Những Ngày Tươi Đẹp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Violet 133 Ngày Nữa

❊ ❊ ❊

133 ngày nữa

Sáu giờ. Phòng khách nhà tôi. Bố mẹ ngồi đối diện tôi, trán nhăn tít lại không mấy vui vẻ. Có vẻ thầy hiệu trưởng Wertz đã gọi mẹ khi tôi không trở lại lớp để học nốt tiết ba, cũng không học tiết thứ tư, năm, sáu và bảy.

Bố vẫn còn mặc bộ com lê công sở. Hầu như chỉ có ông nói từ đầu đến cuối. “Con đã ở đâu?”

“Chính xác ra thì, con chỉ ở phía bên kia đường thôi.”

“Ớ đâu bên kia đường cơ?”

“Chỗ con sông.”

“Con làm cái quái gì ở bờ sông trong giờ học, giữa mùa đông thế này?”

Bằng giọng đều đều, điềm tĩnh, mẹ nói, “James.”

“Có tiếng chuông báo cháy nên tất cả chúng con đều chạy ra ngoài, và Finch muốn cho con thấy một con sếu châu Á quý hiếm…”

“Finch?”

“Cậu bạn làm bài tập nhóm cùng con. Bố mẹ đã gặp rồi.”

“Bài tập này còn nhiều việc phải làm không?”

“Chúng con cần đến thăm một nơi nữa rồi sau đó là tổng hợp tất cả mọi thứ lại.”

Mẹ nói, “Violet, bố mẹ rất thất vọng.” Câu nói ấy như lưỡi dao cứa vào lòng tôi. Bố mẹ chưa bao giờ tin rằng phạt cấm túc chúng tôi hay tịch thu điện thoại hoặc máy tính, hay tất cả những hình phạt cha mẹ Amanda giáng xuống đầu nó khi nó bị bắt quả tang phạm lỗi, là đúng đắn và hiệu quả. Thay vào đó, họ nói chuyện với chúng tôi và cho chúng tôi biết họ thất vọng thế nào.

Tôi, ý tôi là thế. Họ nói với tôi.

“Con không phải là người như thế này.” Mẹ lắc đầu.

Bố nói, “Con không thể vịn vào việc mất chị gái để nổi loạn như thế được.” Ước gì, chỉ một lần thôi, họ đuổi tôi về phòng mình.

“Con không nổi loạn. Không phải như thế. Chỉ là con không đi nhảy cổ vũ nữa. Con thôi Hội học sinh rồi. Còn chơi nhạc thì con quá tệ. Con không có bạn bè cũng chẳng có bạn trai, bởi vì thế giới không ngừng lại, bố mẹ hiểu không?” Giọng tôi to dần, nhưng tôi không làm thế nào kìm nó lại được. “Ai nấy đều có cuộc sống của mình, và có lẽ con không theo kịp được. Hay có lẽ con không muốn thế. Thứ duy nhất con giỏi thì con không làm được nữa. Con thậm chí còn không muốn làm bài tập này, nhưng đây là thứ duy nhất trong cuộc đời con còn đang tiếp diễn.”

Và rồi, bởi vì họ sẽ không bắt tôi về phòng, tôi tự mình đi lên. Tôi bỏ đi ngay lúc bố nói, “Trước hết, con gái, con giỏi nhiều thứ, không chỉ…”

Chúng tôi ăn tối mà gần như không nói gì, sau đó mẹ lên phòng tôi và đọc kỹ bảng ghim treo phía trên bàn học. Bà nói, “Eleanor&Violetcom thế nào rồi?”

“Con thôi rồi. Không còn lý do gì để giữ nó nữa.”

“Chắc vậy,” mẹ nói lặng lẽ, và khi tôi nhìn lên, đôi mắt bà đỏ hoe. “Mẹ không nghĩ có lúc nào mẹ quen được với chuyện này,” bà nói rồi thở dài, tiếng thở dài tôi chưa từng nghe thấy. Đó là một tiếng thở dài đầy đau đớn và mất mát. Bà hắng giọng rồi chỉ vào tờ giấy đề Tạp Chí Mạng Mới Chưa Được Đặt Tên. “Thế kể cho mẹ về cái này đi.”

“Có khi con sẽ lập một tạp chí khác. Hoặc có khi không. Con nghĩ rằng đầu óc con chỉ tự nhiên nảy ra nó bởi vì trang Eleanor & Violet.”

“Con từng mê chăm chút cho nó lắm.”

“Vâng, nhưng nếu con lập một trang khác, con muốn nó phải khác biệt. Không chỉ những thứ ngớ ngẩn, mà cả suy nghĩ thực, viết lách thực, đời thực.”

Bà chỉ Văn học, Yêu, Sống. “Còn đây?”

“Con không biết. Có thể là các phân mục thôi.”

Bà mang ghế lại ngồi cạnh tôi. Rồi bà bắt đầu đặt câu hỏi: Trang này sẽ dành cho các độc giả nữ tầm tuổi tôi hay học phổ thông trở lên? Tôi có muốn tự mình viết hết nội dung hay sẽ làm việc với các cộng tác viên? Mục đích là gì - tại sao tôi muốn lập một tạp chí khác? Bởi vì những đứa tuổi tôi cần nơi họ có thể đến để xin lời khuyên hoặc trợ giúp hoặc để vui vẻ hoặc chỉ để tồn tại mà không cần có ai lo lắng về họ. Một nơi họ có thể trở nên không giới hạn, can đảm và an toàn, như thể đang ở trong phòng riêng của họ.

