Cô Gái Trong Chiếc Thùng Gỗ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 31 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34

❊ ❊ ❊

“Tôi chuẩn bị đến quán Tonic chiều nay. Samuel bảo tôi nên nói với cô.”

“Xin lỗi bà?” Ngồi ở bàn làm việc của mình, DD. điều chỉnh lại tai nghe điện thoại đang áp vào tai, cho rằng mình đã nghe nhầm.

Rosa Dane tiếp tục: “Đó là nơi cuối cùng con gái tôi đến. Tôi muốn trông thấy nó.”

“Bà có tìm thấy gì trong căn hộ của cô ấy không? Một vài đầu mối nào đó chúng tôi có thể đã bỏ lỡ có liên quan đến cuộc tìm kiếm Stacey Summers của cô ấy?”

“Không. Nhưng tôi đã nói chuyện với Colin sáng nay. Ông ấy thừa nhận rằng Flora có mối quan tâm cá nhân đến trường hợp của con gái ông ấy. Như vậy… Phải có lý do Flora đến quán Tonic vào tối thứ Sáu. Con gái tôi không chỉ đến quán bar để giải khuây.”

DD. hít một hơi thật sâu, buộc mình phải xử lý. Cô không phản đối Rosa Dane, Tonic chắc chắn là một địa điểm đáng quan tâm, như vừa được thảo luận bởi lực lượng đặc nhiệm. Khi nói như vậy, cảnh sát không thích thường dân dính líu đến cuộc điều tra của họ. Đặc biệt không phải là một vụ nóng hổi như thế này, với quá nhiều bộ phận cùng liên quan. DD. vừa trở về từ buổi họp giờ ăn trưa và tìm thấy bản báo cáo từ phòng thí nghiệm đặt trên bàn cô. Dấu vết trong gara của Devon Goulding có kết quả kiểm tra dương tính với máu người. Hơn thế nữa, nó phù hợp với nhóm máu của Kristy Kilker.”

Kết luận, chưa đâu. Sẽ cần kiểm tra ADN nữa. Nhưng sự việc đang càng lúc càng trở nên thú vị. Goulding gần như chắc chắn có liên quan đến việc biến mất của ít nhất một, nếu không phải là hai, phụ nữ trẻ. Trong khi đó, Flora đang chủ động tìm kiếm Stacey Summers. Làm sao có sự trùng hợp đến như vậy, khi cuối cùng chính cô cũng tỉnh dậy trong gara của hắn?

Điều đó mang DD. trở lại với câu hỏi tại sao thường dân không nên liên quan đến các cuộc điều tra của cảnh sát: hành động của Flora vào tối thứ Sáu đã dẫn đến cái chết của Goulding, loại trừ nguồn cung cấp câu trả lời tốt nhất của cảnh sát. Các thanh tra biết nhiều hơn là thiêu sống một nghi phạm. Rõ ràng, thường dân thì không biết như thế.

“Tonic là một hộp đêm, tôi không nghĩ nó mở cửa vào buổi chiều.” DD. rào đón, trong khi cô quyết định xem chuyến viếng thăm theo đề nghị của Rosa là một ý kiến hay, hay tồi nhất mà cô từng được nghe.

“Tôi đã nói chuyện với người quản lý. Cô ấy đồng ý gặp tôi lúc bốn giờ.”

Rosa đã gọi điện thoại cho quản lý quán bar. Nhưng tất nhiên. “Và bà đã nói qua kế hoạch này với tiến sĩ Keynes?”

“Tôi đề nghị ông ấy đi cùng tôi. Ông ấy thấu hiểu sâu sắc về con gái tôi, điều tôi rất trân trọng.”

Chắc rồi, hiểu biết sâu sắc về cô con gái, DD. nghĩ một cách nhạo báng. Nhưng khi nghĩ điều đó, cô thấy mình lại không thoải mái một lần nữa. Keynes có cảm giác đặc biệt đối với Rosa, DD. tin chắc điều đó. Nói ra, không nói ra, đáp lại, không đáp lại, ai biết cơ chứ. Nhưng liệu điều đó thôi có giải thích mức độ liên quan của ông ấy trong chuyện này?

“Samuel khuyên tôi nên liên lạc với cô.” Rosa nói. “Nói gì đó về việc những thanh tra có thể phòng thủ đến mức độ nào. Rằng các cô có thể xem hành động của tôi không phải là có ích mà là đe dọa. Ông ấy khuyên tôi nên tỏ ý tôn trọng. Tôi sẽ luôn thành thật.”

