Cô Gái Trong Chiếc Thùng Gỗ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 31 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28

❊ ❊ ❊

DD. trở về nhà kịp lúc để đưa Jack vào giường. Khuôn mặt tròn bé nhỏ của thằng bé bừng sáng khi vừa thoáng trông thấy mẹ, đôi tay mũm mĩm đưa ra. Và cô cảm thấy cái nhói đau quen thuộc trong lồng ngực mình. Tình yêu mà kẻ tình nghi giết người đã từng cảnh báo cô, dạng cảm xúc mạnh mẽ sâu sắc có thể đổi dời cả núi. Và vâng, dùng làm cái cớ để bóp cò khi có dịp.

Nhưng lúc này, cô không phải lo lắng về những điều đen tối ấy. Lúc này, cô được rúc vào bên cạnh người đàn ông bé nhỏ của mình, cuộn tròn trong chiếc giường gỗ hình xe đua màu đỏ, và mở cuốn truyện The Runaway Bunny ra trước mặt.

Alex đứng nơi ngưỡng cửa, ngắm nhìn hai mẹ con với nụ cười ấm áp trên khuôn mặt. Thỉnh thoảng, cô lại liếc mắt về phía anh, thè lưỡi ra, làm mắt lé. Niềm vui gia đình với hai người đàn ông cô yêu. Đã từng có thời gian trong đời, DD. không bao giờ nghĩ đến một ngày nào đó cô có được niềm hạnh phúc này. Và lúc này, cô ngạc nhiên mình đã từng có thể sống khi thiếu nó. Đặc biệt sau một ngày như hôm nay, cô cần nó. Alex, Jack, gia đình của cô, khoảnh khắc này, là điểm tựa của cô.

Và không phải lần đầu tiên, cô tự hỏi mình sẽ làm gì nếu có gì đó xảy ra với con trai cô. Mười hai năm nữa, tiếng điện thoại reo lên giữa đêm thông báo cậu con trai tuổi teen của cô đã biến mất, DD. thật lòng không biết những người mẹ như Rosa Dane, những người cha như Colin Summers, tìm thấy sức mạnh ở đâu để tiếp tục sống.

Tất nhiên, cuộc sống gia đình không phải là những câu chuyện cổ tích. Công việc của DD. luôn có nhiều đòi hỏi, và Jack đã chính thức đến tuổi có chính kiến của riêng mình. Cô hầu như không có mặt ở nhà, thậm chí vào ngày cuối tuần. Chỉ trở về nhà kịp lúc cho câu chuyện kể trước khi lên giường.

Nên tất nhiên, lúc cô gấp sách lại, và leo ra - một cách nặng nề - khỏi chiếc giường thấp của con trai, màn trình diễn kịch tính mới bắt đầu.

Trề môi dưới của mình ra mếu máo. Nhìn cô với đôi mắt xanh thẳm giống hệt đôi mắt cô. Alex đã tắm cho cậu bé trước khi đi ngủ, và giờ mái tóc nâu sáng của Jack dựng đứng trên đỉnh đầu, kiểu tóc bờm ngựa xinh nhất quả đất.

“Chúc con ngủ ngon.” DD. lặp lại cứng rắn.

Run rẩy. Môi dưới. Toàn bộ cằm. Và rồi…

Tấn công toàn diện. Nhoài cả cơ thể mình ra khỏi giường, vòng cả hai tay và hai chân ôm quắp lấy người DD. Cô lảo đảo, tay buông xuống muộn màng trên hai cánh tay nhỏ bé mạnh mẽ quắp lấy cô với sức mạnh của những vòi bạch tuộc. Cô có thể đối phó với những tên sát nhân hàng loạt. Nhưng chỉ có Chúa mới cứu được cô khỏi sức mạnh của cậu bé không muốn lên giường ngủ.

Cô có thể nghe thấy tiếng cười phía sau lưng mình. Alex thoải mái tận hưởng màn trình diễn. Và tất nhiên, không nhúc nhích để can thiệp. Anh đã dành cả những ngày nghỉ cuối tuần chiến đấu với cậu con trai. Lần này đến lượt cô.

Những đứa trẻ tuổi mẫu giáo, DD. đã có kinh nghiệm, rất giống những tên tội phạm. Về cơ bản bạn có hai lựa chọn để xử lý: Hứa hẹn một phần thưởng hay đe dọa một hình phạt.

Cô không thể phạt con trai mình vì tội nhớ mẹ nhiều như mẹ nhớ cậu, nên cô chọn giải pháp hứa hẹn một câu chuyện thứ hai nếu cậu chịu quay về giường. Điều này sẽ dẫn đến câu chuyện thứ ba, rồi thứ tư, trước khi đôi mi nặng như chì của cậu cuối cùng cũng chịu nhắm lại. Rồi cô sẽ lảo đảo ra khỏi chiếc giường xe hơi, cảm thấy Jack đã giành chiến thắng trong trận chiến này, nhưng quá mệt để bận tâm chuyện đó.

Alex đang chờ cô trong phòng sinh hoạt chung. Anh đã rót ra hai ly rượu vang đỏ, và chuẩn bị sẵn túi chườm đá.

“Em không biết mình trông đợi thứ nào hơn.” Cô nói, ánh mắt nhìn ly rượu, rồi nhìn túi chườm, rồi ly rượu lần nữa. “Buồn nhỉ!”

Anh mỉm cười, giúp cô cởi chiếc áo khoác da. Túi chườm trên vai, ly vang trên tay, cuộc đời lại trở nên tốt đẹp. Cô ngồi trên xô pha, đặt chân trên chiếc bàn cà phê, và thở hắt ra.

“Người ra tay dẹp loạn của em sao rồi?” Anh hỏi.

“Biến mất.”

“Chạy trốn khỏi người mới phụ trách?”

“Không.” Cô quay đầu tựa vào nệm gối để nhìn anh một cách nghiêm túc. “Tụi em nghĩ rằng cô ấy đã bị bắt cóc. Thậm chí có thể bởi cùng kẻ đã bắt Stacey Summers.”

Anh đề nghị cô kể lại từ đầu, điều mà dựa trên hiện thực của bốn mươi tám tiếng vừa qua, là quá sức đối với cô. Nhưng phần điên rồ của hôn nhân, DD. đã khám phá ra, đó là dù ngày của cô đã trôi qua thế nào đi nữa, nó cũng không hoàn toàn chính xác hay thực tế hay có nghĩa, nếu cô không trở về nhà và chia sẻ mọi thứ với Alex. Tất nhiên, một chuyên gia khám nghiệm hiện trường như anh, chính xác hơn là chuyên gia vết máu - không hề nao núng. Anh thường thấy hay nghĩ những điều cô không để ý.

“Có đoạn phim nào không?” Anh hỏi, ám chỉ những đoạn băng ghi hình từ camera an ninh hay giao thông.

“Khi em rời đi, loạt phim đầu tiên vừa mới tới. Thanh tra mới Carol hứa sẽ ở lại và kiểm tra chúng.”

