn giết thì giết đi!

Sở Trang Vương đột nhiên đứng dậy, xúc động nói:

- Lời nói của quan đại phu đều là lời nói trung thực. Ta nhất định sẽ làm theo.

Sau đó, Sở Trang Vương chỉnh đốn nội chính, bắt đầu sử dụng người có công trạng, đề bạt Ngũ Cử, Tô Tòng lên các chức vị mấu chốt. Lúc đó, lệnh doãn của nước Sở là Đẩu Việt Tiêu đang nuôi dã tâm thoán quyền. Sở Trang Vương liền bổ nhiệm ba vị đại thần giúp việc lệnh doãn, làm mềm yếu bớt quyền lực của lệnh doãn, hòng chặn đứng mưu phản loạn của Đẩu Việt Tiêu.

Sở Trang Vương, một mặt cải cách chính trị, mặt khác lo mở rộng bổ sung quân đội, tăng cường huấn luyện, chuẩn bị quyết chiến với nước Tấn, rửa hận cuộc chiến ở Thành Bộc. Năm thứ ba sau khi lên ngôi, Sở Trang Vương đã xuất quân tiêu diệt nước Dung (một vùng thuộc huyện Trúc Sơn, tỉnh Hồ Bắc ngày nay); năm thứ sáu, đã đánh bại nước Tốn; năm thứ tám lại đánh bại Tộc Nhung của Lục Hồn (phía Bắc huyện Tung, tỉnh Hà Nam). Sở Trang Vương còn duyệt binh thị uy ở trên biên giới triều đình nhà Chu, làm cho Chu Định Vương sợ hãi phải cử quan đại thần là Vương Tôn Mãn với úy lạo. Sở Trang Vương gặp Vương Tôn Mãn, câu đầu tiên đã hỏi Cửu Đỉnh trong tông miếu Kinh thành triều đình nhà Chu nặng bao nhiêu. Cửu Đỉnh này là tượng trưng của quyền lực Thiên tử, hỏi trọng lượng của Cửu Đỉnh trên thực tế là uy hiếp địa vị của Chu Thiên Vương. Qua cách diễu võ giương oai này, thế lực và thanh danh của nước Sở càng thêm vang dội. Không ngờ trong nước đã phát sinh mầm móng phản loạn.

Năm thứ hai Chu Định Vương (năm 605, trước Công nguyên) Sở Trang Vương đi đánh tộc Nhung của Lục Hồn, trên đường trở về, bỗng nhiên bị một đội quân người ngựa xông ra cản đường. Thì ra Đẩu Việt Tiêu nhân lúc Sở Trang Vương đi vắng, đã làm phản. Hắn đã chiếm ảnh Đô, lại hấp tấp cất quân chặn đường Sở Trang Vương, muốn diệt Sở Trang Vương ở ngoài Thành ảnh. Sở Trang Vương thấy Đẩu Việt Tiêu người đông, thế mạnh, còn binh lính theo ông vừa mới qua chiến đấu đang còn rất mệt nhọc, biết rằng nếu chống lại thì sẽ bất lợi, liền nói:

- Cả nhà họ Đẩu có công lớn đối với nước Sở, thà để cho Việt Tiêu phụ tá, chứ ta không thể phụ Việt Tiêu được.

Liền cử Tô Tòng tới giảng hòa.

Đẩu Việt Tiêu cho rằng Sở Trang Vương lúc này khác nào một vật nằm trong túi, chỉ chờ thò tay lấy ra, sao lại có thể chịu hòa hiếu, liền nói với Tô Tòng:

- Trở về nói cho Hùng Lữ (tên của Sở Trang Vương) biết, có đủ gan thì quyết một trận sống mái, bằng không hãy mau mau đầu hàng!

Sở Trang Vương vờ lui quân, tối đến cho quân mai phục ở bờ phía Đông Chương Thủy, lại cử một đội quân hoạt động ở bờ Tây, dụ cho Đẩu Việt Tiêu qua sông. Bản thân Trang Vương dẫn một ít quân nấp ở dưới chân cầu bắc qua sông. Sớm ngày hôm sau, Đẩu Việt Tiêu thấy bờ sông bên kia có quân Sở, quả nhiên đã vượt sông, khi phát hiện bị trúng kế, muốn rút quân vè thì cầu đã bị phá sập. Đẩu Việt Tiêu kinh hoàng thất sắc, vội hạ lệnh cho binh lính bơi qua sông. Binh lính đang sắp ào xuống nước, thì nghe có tiếng viên tướng Sở quát lớn ở bờ bên kia:

- Đại tướng Nhạc Bá ở đây, Đẩu Việt Tiêu hãy mau mau đầu hàng đi!

