Cô Gái Trong Chiếc Thùng Gỗ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 93 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

“Cô ấy là ai?”

“Không biết. Người hàng xóm ở kia, Kyle Petrakis, khai anh ta thấy cô ấy đứng cạnh cái xác. Trần truồng, hai tay bị trói, mặt bầm tím.”

“Cô ấy làm tất cả thứ này với hai tay bị trói ư?” Thanh tra DD. Warren quỳ xuống, xem xét tàn tích cháy đen của… nạn nhân ư? Hay thủ phạm? Thi thể cuộn lại gần như trong tư thế thai nhi, hai tay siết chặt khuôn mặt trai trẻ. Hành động tự vệ, điều mà từ những vết cháy trên đầu, vai, mặt của anh ta, là quá ít ỏi, là quá trễ.

“Cháy do hóa chất.” Vị thanh tra thứ ba nói. “Kết hợp giữa thuốc tím với nước làm mát và bùm.”

DD. phớt lờ vị thanh tra thứ ba, thay vào đó liếc nhìn Phil. “Chúng ta biết được những gì?”

“Ngôi nhà thuộc về Allen và Joyce Goulding.” Đồng đội cũ của cô nói nhanh. “Cặp vợ chồng lớn tuổi, hiện đang nghỉ đông ở Florida. Nhưng họ để con trai út của mình là Devon Goulding, hai mươi tám tuổi, ở lại. Anh ta là một huấn luyện viên thể hình vào ban ngày, và làm thêm công việc pha chế vào ban đêm.”

“Devon đây ư?” DD. hỏi, chỉ vào cái xác.

“Tốt hơn hết là chờ cho đến khi lấy được dấu vân tay cái đã.”

DD. nhăn mặt, sai lầm hít một hơi, khiến cô nhăn nhó hơn nữa. “Nạn nhân hóa cáo của chúng ta đâu?”

“Phía sau xe của đội. Từ chối chăm sóc y tế. Đang chờ nhân viên FBI, người cô ấy đã gọi điện trực tiếp.”

“FBI?” DD. đứng dậy, giọng cụt lủn. “Anh nói cô ấy mời nhân viên liên bang tham gia bữa tiệc của chúng ta sao? Cô gái này là nhân vật quái quỷ nào vậy?”

Thanh tra số ba nhận lãnh vinh dự: “Cô ấy gọi đến văn phòng Cục ở Boston và đề nghị được gặp Samuel Keynes. Cô ấy đã lưu sẵn số trong đầu và chỉ việc lấy ra dùng, tôi có thể thêm vào như vậy. Cô vẫn gọi nó là một bữa tiệc được sao?” Nhân viên mới nhất của bộ phận điều tra án mạng hỏi. “Hay nó giống bữa tiệc nướng hơn?”

DD. bước đi. Quay gót chân mình, rời khỏi cái xác cháy, ra khỏi gara. Trong vai trò giám sát mới và cải tiến của mình, cô có thể bỏ đi trước những thứ như vậy. Hoặc có thể do sự sắp xếp hiện tại dựa vào danh sách nhiệm vụ hạn chế của cô.

Thực tế là thanh tra số ba đang đảm nhiệm vị trí trước đây của DD. trong đội cũ của cô - một nhiệm vụ DD. không còn giữ bởi chấn thương gần đây - đó hoàn toàn không phải là lý do để tránh né thành viên mới ba mươi lăm tuổi ấy. Không, DD. không ưa cái tên của cô. Carol. Như trong Carol Manley. Nghe như một nhân viên bảo hiểm. Hoặc một bà mẹ mê bóng đá. Hoàn toàn không thích hợp cho một cảnh sát. Không một thanh tra thực thụ nào phù hợp với cái tên Carol cả.

Tất nhiên, chẳng có thể loại sĩ quan nghiêm túc nào thuộc đơn vị điều tra án mạng lại bị ám ảnh với cái tên của vị thanh tra mới, hay nhỏ nhen đến nỗi khó chịu với cô ấy chỉ vì nó cả. Có thể nói như vậy.

