Cô Gái Trong Chiếc Thùng Gỗ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 31 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41

❊ ❊ ❊

Jacob-làm-việc không phải là một người xấu. Chúng tôi lái xe dọc theo đường cao tốc, thùng hàng phía sau, chơi trò đếm biển số xe. Khi lái xe, Jacob không uống bia, không dùng cỏ, và Chúa mới biết còn gì nữa. Thay vào đó hắn nói. Về bất cứ điều gì, về mọi thứ. Đôi khi hắn chửi bới, về chính phủ, chính trị, và tất cả những điều mà một gã chăm chỉ như hắn sẽ không bao giờ ngóc đầu lên được. Nhưng hắn cũng thường xuyên nổ như bắp rang. Về những gì hắn đã xem trong chương trình Late Show hay “chẳng phải gã Letterman đó vui tính khủng khiếp sao?”.

Tôi ngồi ở ghế trước. Khán giả lựa chọn của hắn. Hắn nói, tôi lắng nghe, và khi đến lúc chọn nơi chúng tôi muốn dừng để ăn trưa, và này, tôi nhớ quán ăn dễ thương này lần chúng ta đi ngang qua trước đây, hắn sẽ đồng ý. Đó là điều về Jacob. Hắn không phản đối điều làm tôi vui. Hắn thậm chí cũng bắt đầu xem phim Grey’s Anatomy.

Tất nhiên, tất cả những khoảnh khắc này xảy ra khi chúng tôi lái xe về miền Tây, xa khỏi Florida. Nhưng cuối cùng, trên những quãng đường mà một chiếc xe container đường dài đi qua, chúng tôi sẽ nhận nhiệm vụ mới, đưa chúng tôi quay trở lại. Đầu tiên tôi sẽ im lặng. Nhìn những bảng hiệu lướt qua, không màng đọc to chúng lên. Hay quan tâm nếu chúng tôi đi gần một chiếc xe có biển số từ Alaska.

Jacob, ngược lại, sẽ trở nên như phát sốt đến nơi. Mắt hắn sáng lên. Tay hắn nắm chặt vô lăng hơn. Quan hệ nhiều hơn, Quan hệ càng nhiều hơn nữa. Bởi vì lúc này hắn mong chờ, ngoại trừ tôi không phải là điều hắn muốn.

Đó là những gì sẽ xảy ra một khi chúng tôi trở về Florida lần nữa.

Tôi đã van xin hắn hãy để cô ta đi. Cô ta không tốt cho hắn, tôi cố nói điều đó. Cô ta xúi giục hắn vào những hành động ngày càng nguy hiểm hơn. Hắn đã có tôi. Và nhìn xem, hắn vẫn làm điều đó. Tại sao hắn không thể hạnh phúc?

Nhưng hắn không thể. Chúng tôi càng tiến gần hơn đến Florida.

Hắn sẽ lái xe đến nơi của cô ta ngay sau khi giao xong hàng. Không kể nó cách xa bốn mươi phút hay ba tiếng đồng hồ. Nếu chúng tôi ở địa phận bang Florida, hắn sẽ tiến về nhà của Lindy. Đôi khi cô ta sắp xếp gặp hắn ở một địa điểm mới. Phải phân bố các cuộc đi săn của họ rải rác để không bị nghi ngờ.

“Làm ơn.” Tôi van xin, thậm chí khi hắn hướng về phía nhà cô ta. “Dừng lại ở đâu đó. Có một đêm yên tĩnh. Chúng ta xứng đáng có một đêm yên tĩnh. Ông đã lái xe nhiều ngày rồi.”

“Không. Tôi ổn.”

“Ông sẽ bị bắt. Cô ta không quan tâm đến ông. Ngay khi cảnh sát phát hiện ra, cô ta sẽ bán đứng ông. Sẽ nói ông bắt cô ta làm thế. Và cảnh sát sẽ tin cô ta. Ông biết họ sẽ tin cô ta mà.”

