Cô Gái Trong Chiếc Thùng Gỗ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 31 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48

❊ ❊ ❊

Phát đạn đầu tiên sượt qua vai tôi. Tôi cúi đầu xuống theo phản xạ, xoay sang phải khi bức tường thạch cao nổ bùng bên trái tôi. Phát thứ hai, thứ ba, thứ tư.

Cô ta vừa cười vừa bóp cò. Thậm chí có thể còn không nhắm, nhưng tận hưởng cuộc trình diễn khi tôi phóng qua phải, rồi trái, rồi phải, ngập ngừng và né tránh. Tôi cưỡng lại thôi thúc nhìn lại qua vai, để thấy mình đã tiến gần thế nào tới cái chết lơ lửng. Thay vào đó, tôi tiếp tục chạy, đôi chân trần cuống cuồng lao theo hành lang phủ đầy những mảnh vụn đổ nát.

Trong lớp học tự vệ, thầy giáo khuyên chúng tôi hãy chạy khi đối mặt với người có súng. Rõ ràng sẽ rất khó nhắm được một mục tiêu đang di chuyển. Ít nhất, khả năng sống sót của bạn sẽ tăng lên khi chạy trốn khỏi một gã cầm súng hơn là, ví dụ như, ngồi trong xe cùng hắn và lái đến một địa điểm hẻo lánh, nơi hắn có thể làm chính xác những gì hắn đang mong muốn.

Nên tôi chạy hết tốc lực. Ngực căng phồng, hơi thở gấp gáp. Khuỷu tay kẹp chặt, đầu cúi thấp, cố biến mình trở thành mục tiêu nhỏ nhất có thể. Chân tôi đạp phải vật gì sắc bén, rồi bị thứ gì đó đâm thủng. Không có thời gian để ngừng lại, lấy mảnh gỗ hay tệ hơn, mảnh thủy tinh ấy ra. Tôi tiếp tục chạy, chuyển từ khu vực tương đối quen thuộc của tòa nhà sang dạng khu vực đang xây dựng, nơi mùi bụi đất và bỏ hoang càng nặng hơn trong không khí. Hành lang quá tối để tôi nhìn thấy nơi mình đang chạy, hay điều chỉnh bước chân để tránh những vật sắc nhọn.

Những phát đạn dày hơn.

Tôi chạy thục mạng.

Ngưỡng cửa ở ngay bên phải. Tôi phóng qua đó mà không mảy may suy nghĩ, chỉ mong thoát khỏi những làn đạn. Chỉ sau đó, tôi nhận ra nó có thể là một phòng ngủ, hay tệ hơn, phòng tắm. Một căn phòng không có cửa ra, nơi tôi rơi vào bẫy.

Nhưng trong trường hợp này, có vẻ như vẫn còn một phòng sinh hoạt chung khác. Tôi đã từ bỏ giả thuyết về ngôi nhà ba tầng truyền thống của Boston. Kiến trúc này quá rộng lớn. Quá nhiều hành lang, quá nhiều phòng. Không phải nhà kho hay tòa nhà thương mại, bởi các căn phòng đều nhỏ. Một trại chăm sóc? Bỏ hoang, đang sửa chữa, hay gì gì đó.

Tôi nên dừng, xác định vị trí, nhưng tôi không thể suy nghĩ hơn nữa. Tôi lao xuống hành lang tối mịt, phóng qua những không gian đặc quánh, như con nai giữa rừng đêm.

Tôi muốn khóc, thật ngu ngốc! Điều cuối cùng tôi cần làm vào lúc này là tạo ra bất kỳ một âm thanh nào.

Tôi băng qua một cánh cửa khác, đạp phải thứ gì đó sắc nhọn, và cảm thấy nó xuyên sâu vào lòng bàn chân tôi. Tôi không thể cưỡng lại được. Tôi khựng lại, nhảy lên bằng một chân, răng cắn chặt môi dưới để ngăn tiếng thét đau đớn.

Nhưng tôi đứng thẳng người tựa vào tường. Bắt mình phải đứng vững.

Thở nào. Suy nghĩ nào. Thở nào.

Tôi không thể tiếp tục chạy như điên qua mê cung những vật sắc nhọn và những khoảng không không hề hay biết, đợi đến lúc bị dồn vào bẫy, bị bắn, bị giết. Tôi cần phải có một chiến lược. Bất cứ thứ gì có thể chống lại một tên giết người điên loạn có súng.

