Tôi không ổn.
Tôi muốn mình ổn. Tôi muốn mạnh mẽ, vững vàng, nắm quyền kiểm soát. Không đói, không khát, không nóng, không lạnh, không đau đớn, không sợ hãi. Tôi là một Flora Dane mới mẻ và cải tiến, kiểu phụ nữ không bao giờ trở thành nạn nhân một lần nữa.
Tôi đang run rẩy một cách không kiểm soát.
Cái tên. Tại sao cô gái này tự gọi mình là Molly? Cô ấy không phải Molly. Tôi biết cô ấy không phải Molly bởi tôi đã từng biết Molly trước kia. Tôi từng là Molly. Điều đó không thể là sự trùng hợp, phải không? Và những cỗ quan tài gỗ. Những chuỗi quan tài gỗ thông rẻ tiền vô tận…
Điều quái gì đang diễn ra ở đây vậy?
Hắn đã chết. Jacob đã chết. Tôi phải nói với chính mình điều đó. Tôi ngồi rúc vào trong góc, vòng đôi tay đang bị còng của mình quanh gối. Jacob đã chết và tôi biết điều đó bởi chính tôi đã bóp cò. Tôi cảm thấy máu hắn, những mảnh sọ của hắn văng trên mặt tôi. Tôi đã rời khỏi căn phòng đó, cuối cùng cũng tự do sau bốn trăm bảy mươi hai ngày, với những mẩu sọ não của Jacob giắt trên tóc.
Hắn đã chết. Hắn đã chết. Hắn đã chết.
Nước mắt lăn xuống má tôi. Tôi ghét bản thân mình vì sự yếu đuối đó.
Và tôi thậm chí còn ghét hơn phần nhỏ xíu, đau khổ, thống thiết trong tôi vẫn còn nhớ hắn.
Tôi không ổn.
Cô gái đó đang nằm trên tấm nệm. Tôi nghĩ vậy. Cô ấy đã tự mình bò lên đó. Cô ấy đang ngủ. Hay bất tỉnh. Hay hấp hối. Có thể, tôi nên đến kiểm tra cô ấy. Nhưng cô ấy nói tên cô ấy là Molly, và giờ tôi không thể chịu đựng được cô ấy nữa.
Nữ đặc vụ FBI đó, nhìn thẳng vào tôi: “Flora, Flora, Flora”. Bản thân tôi, không biết cô ấy đang nói về điều gì: “Tên tôi là Molly.”
Nạn nhân và kẻ bắt giữ hình thành nên một mối quan hệ. Bạn không cần phải thích điều đó. Bạn không cần phải hiểu điều đó. Đó là cách nó xảy ra. Tiến sĩ Keynes giải thích điều đó với tôi nhiều lần. Tôi không thể không hình thành nên một mối quan hệ với Jacob, cũng như tôi không thể không đói, khát, hay mệt. Con người là những sinh vật mang tập tính xã hội. Chúng ta không được sinh ra để sống tách biệt. Hay cụ thể hơn, để bị khóa chặt trong một chiếc thùng gỗ có kích cỡ bằng cỗ quan tài.
Jacob có thể là một ác quỷ, nhưng hắn cũng rất thông minh. Hắn biết rõ hắn đang làm gì mỗi lần khóa chặt tôi trong chiếc thùng ấy, và từ chối cho tôi ánh sáng, thức ăn, nước uống, sự bầu bạn. Và hắn biết chính xác mình đang làm gì mỗi lần lôi tôi ra khỏi đó. Trở thành anh hùng của tôi. Trở thành người cha quyền lực, mạnh mẽ tôi chưa từng có. Tất nhiên, tôi lắng nghe và tuân lời hắn. Tôi không nổi nóng với hình bóng người cha quyền lực ấy. Và bạn cũng sẽ không bỏ chạy, thậm chí khi bạn đột nhiên có cơ hội. Bởi vì hắn là hiện thân của quyền lực. Và nếu hắn nói hắn biết nơi mẹ bạn sống, và anh trai bạn, và chiếc hang của bầy cáo bạn yêu thích nhất, hắn có thể mò đến và giết họ bất kỳ lúc nào hắn muốn, bạn sẽ tin hắn.
