Cô Gái Trong Chiếc Thùng Gỗ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 31 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Điều khó khăn nhất của việc bị bắt giữ? Bạn nghĩ là bị bỏ đói, trừng phạt, hạ thấp nhân phẩm. Cơn khát nước không thể chịu đựng được, có thể. Hay nỗi đau không ngơi nghỉ của cái thùng gỗ thông đè lên vai bạn, làm phẳng phần phía sau đầu bạn.

Hay có thể là khoảnh khắc bạn nhận ra bạn không còn biết mình đã bị bắt trong bao lâu. Vài phút, vài tiếng, vài ngày trở thành những khái niệm mù mờ, và bạn không thể nhớ được nữa… Đã một tuần, hai tuần, hay ba? Trời vẫn còn xuân, hay đã vào hè? Còn lễ Phục sinh đã đến chưa? Năm nay vẫn có tiệc tại nhà mẹ chứ? Anh trai bạn có ăn hết phần thỏ sô cô la của bạn không?

Bạn cố níu giữ những suy nghĩ này, bởi chúng kết nối bạn với một thế giới rộng lớn hơn, với những mảnh hiện thực nơi bạn vẫn là một con người thực sự với một cuộc sống thực sự.

Nhưng sự thật là, những khoảnh khắc này thật khó khăn để nhớ tới, nên bạn không tránh khỏi việc buông bỏ chúng. Bạn càng ngày càng nghĩ ít hơn, ít hơn nữa về nhà mình, về con người bạn đã từng, về con người bạn sẽ không bao giờ trở lại lần nữa. Chỉ bạn của hiện tại.

Bạn buồn chán.

Thứ trở thành gánh nặng to lớn nhất phải mang. Không hề có những cuộc trò chuyện thân tình hay những đoạn chat chit lịch sự. Không nơi nào để đi. Không một ai để nhìn thấy. Không có ti vi để tiêu khiển với những chương trình rỗng tuếch không suy nghĩ, hay chiếc radio hứa hẹn những bài hát thời thượng, hay chiếc điện thoại thông minh lôi kéo bạn với những đoạn tin nhắn mới thú vị.

Bạn tồn tại trong một không gian mà mọi giác quan bị tước đoạt, nơi bạn ậm ừ chỉ để có gì đó mà nghe. Nơi bạn lần lượt đếm đến hai và ba và năm để tâm trí mình có gì đó để làm. Nơi bạn cào những đầu ngón tay để có điều gì đó mà cảm thấy. Nhưng ngay cả điều đó cũng chỉ có thể giết một hoặc hai giờ đồng hồ mỗi ngày.

Bạn ngủ. Quá nhiều. Bạn không muốn như vậy. Bạn hiểu bạn không nên như vậy; sẽ tốt hơn nếu bạn tỉnh táo. Nhưng bạn mệt, bạn yếu, và bạn chán. Ồ, quá chán! Ngủ trở thành thứ duy nhất còn lại cho bạn.

Tôi kể chuyện cho chính mình. Những câu chuyện trẻ con ở trường mà tôi còn nhớ. Những câu chuyện trong Kinh thánh tôi nghe được ở nhà thờ. Thoạt đầu, tôi thì thầm thành lời. Nhưng miệng tôi quá khô và nứt nẻ, những từ ngữ mắc kẹt ở cổ họng. Thế nên sau một hồi, tôi tái hiện những câu chuyện như những đoạn phim trong đầu mình. Không tưởng tượng về cuộc giải cứu của tôi, không hình ảnh về gia đình và bạn bè - bởi chúng quá đau đớn. Chỉ là những câu chuyện ngụ ngôn, truyền thuyết, truyện cổ tích. Bất kỳ thứ gì có kết thúc hạnh phúc để tiêu tốn thời gian trong đầu tôi.

