Mẫu gỗ mỏng của tôi, được tỉ mẩn bóc tách để trượt qua được khung cửa, đã vỡ thành từng mảnh ngay khi tôi dùng nó để bật chốt cửa. Tôi ngồi xuống gót chân mình trong bóng tối, cầm những mảnh vụn trong lòng bàn tay. Tôi có thể thử lần nữa, nhưng vấn đề là gì? Mẩu gỗ thông mềm và mảnh. Cánh cửa thì cứng và nặng nề. Dùng cái này để mở cái kia là điều không thể.
Phía sau tôi, cô gái rên rỉ. Tôi lần theo âm thanh đến góc trái của căn phòng.
“Được rồi, tôi biết.” Tôi nói lớn, khuyến khích sự liên hệ. Tôi không thể thấy cô ấy trong bóng tối, nên âm thanh trở thành nhân tố quan trọng. Giống như tôi, bàn tay cô ấy đã được tự do, cánh tay cô ấy đã không còn bị ràng buộc. Chỉ có Chúa mới biết cô ấy sẽ làm gì tiếp theo. Nhảy bổ vào tôi từ phía sau. Lần tìm cổ họng tôi. Chỉ bởi cô ấy là nạn nhân không có nghĩa cô ấy vô tội. Tôi biết điều đó đủ rõ.
Người sống sót làm những thứ họ cần để sống sót.
“Im đi, Samuel.” Tôi lẩm bẩm thành tiếng, khiến cô gái lại ư ử rên rỉ lần nữa.
Tôi đứng dậy, đưa hai tay ra, duỗi cổ tay, một việc thật thoải mái. Rồi tôi cân nhắc sự lựa chọn của mình.
Không có âm thanh từ bên ngoài. Không bóng dáng chuyển động nơi cửa sổ quan sát. Đến lúc này, cô gái và tôi đã tháo còng được ít nhất ba mươi phút, và chẳng có phản ứng nào từ khán giả. Quý Ngài Bắt Cóc không nhận ra chúng tôi đã tự do? Hay không quan tâm?
Làm sao hắn mang những cỗ quan tài gỗ vào đây mà không khiến tôi tỉnh giấc?
Làm sao hắn mang tôi ra khỏi căn hộ mà không gặp sự chống cự nào?
“Ngừng lại.” Tôi ra lệnh cho bản thân. Lúc này không phải lúc để phân tích quá khứ. Lúc này là lúc tiến về phía trước.
“Ai ở ngoài đó?” Tôi hỏi cô gái khi đi vòng quanh nhà tù tối tăm của mình, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể làm đòn bẩy tốt hơn mẩu gỗ thông rẻ tiền.
Cô ấy không nói.
“Cô biết Devon chứ?” Tôi hỏi. Tôi mất cả phút để nhớ lại tên đầy đủ của hắn, cái tên tôi được nghe từ rất lâu trước đây, khi tôi ngồi sau chiếc xe tuần tra. “Devon Goulding. Người pha chế. Cơ bắp. Làm việc ở quán Tonic. Cô biết hắn không?”
Không còn tiếng rên rỉ. Một hơi hít vào thật mạnh. Nhận ra. Tôi có thể chắc chắn điều đó.
“Tôi đã giết hắn.” Tôi nói, giọng bình thản như đang nói chuyện. “Tôi hất nước làm mát và thuốc tím vào đầu và vai hắn. Vụ cháy hóa chất. Thiêu sống hắn.”
Một hơi hít vào đầy bất ngờ.
“Điều đó có khiến cô vui không? Biết hắn phải chịu đựng. Biết hắn đã chết. Hay cô nhớ hắn?”
Tôi không cố ý làm cho giọng nói mình có vẻ cảm thông, hay thậm chí thèm khát. Nhưng chúng đã xảy ra.
“Gã đàn ông đã chết?” Giọng cô ấy khàn khàn, nhưng ít nhất thì cuối cùng cô ấy đã nói chuyện với tôi.
“Tôi không bắt cô.” Tôi nói.
“Tôi không biết.”
“Ý cô là sao, cô không biết gì? Làm sao cô không biết điều đã xảy ra với mình?”