“Rõ ràng là vậy.”

DD. cau mày, liếc nhìn lần nữa bản báo cáo của phòng thí nghiệm trên bàn làm việc của mình. “Được thôi.” Cô đột ngột nói. Rosa muốn đến quán Tonic, ừm, thì DD. cũng vậy. Vậy tại sao không giết hai con chim với cùng một hòn đá? Đến thăm hộp đêm Flora đã từng điều tra, trong khi cũng dành nhiều thời gian hơn bên cạnh mẹ của cô gái.

“Tôi sẽ gặp bà ở đó lúc bốn giờ. Hãy mang cả tiến sĩ Keynes đi cùng nhé. Ông ấy có thể đưa ra nhiều ý kiến chuyên môn.”

Rosa không chào tạm biệt hay nói cảm ơn. Bà chỉ cúp máy. Như bà đã nói, không sẵn lòng cho sự tôn trọng, nhưng ít nhất sẽ thành thật.

DD. chộp lấy áo khoác của mình, bước ra ngoài.

DD. chưa từng là người của những hộp đêm. Một quán rượu Ireland thì cô thích. Nhưng không gian tối đen, ánh đèn nhấp nháy, âm nhạc ầm ĩ, chúng không phải là phong cách của cô ngay cả khi cô còn trẻ và, được xem là hấp dẫn.

Luôn thú vị, cô nghĩ, khi đến thăm những nơi này trong ánh sáng rực rỡ của ban ngày. Như thể trông thấy một ngôi sao điện ảnh không có lớp trang điểm vậy. Vào ban đêm, với ánh đèn nhấp nháy, với sàn nhảy chen chúc những cơ thể quằn quại quay cuồng, với sân khấu chiếm lĩnh bởi những ban nhạc tiềm năng, địa điểm này thực sự náo động.

Bốn giờ chiều thứ Hai, nó khiến cô liên tưởng nhiều hơn về một sinh viên đại học với cơn đau đầu do rượu sau cuộc chơi tối qua. Sàn nhà nhớp dính và đầy những mẩu khăn giấy. Những bức tường sơn đen bị cào xước và sứt mẻ, quầy bar cũ mèm, rệu rã. Cả nơi này trông như thể cần được đại tu, hay ít nhất chút nghỉ ngơi khỏi lối sống nguy cơ cao của nó.

Rosa và Keynes đã đến trước, đang nói chuyện với một người phụ nữ ở góc xa cuối quán. Họ tạo thành một bộ ba khá thú vị. Rosa trong bộ đồ yoga thoải mái quen thuộc, Keynes trong bộ vest xám cổ điển, và người quản lý hộp đêm đen tuyền từ trên xuống dưới.

Lúc này, người quản lý có mái tóc đen nhìn không dứt mắt khỏi Keynes. Ông thậm chí không nói một lời, vậy mà cô ta vẫn chăm chăm nhìn ông mê mẩn. Rõ ràng, đôi gò má của Keynes thậm chí có sức thu hút với cả người phụ nữ thường xuyên được vây quanh bởi dàn nhân viên còn điển trai hơn.

DD. bước đến. Cô đưa thẻ của mình ra nhằm thiết lập sự thống trị. Bởi vì, vâng, cô nhỏ mọn như thế đấy.

Không có cơ may. Người quản lý vẫn không rời mắt khỏi Keynes. Mặt khác, Keynes mỉm cười nhẹ, như thể biết chính xác ý định của DD. và ghi nhận sự nỗ lực của cô.

“Thượng sĩ Thanh tra DD. Warren.” DD. lên tiếng một cách mạnh mẽ, không bao giờ chịu lép vế trong cuộc chiến.

Người quản lý cuối cùng cũng dứt sự chú ý của mình ra khỏi Keynes. “Tôi là Jocelyne. Jocelyne Ethier.”

“Cô là người quản lý?”

“Vâng, tôi đã làm ở đây được năm năm.”

“Cô có ở đây thứ Sáu vừa rồi không?”

“Có. Tôi chia thời gian của mình ra cho công việc giấy tờ và, tất nhiên, việc đi vòng quanh kiểm tra sàn, nhằm đảm bảo mọi thứ đều trơn tru. Tôi, ừm, tôi có nhận ra bức ảnh của con gái bà ấy.” Cô liếc ánh mắt buồn bã, lo lắng về phía Rosa. “Tôi chú ý đến cô ấy vào cuối buổi đêm, khi cuộc vui đã gần tàn. Cô ấy vẫn ở trên sàn, vẫn nhảy.”