Khi hắn nói bạn là món đồ yêu thích nhất của hắn, và hắn đã không định giữ bạn sống lâu như thế này, nhưng bằng cách nào đó hắn lại trở nên yêu thích bạn. Bạn đặc biệt. Bạn giá trị. Thậm chí có thể là người phụ nữ cuối cùng làm cho hắn hạnh phúc…
Bạn cũng tin điều đó.
Và cô gái này? Cuộn tròn mình ở góc kia căn phòng, trong bóng đêm. Có phải cô ấy cũng bị nhốt trong thùng gỗ? Có phải cô ấy cũng chịu đựng hàng giờ, nếu không phải là hàng ngày, bất tận trong sự thống khổ của riêng mình? Cho đến khi cô ấy cũng sẵn lòng bán đi phần linh hồn của chính mình để được rời khỏi đó.
Tôi không thể tin cô ấy. Đó là vấn đề với những cô gái đã từng bị nhốt trong chiếc thùng gỗ có kích cỡ như cỗ quan tài.
Hãy hỏi Jacob. Bạn không thể tin bất kỳ người nào trong chúng tôi.
Tôi dùng cả hai tay bị trói chà lên mặt mình. Tôi không thể cứ tiếp tục làm điều này, tôi nghĩ, đu đưa qua lại. Tôi thật ngu ngốc khi cố tìm kiếm Stacey Summers, khi suy nghĩ một cách ngạo mạn rằng mình có thể đối đầu với những kẻ hiểm ác trên thế giới. Tôi đã lạc lối. Tôi đã… Tôi không biết nữa. Mọi thứ mẹ tôi và Samuel kết tội tôi. Và giờ, tôi thấy ánh sáng. Tôi ân hận. Tôi chỉ muốn ra khỏi căn phòng tối đen kinh hoàng này. Tôi chỉ muốn trở về căn hộ của mình và tiếp tục cuộc sống bình thường một lần nữa.
Nhưng, tất nhiên, tôi chưa từng biết thế nào là bình thường. Thế nào là ổn định nhịp sống từng ngày.
Tôi không ổn. Tôi không ổn, tôi không ổn, tôi không ổn.
“Tại sao?”
Cô gái nói. Giọng nói của cô ấy vang lên bất ngờ trong bóng tối khiến tôi sửng sốt. Tôi chờ đợi, dỏng tai lắng nghe.
“Tại sao?” Cô ấy rên rỉ lần nữa. “Tại sao, tại sao, tại sao?”
Tôi tự hỏi có phải ý cô ấy muốn hỏi là, tại sao lại là tôi?
Tôi buông thõng hai tay mình khỏi gối. Quệt má mình lần cuối. Khịt mũi lần cuối.
Tôi lấy lại tinh thần.
Tôi nhức đầu. Đầu tôi choáng váng và cơ thể như lịm đi. Một lần nữa, tôi tự hỏi có phải do thuốc? Hòa lẫn vào không khí, tiêm vào chai nước? Tôi không thể ngửi hay nếm được gì, nhưng rõ ràng tôi không cảm thấy bình thường. Tất nhiên, chấn thương tâm lý có thể gây ra điều đó với bạn.
Nhưng tôi vẫn có thể hoạt động được. Tôi có thể ngồi, tôi có thể đứng, tôi có thể di chuyển. Đã đến lúc làm điều gì đó.
“Chúng ta cần rời khỏi đây.” Tôi nói lớn. Giọng tôi khàn khàn. Thực tế. Và quyết tâm. Gần giống người biết mình đang làm gì.
Cô gái không đáp lại.
Tôi đứng lên, lê chân tiến về phía trước, đến bức tường nơi tôi biết có chứa cánh cửa. Lần này, cảm nhận xung quanh bằng các đầu ngón tay mình, tôi có thể dễ dàng xác định các cạnh của nó. Cánh cửa mở ra phía ngoài - trong trí nhớ của tôi là vậy. Cánh cửa đẩy ra bên ngoài, một bóng hình bước vào trong, rồi tôi lao về trước với con dao gỗ của mình.
Tôi đẩy nó, và cảm nhận sự rung động nhè nhẹ.
Tôi ngừng lại, kinh ngạc trước sự tiến triển này. Chắc chắn não tôi đang lừa tôi. Một cú đẩy thử nghiệm khác. Cánh cửa lắc lư. Nó đóng, tôi nhận ra, nhưng có thể chưa được khóa kĩ. Thông thường, bạn chỉ cần xoay tay nắm, chốt sẽ được rút ra khỏi lỗ trong tấm chắn, và thế là cánh cửa mở toang. Nhưng trong trường hợp này… Tôi chớp mắt nhiều lần, cân nhắc những lựa chọn. Ở bên này của cánh cửa, không có tay nắm cửa nào. Nhưng nếu tôi có thể tìm cách để đẩy chốt khóa, như dùng một mẩu gỗ? Tôi có thể may mắn.