“Cách em nói tên cô ấy nghe có vẻ giống như em cắn phải miếng đồ chua vậy.”

“Đâu có.”

“Có.”

Cô nhìn anh. “Vào buổi sáng, chúng ta sẽ thấy cô ấy làm việc như thế nào.”

“Nhưng em không tiết lộ gì cho báo chí phải không?”

Cô thở dài, nhấp một ngụm rượu. “Một điều khó khăn. Nó sẽ là tin tức giật gân lắm, không nghi ngờ gì. Nạn nhân bắt cóc nổi tiếng trước đây bị bắt lần nữa? Tụi em cần chuẩn bị kĩ càng. Xác nhận cô ấy đã hoàn toàn, chính thức bị bắt trước khi lộ ra thông tin chấn động ấy.”

“Xác nhận như thế nào?”

“Đoạn phim từ máy quay. Cảnh quay Flora đã thực sự bị đưa ra khỏi căn hộ của mình. Hay, giờ tụi em đã có được mật khẩu điện thoại của cô ấy, nên có thể có được bằng chứng nào đó cho thấy cô ấy rõ ràng đã điều tra vụ mất tích của Stacey, hay tuyệt hơn nữa, thông tin chắc chắn nào đó đã khiến cô ấy lâm vào rắc rối. Hãy xem nhé, ngay từ khoảnh khắc tụi em thông báo tin này, sẽ là một sự kiện chấn động. Điều mà không may sẽ dẫn đến việc lấy đi thời gian, công sức, và nhân lực khỏi việc thực sự tìm kiếm Flora và Stacey. Người mẹ không phản đối việc giữ im lặng trong lúc này. Ấn tượng của em là bà ấy không thích giới báo chí.”

“Nhưng nếu Flora thực sự mất tích…” Alex lật ngược vấn đề.

“Thì tụi em cần phải tìm nhiều nhân chứng và thu hút cộng đồng tìm kiếm, điều sẽ dẫn đến một cuộc họp báo.”

“Phải yêu công việc của mình thôi.” Alex nói.

Cô làm mặt xấu với anh.

“Tìm thấy gì trong căn hộ không?” Anh hỏi.

“Không. Ngoại trừ chiếc giường chưa dọn. Mẹ của cô ấy là một người ngăn nắp cực kỳ, đã dành nhiều tiếng đồng hồ dọn dẹp trước đó. Và dựa trên những gì Flora đã được đào tạo, tụi em nghi ngờ đó hẳn là một cuộc đột kích. Thậm chí thủ phạm có thể đã đánh thuốc mê. Nếu không thì đã có dấu hiệu chống cự.”

“Anh có thể xem qua một chút.” Alex đề nghị. “Anh có chút ít thời gian trước khi đến học viện vào sáng mai, nếu em muốn một cặp mắt khác cùng quan sát.”

“Dựa trên những gì tụi em không biết vào lúc này, em sẽ hoan nghênh cặp mắt thứ hai, hay thứ ba, thứ tư.” Cô không ngừng di chuyển, điều chỉnh vị trí bọc chườm trên vai mình. “Điều lạ nhất ở hiện trường: cửa trước và tất cả các cửa sổ đều không khóa. Ý em là, cửa chính không khóa thì dễ hiểu. Gã bắt cóc đã chu đáo chuẩn bị sẵn bộ chìa khóa giả trước đó, rồi dùng nó để vào căn hộ của Flora. Nhưng tại sao lại không khóa tất cả các cửa sổ? Tại sao lại mất thời gian vào những việc nhỏ nhặt như vậy?”

“Để chứng minh hắn có thể? Để nhấn mạnh rằng không ai được an toàn?”

“Ngạo mạn.” DD. lẩm bẩm.

Alex nhún vai, uống hết ly rượu của mình. “Không phải lần đầu tiên. Nhưng nghe có vẻ cô gái mất tích của em, Flora, có một số kỹ năng. Cô ấy có thể bị bắt cóc, nhưng không phải là một nạn nhân bất lực.”

“Đúng vậy. Em nghĩ sáng mai em sẽ gọi một cú điện thoại. Nói chuyện với đặc vụ FBI ở Atlanta, Kimberly Quincy.”

“Cái tên ấy nghe quen nhỉ.”

“Em đã từng nói chuyện với cô ấy trước đây, khoảng vài năm trước, trong vụ Charlene Grant. Quincy hóa ra là người cuối cùng đã khoanh vùng được Jacob Ness. Cô ấy dẫn đầu cuộc giải cứu Flora.”

Alex nhìn cô. “Và em muốn nói chuyện với Quincy, tại sao chứ?”

“Em không biết.” DD. thật lòng. “Nhưng bằng cách nào đó… Điều gì đó đã xảy ra năm năm về trước, và Flora chưa bao giờ vượt qua được điều đó.”

“Sao lại thế?”

“Chắc chắn. Phần lớn những nạn nhân của các vụ bắt cóc thời gian dài như thế, họ nghỉ dưỡng. Họ bỏ thời gian cho việc hồi phục, tập trung vào tận hưởng cuộc sống thường ngày, viết sách, bán bản quyền phim, những thứ như thế. Nhưng theo mẹ của Flora, cô ấy chưa từng nói về quãng thời gian với Jacob Ness. Và chưa hết, những lớp tự vệ. Bức tường phòng ngủ treo đầy bài báo về những vụ án mất tích. Sự ám ảnh trong vụ Stacey Summers. Flora vẫn hoàn toàn bị chi phối bởi điều đã xảy ra với cô ấy. Suy đoán của em: nếu em biết được điều gì cô ấy đã làm, dẫn đến sự kiện chiều thứ Bảy vừa qua, cũng như điều gì cô ấy có khả năng làm tiếp theo, em sẽ biết được về kinh nghiệm của cô ấy. Cô ấy đã sống sót sau một vụ không thể tưởng tượng được trước kia. Vậy thì thứ gì đã thúc ép cô ấy trở lại hoàn cảnh tương tự ấy? Liệu có vết thương nào cô ấy đang cố chữa lành? Hay bài học nào cô ấy vẫn chưa học được?”

“Tội lỗi người sống sót.”

“Có thể.” DD. điều chỉnh vị trí bọc đá trên vai mình. “Em sẽ nói anh biết điều gì cô ấy nên cảm thấy tội lỗi. Mẹ của cô ấy. Người mẹ tội nghiệp. Phải trải qua tất cả những điều đó một lần nữa.”

***

DD. ngủ không ngon, vẫn thường như vậy mỗi khi phải đối mặt với một vụ án lớn. Tâm trí cô quay mòng mòng với những chi tiết điều tra, dẫn đến giấc mơ về những cô gái không rõ mặt chạy dọc theo những hành lang tối đen vô tận. Rồi DD. chạy hộc tốc trong căn nhà tối… tầng hầm… ngôi nhà… trái tim đập điên cuồng trong lồng ngực.

Cô rẽ qua một góc nhà và cô ấy ở đó: Flora Dane. Hay Stacey Summers? Không, rõ ràng là Flora Dane, cầm một khẩu súng nhắm vào đầu DD.