“Cô có tình cờ thấy được cô ấy đi chung với ai không?” DD. hỏi.

Cô nhún vai. “Có một gã nào đó tay cầm bia, đứng nhìn cô ấy nhảy. Tôi cho rằng họ đi cùng nhau. Cô ấy quá ngon lành so với hắn, tôi có thể nói như vậy, nhưng…” Cô nhún vai lần nữa.

“Gã đó trông thế nào?”

“Bình thường. Quần kaki, áo tay dài màu xanh nhạt, gài nút cao. Như một anh chàng công chức bình thường. Không có gì nhiều để nhìn.”

DD. gật đầu. Điều đó phù hợp với những gì họ biết đến lúc này. “Tôi biết Devon đã làm việc ở đây trong ba năm vừa qua.”

“Đúng vậy.” Khuôn mặt của người quản lý chợt lạnh băng. “Ừm. Devon. Một người pha chế xuất sắc. Đáng tin cậy, điều không dễ tìm thấy quanh đây. Nhưng cũng… Anh ta có ngoại hình. Chúng tôi là một hộp đêm. Ngoại hình rất quan trọng.”

“Anh ta có tập thể hình.” DD. thêm vào một cách trung lập.

“Đúng vậy. Bộ ngực ấy… Phụ nữ lẫn đàn ông xếp hàng cho ít nhất một ly rượu nữa.” Người quản lý vẫn không nhìn lên. Không thoải mái khi nói về một nhân viên cũ vừa mới chết? Hay điều gì khác nữa?

“Anh ta có bận tâm vì sự chú ý của đàn ông không?” DD. hỏi.

“Tôi khó mà biết được. Ấn tượng của tôi là anh ta đã tập luyện chăm chỉ để có ngoại hình ấy, và thích thú với việc khoe nó ra.”

“Anh ta có bạn gái chứ?”

“Tôi không biết.”

“Cô và anh ta…” DD. để giọng nói của mình hoàn tất câu hỏi.

“Không.” Người quản lý nói dứt khoát. “Tôi điều hành trại cứu tế, tôi không qua lại với những bệnh nhân trong đó.”

Có chút khó chịu trong giọng nói của cô, tuy nhiên, nó nói lên một bài học đã từng học được một cách khó khăn. Một phụ nữ từng bị tổn thương.

“Còn Natalie Draga thì sao?” DD. đổi hướng.

“Natalie… Cô ấy từng làm việc ở đây. Ngắn thôi. Tôi đã đưa hồ sơ của cô ấy cho một trong những thanh tra khác của cô xem qua.”

“Cô ấy có biết Devon không?”

“Khó mà không biết được. Cậu ấy là một trong những nhân viên pha chế thường xuyên của chúng tôi, còn cô ấy làm việc ở đây ít nhất vài tháng. Những chuyện tình thoáng qua của những nhân viên hậu cần bên trong cũng phổ biến như với các tay chơi tiền sảnh vậy. Chuyện gì cũng có thể xảy ra.”

“Còn về Kristy Kilker?”

“Ai cơ?”

DD. đưa bức ảnh ra. Người quản lý lắc đầu. “Tôi không nhận ra cô ấy. Với lượng khách đổ về đây mỗi đêm, tôi chỉ quen mặt những khách thường xuyên mà thôi.”

“Cô không biết Stacey Summers?” Rosa lên tiếng.

“Không.”

“Nhưng điều đó không có nghĩa là thỉnh thoảng cô ấy không đến đây.” Rosa tiếp tục.

“Có khả năng. Như tôi đã nói, với lượng khách ở đây mỗi đêm…” Người quản lý một lần nữa loanh quanh một cách không thoải mái. “Tất nhiên, điều xảy ra với cô ấy, đoạn quay cảnh cô ấy bị bắt cóc trên bản tin. Đó là cơn ác mộng của mọi quản lý. Chúng tôi đã có một số thay đổi trong quy trình ngay lập tức.”