Nhưng phần lớn, những câu chuyện khiến tôi rơi vào giấc ngủ trở lại. Thế nên tôi gà gật, hết tỉnh lại mơ. Ngày càng trở nên mất phương hướng, cho đến cuối cùng, tiếng bước chân giáng mạnh lên cầu thang. Tiếng cửa mở toang. Tiếng lách cách của ổ khóa, ngay gần tai tôi. Rồi cuối cùng, nắp gỗ được nâng lên. Hắn xuất hiện.

Và tôi sẽ sống lại, được cứu rỗi khỏi nỗi buồn chán của mình bằng gã đàn ông đã đặt tôi vào đó.

“Nói tao nghe về cha mày.” Hắn yêu cầu tôi một ngày nọ. Hắn nằm dài trên xô pha trong chiếc quần lót bẩn, xen kẽ việc hút điếu thuốc lá với từng hơi rít dài và uống bia.

Tôi ngồi trần truồng trên sàn, nơi tôi được phép ở lại càng lúc càng lâu hơn sau những lần bị giày vò. Tất nhiên, cái thùng gỗ thông vẫn nằm trọn trong tầm nhìn. Thỉnh thoảng tôi lại lén liếc nhìn nó, như thể thưởng ngoạn cái mặt nạ kinh sợ hay con rắn cuộn tròn. Biểu tượng của nỗi kinh hoàng khốn khổ nơi tôi. Tuy nhiên, ở góc nhìn này, trông nó không gì hơn là một chiếc quan tài bằng gỗ rẻ tiền.

Tôi không trả lời ngay. Tôi quá mải mê việc chải những ngón tay mình trên tấm thảm màu nâu đất, thứ hóa ra không chỉ có một màu nâu, mà còn rất nhiều sắc thái khác.

Hắn dùng chân đá vào vai tôi yêu cầu chú ý. “Kể tao nghe về cha mày.”

“Tại sao?”

“Cái quái gì, tại sao hả? Tao hỏi mày trả lời.” Một cú đá khác, lần này vào một bên đầu tôi. Những móng chân dày cộm, vàng ố của hắn dài và chẻ, tạo ra một vết xước trên má tôi.

Tôi không di chuyển. Đến lúc này, tôi biết điều đó là vô nghĩa. Thay vào đó, tôi dán chặt ánh mắt vào tấm thảm. Rất nhiều người đã dệt nên nó. Tôi tự hỏi dệt thảm có khó không. Tôi tự hỏi liệu mình có thể bứt ra đủ những sợi len để có thể tự làm mình nghẹt thở không.

“Tôi không nhớ ông ấy.” Cuối cùng tôi nói.

“Ông ta chết khi nào?”

“Khi tôi còn nhỏ.”

“Chuyện gì xảy ra?”

“Một tai nạn. Xe ông ấy bị lật.”

“Tên ông ta là gì?”

Tôi đào ngón tay mình sâu hơn vào tấm thảm. Tôi có thể cảm nhận bụi bẩn, đất và những mẩu đá vụn. Sợi len ngắn, quá ngắn, thật sự là vậy, để có thể trở thành một vũ khí giết người. Đáng tiếc. Nhưng tôi vẫn không thể ngừng đụng chạm vào nó. Tấm thảm vừa để giải trí, vừa là thứ tốt nhất mà căn phòng hiện có.

Tôi vẫn không biết được mình đang ở đâu. Một căn hầm, tôi nghĩ, bởi những cánh cửa sổ duy nhất đặt trên cao, và nó luôn nghe có vẻ như ai đó đi xuống cầu thang ngay trước khi hắn bước vào.

Tôi không nghĩ Florida có tầng hầm. Hoặc không nhiều. Điều đó có nghĩa tôi không còn ở Florida nữa sao? Ở Maine có hầm. Có thể hắn mang tôi về lại Maine. Tôi chỉ cách mẹ tôi một con phố. Nếu tôi có thể lấy lại sức mạnh, năng lượng và cơ may để bò lên một trong những cửa sổ cao kia, tôi có thể đi bộ về trang trại của mẹ. Và như vậy, tôi lại được về nhà lần nữa.