Một năm trước, DD. không hề lo lắng về người phụ nữ với cái tên Carol. Hay tương lai của đội ba người của cô. Hay vai trò mới của cô trong đơn vị điều tra án mạng trực thuộc BPD[1]. Cô đã sống, đã ăn, đã thở cùng những vụ điều tra án mạng và là một người lấy đó làm niềm hạnh phúc. Cho đến một tối nọ, cô quay trở lại hiện trường vụ án khá khuya để phân tích, đánh động kẻ giết người vẫn còn ẩn náu ở đó. Sau cuộc chiến ngắn ngủi, DD. ngã nhào xuống cầu thang và bị gãy tay trái. Không còn nâng súng được nữa. Không bế bồng thiên thần nhỏ của mình được nữa.

Trong suốt sáu tháng tiếp theo, DD. phải ở nhà. Chăm sóc vết thương, lo lắng về tương lai của mình, và, không thể điều khiển tâm trí mình nữa. Nhưng chậm rãi và chắc chắn, như Russ - chuyên gia vật lý trị liệu của cô đã hứa, công sức bỏ ra cuối cùng cũng được đền đáp. Cho đến một ngày, cô có thể so vai, và ngày khác, cô có thể từ từ nâng cánh tay của mình lên.

Sức mạnh không trở lại ngay được. Hay toàn bộ khả năng vận động cũng thế. Cô vẫn không thể thực hiện được một số việc, ví dụ như thế bắn hai tay Weaver[2] chẳng hạn. Nhưng cơn đau của cô đã được xử lý, vết thương được cải thiện, và trạng thái sức khỏe chung hoàn hảo. Đủ để thuyết phục cấp trên cho phép cô trở lại dưới tình trạng hạn chế nhiệm vụ. Nghĩa là giờ đây, cô dành thời gian giám sát với tư cách một sĩ quan cảnh sát hơn là trực tiếp nhúng tay vào điều tra như một thanh tra thực thụ. Cô tự nhủ với bản thân rằng mình có thể xử lý được điều đó. Công việc là công việc, và dù thế nào thì cô cũng đang làm công việc xử lý tội phạm.

Tất nhiên, cô vẫn tiếp tục các buổi trị liệu nghề nghiệp ba lần mỗi tuần, nơi cô sử dụng tạ tay thay cho súng ngắn và luyện tập hành động tháo bao da, rút súng và bắn hết lần này đến lần khác. Cô cũng dành chút ít thời gian ở trường bắn. Một tay. Không mấy tốt. Không đúng quy trình chuẩn của sở. Nhưng cô phải bắt đầu từ đâu đó mới được.

Nếu không, Phil và Neil, hai thanh tra giỏi nhất của lực lượng, sẽ mãi mãi chịu đựng gánh nặng của một tân binh.

Gara của nhà Goulding là một nhà để xe riêng biệt, sức chứa là một chiếc xe, nằm ở phía sau mảnh đất. Sải bước về trước, DD. rời khỏi khu nhà, băng qua mảnh sân khiêm tốn, tiến ra đường. Mặt trời vừa lên. Bình minh xám xịt, lạnh lẽo càng làm bi thương hơn tình trạng hiện tại. Xe điều tra xếp hàng dọc theo hai bên con đường nhộn nhịp gần đó, cùng với xe của tổ pháp y và nhiều xe tải to hơn, ấn tượng hơn của giới truyền thông.

Tổ phản ứng khẩn cấp đã thực hiện được một công việc đáng nể khi chăng dây toàn bộ khu vực liên quan. Từ ngôi nhà hai tầng sơn xám đến gara xiêu vẹo phía sau, những cảnh sát viên đã chăng dây vàng dành cho hiện trường tội phạm, tạo thành khu vực không xâm phạm nghiêm ngặt, giúp công việc của DD. dễ dàng hơn rất nhiều. Dồn những người hàng xóm tò mò vào vỉa hè bên kia đường? Đã xong. Vây những phóng viên nhanh nhảu cách xa khu vực của nhân viên thực thi pháp luật gần nhất năm mươi mét? Đã xong. Và giờ thì đến điều thứ ba…

DD. phát hiện ra người phụ nữ ngồi sau chiếc xe tuần tra thứ ba, đôi vai run nhẹ bên dưới chiếc chăn của cảnh sát, mặt nhìn thẳng về phía trước. Một thanh tra quận ngồi cạnh cô. Cửa xe tuần tra vẫn mở, như thể họ đang chờ đợi một điều gì đó hay một ai đó. Không ai nói với nhau lời nào.

