Cô Gái Trong Chiếc Thùng Gỗ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 31 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

Khi tỉnh dậy, tôi lập tức quờ quạng tìm kiếm chai nước, phát hiện ra nó vẫn còn nằm sát bên hông mình, ơn Chúa!

Ánh sáng vẫn hoàn toàn vắng bóng, căn phòng chìm trong một màn tối đen như thường lệ. Nó khiến tôi mất kiên nhẫn hơn là làm tôi sợ hãi. Sớm hay muộn, hắn sẽ bật đèn lên. Ngay cả những con quái vật đáng sợ cũng không muốn dành toàn bộ thời gian của mình trong bóng đêm.

Lúc này, tôi định thần lại, tập trung vào lớp nhựa mỏng của chai nước, vào lớp viền ren trên chiếc váy ngủ nực cười của mình, và mép cong sờn của chiếc nệm. Và vệt nước, tôi nhận ra sau đấy. Trên má mình. Với vị mằn mặn của muối.

Tôi đã khóc khi đang ngủ.

Tôi mơ thấy Jacob.

Tôi nâng đôi tay bị trói của mình lên, nhanh chóng quệt nước mắt khỏi khuôn mặt mình. Tôi không suy nghĩ về nó, không chú ý vào nó. Những người sống sót không bao giờ nghĩ lại. Nếu không làm như thế, tôi đã không bao giờ có thể trở về.

Một lần nữa bị bắt cóc, đối phó với những cỗ quan tài gỗ thông rẻ tiền.

Tôi tạo ra một âm thanh khô khốc như thể tiếng cười. Khó mà nói được. Cổ họng tôi khát khô. Tôi quyết định mạo hiểm với một ngụm nước nhỏ nữa. Nước là một tài nguyên quan trọng. Một người có thể sống sót sau hàng tuần không có thức ăn, nhưng chỉ vài ngày nếu không có nước… Giờ tôi đã biết những điều như thế. Tôi đã thận trọng tìm hiểu về chúng.

Điều đó khiến tôi giận dữ một lần nữa trước bóng tối dày đặc xung quanh. Tôi không học hỏi và huấn luyện suốt chừng ấy năm qua để rồi bị khóa chặt như một đôi giày cũ. Gã đã bắt tôi đâu? Hắn không muốn hả hê trước thành quả của mình sao? Trừng phạt tôi? Khẳng định ưu thế tình dục của mình? Loại khốn kiếp nào thực hiện tất cả những điều này, rồi không bao giờ chường mặt của mình ra?

Tôi ngồi dậy, vung chân mình qua mép nệm mỏng.

Lúc này đã trở thành chuyên gia có kinh nghiệm, tôi đánh hơi trong không khí trước, cố phát hiện bất kỳ mùi hương mới nào có thể chỉ ra một bữa ăn khác, hay thậm chí mùi xà phòng, dầu gội, mùi cơ thể, để báo hiệu sự hiện diện của người khác trong phòng.

Nhưng không có gì cả.

Tiếp theo, bởi tôi đang chơi trò chơi của người mù: âm thanh. Hơi thở được điều tiết thận trọng? Tiếng ồn xa xôi của đường phố bên ngoài những cánh cửa sổ bị che giấu? Tiếng động từ một căn phòng khác trong nhà?

Một lần nữa, không có gì.

Tôi bắt đầu bò. Đụng phải cái xô nhựa, rẽ phải. Tôi tiếp tục băng ngang qua căn phòng, nơi lẽ ra là tàn dư của cỗ quan tài gỗ thông. Nhưng lần này tôi không tìm thấy gì, chắc chắn nó có một ý nghĩa nào đó.

Hắn đã dọn sạch những mảnh vỡ. Đã nhận ra chúng có thể được sử dụng như vũ khí nên vội vã chuyển chúng ra khỏi đây. Điều tất nhiên khiến tôi ngay lập tức nghĩ đến những mảnh gỗ tôi đã nhét vào bên trong tấm nệm của mình. Nhưng tôi không dám quay ngược trở lại kiểm tra, khi hắn có thể đang quan sát.

Thay vào đó, tôi ngồi trên gót chân mình, suy tính.