Hắn đá tôi lần nữa.

“Ông có cha không?” Tôi hỏi.

“Tất nhiên.”

“Ông nhớ tên ông ta chứ?”

“Không. Lúc nào cũng gọi ông ta là Đầu Đất nên chẳng biết tên thật. Ông ta là tài xế xe container. Giống tao.”

“Ông là tài xế xe container?” Tôi không ngừng được; tôi ngước lên nhìn ngạc nhiên, sự khám phá thông tin cá nhân cuối cùng cũng lôi kéo được sự chú ý của tôi khỏi tấm thảm bẩn thỉu.

Hắn bắt gặp cái nhìn trên khuôn mặt tôi và cười lớn. “Ồ, khỉ thật, chứ mày nghĩ tao làm gì trong lúc rảnh? Phải làm việc. Cái tổ cúc cu này đâu phải miễn phí.”

“Chúng ta vẫn còn ở Florida chứ?” Tôi hỏi. “Lúc này vẫn còn là kỳ nghỉ xuân chứ?”

Hắn chỉ cười lần nữa, nhấp một ngụm bia. “Sẽ rời khỏi đây nhanh thôi.” Hắn nói. “Việc lớn lần này. Có thể phải đi một tuần liền.”

Cái nhìn hắn ném cho tôi là sự tính toán. Nhưng tôi không cân nhắc chuyện đó. Tôi quá bận rộn với cảm giác máu dồn lên mặt. Một tuần ư? Suốt bảy ngày trời? Một mình trong cái thùng gỗ? Não tôi đóng sập lại. Những ngón tay tóe máu cào vào mặt thảm. Một tuần?

“Molly.” Hắn nói. Hắn không hút thuốc nữa. Thay vào đó, kẹp điếu thuốc ở ngón tay khi nhìn tôi.

“Gì cơ?”

“Tên mày là Molly. Tên mày là gì?”

Tôi mở miệng. Tôi khép miệng. Tôi thật sự không hiểu. Mọi cơ và xương trên cơ thể tôi đau nhức. Tôi muốn thoát khỏi nỗi đau bằng cách đi ngủ. Nhưng tôi không thể ngủ. Bởi hắn ở đây, và tôi đang ở bên ngoài cái thùng, và cái thảm chứa nhiều hơn nửa tá sắc thái của màu nâu, và điều này gần với trải nghiệm mà tôi sắp nhận được.

Hơn hẳn những bộ phim, những trò chơi điện tử hay nhắn tin. Cảm giác của cái thảm đầy bụi bẩn bên dưới ngón tay tôi. Một công việc thám hiểm thật sự.

“Tên mày là gì?” Hắn hỏi lần nữa.

“Ừm, Molly?”

“Không phải như thế. Phải là câu trả lời, không phải câu hỏi. Nào, cái tên chết tiệt của mày là gì?”

“Molly.” Tôi nói với nhiều niềm tin hơn, bắt đầu theo kịp. Vậy là hắn muốn gọi tôi là Molly. Gì cũng được. Molly, thành thật mà nói không phải là thứ tồi tệ nhất từng xảy đến với tôi.

“Nào, tên cha mày?”

Tôi ngừng lại. Và chỉ trong một giây…

Đó là một chiều Chủ nhật. Tôi ăn mặc chỉnh tề. Tôi đứng bên cạnh mộ cha tôi, nắm tay mẹ khi bà lặng lẽ khóc. Anh trai tôi đứng thẳng người bên cạnh bà.

“Ông ấy yêu các con.” Mẹ tôi nói, các ngón tay bấu chặt tay tôi. “Ông sẽ tự hào…”

Nhưng chỉ như thế tôi không thể nói được cái tên. Tôi có thể hình dung nó được khắc trên bia mộ bằng đá granit đen, nhưng tôi không thể từ bỏ. Cha tôi không gì khác hơn là một huyền thoại, một câu chuyện từng được mẹ kể cho tôi. Nhưng ông là của tôi và tôi chỉ cần một chút ít những gì còn lại của mình.