“Cô không hiểu đâu. Cô không có con.”

“Cô ta không yêu ông.”

“Yêu tôi ư?” Hắn nhướng mày. “Nó là con tôi. Tình yêu chẳng liên quan gì đến chuyện này. Nó lớn hơn thế nữa, tốt đẹp hơn thế. Tình yêu đến rồi đi. Nhưng nó sẽ luôn là con gái tôi.”

“Cô ta chỉ đang lợi dụng ông…”

“Lợi dụng tôi? Có thể là tôi lợi dụng nó. Cô từng nghĩ đến điều đó chưa? Tôi là người tìm thấy nó đầu tiên. Nó không biết gì về tôi. Mẹ nó ghét tôi thậm chí còn không khai tên tôi trên giấy khai sinh. Nhưng tôi nghe những tin đồn. Tôi tìm kiếm. Lần đầu tiên nhìn thấy nó, tôi biết. Một người cha luôn nhận ra con mình. Tôi đã quan sát nó suốt nhiều năm, luôn là từ xa. Thật là một thứ nhỏ bé tuyệt vời. Rồi một ngày, khi nó khoảng tám hay chín tuổi, một con chim đâm đầu vào cửa sổ cạnh nó. Con chim rơi xuống cỏ. Tôi nhìn nó nhặt con chim lên, nghĩ rằng nó sẽ thương tiếc. Có thể sẽ khóc. Nhưng nó không làm vậy. Không. Con tôi không làm vậy. Nó bứt lông con chim. Từng cọng một. Ồ, đó mới là con gái tôi. Sau đó, tôi biết chúng tôi sẽ tìm được cách.

Tôi giới thiệu mình với nó lần đầu tiên năm nó mười ba tuổi. Không chắc nó có tin hay không. Nhưng mẹ nó bước ra, thấy tôi đứng đó. Cô ta nổi điên, nói nếu còn thấy tôi lần nữa, cô ta sẽ gọi cảnh sát để nhốt tôi lại. Cô ta dám làm điều đó lắm.” Jacob tặc lưỡi. “Tất nhiên, điều cô ta không nhận ra là càng ghét tôi, cô ta càng khiến tôi trở nên thú vị. Lindy có thể quay mặt với tôi. Nhưng sau đó… mỗi lần tôi xuất hiện, Lindy đều chờ đợi. Con bé muốn nghe nhiều hơn. Nó muốn học nhiều hơn.”

“Mẹ cô ta ghét ông à?”

“Mẹ nó đã chết. Ngôi nhà nó đang ở à? Từng thuộc về mẹ nó. Nhưng cô ta đã chết. Nó thuộc về Lindy, và tôi có thể ghé lại bất kỳ khi nào tôi thích.”

“Mẹ cô ta chết thế nào?” Tôi hỏi.

Jacob chỉ cười. “Cô sẽ không muốn biết đâu.”

“Mọi thứ rồi sẽ đều có kết cục tồi tệ thôi.” Tôi thử. Nhưng hắn không quan tâm. Khi chúng tôi ở Florida, có vẻ như tôi không hề tồn tại. Jacob không quan tâm đến tôi.

Nhưng Lindy thì có. Cô ta biết tôi ghét cô ta. Cô ta biết những đêm họ bên nhau khiến tôi phát bệnh, run rẩy và nôn ọe.

Triệu chứng của tôi khiến cô ta thích thú. Bắt tôi run rẩy và trắng bệch đến quán rượu để giúp họ chọn mục tiêu mới là điều gây hứng khởi cho cô ta.

Bạn có thể nhớ một cái thùng gỗ có kích cỡ như cỗ quan tài không? Tôi có, tôi có, tôi có.

Cuối cùng , thời gian ở Florida của chúng tôi cũng kết thúc. Phần lớn bởi Jacob phải kiếm tiền. Tiền đến từ xe container, nên không sớm thì muộn, hắn sẽ lại leo lên cabin và chúng tôi đi khỏi. Tôi kiệt sức và căng thẳng nơi ghế phụ. Jacob dịu lại và hút thuốc liên tục sau tay lái.