Cô ấy không trả lời. Tôi không hiểu được. Cảm thông không phải là thế mạnh của tôi.
“Hộp đêm Tonic. Trung tâm Boston. Nhận ra không?” Tôi đã đến chỗ cái xô nhựa. Tôi nhặt nó lên, ước chừng trọng lượng của nó. Một tay nắm kim loại sẽ rất tốt. Thậm chí một tay nắm bằng nhựa cũng sẽ có ích. Nhưng tôi không may mắn như vậy. Nghĩa là không có gì có thể dùng được như một thanh nâng. Nếu tôi quăng cái xô vào cửa sổ quan sát thì sao, rồi sử dụng mảnh kính vỡ? Tôi xoay nó trong tay đầy nghi hoặc. Nó quá nhẹ, tấm gương một chiều kia chắc chắn phải chắc lắm. Nhưng tôi vẫn giữ cái xô bên mình. Nếu cô gái tấn công tôi, tôi có thể dùng nó để đập vào đầu. Phong cách trong phim Ba chàng ngố.
“Tonic.” Cô gái thì thầm, như thể nhớ ra cái tên từ rất lâu trước đó.
“Tường đen, đèn xanh, ban nhạc xuất sắc.” Tôi bắt đầu, rồi ngừng lại. Không ai bảo, tôi băng qua phía bên phải cho đến khi đụng vào một trong những bức tường. Sàn, trần, tường, cửa sổ đều được phủ màu sơn đen tuyền. Có thể trùng hợp đến thế sao?
Devon Goulding khiến tôi ngạc nhiên vào tối thứ Sáu đó. Gã pha chế với những cơ bắp đẹp đẽ bất ngờ xuất hiện và chiếm mất mục tiêu ban đầu của tôi. Và rồi, tỉnh lại trong gara của hắn… Hắn có vẻ ngạo mạn và thiếu kinh nghiệm. Một gã săn mồi, chắc rồi, nhưng săn mồi loại nào?
Với căn phòng tối đen, chiếc váy ngủ bằng lụa, và hệ thống còng tay có dây xích trên cao?
Chưa kể tôi đã hạ hắn, và rồi tôi ở đây.
Và rồi, và rồi… Một hộp đêm nổi tiếng vì quầy bar tối đen. Và một căn phòng phủ sơn đen lúc này. Có thể trùng hợp vậy sao? Điều này khiến tôi tự hỏi mình còn bỏ lỡ điều gì khác vào đêm thứ Sáu ấy.
Nhiều người bạn của Stacey nói rằng họ đến Tonic cũng thường xuyên như Birches vậy. Chưa kể nhân viên của hai quán này cũng thân thiết với nhau, kết thúc ca làm việc nơi này sẽ đến nơi kia để làm vài chai, do vị trí gần nhau. Trong đầu óc tôi, đó là điều đáng để kiểm tra. Sau cùng, nhân viên ở Birches không liên quan đến sự mất tích của Stacey, nhưng còn ở quán Tonic cuối phố thì sao?
Khả năng xa vời, có thể, nhưng rõ ràng là gần hơn tôi nghĩ.
“Birches.” Tôi nói lớn, chỉ để xem phản ứng của người bạn tù.
Cô ấy hít vào lần nữa, âm thanh thừa nhận chính thức của cô ấy.
“Stacey Summers.” Tôi nói.
Những tiếng rên rỉ đáp lại. Xác nhận, hay từ chối? Tôi phải trả những gì để đổi lấy một tia sáng nhỏ nhất?
“Điều cuối cùng cô còn nhớ là gì?” Tôi hỏi.
Cô ấy không trả lời. Tôi lục tìm trong trí óc mình cách tiếp cận khác tốt hơn. Điều gì khiến tôi nhớ lại đầu tiên? Hay có thể, chính xác hơn, điều gì mà tôi cho phép mình biết đến? Bởi nó không giống như việc bạn hoàn toàn quên đi cuộc đời mình, danh tính mình, người thân mình một cách thần kỳ. Mà giống việc bạn gói ghém tất cả, đẩy mọi hình ảnh vào gian phòng khác ẩn sâu trong ký ức. Bởi việc suy nghĩ về những điều đó, hiểu biết về những điều đó, đơn giản là quá khó khăn. Những ký ức đó khiến bạn là con người, không phù hợp với vai trò hiện tại của bạn là một vật vô tri vô giác.