“Chào Margaret!” DD. nhận ra viên cảnh sát ngồi phía bên kia. Ở khoảng cách gần như thế này, cô nhận ra lý do tại sao cửa lại để mở. Bên trong hiện trường, những điều tra viên tìm thấy một bọc thức ăn ôi thiu được lôi khỏi từ thùng rác và bị xé toạc ra. Người phụ nữ này hẳn đã nhúng ngập cả khuỷu tay vào đống hỗn độn ấy, dựa vào mùi thịt ôi và sữa thiu từ làn da, chưa kể những vệt nhơn nhớt trên má cô và vương cả lên tóc.

“Chào DD.!” Viên thanh tra đáp lại với vẻ chịu đựng. “Nghe nói cô đã quay lại. Chúc mừng nhé!”

“Cảm ơn!” Cái nhìn của DD. vẫn tập trung vào người phụ nữ. Kẻ sát nhân tình nghi. Nạn nhân chưa xác định. Cô gái còn khá trẻ. DD. đoán chỉ khoảng nửa cuối tuổi đôi mươi. Với mái tóc vàng đến ngang vai và những đường nét mảnh dẻ có thể được xem như hấp dẫn, nhưng không phải với những chỗ tím bầm, những vệt máu hay vết bẩn thối rữa kia. Cô gái không nhìn cô, mà tiếp tục tập trung nhìn chăm chăm vào phía sau ghế tài xế.

Cảm xúc phẳng lặng, DD. để ý. Một biểu hiện thường thấy ở các nhân viên cảnh sát điều tra án mạng hay nạn nhân bị bạo hành thường xuyên.

Đứng ngoài xe điều tra, DD. nghiêng người để mặt cô ngang bằng với mặt cô gái trẻ. “Tôi là Thượng sĩ Thanh tra DD. Warren.” Cô giới thiệu. “Và cô là?”

Cô gái cuối cùng cũng quay đầu lại, nhìn chăm chăm vào DD. Dường như nghiên cứu cô để tìm kiếm điều gì đó. Rồi, cô quay trở lại kiểm tra phía sau ghế tài xế.

DD. cân nhắc vài ý nghĩ. “Cảnh trong gara ấn tượng đấy. Vụ cháy hóa chất, tôi nghe nói như vậy. Về cơ bản, cô đã thiêu sống một người đàn ông bằng chất gì đó trộn lẫn nước làm mát. Cô học điều đó từ đội nữ hướng đạo sinh à?”

Im lặng.

“Để tôi đoán nhé. Devon có vẻ tử tế khi hai người gặp gỡ lần đầu. Một anh chàng bảnh trai, làm việc chăm chỉ. Cô quyết định cho tình yêu một cơ hội.”

“Devon ư?” Cô gái cuối cùng cất tiếng, cái nhìn vẫn thẳng về trước không suy suyển. Giọng cô khàn khàn. Như thể cô hút thuốc quá nhiều. Hoặc la hét quá lớn.

“Tên của nạn nhân. Devon Goulding. Sao cơ, cô chưa từng có cơ hội để hỏi sao?”

Đôi mắt xanh lạnh lùng. Xám xịt, DD. nghĩ khi cô gái liếc qua.

“Không biết hắn.” Cô gái nói. “Chúng tôi chưa từng gặp.”

“Thế cơ à.”

“Hắn là người pha chế.” Cô gái nói, như thể điều đó sẽ có ý nghĩa gì đó với DD. Quả là thế thật.

“Cô đã ra ngoài tối qua. Tới quán bar Devon làm việc. Vậy đó là lý do hai người gặp nhau.”

“Chúng tôi không gặp nhau.” Cô gái khăng khăng. “Tôi đã ở đó với người khác. Gã pha chế… anh ta theo chúng tôi ra ngoài.” Cô nhìn DD. lần nữa. “Hắn đã làm thế trước đây.” Cô nói một cách hiển nhiên. “Tháng Tám. Cô gái đã mất tích, Stacey Summers. Cách hắn chộp lấy tôi, nghiêng đầu để giấu khuôn mặt khỏi máy quay khi kéo tôi xuống cuối phố… Hắn trùng khớp với người đàn ông trên đoạn quay cảnh bắt cóc. Tôi sẽ lục soát kĩ khu vực nhà anh ta.”