“Pằng.” Cô thấy Flora nói. “Cô chết chắc.”

DD. thức dậy. DD ra khỏi giường.

Cô bước vào phòng con mình. Dịu lại với cảnh tượng thằng bé đang ngủ một cách bình yên. Rồi cô hướng vào bếp, nghĩ về ngày mới của mình.

Những nhân viên FBI có khuynh hướng làm việc theo giờ hành chính. Đúng vậy, họ khoác lác về “những chiếc túi khẩn cấp” của họ, sẵn sàng phi thẳng ra ngoài cửa ngay lập tức. Nhưng so với nhu cầu an ninh đô thị, ví dụ công việc của các thanh tra cảnh sát Boston, giờ giấc của các đặc vụ liên bang dễ thở hơn nhiều.

DD. quyết định chơi trò dự đoán. Nếu trí nhớ cô không nhầm, Kimberly Quincy có hai cô con gái, nghĩa là, như phần lớn những bậc cha mẹ khác, cô cũng thức dậy sớm. Kết hợp với tình trạng giao thông kinh khủng ở Atlanta - với giao lộ Spaghetti cuộn xoắn ấy - những công nhân viên chức thường đi làm sớm. Nghĩa là liên hệ với đặc vụ liên bang ấy tốt nhất nên là việc đầu tiên trong buổi sáng của DD.

Năm giờ ba mươi phút sáng có vẻ quá sớm, nên DD. thực hiện các bài tập vai và tay. Cô tắm rửa, thay đồ xong thì nghe tiếng Jack gọi. Bế cậu nhóc ra khỏi chiếc giường xe đua bằng cánh tay khỏe còn lại, cô không quên âm thanh vroom, vroom bắt buộc; sau đó hai mẹ con ngoằn ngoèo đi dọc hành lang, xuống lầu, trước khi thực hiện cú phóng vút ga vào bếp - nơi những chiếc bánh kếp hình khủng long đã sẵn sàng. Khuôn bánh khủng long là thứ Alex đã mua - một cơn bốc đồng đắt giá khiến DD. phải trợn mắt lên, nhưng Jack thật sự thích chúng. Bánh kếp rõ ràng ngon gấp đôi khi trong hình dạng khủng long.

Jack dùng bữa sáng trong bộ đồ ngủ liền quần của mình. Món bánh kếp cho bữa sáng sẽ gây nên màn lộn xộn, đẫm siro nhựa phong, quét sạch mọi hy vọng về bộ quần áo sạch sẽ, chưa kể lượng lớn siro Jack trét lên tóc mình. Bộ quần áo ngủ sẽ cho vào máy giặt. Còn siro nhựa phong trên tóc… DD. tưởng tượng mái tóc dựng đứng của thằng bé. Siro hay gel vuốt tóc - trong thế giới của một cậu bé tuổi mẫu giáo - thì có khác gì nhau chứ!

Đã bỏ lỡ nhiều thời gian bên cậu con trai cưng, nên cô giành lấy vinh dự được tắm rửa, thay đồ chuẩn bị cho thằng bé đến trường. Rồi cô lấy trò Candy Land ra, cùng với xấp thẻ nhiều màu, để giữ thằng bé chơi ngoan trong phòng sinh hoạt chung. Còn cô trở vào bếp để gọi điện thoại đến Atlanta.

Cô gặp may mắn ngay lần gọi đầu tiên.

“Quincy nghe.” Đặc vụ FBI trả lời.

“Chào buổi sáng. Tôi là Thượng sĩ Thanh tra DD. Warren từ Sở Cảnh sát Boston. Chúng ta đã nói chuyện một lần trước đây. Cũng khá lâu rồi, vụ Charlene Grant. Cô xử lý vụ sát hại bạn cô ấy ở Atlanta.”

“Ồ vâng. À này, cô làm tốt vụ đó lắm. Thật lòng tôi không nghĩ Charlie có thể sống sót qua ngày thứ hai mươi mốt.”

“Thỉnh thoảng công việc này thật sự dễ chịu. Tôi đang có một vụ án mới, và đột nhiên nảy ra tên cô.” DD. kể lại về những hành động gần đây của Flora Dane dẫn đến vụ mất tích của cô gái. “Tôi biết rằng cô là người cuối cùng đã khoanh vùng được Jacob Ness.”

“Đúng vậy.” Giọng nói của đặc vụ chợt chùng xuống. Một vài vụ án để lại dấu ấn khó có thể phai mờ. DD. đoán rằng vụ của Flora, cuộc đột kích để giải cứu cô ấy, là một trong số đó. “Cô biết gì về vụ bắt cóc Flora bảy năm trước?”

“Không nhiều. Cảnh sát Boston không vào cuộc, bởi cô ấy mất tích ở Florida.”

“Đúng vậy. Bối cảnh khá điển hình. Một sinh viên đại học đi nghỉ xuân, ra ngoài uống rượu cùng bạn bè. Cô ấy cần đi vệ sinh, họ để cô đi một mình, và chỉ như thế, cô ấy biến mất.”

“Tôi cũng đang có một vụ tương tự như thế.” DD. nói, tự nhủ liệu có phải hoàn cảnh mất tích tương tự ấy đã khiến Flora phản ứng mạnh mẽ như thế trước vụ bắt cóc Stacey Summers hay không.

“Không may, vụ án ấy đã có sự khởi đầu chậm trễ. Những người bạn say xỉn không báo cáo về sự mất tích của Flora. Họ nghĩ rằng Flora đã về nhà - ý tôi không phải là về phòng khách sạn của họ. Mà là đâu đó giữa khung cảnh rượu chảy tràn của cuộc chơi, cô ấy quyết định trở về miền Bắc. Thế là họ đã không tìm kiếm cô ấy.”

“Chúa ơi!”

“Cuối cùng một người trong số các cô gái nghĩ đến chuyện gọi điện thoại cho mẹ Flora ở Maine. Một phụ nữ thông minh, mạnh mẽ. Tên là Ruth? Hay Rachel nhỉ?”

“Rosa.”

“Đúng rồi, Rosa. Bà ấy đã báo cáo vụ mất tích với cảnh sát và đã khiến lực lượng chức năng vào cuộc, nhưng vào thời điểm đó mọi dấu vết đều đã quá bốn mươi tám, hay năm mươi sáu tiếng đồng hồ. Sở cảnh sát địa phương có tìm kiếm đôi chút, nhưng không thu được gì.”

DD. gật đầu, không ngạc nhiên. Những vụ mất tích luôn là cuộc chạy đua cùng thời gian. Trong vụ này, Flora không hề có lấy một cơ hội.

“Làm sao FBI lại dính vô vụ này?” DD. hỏi.

“Bưu thiếp. Tôi không nhớ chính xác, nhưng khoảng vài tuần sau, có thể là một tháng, Rosa nhận được một bưu thiếp từ con gái mình. Dấu bưu điện ở Jacksonville. Chữ viết tay trông giống chữ của cô con gái. Nhưng nội dung thì có một vài điểm gây chú ý.”