Tất nhiên, tôi cần một mẩu gỗ. Tôi nghĩ có thể vẫn còn một mẩu gỗ giấu trong tấm nệm. Tôi không nhớ. Những suy nghĩ của tôi rối tung. Căng thẳng. Mệt mỏi.
Sự hiện diện của cô gái tên Molly.
Không có lựa chọn. Tôi phải làm điều này.
Tôi rời khỏi cánh cửa bí mật, bò về phía tấm nệm.
Tôi không biết nói gì. Mọi thứ sẽ ổn thôi? Xin lỗi đã đâm cô? Cô là cái người quái quỷ nào vậy?
Điều cuối cùng tôi xoay xở để nói được là: “Này.”
Cô ấy rên rỉ.
Tôi không muốn biết tên cô ấy, tôi quyết định. Tôi sẽ không nói về chủ đề đó. Thay vào đó, đã đến lúc thực tế hơn.
“Cô biết chúng ta đang ở đâu không?”
Một tiếng rên rỉ khác.
“Căn phòng này là một phần của ngôi nhà? Chúng ta đang ở tầng một, hay tầng hai?”
Thêm những tiếng rên.
Tôi không chịu nổi nữa. Tôi ngồi xuống gót chân mình, cách tấm nệm một chút, và khiến giọng mình cứng cỏi nhất có thể. “Này! Chúng ta cần ra khỏi đây. Cô cần được chăm sóc y tế. Giờ hãy nói đi. Chúng ta đang ở chỗ quái nào vậy?”
Lần này cô gái không rên rỉ nữa. Giống cái hít vào run rẩy hơn. Rồi, ngay khi tôi tự hỏi có nên vỗ vào cô ấy hay gì đó không, cô ấy thì thầm: “Tại sao… tại sao… tại sao cô làm điều này với tôi?”
Tôi giữ giọng mình cứng cỏi. “Chúng ta đang ở tầng mấy? Tầng mấy của căn nhà?”
“Tôi không biết. Tại sao…”
“Cô bị giữ trong một căn phòng sao?” Tôi cắt ngang. “Đâu đó giống thế này?” Hay có thể chính xác là căn phòng này, người bị giam giữ trước tôi.
Tôi có thể nghe tiếng thở ra run rẩy.
“Cô đã ở đây bao lâu?” Tôi không định hỏi câu hỏi ấy. Nó không liên quan. Nhưng tôi không thể dừng được.
Cô ấy không trả lời, và một giây sau, tôi nhận ra cô ấy có thể không thể trả lời được. Rõ ràng, tôi cũng đã bối rối về thời gian, không thể định hướng khi thiếu ánh sáng.
“Điều cuối cùng cô nhớ là gì?” Tôi hỏi.
“Nhảy.”
“Cô ở một quán bar, một câu lạc bộ ban đêm? Ở Boston?”
Một lúc lâu, nhưng cuối cùng: “V... v... vâng.”
“Cô đã uống quá nhiều rượu?”
Một tiếng nấc nhẹ tôi xem như câu trả lời có. Đúng là những người trẻ tuổi, tôi nghĩ. Chúng ta đều từng trẻ trung và không sợ hãi. Những quán bar không là gì ngoài nơi ẩn chứa những cuộc phiêu lưu. Và ly rượu thứ tư, thứ năm, thứ sáu trở thành ý tưởng ngon lành nhất thế giới.
Tôi từng ghét bản thân mình vì sự ngu ngốc ấy, thức dậy trong một cái thùng gỗ có kích cỡ như cỗ quan tài. Phút lại phút, ngày lại ngày, quá nhiều thời gian không làm gì khác ngoài ân hận.
Nhưng có một điều gì đó tôi nhớ… Một lý do khiến tôi theo học rất nhiều những khóa tự vệ.
Tôi có thể đánh đổi bất kỳ thứ gì để cảm thấy sự trẻ trung và không sợ hãi ấy lần nữa.