Stacey Summers là sinh viên Đại học Boston đã biến mất vào tháng Tám. Trẻ trung, xinh đẹp, tóc vàng, cô có nụ cười tỏa nắng và khuôn mặt xinh đẹp, đảm bảo thu hút sự chú ý của cả nước. Vụ án đó đúng là như thế thật. Không may, ba tháng sau, cảnh sát chỉ có được duy nhất một đoạn quay không rõ nét cảnh cô bị kéo đi từ một quán bar ở địa phương bởi một một gã cao to, mờ ảo. Chỉ có vậy. Không nhân chứng. Không kẻ tình nghi. Không thông tin. Vụ án bị đóng băng, ngay cả khi sự chú ý của truyền thông không ngừng sôi sùng sục.

“Cô biết Stacey Summers chứ?” DD. hỏi.

Cô gái lắc đầu.

“Người quen của gia đình? Sinh viên khóa sau? Người cô từng gặp ở quán bar?”

“Không.”

“Cô là cảnh sát hả?”

“Không.”

“FBI?”

Một cái lắc đầu khác.

“Vậy cô quan tâm đến vụ án Stacey Summers…”

“Tôi có đọc tin tức.”

“Đương nhiên rồi.” DD. nghiêng đầu qua một bên, lặng ngắm đối tượng của mình. “Cô quen đặc vụ liên bang.” Cô nói. “Bạn bè của gia đình? Hàng xóm? Nhưng cô biết đủ rõ để gọi điện thoại trực tiếp.”

“Ông ấy không phải bạn bè.”

“Thế ông ấy là ai?”

Một cái nhếch mép yếu ớt. “Tôi không biết. Cô phải hỏi ông ấy.”

“Tên cô là gì?” DD. đứng thẳng người dậy. Lúc này, bên vai trái đã bắt đầu làm phiền cô. Chưa kể mẩu đối thoại thử thách lòng kiên nhẫn này.

“Hắn không biết tên tôi.” Cô gái nói. “Tên pha chế, gã Devon này ấy, hắn không quan tâm tôi là ai. Tôi đến quán bar một mình. Theo hắn, như thế là đủ để khiến tôi trở thành một nạn nhân.”

“Cô đến quán bar một mình sao? Uống rượu một mình?”

“Chỉ ly thứ nhất. Chuyện thường xảy ra như vậy.”

“Cô uống bao nhiêu ly?”

“Sao? Bởi nếu tôi say, tôi xứng đáng bị như vậy sao?”

“Không, bởi nếu cô say, cô không thể là một nhân chứng đáng tin cậy được.”

“Tôi nhảy với một gã gần cả tối. Những người khác trông thấy chúng tôi. Họ có thể chứng thực.”

DD. cau mày, vẫn không thích những câu trả lời của cô gái, cả từ chứng thực cô dùng, thuật ngữ thường được dùng bởi những nhân viên trong ngành, không phải người dân bình thường.

“Tên người nhảy cùng cô là gì?”

“Gã Tôi Đã Thấy Em Ở Đây Bao Giờ Chưa à?” Cô gái lẩm bẩm.

Bên cạnh cô gái, viên thanh tra quận đảo mắt. Rõ ràng DD. không phải người đầu tiên hỏi những câu hỏi này, hay nhận được những câu trả lời này.

“Anh ta có thể chứng thực chứ?” DD. nhấn mạnh.

“Trong trường hợp anh ta lấy lại ý thức.”

“Cô gái à…”

“Cô nên lục soát gara. Có máu ở phía góc bên trái. Tôi có thể ngửi thấy khi bới rác tìm vũ khí.”

“Đó là lúc cô tìm được thuốc tím?”

“Hắn là người đã vứt bó hoa, có thể là sau khi dùng nó để dụ dỗ nạn nhân nào đó. Tôi không phải là người đầu tiên. Tôi có thể nói với cô điều đó. Hắn ta quá tự tin, chuẩn bị quá kĩ. Nếu đây là nhà hắn, hãy lục soát phòng hắn. Hắn sẽ có những chiến tích. Những tên săn mồi như hắn thích tận hưởng niềm vui tưởng nhớ lại các chiến công trong quá khứ.”