Gã đàn ông đá tôi lần nữa, sau cổ. Tôi thì thầm:

“Edgar.”

Đáp lại, hắn đập bàn chân hắn vào tôi mạnh hơn, lần này ngay tai. “Nói láo.”

“Tôi không…”

“Ngu ngốc.” Hắn vẩy điếu thuốc trước mặt tôi. Tôi nhìn vầng sáng một cách lo lắng. Tôi biết nó có thể làm gì. “Tên cha mày. Tao muốn nó! ”

“Edgar.” Tôi lẩm bẩm lần nữa.

“Mày nói láo.” Hắn gầm lên khi nhảy khỏi ghế. “Tên, tên, tên, cho tao cái tên khốn kiếp đó!”

“Molly, Molly, Molly.” Tôi cố gắng.

Hắn đánh vào hai bên đầu tôi trong khi tôi ôm mặt dưới thảm. Tôi nghĩ, một cách điên cuồng, hoang dại, tôi nên rút ra một vài sợi chỉ nâu đó. Lèn chúng giữa những ngón tay và xoắn lại. Tôi có thể nhét chúng sau tai và mang chúng về lại cái thùng. Ồ, hàng giờ giải trí phía trước.

“Đưa tao cái tên khốn kiếp đó.” Gã đàn ông vẫn thét lên với tôi. “Cơ hội cuối đấy! Nếu không tao sẽ đi khỏi cánh cửa đó, và mày sẽ không bao giờ nhìn thấy tao lần nữa. Mày sẽ không bao giờ thấy bất kỳ ai lần nữa. Mày sẽ tiêu, mày hiểu không? Mày chỉ là một đứa con gái ngu ngốc say xỉn bị mất tích giữa kỳ nghỉ xuân. Nghĩ coi ai biết mày ở đâu? Nghĩ coi ai quan tâm đến mày?”

Mẹ tôi, tôi nghĩ. Nhưng tôi không nói gì cả. Tôi giữ bà cho riêng mình. Cũng như tên cha tôi, khuôn mặt anh tôi.

“Tao sẽ nhốt mày lại cái thùng đó.” Hắn đe dọa. “Tao sẽ khóa mày lại và chấm hết. Mày sẽ chết dưới đấy. Thối rữa ra. Trở thành một mùi hôi thối khác của căn phòng. Và không ai biết được. Gia đình mày sẽ không bao giờ thấy lại mày. Không bao giờ xác định được xác mày.”

Tôi khóc. Hắn đánh tôi mạnh hơn. Nhưng không phải những cú đánh khiến tôi khóc. Mà là ý nghĩ hắn khóa cái thùng lại và rồi bỏ đi. Tôi sẽ chết một mình trong cái thùng gỗ đó.

Như xác cha tôi rữa ra bên dưới lớp đất.

Khi tôi còn nhỏ, tôi thường nghĩ cha tôi có thể thấy tất cả. Như Ông già Noel, như Chúa, tôi cho là như vậy. Cha tôi không phải một người cha thực sự, nhưng là một bóng ma biết tuốt. Và tôi sẽ tìm kiếm ông trong ánh mặt trời xuyên qua ngọn cây, trong bóng tối trải xuống khu rừng thẳm.

“Cha ơi.” Tôi sẽ thì thầm. Và tôi luôn luôn, luôn luôn, luôn luôn biết rằng ông ở đó. Bởi vì, theo mẹ tôi, cha tôi luôn yêu thích rừng cây.

Nơi tôi không thể tìm thấy ông là trong sự tĩnh lặng của chiếc thùng gỗ có kích cỡ như một cỗ quan tài.

“Ernesto.” Tôi thì thầm.