Nói xong, liền hạ lệnh cho binh lính ra sức bắn tên nỏ. Đẩu Việt Tiêu cũng cấp rút hạ lệnh cho binh lính bắn tên nỏ sang bờ bên kia. Trong khi hai bên bắn nhau, một tay nỏ thần dưới trướng Nhạc Bá tên gọi Dưỡng Do Cơ đã bắn một phát nỏ giết chết Đẩu Việt Tiêu. Quân lính của nhà họ Đẩu thấy chủ tướng đã chết, liền bỏ chạy tán loạn. Quân Sở chia nhau đi truy bắt, thu được toàn thắng.

Sở Trang Vương đã bình định được nội loạn, lại nhờ sự chuẩn bị chu đáo trong nhiều năm, liều quyết định đem quân Bắc tiến, cùng tranh bá với nước Tấn.

Năm thứ 9 Chu Địch Vương (năm 598, trước Công nguyên). Nhân lúc nước Trần có nội loạn, Sở Trang Vương đã cử quân tới hàng phục được nước Trần. Sang năm sau, khi Sở Trang Vương đích thân dẫn đại quân đi đánh nước Trịnh, chính là đã khiêu chiến với nước Tấn, không thừa nhận địa vị bá chủ của nước Tấn.

Lẽ dĩ nhiên nước Tấn không cam lòng yếu thế. Mùa hạ năm đó, Tấn Cảnh Công cử Tuân Lâm Phụ làm đại tướng, con trai Tiên Chẩn là Tiên Hộc làm phó tướng, dẫn 600 chiếc binh xa, đi cứu viện nước Trịnh. Đại đội người, ngựa kéo tới bờ Hoàng Hà, thám tử báo cáo, nước Trịnh đã đầu hàng, quân Sở đang rút quân trở về. Tuân Lâm Phụ vốn dĩ đã không muốn đánh trận, nghe được tin này, lập tức quyết định rút quân. Tiên Hộc kiên quyết không đồng ý, gào to lên:

- Lâm trận mà rút lui thật là xỉ nhục! Nếu các người sợ quân Sở, thì một mình tôi đi!

Tiên Hộc ỷ vào tiên nhân có công lớn, bản thân lại l à con nhà tướng, từ lâu đã rất coi thường Tuân Lâm Phụ, vừa dứt tiếng gào đã dẫn ngay một đội binh xa, vượt Hoàng Hà, truy kích quân Sở. Triệu Đồng, Triệu Quát (hai người đều là cháu của Triệu Thôi, anh em của Triệu Thuấn, hiện làm tướng quốc của nước Tấn) cũng tự cho rằng, họ là những kẻ có công cao, nên không nghe theo tướng lệnh của Tuân Lâm Phụ mà dẫn đội ngũ qua sông, theo Tiên hộc, Tuân Lâm Phụ không còn cách nào, đành phải hạ lệnh cho đại quân qua sông. Tiên Hộc dương đương tự đắc nói với Triệu Đồng, Triệu Quát;

- Tôi biết chủ tướng thế nào cũng phải theo lời của chúng ta mà!

Sở Trang Vương nghe nói quân Tấn đã qua sông Hoàng Hà, liền triệu tập các bộ tướng lại để thương lượng đối sách. Quan lệnh doãn Tôn Thúc Ngao chủ trương giảng hòa với quân Tấn, sau đó thì rút quân; một số tướng lĩnh trẻ thì chủ trương cứ đánh. Sở Trang Vương nhất thời không có chủ ý. Có một tiểu thần tên gọi Ngũ Sâm nói:

- Chủ tướng quân Tấn là Tuân Lâm Phụ vừa nắm đại quyền, chưa kịp gây đựng uy tín. Phó tướng Tiên Hộc ỷ vào công lao của tiên nhân, rất coi thường Tuân Lâm Phụ, các tướng lĩnh của tam quân muốn chủ động xuất kích, lại không có thực quyền, các binh sĩ thì không biết nên nghe lời ai, quân Tấn trên dưới không đồng tâm, thần cho rằng Tấn nhất định sẽ thua. Lại nói Chúa công là vua một nước mà lại phải né tránh thần tử của nước Tấn, e rằng có làm tổn thương tới sự tôn nghiêm của nước Sở chăng?