DD. nhìn chằm chằm vào cô gái trẻ. Suốt những năm tháng làm trong đơn vị điều tra án mạng, cô đã phỏng vấn những nạn nhân hoảng loạn. Cô đã thấy những nạn nhân bị chấn động. Khi liên quan đến án mạng, không có thứ như chuẩn mực tình cảm. Và cô chưa bao giờ gặp một nạn nhân nào như thế này. Những lời đáp của cô gái vượt ngoài dự liệu. Bên ngoài tầm hiểu biết thông thường.

“Cô có biết Devon đã…”

“Gã pha chế.”

“Gã pha chế đã làm gì với những cô gái khác? Có thể một người bạn kể với cô điều gì đó. Điều kinh khủng cô ấy đã trải qua. Hay tin đồn về thứ đã có thể xảy ra với bạn của một người bạn?”

“Không.”

“Nhưng cô đã nghi ngờ điều gì đó?” DD. tiếp tục, giọng cứng rắn. “Ít nhất, cô nghĩ anh ta liên quan tới sự mất tích của một cô gái khác, vụ án trám kín mọi bảng tin. Rồi sao nữa? Cô quyết định tự mình điều tra, biến bản thân mình thành một dạng nữ hiệp và trở thành tin nóng chiếm đóng trang nhất của mọi bảng tin?”

“Tôi chưa từng gặp gã pha chế trước tối qua. Tôi rời đi với một gã khác. Anh ta mới là người tôi có ý định ở bên.” Cô gái nhún vai, ánh mắt một lần nữa khóa chặt ở mặt sau ghế tài xế. “Buổi tối đầy rẫy những bất ngờ. Ngay cả với người như tôi, những điều như thế vẫn có thể xảy ra.”

“Cô là ai?”

Mỉm cười lần nữa, nhưng đó không phải là một nụ cười, mà là thứ gì đó đáng sợ hơn nhiều gợn lên trên khuôn mặt cô. “Tôi không biết gã. Tôi đã đọc về vụ Stacey Summers, có ai mà không đọc chứ? Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ… Nói đơn giản thế này, tôi không lên kế hoạch việc một gã nhân viên cơ bắp của hộp đêm hạ tôi bất tỉnh và mang tôi đi như món đồ chơi riêng. Dù vậy, khi nó xảy ra, tôi biết một số kỹ năng sinh tồn. Tôi biết tự vệ. Tôi sử dụng mọi công cụ tôi tìm thấy…”

“Cô lục lọi thùng rác của hắn.”

“Cô sẽ không làm thế sao?”

Cô gái nhìn chằm chằm vào cô. Lần này, DD. là người quay mặt nhìn ra hướng khác.

“Hắn bắt đầu cuộc chiến.” Cô gái nói một cách mạch lạc. “Tôi chỉ đơn giản kết thúc nó.”

“Rồi gọi FBI.”

“Tôi không có sự lựa chọn nào khác về chuyện đó.”

DD. đột nhiên có một linh cảm. Không phải một cảm giác tốt. Cô nhìn kĩ nạn nhân, một cô gái giữa tuổi đôi mươi rõ ràng đã có kinh nghiệm với giới công quyền và những phương pháp tự vệ cá nhân. “Nhân viên đặc vụ? Là cha cô sao?”

Cuối cùng, cô gái cũng nghiêm túc với câu hỏi của cô.

Cô nói: “Tệ hơn thế.”

❀ ❀ ❀

[1] Viết tắt của Boston Police Department, nghĩa là Sở Cảnh sát Boston.

[2] Thế bắn hai tay Weaver là một kỹ thuật bắn súng ngắn, được phát triển bởi Phó Cảnh sát trưởng hạt Los Angeles - Jack Weaver trong cuộc thi súng ngắn tự do ở Nam California vào cuối những năm 1950.

gian chỉ được mở đèn một nửa. Nhưng D.D. có thể nghe tiếng đánh máy ở đâu đó, cũng như tiếng rì rầm nho nhỏ qua điện thoại. Nhân viên mới - cô đoán, vẫn chiến đấu để tiến lên phía trước bằng cách làm việc ngày Chủ nhật. Là phó chủ tịch của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.