“Thế à?”

“Tôi có thể gửi cho cô bức hình chụp, nhưng… giọng điệu gần như bất thường. Con đang vui lắm, Mẹ! Gặp một người đàn ông dễ thương vô cùng. Mẹ nên thấy nơi con đang ở. Một căn phòng hoàn hảo! Không thể hạnh phúc hơn. Và việc quan hệ thật tuyệt vời. Gửi đến Chili tình yêu của con.”

“Sao cơ?” DD. giật mình.

“Vậy đấy. Không phải dạng thư từ mà các cô gái gửi về nhà cho mẹ mình. Rosa Dane hơi bối rối, nói nhẹ là như vậy. Sự chú ý dồn về Chili - con chó cưng đầu tiên của Flora, đã chết từ lâu. Chuyên gia phân tích hành vi cho rằng Jacob bắt cô thêm vào chi tiết ấy để chứng thực bức thư - để chứng tỏ nó không được gửi từ một người xa lạ nào đó đã đọc thông tin về vụ bắt cóc trên báo. Gã bắt cóc muốn Rosa, và tất cả chúng tôi, biết rằng nó có thực.”

“Tôi chắc là các cô cũng đã phân tích chữ viết?”

“Vâng. Nhưng cũng không mang lại điều gì lớn lao. Nhìn chung trùng khớp nét chữ của Flora. Nhưng các chữ cái nhỏ, co rúm và run rẩy, điều đó làm rối tung những phát hiện.”

DD. cân nhắc. “Bởi vì Flora bị ép buộc phải viết? Hay bởi bản thân cô ấy thay đổi? Sợ hãi? Bị lạm dụng? Đói khát?”

“Tất cả các khả năng đều được cân nhắc vào lúc đó. Nhưng điểm quan trọng nhất chính là thông điệp tổng thể của tấm bưu thiếp. Flora đang có một quãng thời gian tuyệt vời. Với một gã dễ thương nào đó, tận hưởng những lần quan hệ tuyệt vời. Này mẹ, con xin lỗi đã biến mất giữa kỳ nghỉ xuân, nhưng mẹ không phải lo, con đang đi với bạn. Nói cách khác, gã bắt cóc không buồn che đậy sự biến mất của Flora. Hắn chỉ muốn hành hạ người mẹ với thông điệp rõ ràng rằng Flora đã bị bắt cóc.”

“Có phải đó là lúc chuyên gia phân tích cho rằng gã bắt cóc ấy là dạng người thích thao túng?”

“Ồ, chuyên gia của chúng tôi thậm chí còn có nhiều ý kiến hơn thế nữa. Nhưng lúc đó chúng tôi vẫn đang ráp nối các thông tin. Chúng tôi đã nhận được thông điệp đầu tiên và có con dấu bưu điện. Cảnh sát Jacksonville lần theo dấu vết đó, đến một bưu điện nhỏ cạnh đại lộ xuyên tiểu bang đông đúc. Nhưng không có camera bên ngoài thùng thư, nên hướng điều tra đó đi vào ngõ cụt.”

“Nhưng còn có thêm những bưu thiếp khác.”

“Đúng vậy. Ba tháng sau, xuất hiện bưu thiếp thứ hai. Tấm thứ nhất là hoàng hôn trên biển. Tấm này là quả đào Georgia, với dấu bưu điện ở Atlanta.”

“À, và thế là cô tham gia vào cuộc tìm kiếm.”

“Và thế là tôi tham gia vào cuộc tìm kiếm.” Kimberly xác nhận. “Nội dung của nó cũng tương tự. Đang có một quãng thời gian vui vẻ. Người đàn ông mơ ước. Việc quan hệ thậm chí còn tuyệt hơn nữa. Và tin tốt, cuối cùng con đã giảm được năm ký.”

“Cô ấy sút cân ư?” DD. cân nhắc. “Flora Dane cần giảm cân sao?”

“Không. Cô ấy là người rất thích vận động ngoài trời. Theo lời người mẹ, cô ấy không có năm ký dư để giảm.”

“Ôi Chúa ơi!” Lần đầu tiên, DD. nhận ra thông điệp phía sau. Nó khiến cô không khỏi choáng váng. “Hắn bỏ đói cô ấy. Đó là điều hắn nhắm tới. Mọi thứ hắn nói… Người đàn ông đáng yêu, đó là gã bắt cóc cô ấy. Những lần quan hệ tuyệt vời, đó là những chuỗi ngày bị lạm dụng tình dục. Và mất năm ký… Đó là…” DD. không có từ ngữ nào đủ mạnh mẽ để nói về Jacob Ness. Thật tốt là hắn đã chết, nếu không, cô cảm thấy nhu cầu phải tìm ra và giết hắn.

“Vào lúc đó, Flora đã bị bắt cóc gần bốn tháng. Với bằng chứng cô ấy vẫn còn sống và đi qua các bang, nên vụ án này huy động toàn bộ nhân viên liên bang. Nhưng… chúng tôi không thu thập được bất kỳ thông tin nào. Không đoạn băng ghi hình, không nhân chứng về vụ bắt cóc. Liệu cô ấy đi ra ngoài với gã đàn ông ấy? Hay cô ấy bị phục kích? Chúng tôi không thể tìm được bất kỳ ai trông thấy những gì đã xảy ra.”

“Tôi hiện có đoạn băng video về vụ bắt cóc của mình.” DD. nói. “Nhưng vẫn không tìm được ai biết gì. Còn những tấm bưu thiếp thì sao?”

“Chúng tôi theo dấu bưu thiếp thứ hai đến bưu điện gửi đi, nhưng một lần nữa, không băng ghi hình, không nhân chứng. Tất cả những gì thu được, là cả hai bưu điện đều gần đại lộ xuyên tiểu bang. Nơi dễ dàng dừng rồi đi của dân du lịch.”

“Bưu thiếp thứ hai có bao gồm thông tin riêng tư nào không?”

“Làm ơn cho bọn cáo ăn. Khi Flora còn ở nhà, cô ấy thích chơi với đàn cáo quanh nông trại của mẹ.”

“Sợi dây chuyền của Rosa.” DD. nói. “Có mặt hình cáo.”

“Chính xác. Chữ viết tay trên tấm bưu thiếp thứ hai càng xấu hơn nữa. Nó ngoằn ngoèo, run rẩy, không còn sức lực. Nếu quan tâm đến thuật xem chữ - đoán tính cách của một người dựa trên chữ viết của họ - thì cô sẽ cho rằng Flora đang gục ngã.”

“Tôi cũng quen với thuật xem chữ.” DD. nói. “Không chắc tôi nghĩ gì, nhưng trong trường hợp cô không còn điều gì khác để dựa vào…”

“Cô sẽ vận dụng tất cả mọi thứ mình có.” Kimberly đồng tình. “Dựa trên thực tế chúng tôi không có thông tin, và sự quan tâm rõ ràng của gã bắt cóc đối với mẹ của Flora, chuyên gia đã khuyên nên tổ chức họp báo với tâm điểm là mẹ của Rosa. Gã bắt cóc đã liên lạc với bà ấy, và giờ đến lượt bà ấy liên lạc trực tiếp với hắn. Và đợi xem chúng tôi có thể nhận được những hồi đáp nào.”