Sở Trang Vương nghe Ngũ Sâm phân tích thấu tình đạt lý, liền hạ lệnh cho quân Sở bày thế trận, hướng tất cả các chiến xa lên phía Bắc, chuẩn bị xuất kích.

Tôn Thúc Ngao thấy quân Tấn có 600 chiếc binh xạ, thực lực hùng hậu, thì rất không yên tâm. Tôn nói với Sở Trang Vương Vương.

- Thần nghĩ, chi bằng ta cứ sai người tới giảng hòa trước, nếu họ không đồng ý cứ nhất định đòi đánh, chúng ta nghênh chiến cũng không muốn. Lúc đó, cái lý sẽ thuộc về chúng ta.

Sở Trang Vương tiếp nhận kiến nghị này, cử Thái Cưu Cư đi sứ sang quân Tấn. Tuân Lâm Phụ sai người tiếp đãi Thái Cưu Cư, ngỏ lời đồng ý giảng hòa, hơn thế còn đề xuất hai bên đồng thời cùng rút quân. Thái Cưu Cư đã hoàn thành sứ mệnh, chuẩn bị trở về doanh trại quân Sở. Nào ngờ Tiên Hộc đã chờ sẵn ở bên ngoài doanh trại, Tiên nhìn thấy Thái Cưu Cư bước ra, liền ngăn lại nói:

- Vừa nãy người tiếp đãi ngươi chưa nói được rõ ràng, ngươi trở về bảo cho nhà vua của các ngươi biết, lần này chúng ta tới đây, nếu không giết hết bọn nhà ngươi, quyết không thu binh! Mặc dù chủ tướng của chúng ta chịu hòa, nhưng Tiên Hộc ta quyết chẳng hòa đâu!

Thái Cưu Cư vô cùng bực tức, không trả lời Tiên Hộc, tiếp tục đi ra ngoài. Vừa bước ra tới cửa doanh trại, lại gặp bọn Triệu Đồng, Triệu Quát. Hai người này cầm cung nỏ chĩa vào đầu Thái Cưu Cư chửi rằng:

- Hãy bảo trọng cái đầu của ngươi, trở về bảo cho cái tên Man Tử Đầu kia biết rằng hãy cẩn thận, chớ đụng vào chúng ta!

Thái Cưu Cư trở về tới doanh trại quân Sở, thuật lại hết một lượt việc mình bị sỉ nhục như thế nào cho Sở Trang Vương nghe. Sở Trang Vương giận đữ, hỏi:

- Ai dám đánh trận đầu để cho quân Tấn biết thế nào là lợi hại?

Đại tướng Nhạc Bá ưỡn mình ra, bước lên chiến xa, lao thẳng tới đại doanh của quân Tấn. Đi chưa được bao xa đã gặp ngay mấy chục tên lính Tấn đi tuần tra, Nhạc Bá không nói câu nào, liền bắn một phát một tên làm ngã một lúc ba tên lính, lại xuống xe bắt sống một tên, sau đó nhảy lên xe, chạy về. Quân Tấn thấy tướng Sở giết người, chia làm ba đường đuổi theo. Nhạc Bá quát to:

- Tướng Tấn hãy cẩn thận, tay trái ta bắn ngựa, tay phải ta bắn người, nhìn nỏ đây!

Nói xong, bên trái bắn một phát, bên phải bắn một phát. Quả nhiên mũi tên không chệch đích, bên trái đã bắn ngã ba bốn con ngựa, bên phải bắn bị thương ba bốn người. Quân Tấn hồn bay, vía bạt, không tên nào dám đuổi theo nữa, đành giương mắt nhìn Nhạc Bá chạy về đại bản doanh của quân Sở.

Tuân Lâm Phụ thấy quân Sở tới khiêu chiến, liền vội vàng sai Ngụy Kỳ tới giảng hòa. Ngụy Kỳ chính là con trai Ngụy Trừu đã theo Tấn Văn Công Trùng Nhĩ đi chạy nạn. Ngụy Kỳ muốn làm quan đại phu, mà chưa được, ôm hận bất mãn, chỉ mong cho quân Tấn thất bại. Tuân Lâm Phụ cử Ngụy Kỳ đi giảng hòa, thế nhưng Ngụy Kỳ đã hạ chiến thư. Sau khi trở về, trái ngược lại, Ngụy Kỳ đã nói với Tuân Lâm Phụ:

- Vua Sở không đồng ý giảng hòa, nhất định đòi quyền một trận để phân thắng phụ.