Và chỉ bởi vì cảnh sát một ngày nọ tràn vào cánh cửa, như những con bọ giáp đen mang vũ khí và quát thét những mệnh lệnh, cũng không mở được cánh cửa gian phòng đó một cách kỳ diệu. Nếu có gì đó, thì tôi lại càng khóa chặt nó hơn, vì sự mất phương hướng gây ra bởi sự tự do cũng tương tự như tôi đã từng một lần trong đời bị nhốt trong cái thùng gỗ có kích cỡ như chiếc quan tài.
Tôi tìm thấy cô gái. Vấp phải cô ấy khi đang tìm kiếm nguồn lực mình có thể sử dụng. Cô ấy đang cuộn tròn nơi góc phòng, chân tôi mắc vào chân cô. Cô ấy rùng mình bởi sự tiếp xúc. Tôi có thể cảm thấy cô ấy lùi lại, và rồi, khi không còn nơi nào để ẩn náu, cô ấy thu mình cho nhỏ lại.
Nó khiến tôi nhớ lại. Một phản ứng khác mà tôi biết rất rõ. Đã từng tự mình thử nhiều lần. Nhưng nó không bao giờ có hiệu quả. Cuối cùng, bao giờ Jacob cũng luôn có cách của hắn.
Cho đến khoảnh khắc cuối cùng ấy, não và máu hắn bắn lên tóc tôi…
Tôi quỳ xuống. Tôi giữ giọng mình nhẹ nhàng.
“Tôi từng mơ về đàn cáo.” Tôi thì thầm với cô gái trong bóng tối. “Tôi mơ tôi chạy trong rừng cùng chúng. Tôi mơ mình tự do. Và dù tôi luôn tỉnh giấc trở lại, cũng thật tuyệt vời khi được mơ.”
Cô ấy không trả lời.
“Ổn thôi, cô biết đó. Những người sống sót phải làm những điều họ cần để sống sót. Samuel từng nói với tôi điều đó. Khi chúng ta rời khỏi đây, tôi sẽ giới thiệu cô với ông ấy. Cô sẽ thích ông ấy.”
Nhưng cô ấy vẫn không đáp lại.
“Cô sẽ có những đêm tồi tệ sau chuyện này. Thật nực cười. Cô trốn được, nhưng không bao giờ có thể thực sự rời khỏi. Cô không nhận ra được sự thoải mái khi sống một cuộc đời với suy nghĩ điều đó sẽ không bao giờ xảy ra với mình, cho đến khi, sự trấn an đó biến mất. Và mọi câu chuyện trong mục tin tức, mọi tiêu đề cô đọc thấy trên báo… tất cả mọi thứ cô có thể nghĩ đến, là người đó có thể là cô. Tôi đã nghiên cứu. Đó là điều tôi làm. Tôi học tự vệ để lần tới, đống phế thải mập ú, nhớp mồ hôi sẽ không thể vồ lấy tôi trên bãi biển. Tôi học phá khóa để tôi sẽ không bao giờ bị còng lần nữa.” Tôi xoa cổ tay mình, tôi mỉm cười buồn bã trong bóng tối. “Ít nhất điều đó đã có tác dụng. Điều tôi đang cố nói là, nỗi sợ hãi sẽ không bao giờ biến mất, nhưng có những sự lựa chọn. Cô có thể gây dựng một cuộc sống. Cô có thể trở thành con người một lần nữa. Hãy nhìn Elizabeth Smart, Jaycee Dugard. Có những câu chuyện thành công như thế.”
Tôi chỉ không phải là một người trong số họ. Tôi không nói thế. Tôi không muốn làm nản lòng cô ấy. Và sự thất bại của tôi không nhất thiết phải là của cô ấy.