“Không sao đâu.” Tôi nghe tiếng mình nói, và sự dịu dàng trong giọng nói ấy khiến tôi ngạc nhiên. “Điều gì xảy ra tiếp theo?”
“Tại sao, tại sao, tại sao.” Cô ấy nói khẽ, và tôi có thể thấy cô ấy chực khóc lần nữa.
“Cô sống ở Boston à?” Tôi hỏi, cố thu hút sự tập trung của cô gái. “Gia đình cô, bản thân cô, cô ở đâu đó quanh đây?”
“V…v…vâng.”
Tôi cân nhắc bước tiếp theo. Hỏi tên cô ấy trực tiếp đã không có hiệu quả, có Chúa biết điều này không dành cho tôi vào những ngày ngay sau “cuộc giải cứu”. Tôi không thể giải thích được. Nó có vẻ lạ lùng, không thực, khi nghĩ về nó lúc này. Suốt hai mươi năm cuộc đời đã gắn bó với nó, làm sao một ngày nọ bạn có thể đánh mất tên mình, thứ để nhận thức bản thân ngay lập tức ấy? Tất cả những gì tôi có thể nói với bạn, đó là chiếc quan tài gỗ có tác dụng kinh khủng như một cái kén vậy. Tại một thời điểm cụ thể, sẽ dễ dàng hơn nếu bạn từ bỏ, lột lớp vỏ cũ của mình ra, trở thành một sinh vật hoàn toàn mới.
Trở thành con người hắn muốn bạn trở thành, bởi vì bám víu vào quá khứ, vào hình ảnh cuối cùng của khuôn mặt mẹ bạn, là quá đau đớn. Nên bạn từ bỏ bản thân mình, dự định rằng một ngày nào đó, khi bạn rời khỏi đây, bạn sẽ tìm thấy bản thân mình lần nữa.
Không hề hay biết rằng mọi thứ sẽ không như vậy.
Nhận thức bản thân là một thứ dễ vỡ, mạnh mẽ. Và một khi đã đánh mất nó…
Tôi tự hỏi lần nữa liệu cô gái này có phải là Stacey Summers. Nếu có chút ánh sáng, nếu tôi có thể nhìn thấy cô ấy… Nhưng lúc này, hai chúng tôi đang bị bỏ lại trong bóng đêm mịt mùng.
Không có gì là quan trọng. Đã là nạn nhân thì ai cũng như ai cả thôi, và có rất nhiều nạn nhân ngoài kia. Chỉ cần nhìn qua những bài báo dán trên tường phòng ngủ của tôi. Nhưng có điều gì đó về Stacey… Bức hình nụ cười của cô ấy. Cách người cha nói về cô, quá nhiều nỗi đau trần trụi trong giọng nói của ông. Tôi muốn tìm cô ấy. Tôi muốn là người mang đến cho cô ấy một kết cục hạnh phúc.
Có thể niềm hạnh phúc của cô ấy, trong mối tương quan qua lại, sẽ ảnh hưởng ngược lại tôi. Tôi cứu thoát cô ấy, nhưng cô ấy sẽ giúp tôi tìm thấy ánh sáng.
Ít nhất đó là điều tôi đã nghĩ ba tháng trước.
Tôi khóc lần nữa ư? Tôi không muốn. Tôi không ổn chút nào.
Tôi đưa tay ra, tìm thấy đôi tay bị còng của cô ấy nơi mép nệm. Thoáng do dự, nhưng cô ấy không giật tay lại khi tôi lần theo những vết tích trên cổ tay. Những vết rách mới, những vết sẹo cũ. Cổ tay có thể tích lũy chừng ấy tổn thương chỉ trong ba tháng? Hay tôi đang đối mặt với một người đã mất tích lâu hơn thế? Tôi đã mất bao lâu trước khi từ bỏ tên mình?
Tôi không biết. Sau chừng ấy năm, có quá nhiều thứ tôi không biết.
“Tại sao, tại sao, tại sao?” Cô gái thì thầm trong bóng tối.
Nó chợt nảy đến với tôi. Kiểu lặp lại từ ấy. Tên bắt cóc có thể đã bắt cô ấy chấp nhận một cái tên mới, nhưng danh tính của những người khác trong cuộc đời cô ấy…
“Nói tôi nghe về cha mẹ cô.” Tôi nói.
Cô ấy rên rỉ.
“Cha cô. Tên ông ấy là gì?”
Tôi có thể nghe tiếng cô ấy chuyển mình trên nệm, vẻ kích động.