Không ai trong chúng tôi nói gì cho đến khi vượt qua địa phận bang Florida. Rồi, mọi thứ lại như chưa từng xảy ra. Florida trở thành Las Vegas của chúng tôi. Những gì xảy ra ở đó sẽ nằm lại đó, không bao giờ được nhắc đến lần nữa.

Cuối cùng, tôi sẽ tìm kiếm chữ A trên biển số. Hắn sẽ tìm B. Và chúng tôi lại trở nên ổn như trước.

Bởi đó là cuộc sống khi tiến về phía tây. Và sau một quãng thời gian vừa đủ, mọi thứ có thể trở nên bình thường, thậm chí kể cả việc giao thiệp với kẻ bắt cóc bạn, người đã giết chết ba người phụ nữ.

Tại Georgia, chúng tôi dừng lại đổ xăng. Jacob biến mất một lúc lâu, làm bất cứ điều gì hắn thích. Tôi ngồi lại. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi nhìn xe hơi, cây cối và nhựa đường. Tôi không nhìn gì cả.

Và tôi tự hỏi một người có thể sống thế này trong bao lâu. Chết từng tấc, từng tấc một. Từng dặm, từng dặm một, mỗi lần cô ta vượt qua địa phận Florida.

Tôi hình dung ra mẹ tôi. Tôi nghĩ về bà ấy đầu tiên sau chừng ấy thời gian. Không phải bởi bạn đã thực sự quên, mà bởi việc nhớ có thể gây ra nỗi đau to lớn đến thế nào. Nhưng lúc này tôi cho phép bản thân mình hình dung ra bà. Bộ trang phục không tự nhiên trong những cuộc họp báo. Tia sáng trong đôi mắt bà. Con cáo bạc trên cổ bà.

Tôi tự hỏi bà sẽ nói gì nếu có thể thấy tôi lúc này. Tôi tự hỏi liệu bà có còn van xin cho sự trở về bình an của tôi. Hay nếu bà nhận ra, như tôi đã nhận ra, có những thứ mà một con người không thể trở về như trước. Tôi không còn là đứa trẻ từ vùng Maine hoang dã. Tôi là món đồ chơi của một con quái vật.

Và chỉ trong một phút, tôi ước ao được thấy bà lần nữa. Chỉ để nói với bà hãy để tôi ra đi. Hãy tiếp tục sống. Hãy hạnh phúc. Hãy gây dựng cuộc sống của riêng mình.

Nhưng để tôi đi.

Bởi khi đó, tôi sẽ có thể để mình đi. Tôi sẽ không còn chiến đấu vất vả như thế, làm những điều tệ hại như thế chỉ nhằm sống sót. Tôi sẽ dần tan biến đi.

Chắc chắn điều đó sẽ tốt hơn là thế này.

Lần đầu tiên sau quãng thời gian dài dằng dặc ấy, tôi cầu nguyện cho mẹ tôi. Tôi cầu nguyện bà sẽ không bao giờ tìm thấy tôi. Tôi cầu bà sẽ không bao giờ trông thấy tôi như thế này. Tôi cầu những gì tôi đã làm là những điều bà không bao giờ phải biết.

Rồi Jacob trở lại và chúng tôi đi và chúng tôi đi và chúng tôi đi. Hắn tìm chữ cái Q, và sau đó tôi tìm X, và rồi tôi bắt đầu cười và rồi tôi bắt đầu khóc, và Jacob nói chúng tôi đã lái đủ xa. Hắn tìm một nhà nghỉ, bảo tôi tắm rửa sạch sẽ. Hắn thậm chí còn để tôi lại một mình sau đó, khi tôi nằm cuộn tròn người trong chăn, và khóc và khóc và khóc.