Người đã đợi năm năm để hủy hoại tôi.

Mặc dù, công bằng mà nói, tôi cũng đã đợi từng ấy năm để giết chết cô ta.

Tôi thở hổn hển. Tôi buộc mình phải hít sâu, cố dịu lại nhịp tim đang phi nhanh để có thể lắng nghe âm thanh những bước chân đang tiến lại gần.

Rồi, tôi tập trung suy nghĩ.

Lindy. Cô ta ở đây. Ở Boston. Cô ta lần theo tôi. Đến trang trại của mẹ tôi. Tìm thấy tôi tại nhà Devon Goulding. Rồi theo tôi trở về căn hộ an ninh cao của tôi, nơi cô ta đột nhập vào bằng chìa khóa của chủ nhà tôi. Một ngón đòn gọn ghẽ. Tôi chưa từng nghĩ rằng dù khóa chốt cài then kĩ thế nào, thì vẫn tồn tại một mắt xích yếu là ông bà chủ nhà. Nhưng đúng vậy. Bản thân việc giữ chìa khóa của họ ở giai đoạn này của cuộc đời đã là điều khá rủi ro. Và một khi cô ta có chìa khóa…

Lindy. Trong căn hộ của tôi. Lindy mang tôi trở lại đây để kết thúc những gì Jacob đã khởi đầu.

Tôi muốn cô ta chết. Sự thẳng thừng của suy nghĩ ấy, nhu cầu trực tiếp, bắt buộc ấy khiến tôi trở về với thực tại, làm dịu lại hơi thở của tôi.

Tôi đã ghét cô ta kể từ lần đầu tiên trông thấy Jacob ngắm nhìn cô ta. Kể từ khi cô ta vòng tay quanh người hắn để chào mừng. Kể từ khi họ ngồi trên xô pha, hai mái đầu gần như chạm nhau.

Rồi, cô ta bắt tôi phải ra ngoài, tiếp cận người phụ nữ ấy trong quán bar.

Tôi không nghĩ về đêm ấy, hay bất kỳ đêm nào trong số những đêm sau đó. Tôi không nói về cô ta, Jacob, những gì họ buộc tôi phải làm. Không, tôi lưu giữ những ký ức đó cho những cơn ác mộng của mình, thứ dù qua bao nhiêu năm, vẫn khiến tôi thức giấc giữa đêm và thét gào.

Jacob bắt tôi lăn những thi thể từ trong xe container của hắn xuống những vũng lầy ngập cỏ bên đường. Rồi buộc tôi phải ngồi và chờ đến khi những con cá sấu phát hiện ra món quà không ngờ tới dành cho chúng.

Hắn không nói một lời. Chỉ nhìn tôi bằng đôi mắt bảo rằng một ngày nào đó, đây sẽ là số phận của tôi. Nhưng Lindy sẽ là người lăn xác tôi ra khỏi cửa, và cô ta sẽ vỗ tay vui sướng khi loài thú hoang nơi đó đến để nhận lãnh phần thức ăn.

Lindy. Đang ở đây, tại Boston.

Lindy. Đâu đó trong bóng tối phía sau tôi.

Khi tôi tham gia lớp tự vệ đầu tiên, tôi biết mẹ tôi cho rằng tôi đang tập luyện để hạ gục những tên Jacob khác trên thế giới. Tôi không đính chính lại suy nghĩ ấy của bà. Tôi chưa từng kể với bà rằng mỗi khi tôi đỡ, tôi đá, đối thủ mà tôi hình dung trong đầu là một cô gái chỉ vừa lớn hơn tôi, xinh đẹp đến đáng kinh ngạc. Rằng khi tôi đến trường tập bắn lần đầu tiên, cũng chính là khuôn mặt cô ta tôi hình dung ở đích ngắm.

Tôi đã luyện tập việc hạ gục Lindy trong suốt năm năm qua. Mỗi lần tôi đặt ra một nhiệm vụ cho mình, tôi thậm chí tự nhủ rằng nếu tôi hoàn thành nó, có thể sẽ có nghĩa rằng tôi đã sẵn sàng để đến Florida. Nhưng, tất nhiên, tôi chưa từng chấp nhận câu trả lời đó. Luôn có một điều khác nữa để tôi tham gia, và rồi, đến vụ Stacey Summers. Tôi không thể đơn giản để mặc Stacey Summers được.