Tôi chưa suy nghĩ cẩn thận về phần lớn những điều trên, thế nên tôi trả lời, “Con không biết.” Và có lẽ toàn bộ chuyện này thật ngốc nghếch. “Nếu con có làm gì, con cũng sẽ phải bắt đầu lại, nhưng tất cả những gì con có là những ý tưởng rời rạc. Chỉ tuyển những ý tưởng rời rạc.” Tôi chỉ tay vào máy tính, rồi vào bức tường. “Giống như một mầm ý tưởng cho cái này, và một mầm ý tưởng cho cái kia. Không có gì trọn vẹn hay cụ thể.”

“‘Trưởng thành tự nó đã chứa mầm mống của hạnh phúc.” Nhà văn Pearl S. Buck đã nói vậy. Có lẽ một hạt mầm là đủ. Có lẽ đó là tất cả những gì con cần.” Bà chống tay dưới cằm và ra dấu về phía màn hình máy tính. “Chúng ta có thể bắt đầu từ những cái nhỏ. Mở một tập tin mới hoặc lấy ra một trang giấy trắng. Chúng ta sẽ biến nó thành tấm toan để mặc sức sáng tác. Hãy nhớ điều Michelangelo nói về tác phẩm điêu khắc nằm sẵn trong đá - nó đã ở đó ngay từ đầu, và công việc của ông là đưa nó ra. Từ ngữ của con cũng ở trong đó.”

Trong hai giờ tiếp theo chúng tôi động não suy nghĩ và ghi chép, và tới cuối cùng, tôi đã có một phác thảo sơ khai cho một trang tạp chí mạng và một bản phác thảo rất sơ khai cho nội dung của các mục Văn học, Yêu, Sống.

Khi mẹ chúc tôi ngủ ngon thì đã gần mười giờ. Mẹ nán lại ở cửa và nói, “Con có thể tin tưởng cậu bé này không đấy, V?”

Tôi quay ghế lại. “Finch ạ?’

“Ừ.”

“Con nghĩ là có. Ngay lúc này, cậu ấy dường như là người bạn duy nhất của con.” Tôi không chắc điều này là tốt hay xấu.

Sau khi bà đi, tôi thu người lại trên giường, máy tính để trên đùi. Tôi không thể đảm nhận tất cả nội dung được. Tôi viết xuống một vài cái tên, bao gồm Brenda Shank-Kravitz, Jordan Gripenwaldt, và Kate Finch với một dấu hỏi bên cạnh.

Mầm*. Tôi ấn lệnh tìm, và tên miền này vẫn chưa được đăng ký - wwwtapchimamcom*. Năm phút sau, nó đã được mua và đăng ký. Bởi tôi.

Nguyên gốc là Germ.

wwwgermagazinecom.

Tôi chuyển sang Facebook và gửi Finch một tin nhắn: Tớ hy vọng cậu ổn. Tớ đã đến tìm cậu, nhưng cậu không ở nhà. Bố mẹ tớ biết về vụ trốn học rồi và không hài lòng tí nào. Tớ nghĩ chuyện này có thể đặt dấu chấm hết cho cuộc dạo chơi của chúng ta.

Đèn đã tắt và đôi mắt tôi đã nhắm lại khi tôi nhận ra lần đầu tiên tôi đã quên gạch chéo ngày trên lịch. Tôi đứng dậy, bàn chân chạm xuống cái sàn gỗ man mát, rồi đi tới của buồng thay đồ. Tôi cầm lấy cái bút đánh dấu màu đen mà tôi luôn để trong tầm tay, mở nắp, đưa bút lên. Rồi bàn tay tôi khựng lại giữa chừng. Tôi nhìn vào tất cả những ngày còn lại cho tới khi tốt nghiệp và được tự do, và cảm thấy lồng ngực thắt lại một cách lạ kỳ. Chỉ còn ít ngày nữa, chẳng đến nửa năm, và rồi ai biết tôi sẽ đi đâu và làm gì?

Tôi đóng nắp bút đánh dấu lại và nắm một góc lịch rồi giật xuống. Tôi gấp tờ lịch lại, nhét nó vào sâu trong buồng thay đồ rồi quẳng cái bút vào theo. Sau đó tôi lẻn ra khỏi phòng và đi xuôi xuống hành lang.

Cửa phòng Eleanor đóng. Tôi mở cửa đi vào trong. Tường phòng sơn màu vàng và treo đầy ảnh Eleanor và những người bạn ở Indiana, Eleanor và những người bạn ở California. Cờ bang California treo trên đầu giường chị. Họa phẩm của chị dồn đống lại một góc. Bố mẹ đang bắt đầu thu dọn, từ từ sắp xếp lại những vật dụng của chị.

Tôi đặt cặp kính của chị lên tủ quần áo. “Cảm ơn đã cho em mượn,” tôi nói. “Nhưng đeo kính đau đầu lắm. Và còn xấu nữa.” Tôi như vừa nghe thấy tiếng chị cười.

Nguyễn Thùy Dung —★— NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jennifer Niven

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.