Hắn đã làm như thế nào? Bước vào và ra khỏi căn phòng một cách im ắng như thế? Hẳn hắn đã quan sát qua khung cửa sổ, rồi vào trong khi nghĩ rằng tôi đã ngủ. Nhưng tôi là một người cực kỳ thính ngủ. Làm sao hắn có thể kéo cỗ quan tài vào trong, rồi khiêng ra ngoài mà không làm tôi chú ý?

Hắn hẳn đã đánh thuốc tôi. Lẻn vào trong và chụp thuốc mê vào miệng tôi. Nhưng, điều này trái ngược với niềm tin thông thường, đâu dễ dàng gì ngay lập tức hạ gục một người bằng tấm khăn tẩm thuốc mê. Tôi có thể vùng dậy và phản kháng, hay lúc này, phát hiện ra mùi hương còn vương lại trong không khí.

Mặt khác, những tên nghiện đã pha chế thành công thuốc mê với các loại thuốc khác để tạo ra một loại cocktail mạnh hơn nhiều. Nếu gã bắt cóc tôi tìm hiểu trên Internet hoặc dành thời gian lân la ở các hộp đêm, có Chúa mới biết hắn đã học được những gì.

Điều này lại dẫn tôi đến câu hỏi cơ bản: làm sao hắn có thể vào trong? Đến lúc này, tôi đã tìm thấy bằng chứng của hai cửa sổ đơn nằm trên thứ mà tôi tin là bức tường ngoài, cộng với một khung kính lớn hơn, một tấm gương một chiều, ở bức tường đối diện.

Nhưng chắc chắn phải có cửa, tất nhiên là thế. Mọi căn phòng đều phải có cửa ra vào.

Tôi tập trung mắt mình vào bóng tối. Cố xác định sợi ánh sáng mỏng của khung cửa.

Nhưng dù tôi có căng mắt thế nào, cũng không nhìn thấy được gì. Khả năng tạo ra căn phòng tối của Ngài Bắt Cóc thực sự rất ấn tượng.

Được thôi, đến lúc sử dụng phương pháp của Helen Keller.

Tôi bò đến bức tường có tấm gương quan sát trước. Nếu hai cánh cửa sổ đơn nằm trên bức tường ngoài, thì kiến trúc cơ bản khiến nó trở thành bức tường trong dài nhất, có nghĩa là, rất có khả năng cửa phòng sẽ nằm ở đây. Trên thực tế, càng nghĩ, tôi càng tin rằng bức tường này hẳn phải giáp ranh với hành lang, nên mới có tấm gương một chiều ấy. Hắn đứng ở sảnh, nhìn vào trong.

Tôi thận trọng đứng dậy khi đụng phải bức tường. Có vẻ lạ lùng khi đứng thẳng người, và tôi chợt nhận ra mình đã dành nhiều thời gian để bò quanh trong bóng tối. Trở lại những hành vi xấu, tôi nhận ra, khiến bản thân mình trở nên nhỏ bé. Nhưng không có lý do gì mà trong không gian này, tôi không thể đứng và bước đi. Về vấn đề này, chút kỹ năng yoga và thể dục uốn dẻo sẽ giúp ích. Tôi được cho ăn. Tôi được uống nước. Tôi cũng nên giữ vững sức mạnh bản thân.

Tôi tìm thấy đường viền sơn đen của cửa sổ quan sát khá dễ dàng. Nó gần bằng hai cánh tay xoải rộng của tôi. Nhưng khi tìm hiểu kĩ hơn, nó không nằm chính giữa bức tường như tôi vẫn nghĩ. Không, nó nằm lệch một bên, chừa không gian trống bên trái cho một cánh cửa.

Tôi lần theo bức tường, những ngón tay mò mẫm trên khoảng tường trống. Tôi tự hỏi không biết hắn có đang ở phía bên kia cửa sổ quan sát ngay lúc này hay không. Có ngạc nhiên trước nỗ lực của tôi? Có lo lắng không?

Có rất nhiều loại thú săn mồi trên thế giới này. Những gã đòi hỏi sự phục tùng của nạn nhân.

Và những gã thích thú khi bạn chống cự chúng.

Dấu hiệu rõ ràng nhất của một cánh cửa có thể là tay nắm cửa. Nhưng tôi không may mắn như thế. Thế nên tôi lắc lư qua lại, lướt những ngón tay của mình dọc theo chiều ngang của bức tường, quyết tâm tìm thấy vết gờ nhẹ có thể chỉ ra các cạnh của cánh cửa. Nhưng không có gì, không có gì, không có gì.

