Hồi tôi còn nhỏ, tôi có một thời gian khó ngủ. Tôi dành cả ngày chạy chơi trên những cánh đồng ở trang trại của gia đình và băng qua những khu rừng tối ở Maine. Nhưng dù mẹ có thường xuyên bảo tôi ra ngoài để “đốt năng lượng” đến thế nào đi nữa, thì khi đêm xuống, tôi vẫn nằm trên giường với đầu óc quay cuồng và đôi chân bứt rứt không yên.
Mẹ tôi tạo ra một chu trình giờ ngủ tỉ mỉ để giúp tôi dịu lại. Đầu tiên, bà đặt cả hai tay lên đỉnh đầu tôi. Bà nhẹ nhàng vuốt tóc tôi: “Đây là đầu của Flora.”
Rồi bà di chuyển những ngón tay xuống, lướt theo đường chân mày, vẽ theo vành cong đôi tai, rồi tiếp tục lần theo xương hàm. “Đây là mắt của Flora, má, tai, mặt. Đây là khuôn mặt của Flora.”
Tiếp theo, bà siết hai vai tôi, không quá mạnh, nhưng chặt. “Đây là vai của Flora.”
Những cú siết chặt tiếp diễn, ở hai khuỷu tay, cổ tay, cả năm ngón tay ở mỗi bàn tay. Phương pháp nén, sau này tôi hiểu được. Mẹ tôi thực hành một liệu pháp cơ bản thường được sử dụng cho trẻ em hiếu động, về cơ bản, là một cái ôm chặt từng khớp xương, khi bà siết chặt xương sườn tôi, ấn vào hông tôi, rồi kết thúc ở đầu gối, mắt cá chân và bàn chân tôi.
“Đây là chân Flora, đầu gối Flora, mắt cá chân Flora. Đây là bàn chân Flora. Và giờ, đã đến lúc tất cả các bộ phận của Flora cùng đi ngủ.”
Khi tôi còn nhỏ, tôi thường cười khúc khích mỗi khi kết thúc chu trình. Và tất nhiên, tôi sẽ đòi bà làm lại lần nữa. Đôi khi bà sẽ làm. Nhưng phần lớn, tôi nhận được một nụ hôn vào má, có thể là cái xoa đầu yêu thương. Rồi mẹ tôi sẽ đứng dậy và ra ngoài, một bà mẹ đơn thân bận rộn với quá nhiều mối lo phải chăm nom và quá nhiều công việc phải hoàn thành.
Vào thời điểm tôi lên mười, mười một, mười hai, chu trình giờ ngủ biến mất một cách tự nhiên. Một giai đoạn khác của tuổi thơ tôi đã vuột qua. Đôi khi, khi tôi ốm hoặc cảm thấy buồn, mẹ tôi sẽ trở lại lần nữa. Một phiên bản nhanh chóng và rút gọn hơn, nhưng cũng dễ chịu như vậy.
Khi tôi vào trung học, mẹ chọc tôi rằng giờ đến lượt tôi đưa mẹ vào giường. Là người bắt đầu một ngày mới lúc năm giờ sáng, bà không thức quá chín hay mười giờ tối. Đôi khi, nếu tôi cảm thấy hứng lên, hay chỉ đơn giản là nhớ mẹ, tôi sẽ xuất hiện và thực hiện một chu trình giờ ngủ lớn với bà. Đây là tóc Mẹ, đây là mắt Mẹ. Ôi Chúa ơi, chuyện gì đã xảy ra với khuôn mặt của Mẹ vậy?
Nếu anh tôi có nhà, anh thậm chí có thể tham gia với hai mẹ con tôi. Ôi trời ơi, đây có thật là bàn tay Mẹ không vậy?
Chẳng mấy chốc, cả ba chúng tôi đều rũ ra với những trận cười, mẹ tôi nằm dưới với hai chúng tôi đè lên, lắc đầu không thôi. Khoảnh khắc gia đình. Điều nằm đâu đó trong trái tim mà bạn biết là rất đặc biệt, và bạn tự nhiên xem nó là điều hết sức bình thường.
Sau khi tôi được tìm thấy, mẹ tôi đến ngay bệnh viện Atlanta. Đêm đầu tiên đó, bà chạm vào tóc tôi. Bà lướt trên chân mày tôi. Lần theo đường cong đôi tai tôi. “Đây là khuôn mặt của Flora.” Bà thì thầm với tôi.
Tôi không nhìn bà. Mắt tôi mở lớn, ánh mắt chăm chăm lên trần nhà. Tôi không nỡ nói với mẹ rằng đôi tay bà như thể giấy nhám chà vào da tôi. Và như thế, không phải làm dịu tôi, tôi ước ao một cách tuyệt vọng, với mọi vật chất cấu thành bản thể tôi, rằng bà dừng lại.
Và hàng tuần, hàng tháng kế tiếp, vào những đêm tồi tệ khi tôi thức dậy và la hét mãi không thôi, anh trai tôi lấp ló một cách không thoải mái nơi ngưỡng cửa, còn mẹ xuất hiện bên giường tôi. Một lần nữa bà lướt dọc hàm tôi, siết vai tôi, nén khớp khuỷu tay tôi, cổ tay tôi, cả năm ngón tay ở mỗi bàn tay tôi.
Chậm rãi nhưng chắc chắn, người mẹ kiên nhẫn giúp tôi tìm thấy giấc ngủ lần nữa.
Lúc này tôi đang ngủ.
Nhưng điều đó lại không đúng, thật tồi tệ.
Tôi cần phải thức dậy. Tôi có một cảm giác cấp bách, khiếp sợ. Một cơn ác mộng. Tôi có một cơn ác mộng và tôi cần phải thức dậy ngay. La hét, kêu gào, quẫy đạp. Rồi mắt tôi sẽ mở ra. Tôi sẽ thấy bản thân mình trên chiếc giường quen thuộc. Mẹ tôi sẽ ở bên cạnh tôi, xoa trán tôi ngay cả khi tôi ngần ngại. Tôi đang di chuyển. Tôi không nên di chuyển.
Tỉnh dậy, Flora. Tỉnh dậy!
Tôi cố gắng. Tôi buộc mi mắt tôi phải mở ra. Tôi ra lệnh tay chân tôi nhúc nhích để sống sót.
Không có gì xảy ra. Tôi không thể di chuyển, tôi không thể nhìn thấy. Tôi không thể tìm được đường trở lại sự an toàn trong căn hộ đã khóa của mình hay chiếc giường tuổi thơ của mình.
Màn sương. Tôi cảm thấy nó, mát lạnh trên má tôi. Tôi hít vào một cách bản năng, nhăn mũi lại vì mùi hương.
Và rồi…
Tôi chạy thẳng vào bóng tối. Mẹ tôi biến mất khỏi tầm mắt, và ngay cả khi những cú chạm của bà như giấy nhám, ngay cả khi tôi là người liên tục đẩy bà ra xa, tôi vẫn ước gì mình có thể gọi bà quay lại.
Tôi cần nói với bà đôi điều.
Tôi cần nói con xin lỗi.
Tỉnh dậy Flora. Tỉnh dậy!
Nhưng tôi không thể.
Tôi đang di chuyển.
Tôi không nên di chuyển.
Tôi đang gặp rắc rối.