“Có phải là Colin không?” Tôi hỏi.
“Tại sao, tại sao, tại sao.” Cô ấy nói.
“Cô có thể cổ vũ phải không?” Tôi hỏi người có thể ở trong đội cổ vũ trước kia. “Cho tôi chữ G, cho tôi chữ I, cho tôi chữ A, cho tôi chữ I, cho tôi chữ T, cho tôi chữ H, cho tôi chữ O, cho tôi chữ A, cho tôi chữ T. Đánh vần thế nào? GIẢI THOÁT!”
Tôi có vẻ hơi mất trí. Giọng tôi chứa đôi chút cuồng loạn. Nhưng cô ấy ngừng chuyển động, lắng nghe tôi chăm chú. Phải chăng tôi đã chạm đến phần ký ức ẩn sâu còn lại? Một điểm nhấn bên trong có thể giúp cô ấy bừng tỉnh?
“Tại sao?” Cô ấy thì thầm trong bóng tối. Rồi: “Tại sao cô làm thế này với tôi?”
“Vì chúng ta cần thoát khỏi đây. Vì tôi làm việc cho Colin Summers. Vì tôi đã hứa với ông ấy, đã hứa với bản thân mình, sẽ mang cô về nhà an toàn.”
Cô ấy không nói gì. Là chỉ tôi cảm thấy, hay tôi thực sự đã tìm ra điều kỳ diệu?
“Tôi có thể làm điều này.” Tôi thông báo với cô ấy, buộc bản thân phải tỏ vẻ tự tin. “Cánh cửa, tôi nghĩ mình có thể mở nó. Tôi có thể mang chúng ta ra khỏi đây, nhưng tôi cần cô giúp.”
Cô ấy không nhúc nhích.
“Cô không cần phải sợ hắn.” Tôi thêm vào. “Lần đầu tiên, hắn khiến tôi bất ngờ. Nhưng giờ thì tôi đã sẵn sàng.”
“Ai cơ?”
“Gã cao lớn ấy. Người đã chộp lấy cô từ quán bar, đã bắt tôi khỏi căn hộ của mình. Tôi nghĩ hắn có thể đã đánh thuốc mê tôi.” Tôi tiết lộ. “Ý tôi là, làm sao hắn có thể vào và ra khỏi căn phòng mà không đánh thức tôi chứ? Nên chúng ta phải suy nghĩ. Có thể xé nát tấm nệm, rồi cột những miếng vải lại? Chúng ta có tài nguyên trong tay, chỉ cần sử dụng sao cho hiệu quả.”
Tôi đã nghĩ mãi. Thứ tôi thực sự cần là mẩu gỗ cuối cùng, tôi khá chắc chắn vẫn còn mắc trong tấm nệm. Nhưng cô ấy vẫn không nhúc nhích.
“Tại sao?” Cô ấy thì thầm.
“Tại sao gì cơ? Tại sao tôi giúp cô? Tôi đã nói cô nghe rồi.”
“Tại sao cô làm điều này?”
“Vì chúng ta cần rời khỏi đây! Vì tôi đã hứa với cha cô…”
Cô ấy rên rỉ, rụt người lại. Trong bóng tối, tôi có thể cảm thấy cô ấy giật tay lại.
“Này.” Tôi cố trấn an. “Ổn thôi. Bất kể hắn đã hứa gì, bất kể hắn đã đe dọa gì… Hắn không thể làm hại gia đình cô được. Đó chỉ là thứ hắn nói để kiểm soát cô. Tin tôi đi. Sẽ ổn cả thôi!”
“Tôi sẽ làm mọi thứ cô muốn! Làm ơn đi. Tôi đã nói vậy với cô rồi.”
“Ý cô là sao, cô đã nói vậy với tôi ư?”
“Tôi đã ngoan ngoãn. Tôi đã rất ngoan ngoãn. Tôi đã làm mọi thứ cô nói.” Trong bóng tối, cô ấy đột ngột di chuyển, nắm lấy tay tôi. “Làm ơn đi mà. Tôi đã làm chính xác mọi thứ cô nói. Từ lúc cô mang tôi đến đây. Tôi đã làm mọi thứ cô bảo tôi phải làm. Giờ thì làm ơn, hãy cho tôi về nhà. Tôi sẽ không nói với bất kỳ ai nếu cô để tôi về nhà.”