“Thật sao?” DD. cứng rắn chen vào. “Bởi với những gì nhân viên pha chế của cô đã làm vào tối thứ Sáu đó…”

Ethier cứng người, trở nên cảnh giác. “Tôi không biết, được chứ? Chuyện này là vì điều đó sao? Bởi tôi đã nói tất cả với thanh tra đầu tiên cô gửi đến đây. Không, tôi không hề nghi ngờ nhân viên pha chế của chúng tôi có thể là một tên hãm hiếp. Không, tôi không hề nhận ra Devon đã tấn công một cô gái nào đó vào thứ Sáu. Cậu ấy đã bỏ đi một cách đột ngột. Không quay lại. Tôi có điên tiết không ư? Có. Nhưng tôi có nghĩ, có tưởng tượng…” Cô ấy mím môi. “Đây là một công việc khó khăn. Số lượng luân chuyển nhân viên, nhà cung cấp, khách hàng. Tôi không biết hết tất cả mọi thứ đang diễn ra. Dù tôi có cố gắng đến mấy, tôi cũng không thể biết hết tất cả mọi thứ đang diễn ra.”

“Cô có biết nhân viên của những hộp đêm khác như Birches?” Keynes lên tiếng. Đối lập với giọng nói nóng giận của người quản lý, giọng của ông hoàn toàn trung lập. Đôi vai của người phụ nữ dãn ra. Cô thừa nhận khi gặp cái nhìn của ông.

“Chắc chắn rồi. Ngành này không quá rộng lớn như mọi người vẫn nghĩ. Nhân viên pha chế thôi việc ở quán Birches hôm nay có thể sẽ hỏi xin tôi công việc vào ngày mai, nên sẽ tốt hơn khi có thể trao đổi thông tin với các quản lý của những quán khác. Nigel là giám đốc của Birches. Ông ấy gần như phát điên lên bởi vụ của Summers.” Giọng của Ethier trở nên phòng thủ lần nữa. “Chúng tôi cố gắng để mắt đến khách hàng của mình, mọi người biết đấy. Nhân viên pha chế, nhân viên phục vụ, bảo vệ. Mọi người đều được đào tạo để nhận biết những khách hàng đã uống quá nhiều, những ai cần được chở về nhà. Thứ như vụ án Summers - nó ảnh hưởng xấu đến tất cả chúng tôi.”

“Cô đã để ý đến Flora vào tối thứ Sáu.” Keynes nói lần nữa, giọng vẫn hoàn toàn điềm tĩnh. “Cô thấy cô ấy trên sàn nhảy. Cô chú ý. Như cô đã nói, đó là công việc của cô.”

Ethier không nói gì.

“Và rồi, khi nhân viên pha chế ra khỏi cửa sau cô ấy…”

“Tôi không thấy chuyện đó!”

“Tại sao không?”

“Lúc đó là hai giờ sáng. Giờ đóng cửa. Có cả hàng triệu thứ diễn ra. Tôi thậm chí còn không còn ở quầy. Tôi ở phía sau, xử lý đống hóa đơn.”

“Còn camera thì sao?” DD. lên tiếng. “Từ văn phòng phía sau của cô, chắc chắn cô có thể xem video trực tiếp cảnh sàn nhảy, khu vực quầy bar, cửa vào, cửa ra. Quy trình hoạt động tiêu chuẩn của phần lớn các hộp đêm.”

Người quản lý đỏ mặt, không nói gì.

“Cô có camera chứ?” DD. nhấn mạnh.

“Tất nhiên! Nhưng tôi đã cho thanh tra đầu tiên ghé qua đây kiểm tra. Camera, ừm, camera không hoạt động tối hôm đó.”

“Ý cô là sao, không hoạt động?”

“Chúng được tắt đi. Ngay trước khi đóng cửa.”

“Và ai đã làm điều đó?”

“Tôi không biết.”

“Ý cô là…”

“Cô Ethier.” Keynes lên tiếng lần nữa, vẫn giọng nói êm ái của mình. “Đây là lần đầu tiên camera bị tắt đi?”

Người phụ nữ lắc đầu. Cô có vẻ tội lỗi lẫn quẫn trí, DD. không chắc đâu là cảm xúc thật.

Keynes tiếp tục: “Bao nhiêu lần trước đây? Và ai có thể làm điều đó?”

“Tôi bắt đầu để ý đến điều đó khoảng một năm trước. Một đêm này, một đêm nọ. Nhưng vài tháng vừa qua…” Ethier hít một hơi thật sâu. Cô liếc nhìn Keynes, như thể cầu xin sự thông cảm. “Tôi bắt đầu có nghi ngờ.”

“Nghi ngờ điều gì?”