Mục tiêu của tôi, nhiệm vụ trong đời của tôi rõ ràng không phải là thứ hạnh-phúc-đến-mãi-mãi-về-sau.
Tôi chỉ nói nó ra một lần, năm năm trước. Tôi cúi xuống và thì thầm lời hứa của mình vào tai Jacob. Tôi nói với hắn chính xác điều tôi sẽ làm một ngày nào đó. Ngay trước khi tôi đặt nòng súng vào đỉnh đầu hắn và bóp cò.
Máu hắn và não hắn bắn vào tóc tôi.
Không phải tất cả các giấc mơ của tôi đều là ác mộng.
“Devon Goulding đã chết.” Tôi thử một lần cuối. “Tôi biết. Chính tôi đã giết hắn.”
Cô gái cuối cùng lên tiếng. “Tôi không hiểu.”
“Tôi đang cố gắng.”
“Cô không nên làm thế.”
“Phải vậy. Đó là tối thứ Sáu.”
“Giờ sẽ tệ hơn.”
“Cái gì sẽ tệ hơn?”
“Bất cứ điều gì xảy ra tiếp theo.” Cô ấy nói nhỏ. “Sẽ tệ hơn rất, rất nhiều.”
Tôi để cô ấy nơi góc phòng. Tôi quá mệt với cảm giác bi quan và chán nản. Điều tôi cần là trốn thoát. Tôi trở lại chỗ tấm nệm, chạm vào cuộn dây tôi đã uốn cong thành chìa khóa mở còng. Tôi đã hình dung trong đầu mình một vật dài, phẳng để mở cánh cửa. Lúc này, tôi thay đổi kế hoạch. Có thể cuộn dây trong nệm sẽ có tác dụng. Nó cứng hơn mẩu gỗ thông. Và nếu tôi uốn cong một đầu thành hình chiếc muỗng, hay một trong những thứ được dùng để nhúng trứng luộc kĩ vào tách đựng màu nhuộm trứng Phục sinh…
Tôi không có gì tốt hơn để thử.
Tôi vật lộn với tấm nệm một lần nữa, moi hàng đống ruột nhồi bằng tay, phát tán càng nhiều hơn mùi mốc lẫn mùi cây cỏ. Tôi hắt hơi nhiều lần nhưng vẫn không chùn bước. Các cuộn dây được gắn với nhau. Tôi không thể thấy chúng gắn như thế nào trong bóng tối, vì vậy tôi phải chọc, đâm, xoắn, và vặn, bằng những đầu ngón tay đã rách tươm và đẫm máu. Biến đầu của một cuộn dây thành chìa khóa mở còng là một nhiệm vụ dễ dàng hơn nhiều. Điều này, cố gắng để lấy ra toàn bộ lò xo, là gần như không thể. Một lần nữa, tôi có thể đổi cả vương quốc của tôi cho một chùm ánh sáng duy nhất. Nếu tôi có thể nhìn thấy những gì tôi đang làm…
Những ngón tay bầm tím của tôi bắt đầu cảm thấy nặng nề, tê liệt. Tôi mệt. Rất rất mệt. Tôi chỉ muốn nằm xuống, ngủ một chút. Tôi thấy đôi mắt mình sụp xuống, tôi phải buộc chúng mở ra. Căng thẳng đang bắt kịp tôi. Tôi lại đói một lần nữa, không chút khái niệm về thời gian, không biết lần cuối mình được ăn là lúc nào.
Đói bụng. Khát nước. Nước ở đâu đó. Tôi nên ngủ một chút. Nhưng, tất nhiên, tôi vẫn phải rút cuộn dây chết tiệt ra.
Mắt tôi nhắm nghiền…
Những ngón tay nắm lấy vai tôi, đột nhiên bấu chặt.
Tôi nẩy người lên, vặn vẹo điên cuồng, hất ngược một khuỷu tay. Nhưng cô gái, cuối cùng đã thức tỉnh, trở nên mạnh mẽ đáng kinh ngạc.
“Tấm nệm.” Cô ấy nói. “Cô phải ra khỏi tấm nệm. Ra khỏi. Ra khỏi.”