Nhưng gã đàn ông đang mải đánh đập tôi một cách tàn bạo.

Tôi cong người lại chặt hơn trên tấm thảm nâu đất. “Edgar.” Tôi đột ngột hét lên. “Evan. Ernesto. Eli. Earl.” Tôi điên cuồng nói nhanh. Một trò chơi khác để giết thời gian. Những cái tên bắt đầu với chữ E.

Hét lên những cái tên hết lần này đến lần khác. Bởi tấm thảm màu nâu được dệt bằng quá nhiều sợi len, và tôi cũng vậy, tôi không thể trao đi thêm bất cứ điều gì khác. Chỉ còn quá ít bản thân tôi còn sót lại và tên của cha tôi là một phần trong số đó. Một tấm bia mộ bằng đá granit sáng bóng trên mặt đất. Một mẩu ký ức nhỏ bé nhưng quý báu.

Cuối cùng, gã đàn ông dừng lại. Hắn ngừng đánh và đá, thay vào đó nằm xuống mặt sàn. Hắn nằm bên cạnh tôi thở mạnh vì quá sức. Chúng tôi nằm đó cạnh nhau trong thinh lặng.

“Chết tiệt.” Hắn nói.

Tôi không đáp lại.

“Ý tao là, cân nhắc xem tao đã có kế hoạch tốt đẹp thế nào. Tao đã muốn đưa mày đi với tao.”

Tôi không thể ngừng được. Tôi cử động, dịch chuyển nhẹ nhàng trên sàn nhà bẩn thỉu.

“Một tuần trong chiếc xe container lớn. Có thể nó không thích hợp cho tất cả mọi người. Ý tao là tao chắc chắn phải mang theo cái thùng, chuyến đi xa đầu tiên của mày. Nhưng vẫn tốt chán. Mày sẽ đi trên đường. Có thể tao sẽ cho mày ra ngoài vào buổi tối. So với bảy ngày một mình ở đây. Thậm chí có thể là tám, chín hay mười ngày. Chuyến giao hàng mất bao lâu không biết được. Đấy là chuyện phải làm thôi.”

“Nước?” Tôi không thể ngưng được. Bảy ngày một mình khủng khiếp thật, nhưng có thể là mười ngày không có nước? Tôi chưa từng chú ý trong lớp khoa học, nhưng tôi khá chắc rằng không ai có thể sống sót sau thời gian lâu như thế.

“Thêm lý do để đi cùng tao trên đường.” Hắn thông báo. “Thêm lý do để đưa cho tao một cái tên.”

Cuối cùng tôi nhấc đầu dậy. Tôi chăm chăm nhìn hắn. Bên má chưa cạo râu của hắn, bộ răng lấm chấm ố vàng cặn thuốc lá của hắn. Hắn xấu xí và kinh khủng. Hắn quyền lực và thần thánh, thậm chí còn hơn cả bóng ma người bố trong khu rừng.

Và tôi biết cũng như hắn đã biết trước đó, điều tôi sẽ nói ra tiếp theo.

“Everett. Everett Robert Dane.”

Gã đàn ông mỉm cười với tôi.

“Điều đó thật sự khó khăn sao?” Hắn hỏi tôi.

Tôi không nói một lời.

Hắn đứng lên khỏi sàn, bắt đầu tìm kiếm gì đó trên bàn cà phê.

“Thế thì, đã đến lúc viết một lá thư. Ý tao là, khi mày đi xa với tao, mày không nghĩ mày nên ít nhất nói cho mẹ mình biết sao?”

gian chỉ được mở đèn một nửa. Nhưng D.D. có thể nghe tiếng đánh máy ở đâu đó, cũng như tiếng rì rầm nho nhỏ qua điện thoại. Nhân viên mới - cô đoán, vẫn chiến đấu để tiến lên phía trước bằng cách làm việc ngày Chủ nhật. Là phó chủ tịch của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.