“Nó có hiệu quả không?”

“Không phải thứ chúng tôi nhận ra vào lúc đó. Chuyên gia đã thảo ra một thông điệp truyền thông nhằm nhân tính hóa Flora, tập trung vào gia đình yêu thương của cô ấy, tuổi thơ gắn bó với thiên nhiên hoang dã ở Maine của cô ấy, lòng nhân ái của cô ấy với mọi người, vân vân và vân vân… Rosa được phục trang để xuất hiện trên truyền hình với hình ảnh bà mẹ Mỹ bình thường nhất có thể. Gã bắt cóc đã tạo ra một câu chuyện của hắn - một cô sinh viên đại học yêu thích lạc thú, bị hấp dẫn bởi đàn ông. Chúng tôi đi với một mô tip khác, một cô gái tốt bụng yêu thiên nhiên, được yêu thương bởi những người từng biết cô.”

DD. không thể không cau mày. Điều đó hoàn toàn không phù hợp với một Flora tối tăm, cau có cô biết. Điều đó khiến cô tự hỏi: có thể mẹ của Flora đã đúng. DD. chưa từng gặp, chưa từng biết một Flora Dane thực sự. Cô chỉ gặp một tạo vật do Jacob Ness nhào nặn sau quá trình bốn trăm bảy mươi hai ngày.

“Rosa đã làm phần việc của mình.” Kimberly nói. “Bà đứng lên, nhìn thẳng vào camera, truyền đi một thông điệp đồng cảm, chân thành và cảm động. Cả đội ngũ tin tức tin vào bà. Chúng tôi phủ sóng chương trình quốc gia trong một tuần liền, tăng cường bởi sự xuất hiện của bà trên một số chương trình buổi sáng trọng điểm. Đó không phải là điều dễ dàng hay tự động đối với một người phụ nữ cho đến lúc đó chỉ biết đến niềm hạnh phúc được lái chiếc máy cày trên đồng ruộng.”

DD. hiểu điều đó. Điều truyền thông mong đợi ở một nạn nhân trong thời đại này không phải là một người yếu đuối, khóc than. Chưa kể nhà điều tra chính của vụ án đứng cạnh người cha người mẹ đau khổ, bảo rằng đó là điều họ phải làm - họ muốn con họ quay về, thì đây là điều phải làm, lột trần trái tim và tâm hồn mình ra trước sân khấu quốc gia.

“Điều gì xảy ra tiếp theo?” DD. hỏi.

“Không có gì.”

“Không gì sao?”

“Không gì cả! Tuần lại tuần. Tháng qua tháng. Những dấu vết nhạt dần. Rosa vẫn cứ nói, nói và nói. Không nhận được bất cứ tấm bưu thiếp hay thông tin nào đáp lại. Chúng tôi phát hình ảnh của Flora khắp mọi nơi. Nhưng không nhận được thông tin nào. Như thể cô ấy bị giam giữ ở một nơi không hề có người, hoặc hắn thực sự đã làm rất tốt công việc thay đổi ngoại hình của cô ấy. Và hắn không quan tâm đến những cuộc họp báo - hoặc không hề xem chúng.”

“Không xem chúng ư?”

“Chuyên gia của chúng tôi, Ken McCarthy, tin rằng tên bắt cóc, người khởi đầu cuộc trò chuyện, không thể chỉ đơn giản là ngoảnh mặt làm ngơ. Nếu cố gắng liên lạc của chúng tôi không khơi gợi được lời đáp lại, thì đơn giản là hắn không nhận được thông điệp. Điều này dẫn chúng tôi đến phần tiếp theo của cuộc điều tra, khi chúng tôi theo đuổi những kẻ sống ẩn dật ở miền bắc, hay những người sống sót đang sống ẩn mình với những cuộc tấn công tình dục trong quá khứ. Có cả một danh sách như vậy.”

“Một chiến lược không tồi.” DD. thừa nhận. “Rõ ràng một người như thế có thể phù hợp. Giày vò người mẹ như đại diện cho một nhân vật có thẩm quyền, phải không?”

“Chúng tôi là FBI. Chúng tôi có thể làm cho mọi thứ trông tốt đẹp hơn trên mặt báo. Nhưng không may, chúng tôi đã sai.”

“Vậy chuyện gì đã xảy ra?”

“Jacob. Cuối cùng thì hắn cũng liên lạc lần nữa. Nhưng lần này thì không phải tấm bưu thiếp. Đó là một email gửi từ một tài khoản ảo tới hộp thư của Rosa. Nó chứa một đoạn ghi âm giọng của Flora.”

DD. rùng mình. Cô không thể tưởng tượng điều đó đối với Rosa như thế nào. Sau tất cả quãng thời gian ấy, nghe được giọng nói của con gái mình và những điều kinh khủng, bóp méo từ chính miệng cô con gái ấy…

“Sự leo thang trong liên lạc không phải điều gì lạ lẫm.” Kimberly trầm giọng nói. “Chúng tôi trấn an Rosa rằng đây là tin tốt. Nó có nghĩa Flora vẫn còn sống. Nó có nghĩa là, dù nghe có vẻ lạ lùng, nhưng hắn vẫn quan tâm. Giờ thì hắn chuyển sang sử dụng email, một điều có thể giúp chúng tôi. Chúng tôi có thể truy dấu địa chỉ IP đến quán cà phê Internet, lần này ở Alabama. Và, cũng như những bưu điện trước đây, nó nằm cạnh một đại lộ xuyên tiểu bang. Điều này lại dẫn chúng tôi đến bước điều tra tiếp theo, từ tìm kiếm những người sống sót ẩn dật nơi vùng hẻo lánh, đến tìm kiếm những kẻ hay di chuyển. Có thể là dân kinh doanh, hay những tài xế xe container. Bởi phải di chuyển liên tục trên đường, những người này có thể không theo dõi được chương trình tin tức buổi sáng, hay chương trình khởi động lúc năm giờ, dẫn đến việc tên bắt cóc không phản ứng lại với cuộc tổng tấn công truyền thông của chúng tôi. Chúng tôi bắt đầu tập trung vào mạng xã hội, đăng tải những bài Facebook hàng ngày, điều gã bắt cóc có thể đọc được qua laptop hay thiết bị di động vào giờ nghỉ. Chúng tôi cũng nhắm đến các đài phát thanh địa phương và các báo độc lập, những kênh truyền thông dễ dàng tiếp cận tại các bữa ăn, trạm xăng, nhà nghỉ.