Tôi cố thoát ra, nhưng những chuyển động của tôi quá chậm chạp. Rồi, cũng đột ngột như lúc chộp lấy tôi, cô ấy thả tôi ra. Tôi ngã sụp về sau, như một con bọ vụng về đưa cả hai tay và hai chân lên trời.
Tôi phải chớp mắt, cố tập trung để định thần. Nhưng ngay cả lúc đó, tôi vẫn cảm thấy mụ mị và muốn thiếp đi.
“Nó ở trong tấm nệm.” Cô ấy nói.
“Cái gì trong tấm nệm?” Tôi lắp bắp.
“Tôi không biết. Nhưng tấm nệm… Cô sẽ ngủ. Nó khiến cô ngủ.”
Tấm nệm có thuốc mê, hoặc tẩm hoặc trộn với thứ gì đó. Đó là điều cô ấy đang cố nói với tôi.
Tôi đã đúng ngay từ đầu. Căn phòng này là cái bẫy, nhưng không phải thuốc ngủ được hòa trong chai nước, hay một dạng khí mê được thổi vào qua hệ thống thông gió. Mà chính là tấm nệm.
“Chúng ta cần lò xo của tấm nệm.” Tôi nghe thấy mình nói. “Tôi đã lấy được nó ra. Phải ở đâu đó gần bề mặt. Chúng ta cần nó.”
Cô gái không trả lời. Cô cử động, lê đôi chân mình trong bóng tối. Bên hông cô ấy, tất nhiên rồi. Cô ấy vẫn đang bị thương và việc đi lại hẳn rất đau đớn. Nhưng cô ấy không phàn nàn khi bước lê về phía tấm nệm, mò mẫm xung quanh bằng bàn tay mình.
Rồi cô trở lại. Tôi cảm thấy sợi dây được ấn vào tay tôi.
“Tôi không hiểu cô là ai.” Cô ấy nói.
“Một cô gái, như cô vậy. Ngoại trừ một thời gian trước đây, tôi từng trốn thoát khỏi bóng tối.”
“Cô có thể mang chúng ta ra khỏi đây?”
“Đúng vậy.”
“Đi xa, rất xa? Tôi không bao giờ muốn quay trở lại đây.”
“Cô là người sống sót.” Tôi nói với cô ấy, cũng là nói với chính bản thân mình. “Cô có thể làm mọi thứ.”
“Tôi muốn về nhà.”
“Hãy nói cho tôi biết tên cô. Cô muốn rời khỏi đây? Cô phải nhớ mình thực sự là ai.”
Phải mất một lúc. Tôi hiểu. Tôi biết những điều đó diễn ra thế nào. Tôi đã từng trải qua trước đây.
“Tên tôi là Stacey Summers.” Cô ấy thì thầm. “Và tôi chỉ muốn gặp lại cha mẹ mình lần nữa.”
Tôi không thể nói gì. Họng tôi bị đóng kín. Có quá nhiều điều tôi muốn nói, và không điều gì trong số chúng là đủ.
Thay vào đó, tôi nhặt sợi dây lên. Tôi thực hiện nó với những ngón tay rỉ máu đáng thương của mình, thắt thành vòng, bẻ cong lại, cho đến khi nó trở thành một phiên bản cứng cáp hơn, giống cái muỗng hơn. Rồi tôi lần tìm đến cánh cửa lần nữa.
Tôi phải mất một lúc để lôi những mẩu gỗ vụn ra. Rồi sau đó, phần rìa được dọn sạch. Chỉ còn tôi, một sợi dây lò xo nệm tái chế, và những giấc mơ hoang dại nhất của hai cô gái. Chọc, ngoáy, đẩy, lắc lư. Lặp đi lặp lại.
Và đột nhiên, gần như không thể nhận thấy, tôi nghe thấy nó. Tiếng “cách” nhỏ nhẹ nhất của chốt khóa đè vào tấm khóa.
Tôi đẩy. Rất nhẹ nhàng. Gần như không có lực.
Cánh cửa chuyển động. Cánh cửa mở ra.
Tôi không hề có chút khái niệm về điều sẽ xảy ra tiếp theo.