Cho người mẹ tôi hy vọng, van xin và cầu nguyện sẽ không bao giờ thấy tôi lần nữa. Cho cô gái nhỏ đã từng cho đàn cáo ăn và lúc này giúp săn người mua vui. Cho cuộc sống tôi đã mất và cho tương lai tôi cần phải từ bỏ. Bởi vì tôi không thể trở lại Florida lần nữa. Nó chỉ là quá sức mà bạn có thể đáp ứng và chấp nhận.

Tôi đã chạm tới điểm giới hạn của mình và Florida chính là điểm đó.

Điều đó có nghĩa là đã đến lúc từ bỏ. Đầu hàng.

Sau tất cả những ngày, đêm, tuần, Jacob đã đe dọa sẽ giết tôi - giờ tôi cần hắn thực hiện điều đó. Hắn có súng. Tôi đã thấy nó. Một viên duy nhất xuyên qua đầu. Rõ ràng điều đó sẽ tử tế hơn nhiều so với những gì hắn và Lindy đã làm với những người phụ nữ khác.

Nhưng làm thế nào để khiêu khích hắn? Thật quái dị, nhưng hắn có vẻ thích tôi. Lindy có thể là cộng sự giết người của hắn, nhưng tôi là khán giả hắn chọn. Một người đàn ông thích có khán giả.

Vào buổi sáng, tôi sẽ từ chối trở lại xe container với hắn. Tôi sẽ hét lên. Tôi sẽ hét, sẽ gào, sẽ khóc. Rồi hắn sẽ phải bắn tôi, để tôi im miệng.

Vào buổi sáng.

Tôi không bao giờ có cơ hội. Lúc hoàng hôn, ngay khi tôi bắt đầu mở mắt ra, một tiếng nổ lớn vang lên từ cửa sổ. Tiếng kính vỡ. Tiếng súng bắn. Rồi một đám khói xì ra mù mịt…

Jacob chạy ngay ra khỏi phòng tắm, vẫn chưa mặc áo. Hắn cầm một chiếc khăn tắm trong tay. Hắn cột nó, ướt đẫm và nhỏ nước, quanh phía dưới khuôn mặt tôi. Tôi không hiểu, không hiểu hắn, không hiểu khí gas đang xì ra, không hiểu những tiếng la hét bên ngoài.

Jacob chạy với tới chiếc giường kia. Ho sù sụ. Tôi nhìn đôi mắt sưng vù của hắn, nước mắt chảy dài trên mặt hắn, chảy ra từ mũi hắn. Tay hắn lôi khẩu súng từ bên dưới gối ra. Tôi vẫn ngồi, cảm thấy u mê đi phía sau cái mặt nạ nhỏ nước của mình, khi cánh cửa phòng trọ bật mở và những người đàn ông mặc đồ đen tràn vào phòng.

Jacob ngã sụp dưới chân tôi. Rên rỉ. Nức nở. Thổn thức. Hắn nhìn thẳng vào tôi, đưa tay mình ra.

Đưa tôi khẩu súng.

Tôi nhận lấy nó. Nhấc nó lên, cảm nhận sự nặng nề của nó.

Trong khi những người đàn ông trong trang phục đen vẫn tiếp tục tràn vào và la hét những từ ngữ tôi không thể tiếp thu.

Không liên quan đến họ. Điều này không bao giờ liên quan đến họ.

Điều này chỉ liên quan đến Jacob và tôi.

Môi hắn mấp máy. Hắn van xin tôi hãy giết hắn. Không, hắn yêu cầu tôi bắn hắn. Làm đi. Bóp cò đi.

Những người mặc đồ đen dừng lại. Họ đứng quanh chúng tôi. Họ có vẻ không biết phải làm gì.

Bởi vì tôi, tôi nhận ra. Bởi vì tôi đang cầm khẩu súng và họ không biết phải làm gì. Rõ ràng họ đã được lệnh bắn Jacob, những hành động sát nhân của hắn cuối cùng lại áp dụng với chính hắn.

Nhưng còn tôi? Không ai biết phải làm gì với tôi.