Anh trai của Flora đã tạo ra một trang Facebook cho chiến dịch này, đăng tải những bức ảnh cá nhân của Flora, cũng như ảnh chụp cô trong cuộc sống thường ngày, với trang trại, rừng cây, đàn cáo chơi đùa nơi sân sau nhà. Cậu ta cũng ngồi lại với mẹ mình, soạn cả một danh sách những bài viết, mỗi bài cho một ngày, từ quyển sách yêu thích của Flora, đến những sự kiện địa phương, những lễ kỷ niệm của gia đình mà cô ấy đang bỏ lỡ. Chúng tôi cũng kêu gọi bạn bè, hàng xóm cùng góp sức. Bất kỳ điều gì lặp đi lặp lại nhắc cho nghi phạm về con người thật sự của Flora, một cô gái trẻ được nhớ thương sâu sắc bởi gia đình và bạn bè.”

“Hắn khởi sự mối liên lạc để bẻ gãy cô ấy. Còn các cô góp sức để xây dựng nên cô ấy.”

“Chúng tôi cần hắn liên lạc lại. Nếu việc đối lập thông điệp khiến hắn gửi nhiều bưu thiếp, email, đoạn quay hơn… sẽ càng tốt hơn đối với chúng tôi.”

“Hắn gửi cả đoạn phim ư?”

“Kích động hắn liên lạc nhiều hơn vẫn là chiến lược tốt nhất của chúng tôi nhằm tóm được hắn.”

“Chính cô đã tạo ra chiến lược này ư?” DD. hỏi.

“Đúng vậy.”

“Theo Rosa, chính sự ngu ngốc của Jacob đã khiến hắn bị tóm - hắn đã gửi nhiều tin nhắn, nên khiến cô lần ra được hắn. Nhưng nói chuyện với cô thì đó lại là một kế hoạch. Cô không đợi hắn gửi email một cách ngẫu nhiên. Mà chính cô nhử hắn liên lạc nhiều hơn.”

“Chiến lược như thế này… Rất khó cho gia đình.” Kimberly thở dài. “Đội điều tra như người chủ tướng, ngồi nơi văn phòng, ra chiến lược, nhưng Rosa, Darwin, họ là những chiến sĩ. Họ phải xông pha mỗi ngày, cầu xin mạng sống cho Flora. Họ phải chịu đựng những tấm bưu thiếp kinh tởm, những đoạn ghi âm, và rồi đoạn video đó… Chúng tôi đã khuyên họ không nên xem. Nhưng tất nhiên, họ quá khao khát được thấy bất cứ dấu hiệu nào đó, bất kỳ liên kết nào đó đến người họ yêu mến. Người anh trai nôn mửa. Hai lần. Và Rosa… Bà trở nên chết lặng. Kết quả là chúng tôi phải gọi cấp cứu. Tôi nghĩ cô ấy đã bị bẻ gãy, và chúng tôi không bao giờ xây dựng nên cô ấy một lần nữa.

Tôi hiểu gia đình có thể có những cách nhìn khác về mọi thứ. Tất nhiên họ có thể như vậy. Nhưng họ là những công cụ tốt nhất chúng tôi có được để giành lại Flora. Chúng tôi đã sử dụng họ một cách vô liêm sỉ. Và nó đã có hiệu quả.”

“Vậy cô đã làm thế nào để tìm được hắn?”

“Như chúng tôi đã hy vọng, Jacob bắt đầu liên lạc nhiều hơn. Đặc biệt qua email. Điều đó khiến chúng tôi có thể bắt đầu lần theo dấu vết của hắn qua các tiểu bang miền nam. Vào thời điểm mười bốn tháng, chúng tôi đã chắc chắn hắn phải là một tài xế xe container, người vận chuyển hay tương tự vậy. Những bức email xuất phát từ các quán cà phê Internet, các trạm dừng xe container, tất cả đều ở gần các đại lộ xuyên tiểu bang. Thế nên chúng tôi liên hệ với những đồn cảnh sát quanh khu vực đó, gửi hình ảnh của Flora đến các trạm dừng xe container lớn. Chúng tôi muốn tạo áp lực, nhưng không quá nhiều.”

“Cô không muốn hắn phải hoảng loạn và trừ khử cô ấy.”

“Chính xác. Nhưng phần lớn chúng tôi tập trung vào các quán cà phê Internet. Bốn trăm bảy mươi mốt ngày sau khi bắt cóc Flora, hắn gửi một bức email mà chúng tôi truy được là tại một quán cà phê trong một trạm dừng mà trước đây hắn từng sử dụng. Đích thân tôi đã đến quán ấy, phỏng vấn nhân viên của họ. Qua tất cả những tấm bưu thiếp, email, Jacob đã hé lộ nhiều về bản thân hắn hơn hắn nhận ra. Đúng thật, ngay lúc tôi bắt đầu miêu tả về người mà chúng tôi đang tìm kiếm, người quản lý đã nhận ra hắn ta. Jacob là khách quen. Dừng tại đó ít nhất một lần mỗi tháng trong những chặng đường của mình. Người quản lý không biết họ của Jacob, nhưng có thể tả rõ chiếc xe container hắn đi. Chúng tôi kết nối được những dữ liệu còn lại từ đó.

Jacob Ness. Tội phạm tấn công tình dục có tiền án, từng có thời gian ngồi tù vì tấn công một cô gái mười bốn tuổi. Nghi phạm của nhiều vụ tấn công tình dục khác. Hiện đang là nhà thầu độc lập cho một số hãng giao hàng lớn, lái chiếc xe container cỡ bự.

Chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ, cảnh sát tuần tra đã phát hiện ra chiếc xe container của Jacob đậu bên ngoài một nhà nghỉ cạnh xa lộ. Tôi chỉ huy một đội đặc nhiệm đến nơi đó.”

DD. không cần đặc vụ FBI phải nói gì hơn nữa. Cô có thể hình dung mọi thứ rõ như in trong đầu mình. Dòng adrenaline cuộn chảy trong những khoảnh khắc như thế. Thời điểm chuẩn bị phá một vụ trọng án. Làm mọi thứ một cách đúng đắn, cứu cô gái trẻ, bắt giữ kẻ xấu. Nhưng chỉ một di chuyển sai lầm… cô gái bị giết, gã xấu tẩu thoát, và một cuộc đời, một gia đình, cả sự nghiệp của bạn sẽ kết thúc.

Đúng vậy, cô có thể hình dung được điều đó.

“Các cô đã làm gì?” Cô hỏi.

“Chúng tôi xác nhận với quản lý nhà nghỉ phòng Jacob đang ở, và việc hắn đi chung với một người phụ nữ. Tin tốt là căn phòng hắn ở là loại phòng khép kín, không có cửa hậu. Tin xấu là chúng tôi có lý do để tin rằng Jacob sở hữu ít nhất một khẩu súng, nếu không nói nhiều hơn. Và chuyên gia McCarthy của chúng tôi cho rằng Jacob có khả năng sẽ bắn Flora rồi tự sát hơn là đầu hàng.”

“Tự sát vì cảnh sát?”