“Điều đó xảy ra quá thường xuyên. Lẽ ra tôi đã nên báo cáo với cấp trên, có thể lắp khóa ở tủ chứa hệ thống an ninh. Tôi nghi ngờ, có thể là những phi vụ buôn bán thuốc hay trộm cắp. Nhưng không phải là bắt cóc. Ông phải tin tôi. Không phải… hãm hiếp, không phải điều đó. Nhưng đúng vậy, có ai đó cố ý phá hệ thống của chúng tôi, tôi… tôi biết điều đó.”

“Cô là một người quản lý giỏi, phải không cô Ethier? Cô không thể nhìn thấy mọi thứ, như cô đã nói. Nhưng cô cố gắng. Nên cô để ý, cô đã luôn để ý, điều gì đó với nhân viên đã nghỉ của cô.”

“Từ khi Natalie…”

“Điều gì với Natalie?”

DD. để Keynes tiếp tục với màn thẩm vấn. Bởi lúc này ông đã như trói chặt người quản lý. Cô ta đã nhìn lên, nhìn thẳng vào ông. Và DD. có thể cảm thấy, những gì người quản lý đã nói với họ lần đầu tiên về Natalie Draga chỉ là một phần nhỏ. Lúc này, cuối cùng, họ cũng chạm đến sự thật.

“Nhân viên đến rồi đi. Điều đó đúng. Và họ không luôn để lại thông tin. Nhưng không đến nhận séc… Ai lại không nhận lương cơ chứ? Tôi đã có nghi ngờ rằng giữa cô ấy và Devon có gì đó. Không phải chuyện của tôi. Nhưng một lần nữa, nếu cô ấy có gì với cậu ấy, thì chỉ càng có thêm lý do để ở lại làm.”

Keynes gật đầu.

“Nhưng cô ấy không làm nữa. Rời khỏi quán một ngày nọ, rồi không bao giờ trở lại làm việc lần nữa. Và Devon… cậu ấy không buồn. Không giận. Nếu họ có gì đó và cô ấy đột nhiên rời đi, cậu ta phải buồn chứ, phải không?”

Keynes gật đầu lần nữa.

“Nhưng cậu ấy không như vậy. Nếu có gì… thì cậu ấy có vẻ vui mừng.”

“Cô thắc mắc về Devon Goulding.” Keynes nói.

“Tôi không thể làm được gì.” Người quản lý vội vã bào chữa. “Tôi chưa thấy điều gì sai trái, chưa nghe cậu ấy nói điều gì không phù hợp. Chỉ là… tâm trạng của cậu ấy, những cơn giận dữ thoáng qua. Tôi không biết. Devon… Devon không còn giống Devon nữa. Cậu ta có vẻ đen tối hơn.”

Và điều đó làm cô bị tổn thương, DD. điền tiếp vào câu chuyện. Bởi từng có lúc, Ethier cảm thấy như thể mình hiểu hắn, một cách tường tận. Cô thích hắn, cho dù cô có sẵn lòng thừa nhận điều đó hay không.

“Devon có quyền tiếp cận hệ thống an ninh không?” Keynes dịu dàng hỏi.

“Có.”

“Cô cho rằng cậu ta là người đã tắt nó đi vào thứ Sáu?”

Ethier nhìn DD. Cô thở ra, một dạng thừa nhận. “Phải.”

“Cô đã để ý đến con gái tôi vào tối thứ Sáu.” Rosa đột ngột lên tiếng. “Cô nói cô thấy nó nhảy. Nhưng cô cũng nói cô không theo dõi được mọi thứ. Vậy tại sao cô lại trông thấy con tôi?”

Ethier đỏ mặt. “Cách cô ấy nhảy, cô ấy kêu gọi sự chú ý. Nhưng cũng là… cô ấy có vẻ đơn độc.”

“Cô lo lắng về nó.” Rosa tiếp tục.

Một lần nữa, một thoáng do dự. “Tôi nhìn qua cô ấy. Tôi muốn chắc rằng cô ấy ổn.”

DD. hiểu ra. “Cô muốn chắc là cô ấy không thu hút sự chú ý của Devon.”

“Cô ấy nhảy với một người khác. Tôi thề. Cô ấy nhảy với một người bình thường. Nên tôi không cần quan tâm nữa. Thay vào đó tôi làm việc với đống hóa đơn.”