Lần đầu tiên sau bốn trăm bảy mươi hai ngày, tôi là người cầm súng. Tôi là người nắm toàn quyền.

“Làm đi.” Jacob yêu cầu. “Bóp cái cò súng chết tiệt đó đi. Tôi sẽ không quay lại đó, nên hãy làm đi. Kết thúc đi. Chấm dứt khỏi nỗi đau của chúng ta.”

Nhưng tôi vẫn không nhúc nhích. “Dành một viên cho bản thân cô. Tại sao không? Khi họ nghe những gì cô đã làm, cô nghĩ là họ sẽ tha cho cô sao? Cô nghĩ cô thực sự khác với tôi sao?”

Tôi biết điều hắn đang nói. Tôi hoàn toàn hiểu chúng.

“Cô sẽ không bao giờ thoát khỏi tôi. Cô sẽ không bao giờ quên. Tôi sẽ luôn ở trong đầu cô. Mỗi đêm cô thức giấc, cô sẽ hướng đến tôi. Mỗi lần cô lái xe trên cao tốc, cô sẽ tìm kiếm tôi. Bất cứ người đàn ông nào cô gặp, cô sẽ ước họ cứng rắn như tôi. Không trở về được đâu. Nên hãy bóp cò đi. Kết thúc nó đi.”

Hắn nói đúng, tôi nghĩ. Nhưng hắn đã sai.

Tôi không phải là người tôi đã từng, và tôi không phải người hắn muốn tôi trở thành.

Mẹ tôi. Bộ quần áo cứng nhắc, chiếc mặt dây chuyền bạc hình cáo. Mẹ tôi van xin được nhìn thấy tôi.

“Con xin lỗi.” Tôi nói. Nhưng tôi không nói với Jacob. Tôi nói với mẹ tôi, người không hề biết bà sẽ có được chính xác thứ bà ao ước, thứ hóa ra lại là một lời nguyền cổ.

Tôi đặt súng vào đầu Jacob. Rồi tôi cúi người xuống và thì thầm vào tai hắn:

“Tôi sẽ không chết. Tôi sẽ sống. Và một ngày nào đó, khi tôi đủ mạnh và đủ khôn khéo, tôi sẽ đến Florida. Tôi sẽ lần theo Lindy và rồi tôi sẽ giết cô ta. Sẽ không có gì của ông tồn tại nữa, Jacob. Ông, con gái ông, “những người mạnh mẽ”. Tôi sẽ giết cả hai người và tất cả là lỗi của ông; ông lẽ ra đừng bao giờ bắt tôi khỏi bờ biển đó.”

Mắt hắn trợn tròn. Cái nhìn sợ hãi, không phải cho bản thân mình mà cho Lindy quý giá của hắn.

“Tôi sẽ không bao giờ nghĩ về ông nữa.” Tôi hứa, thề, dối trá.

Rồi tôi bóp cò.

Một lớp hơi sương. Máu và não hắn phủ lên tóc tôi. Những người đàn ông mặc đồ đen tràn lên.

Tôi đã thắng, tôi nghĩ.

Tôi đã thua, tôi đã hiểu ra.

Rồi một người phụ nữ đứng đó. “Flora, ổn cả rồi. Flora. Flora! Tên tôi là Kimberly Quincy. Tôi đến đây để đưa cô về nhà.”

Tôi cảm thấy tiếc cho cô ta, bởi tôi hiểu ra rằng Flora mọi người từng biết và từng yêu sẽ không bao giờ trở về nhà lần nữa.

Chỉ có tôi.

Tôi thậm chí còn không biết con người đó là thế nào nữa.

gian chỉ được mở đèn một nửa. Nhưng D.D. có thể nghe tiếng đánh máy ở đâu đó, cũng như tiếng rì rầm nho nhỏ qua điện thoại. Nhân viên mới - cô đoán, vẫn chiến đấu để tiến lên phía trước bằng cách làm việc ngày Chủ nhật. Là phó chủ tịch của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.