“Có thể như vậy, nhưng chỉ sau khi đã giết Flora. McCarthy cảm thấy ở giai đoạn này trong mối quan hệ giữa họ, Jacob đã có một gắn kết mạnh mẽ với Flora. Bản chất những lời chế nhạo của hắn, nhu cầu phải hành hạ gia đình nạn nhân. Cô ấy là của hắn, và hắn sẽ không từ bỏ mà không chiến đấu.”

“Mối quan hệ.” DD. buộc phải cân nhắc về điều này. Cô vốn đã quen thuộc với hội chứng Stockholm, dẫu từ phim ảnh hơn là kinh nghiệm thực tế. Hội chứng này, được biết đến nhiều từ vụ án Patty Hearst, miêu tả cách một nạn nhân trở nên gắn kết với kẻ tấn công mình theo thời gian, trở nên đồng cảm, thậm chí trung thành, với chính kẻ đã làm tổn thương mình. Nhưng DD. chưa từng nghĩ đến quá trình này ở chiều ngược lại. Dựa vào thời gian và sự thống trị hoàn toàn, gã bắt cóc có thể phát triển một tình cảm nhất định với người hắn giam giữ. Jacob Ness là một tài xế xe container đường dài. Nghĩa là trong nhiều năm, hắn đã phải đi một mình, sống trong sự đơn độc, cho đến ngày hắn bắt Flora Dane và mang cô theo cùng hắn.

Bốn trăm bảy mươi hai ngày của cuộc hành trình cùng nhau… DD. có thể hiểu tại sao hắn không muốn từ bỏ cô ấy.

“Cô có lo lắng về hội chứng Stockholm?” Cô hỏi Kimberly. “Rằng Flora có thể không chào đón những nỗ lực giải cứu cô ấy?”

Ở phía đầu dây bên kia, DD. có thể nghe thấy sự do dự. “Chúng tôi chuẩn bị cho mọi thứ.” Cuối cùng Kimberly nói, điều DD. tiếp nhận như câu trả lời có.

“Vậy là cô có một đối tượng có vũ trang trong phòng nhà nghỉ với một nạn nhân đã trải qua chấn động tâm lý nghiêm trọng trong thời gian dài. Cô đã làm gì?”

“Để đội SWAT chỉ huy.” Kimberly nói thẳng thừng. “Họ quẳng vào nửa tá bình hơi cay qua cửa sổ trước. Rồi họ phá cửa.”

Vị đặc vụ liên bang ngừng lại. “Họ tìm thấy Jacob nằm dài trên sàn, rõ ràng đã bị tê liệt bởi khí gas. Cạnh hắn là một tấm khăn ướt. Hắn đã thấy cảnh sát bên ngoài, nên đã chuẩn bị trước cho cuộc tấn công của họ. Nhưng hắn không đủ nhanh.”

“Còn Flora?”

“Cô ấy ngồi trên sàn cạnh hắn, cột chiếc khăn ướt quanh miệng và mũi mình. Cô ấy cũng có súng.”

DD. tròn mắt. Trong tất cả mọi thứ… “Cô ấy có súng của Jacob?”

“Đúng vậy.”

“Cô ấy chĩa súng vào đội đặc nhiệm?”

“Không. Súng đặt trong lòng cô ấy. Cô ấy… lay khuôn mặt của Jacob. Cô ấy quệt nước mắt trên mặt hắn.”

“Ồ.” DD. không hiểu tại sao, nhưng cảnh tượng ấy có gì đó thật tệ.

“Jacob vẫn còn tỉnh táo khi tôi bước vào phòng. Thì thầm với Flora. Khí gas đã bắt đầu tan, chúng tôi cần di chuyển nhanh chóng, nhưng không ai muốn thúc giục Flora khi cô ấy đang có súng. Chúng tôi ngại rằng nếu làm cô ấy giật mình…”

“Cô ấy sẽ nổ súng.”

“Đó là một cảnh tượng lạ lùng. Hắn đang cầu xin cô ấy. Jacob Ness nằm dài trên sàn, cầu xin Flora hãy giết hắn.”

DD. không có lời nào để nói về điều đó.

“Chúng tôi cố làm cô ấy chú ý. Tôi gọi tên cô ấy, cố làm cô ấy nhìn sang tôi. Nhưng cô ấy không phản ứng. Không với tôi, cũng không với bất kỳ cảnh sát nào. Sự chú ý của cô ấy chỉ dồn vào Jacob, vuốt tóc hắn, quệt nước mắt trên má hắn. Cô ấy không chỉ chú ý tới hắn, mà còn… âu yếm.”

DD. biết hơi cay. Nó không chỉ làm cay phồng mắt. Nó còn biến mũi của đối tượng, mọi thứ, thành đống nhầy nhụa hỗn độn. Jacob Ness hẳn phải cảm thấy vô cùng khó chịu. Mong mỏi chút nước giội vào mắt hắn, khăn để chùi mũi hắn. Nhưng hắn không đầu hàng. Thay vào đó, gã đàn ông đã hành hạ gia đình nạn nhân và các điều tra viên trong suốt hơn một năm dài, lại dùng hết sức lực còn lại cho một bước cuối cùng.

“Hắn đã làm gì?”

“Hắn tiếp tục nói với Flora. Nói, nói, và nói. Và rồi, ngay khi chúng tôi nghĩ mình phải hành động bằng cách này hay cách khác, Flora đột nhiên cúi người xuống và thì thầm gì đó vào tai hắn.”

“Điều gì thế?”

“Tôi không biết. Flora không bao giờ nói. Nhưng cô ấy đã nói gì đó với hắn. Và biểu hiện trên khuôn mặt của hắn… Jacob Ness có vẻ vô cùng kinh sợ. Rồi Flora chộp lấy khẩu súng trong lòng cô ấy, bóp cò. Khẩu 45 Magnum, thẳng trên đỉnh sọ. Và nó đã hoàn tất công việc của mình.”

“Flora thả súng xuống. Đội đặc nhiệm tóm lấy cô ấy. Và sự việc là như vậy.”

DD. không thể nói được gì.

“Cô biết về mối quan hệ sang chấn, phải không?” Nữ đặc vụ hỏi một cách đột ngột. “Không kể những nạn nhân bị bắt cóc, cô có thể thấy nó mọi lúc mọi nơi ở những phụ nữ bị bạo hành. Họ bị cô lập, chịu sự thống trị hoàn toàn của người phối ngẫu, trải qua những đợt tấn công kinh hoàng, tiếp theo là những giai đoạn xúc động sâu sắc bởi sự thống hối, những lời xin lỗi thiết tha. Những chấn thương tâm lý ấy, chính nó đã trở thành yếu tố liên kết mạnh mẽ. Những gì mà hai người đã cùng nhau trải qua, làm sao người khác có thể thấu hiểu được? Nó trở thành một trong những thứ khiến người phụ nữ cam chịu ở lại, ngay cả sau khi người chồng một lần nữa đánh đập cô một cách tàn nhẫn.”

“Tôi biết điều đó.”