Lúc này, tôi đang ở đây. Tôi không phải tìm kiếm Lindy nữa. Lindy đã tìm thấy tôi.

Tôi đang run lẩy bẩy một lần nữa. Cô ta có súng. Tôi có một mẩu kính vỡ. Cô ta là… Lindy. Và tôi… không phải Molly, tôi phải tự nhắc mình. Không phải Molly, không phải Molly, không phải Molly.

Nhưng, tôi lại cảm thấy cảm giác bất lực ấy một lần nữa.

Tôi cần một kế hoạch. Giết Lindy, hạ gục con quái thú, và có thể, có thể, tôi sẽ được trở về nhà.

Và mang theo Stacey Summers cùng tôi.

Tôi không nghĩ đến căn phòng ở nhà nghỉ nữa. Tôi không nghĩ đến ngày cuối cùng ấy, sức nặng khẩu súng của Jacob trong tay tôi, âm thanh vang vọng lời tôi hứa trong tai hắn, hay cảm giác nhớp dính của máu hắn trên tóc tôi.

Tôi hình dung ra mẹ tôi. Cách bà đứng trong khu bếp căn hộ tôi vào buổi sáng. Tự hào và cam chịu, quan tâm và dè dặt. Người mẹ vẫn thương yêu tôi, thậm chí khi biết con gái của bà sẽ mãi mãi không bao giờ thực sự trở về.

Tôi muốn về nhà ngay lúc này. Tôi muốn vòng tay ôm mẹ tôi và chiếc áo sơ mi vải flannel nực cười của bà. Tôi muốn ôm bà, và thậm chí nếu nó không còn cảm giác như tôi từng cảm thấy trước đây, tôi vẫn muốn trân trọng cảm giác tôi cảm thấy lúc này.

Tôi không muốn sống sót thêm chút nào nữa.

Tôi muốn sống.

Và rồi, tôi nghe thấy nó. Tiếng bước chân, chậm và kéo lê trên hành lang phía sau tôi. Lindy đang đến gần. Không tránh khỏi một khẩu súng giơ trước mặt, ngón tay đặt sẵn nơi cò súng.

Công cụ ư? Tôi có một mẩu kính vỡ, đã thấm máu cô ta. Tôi có khuỷu tay, khuỷu chân và cú đá xuất sắc. Nhìn quanh không gian lờ mờ, tôi không thấy bất kỳ dấu hiệu nào của đồ nội thất, chỉ những món rác rưởi chất thành đống. Có thể thú vị đây. Dù gì đi nữa, rác đã từng cứu tôi một lần trước đây. Tôi lấy lại tinh thần, chuẩn bị lục tìm trong đống rác.

Lúc này tôi đã tập trung.

Tôi không mệt, tôi không đói, không lạnh, không đau đớn.

Tôi ổn.

Và tôi chuẩn bị làm điều tôi giỏi nhất: bằng bất cứ giá nào để sống sót.

DD. đột ngột dừng lại, đặt bàn tay lên cánh tay Keynes, hướng về phía có tiếng động.

“Ở đó.” Cô thì thầm khi tiếng nứt vỡ vang lên lần nữa. “Tiếng súng.”

Cô dùng đèn pin để chiếu sáng, một cấu trúc to lớn thô kệch với gạch cũ và những cửa sổ phủ gỗ che kín. Cô không thấy bất kỳ ánh sáng nào lọt qua khe hở, nhưng rồi, ngay khi cô chuẩn bị sang tòa nhà tiếp theo, ba phát súng vang lên liên tiếp.

“Rõ ràng là tòa nhà đó.” Cô khẳng định.

Cô điều chỉnh nắm tay mình trên khẩu .38.

Họ tiến về hướng của tiếng súng.

gian chỉ được mở đèn một nửa. Nhưng D.D. có thể nghe tiếng đánh máy ở đâu đó, cũng như tiếng rì rầm nho nhỏ qua điện thoại. Nhân viên mới - cô đoán, vẫn chiến đấu để tiến lên phía trước bằng cách làm việc ngày Chủ nhật. Là phó chủ tịch của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.