DD. nghiêng người về trước. “Stacey Summers.” Cô nói. “Hãy nghĩ đi. Đây là lúc phải nghĩ. Khi cô thấy đoạn video của Stacey Summers, cô có nhận ra cô ấy từng là khách hàng của mình? Có khi nào cô ấy biết Devon Goulding?”

“Thề có Chúa: tôi không biết. Tôi rất tiếc, nhưng tôi không biết.”

DD. gật đầu, bước lùi lại. Rosa và Keynes cũng làm như vậy. Trong khi Ethier, người quản lý, vẫn đứng đó, trông như một người vừa trải qua một trận đánh, trong khi ca làm việc của cô vẫn còn chưa bắt đầu.

“Một câu hỏi cuối cùng.” DD. nói. “Nơi này có dùng kim tuyến không?”

Nhà vệ sinh. Quán Tonic cung cấp một rổ những sản phẩm vệ sinh cho các khách hàng quen của mình, cả nam và nữ. DD. và Rosa vào phòng vệ sinh nữ, trong khi Keynes vào phòng dành cho nam. DD. thấy thứ cô đang tìm kiếm gần như ngay lập tức, một lọ gel vuốt tóc với những hạt kim tuyến màu vàng. Cô gọi điện thoại cho Keynes và biết rằng ông cũng có phát hiện tương tự. Không gì tuyệt hơn chút lấp lánh cho các dân chơi đi club sành điệu với một đêm lớn phía trước.

Cô cầm lọ gel dưới ánh đèn cao trên đầu, quan sát các hạt kim tuyến vàng lấp lánh. Như Alex đã nói, các hạt đều độc đáo, khác biệt. Và nhớp dính. Rất có thể, ngay cả sau khi đã rửa tay, tắm gội, những hạt kim tuyến nhỏ lấp lánh vẫn còn dính lại trong nhiều ngày.

Chỉ chờ đợi để rơi ra từ tay một kẻ bắt cóc và dính đâu đó nơi căn hộ của nạn nhân, hoặc thậm chí cơ thể của cô ấy?

DD. gọi điện thoại đến cho Ben Whitely, người rất có khả năng vẫn đang khai quật thi thể ở công viên.

Anh trả lời điện thoại, vẫn quyến rũ như thường ngày. “Bất cứ điều gì cô muốn, tôi không biết. Năm tiếng trước tôi không biết. Giờ tôi vẫn không biết. Và nếu cô không để tôi yên đủ lâu để hoàn tất việc gói ghém hiện trường và vận chuyển thi thể về phòng thí nghiệm, tôi có thể sẽ không bao giờ biết được bất kỳ thứ gì lần nữa.”

“Tôi cần anh kiểm tra một thứ cho tôi.”

“DD…”

“Nó sẽ chỉ mất một giây. Anh có thể chiếu ánh đèn vào tóc của thi thể đó được không? Tìm kiếm thứ gì lấp lánh vàng. Như kim tuyến chẳng hạn.”

“Mái tóc có màu nâu và ngập đất cát. Làm sao cô có thể mong đợi tôi… Chờ đã. Có gì đó phản chiếu. Có khả năng tôi nhìn thấy một mẩu kim tuyến.”

“Anh có thể lấy một mẫu nhỏ không? Tôi sẽ cho nhân viên đến đó ngay lập tức để lấy. Cảm ơn anh, Ben.”

DD. tắt máy, nhưng vẫn đứng trầm ngâm.

Rosa bước đến phía sau cô. Người phụ nữ có vẻ mệt mỏi, nhưng vẫn điềm tĩnh như mọi khi. “Mẩu kim tuyến đó quan trọng à?”

“Đúng vậy.”

“Nó có nghĩa là gì?”

“Nó có nghĩa…” DD. nhún vai, vẫn cảm thấy bối rối trong vụ án có quá nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời. “Nó có nghĩa là chồng tôi đã nói đúng. Natalie Draga, Kristy Kilker, Stacey Summers, con gái bà. Những vụ mất tích của họ đều có liên quan đến nhau.”

Cô nhìn Rosa. “Những mẩu kim tuyến nói với chúng ta điều đó.”

gian chỉ được mở đèn một nửa. Nhưng D.D. có thể nghe tiếng đánh máy ở đâu đó, cũng như tiếng rì rầm nho nhỏ qua điện thoại. Nhân viên mới - cô đoán, vẫn chiến đấu để tiến lên phía trước bằng cách làm việc ngày Chủ nhật. Là phó chủ tịch của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.