“Tôi đã nghĩ sẽ thấy nó ở Flora Dane. Làm sao có thể không được chứ? Bốn trăm bảy mươi hai ngày, tôi thậm chí không thể khiến cô ấy phản ứng lại trước cái tên của chính mình. Thay vào đó, cô ấy xác nhận mình là Molly, cái tên Jacob đã đặt cho cô ấy.”

“Đúng vậy.”

“Mối quan hệ sang chấn phần lớn xảy ra trong những hoàn cảnh nơi nạn nhân bị cô lập, và người bắt giữ nắm sức mạnh tuyệt đối. Chúng tôi đã tìm thấy phía sau buồng lái chiếc xe container của Jacob một cái hòm gỗ có khóa. Trong đó chứa tóc của Flora cũng như mẫu ADN.”

DD. nhắm mắt lại. “Sự cô lập.” Cô đồng tình.

“Jacob nhốt cô ấy trong cái hòm gỗ ấy. Nhưng hắn cũng là người cho cô ấy ra ngoài. Jacob bỏ đói cô ấy trong một thời gian dài. Nhưng cũng chính hắn là người cho cô ấy ăn.”

“Điều đó khiến hắn trở thành người nắm giữ toàn bộ quyền lực.”

“Thế nên vấn đề là thế này: Flora hoàn toàn có những dấu hiệu của mối quan hệ sang chấn. Điều mà từ những vụ án khác, khiến nạn nhân ở lại thậm chí ngay cả khi họ có thể bỏ trốn.”

“Flora đã có những cơ hội để bỏ trốn, nhưng lại không nắm lấy chúng.”

“Chúng tôi phát hiện ra điều đó. Cuối cùng, Flora theo Jacob đến mọi nơi hắn đi một cách tự nguyện. Hắn có thể để cô ấy ngồi một mình trong quán ăn, hay đợi hắn trong phòng nhà nghỉ. Cô ấy ở lại, với những người ngoài nhìn vào, cô trở thành người tự nguyện, một nạn nhân sẵn lòng. Với bất kỳ người nào từng trải qua mối quan hệ sang chấn, sẽ nói với cô rằng trong những giây phút ấy, cô ấy bị giam giữ về mặt thể chất, như thể hắn trói cô ấy lại bằng xích. Đó là sức mạnh của mối quan hệ giữa họ.”

“Được rồi.” DD. đã quen với khái niệm mối quan hệ sang chấn, nhưng thật khó để cô có thể kết nối một Flora cô gặp bốn mươi tám tiếng trước, người đã đốt cháy Devon Goulding, với mức độ quy phục ấy.

“Mối quan hệ sang chấn cũng có thể khiến người ta thực hiện những điều họ sẽ không làm lúc bình thường.”

“Như Patty Hearst, đã sử dụng khẩu M1 carbine.”

“Chính xác. Rất nhiều vụ án được lưu trữ có nạn nhân, sau một thời gian bị tra tấn, trở nên đồng lõa với chính kẻ tấn công mình. Trong vụ án này… chúng tôi không chỉ tìm thấy ADN của Flora trong chiếc thùng gỗ ấy. Trên thực tế, còn có ADN của rất nhiều những cô gái không xác định được khác nữa.”

“Ồ.” DD. không biết phải nói gì khác. Nữ đặc vụ FBI đã đúng: đặc biệt trong những vụ án có nạn nhân bị giam giữ suốt một thời gian dài, nhiều người trở thành người hỗ trợ kẻ tấn công họ phục kích những nạn nhân khác nữa. Điều đó dễ khiến họ bị lên án, mặc dù những nhà tâm lý sẽ có cái nhìn khác sâu sắc hơn. Kimberly đã đúng: Mối quan hệ sang chấn có sức mạnh ép buộc nạn nhân phải vâng lời ngang bằng việc sử dụng vũ lực. “Cô nghĩ Jacob Ness có thể đã bắt giữ những cô gái khác nữa?”

“Tôi nghĩ mình nên hỏi hắn câu hỏi đó. Thực tế thì càng tìm hiểu về cuộc đời hắn, chúng tôi càng nghi ngờ điều đó. Không may, chúng tôi sẽ không bao giờ biết được chính xác những gì hắn đã làm. Bao nhiêu phụ nữ hắn từng cưỡng hiếp hay thậm chí sát hại.”

“Flora nói gì?”

“Cô ấy không nói gì. Cô ấy không bao giờ nói về những gì đã xảy ra với mình. Thoạt đầu, chúng tôi cho cô ấy thời gian lẫn không gian, thực tế là dựa trên lời khuyên của Tiến sĩ Keynes. Nhưng sau đó… Chúng tôi biết rằng cái thùng gỗ từng giam giữ nhiều người hơn là chỉ có mỗi Flora. Nhưng chúng tôi không thể xác định những chứng cứ đó xuất hiện khi nào. Ví dụ, có thể ADN của những nạn nhân khác xuất hiện trước khi hắn bắt cóc Flora hơn là trong suốt thời gian đó. Do đó, chúng tôi không có cơ sở để khiến cô ấy phải hầu tòa. Nếu cô ấy không muốn nói, cô ấy không cần phải nói.”

“Cô nghĩ cô ấy che giấu cho bản thân mình? Những điều cô ấy có thể đã làm, dưới sự ép buộc hoặc không.”

“Tôi nghĩ có những câu hỏi tôi muốn hỏi Flora, nhưng cô ấy không bao giờ trả lời. Chưa kể…” Kimberly dừng lại lần nữa. “Chỉ giữa một đặc vụ và một cảnh sát điều tra thôi nhé! Bởi trong thời đại ngày nay, chúng ta không bao giờ được đổ lỗi cho nạn nhân…”

“Đúng vậy.”

“Khi tôi đưa Flora ra khỏi phòng nhà nghỉ, cô ấy có dừng lại một lúc, nhìn lại thi thể của Jacob. Lúc đó cô ấy không còn bịt khăn, nên tôi có thể trông thấy toàn bộ khuôn mặt của cô ấy. Và trong một giây, đôi mắt đó rực lên. Nó như thể một cỗ máy đã hoạt động trở lại. Cô ấy có vẻ hân hoan chiến thắng.”

“Vì vừa bắn kẻ bắt cóc mình?” DD. phỏng đoán.

“Hoặc có thể, vừa giết kẻ duy nhất biết rõ cô ấy đã làm gì trong suốt quãng thời gian vừa qua. Tôi có thể nói với cô một điều: Hàng chục, nếu không nói là hàng trăm, những nhân viên thực thi pháp luật đã tham gia tìm kiếm Flora Dane. Nhưng với tất cả chúng tôi, bốn trăm bảy mươi hai ngày trong đời cô gái ấy vẫn là điều hoàn toàn bí ẩn.”

gian chỉ được mở đèn một nửa. Nhưng D.D. có thể nghe tiếng đánh máy ở đâu đó, cũng như tiếng rì rầm nho nhỏ qua điện thoại. Nhân viên mới - cô đoán, vẫn chiến đấu để tiến lên phía trước bằng cách làm việc ngày Chủ nhật. Là phó chủ tịch của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.