Tướng Tần là Triệu Chiên cho rằng mình có bản lĩnh cao cường, luôn để lộ tài ba cho chủ tướng nhìn thấy. Lợi dụng đêm tối, Triệu Chiên dẫn quân tới đánh úp doanh trại quân Sở, nhưng do không phòng bị cẩn thận nên đã bị quân Sở phát giác. Nghe quân Sở gào to “Bắt lấy gian tế”, hoảng sợ quá, Triệu Chiên đã lên xe chạy mất. Khi Sở Trang Vương hiểu rõ tình hình, liền cho xe đuổi theo. Các tướng lĩnh quân Sở nhìn thấy Trang Vương đích thân xuất kích, cũng hăng máu rượt theo. Tôn Thúc Ngao nói với Trang Vương:

- Binh pháp nói rằng: “Thà ta đuổi người, đừng để người đuổi ta!”. Quân Tấn ức hiếp ta quá lắm, các tướng lĩnh đều ra cả rồi, chi bằng ta thừa lúc chúng không phòng bị mà đánh tới!

Lúc này, trời chưa sáng, Sở Trang Vương đã hạ lệnh xuất phát. Chỉ trong nháy mắt, tiếng trống vang như sấm, xe ngựa phóng như bay, các tướng sĩ quân Sở chen nhau xông vào doanh trại quân Tấn. Các tướng sĩ quân Tấn đang ngủ ngon giấc, không hề phòng bị. Tuân Lâm Phụ nghe thấy tiếng trống, vội vàng hạ lệch chống cự. Quân đội hai nước đánh nhau một trận lớn ở ngoại ô Thành Bí (đất Trịnh, phía Đông Trịnh Châu, tỉnh Hà Nam ngày nay). Quân Tần vừa trong giấc mộng bừng tỉnh, tinh thần rối loạn, sĩ khí sa sút, chỉ huy bất linh, đã mất hết sức chống đỡ. Còn quân Sở thì sục sôi, xông xáo chém giết, chẳng bao lâu đã đánh cho quân Tấn tơi bời, tan tác.

Tuân Lâm Phụ dẫn bọn tàn binh bại tướng, hoảng sợ chạy trốn, một lúc sau nhìn tháy Tiên Hộc từ phía sau chạy lên, đầu trúng một phát nỏ, máu tươi lang lổ đầy mặt, phải dùng chiến bào để bọc. Tuân Lâm Phụ giận dữ nói:

- Dũng tướng mà cũng rơi vào cảnh ngộ này ư?

Trong lúc nói đó, tàn binh của quân Tấn đều kéo đến. Tuân Lâm Phụ hạ lệnh gấp rút qua sông. Thế nhưng, thuyền ít người nhiều, kẻ tranh, người cướp, chúng đã tàn sát lẫn nhau. Người trên thuyền đã đầy, người đến sau bám chặt không rời, nhiều chiến thuyền đã lật nhào. Tiên Hộc đứng trên thuyền quát to:

- Ai còn bám tay vào thuyền không chịu rời ra, sẽ bị chặt đứt tay đó.

Tức thì các binh sĩ ở trên thuyền giơ cao dao lên, chặt đứt tay của số người bám vào thuyền, tay giơ lên, dao chặt xuống, máu tươi tràn ngập, nước sông bị nhuộm đỏ, cảnh tượng thật thê thảm, chẳng ai dám nhìn.

Sở Trang Vương dẫn đầu quân Sở kéo tới Thành Bí. Có người xin Sở Trang Vương thừa thắng đuổi theo. Sở Trang Vương nói:

- Nước Sở kể từ khi bị nước Tấn đánh cho thất bại ở Thành Bộc, đã không dám tranh giành với nước Tấn nữa. Thắng lợi này coi như là đã rửa sạch được sỉ nhục đó rồi. Nước Tấn và nước Sở đều là nước lớn, sớm muộn cũng phải giảng hòa, hà tất phải giết chết nhiều người.

Tức thì Sở Trang Vương hạ lệnh cho quân Sở thu quân, không truy kích nữa, thả cho quân quan nước Tấn qua sông trở về.

Trong trận chiến ở Thành Bí, đại quân nước Tấn có tới 600 chiếc binh xa, chỉ một đêm, hầu như đã hoàn toàn bị tiêu diệt. Con chim lớn Sở Trang Vương sau ba năm không hót, cuối cùng đã hót lên, nhưng lại khiến người đời kinh sợ. Ông ta đã làm bá chủ kế tiếp sau Tề Hoàn Công, Tấn Văn Công và Tần Mục Công.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.