Tôi ngừng lại, cân nhắc về thiết kế của căn phòng một lần nữa. Tôi đã hình dung hai cửa sổ đơn như một phần của bức tường ngoài. Nghĩa là, mặt trước của căn nhà, tức căn phòng này được đặt như một hình chữ nhật dài bên trong nhà.

Nhưng nếu hai cửa sổ đơn thực sự nằm bên hông nhà thì sao? Nghĩa là căn phòng không phải là một dấu gạch ngang, mà là một chữ I đứng. Điều đó sẽ khiến cửa sổ quan sát được đặt trên một bức tường rất có thể tiếp giáp với một căn phòng khác - một phòng quan sát để đi kèm với cửa sổ quan sát? Và một trong hai bức tường hẹp hơn có thể mở ra hành lang.

Tôi di chuyển ngược chiều kim đồng hồ từ bức tường dài đến bức tường hẹp hơn. Một lần nữa, ngón tay tôi lướt dài từ bên này sang bên kia, tìm kiếm một tay nắm cửa nhô ra, hay một khe nhỏ. Và rồi…

Tôi tìm thấy nó. Không phải tay nắm cửa, nhưng rõ ràng là một đường hở trên tường - thứ tôi có thể lần theo cao đến đầu mút tầm với của mình, và thấp đến chạm sàn. Và ngang. Đúng, một cánh cửa. Khít chặt vào bức tường sơn đen, không một tay nắm chìa ra hay một móc khóa kim loại để khiến nó trở nên nổi bật.

Làm sao hắn mở nó ra? Tay nắm phía bên kia tường? Nhưng rõ ràng hắn muốn che giấu nó. Có thể hắn có móc khóa phía bên kia cửa để có thể mở bằng tay, kéo cửa mở ra và bước vào trong.

Tôi biết mình sẽ làm gì tiếp theo.

Tôi quay trở lại tấm nệm của mình. Xoay người để không đối diện với phòng quan sát, mà với cánh cửa. Tôi ngồi xuống, dùng cơ thể mình để che chắn chuyển động của bàn tay. Tôi thận trọng lần mò phần rìa sờn rách của tấm nệm, nơi chứa những mẩu gỗ của mình. Tôi lôi chúng ra, ngay lập tức cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng không thể hiện ra ngoài mặt. Hắn không phải kẻ duy nhất có thể che giấu một người trong bóng tối.

Tôi đặt món vũ khí tạm thời của mình dọc theo một bên đùi. Rồi tôi lần mò xuống viền chiếc váy ngủ bằng lụa nực cười của mình, và bắt đầu xé. Một mảnh dài. Không dễ làm, bởi vải lụa dễ xé dọc, không phải xé ngang. Nhưng sự cứng đầu của tôi cuối cùng đã giành phần thắng.

Rồi tôi có nó. Hai mẩu gỗ thông mềm dùng làm vũ khí.

Một miếng vải cột quanh miệng và mũi để chặn (có thể, tôi rất nghi ngờ điều đó) bất kỳ loại khí gây mê nào.

Và một kế hoạch.

Ngồi xuống, đặt mông trên nệm, hai mẩu gỗ nhét dưới chân, ngoài tầm nhìn, và một chai nước đặt trong lòng.

Tôi nhìn chằm chằm vào hướng mà tôi biết có một cánh cửa.

Và, với các ngón tay nắm chặt vũ khí của mình, tôi chờ đợi.

Tôi nghĩ mình đã mơ màng ngủ lần nữa. Hiệu ứng của bóng tối hoàn toàn? Mất phương hướng từ vụ bắt cóc? Thuốc ngủ pha trong nước?

Nhưng lần này, tôi bắt được tiếng rít của cái chốt kim loại kéo về sau. Tôi đã nói với tiềm thức của mình thứ phải lắng nghe, thiết lập âm thanh ấy như loại chuông báo thức, và nó đã không làm tôi thất vọng. Tôi buộc bản thân mình phải ngồi im, không ngẩng đầu dậy, không thể hiện bất kỳ dấu hiệu nào của ý thức. Có thể có nhiều hơn một gã săn mồi. Tôi đã đọc nhiều vụ án mà thủ phạm bắt cóc là một cặp. Đây không phải là lúc để ngu ngốc.

Đôi tay bị trói của tôi gộp hai mẩu gỗ mỏng, dài thành một món vũ khí to hơn, đáng sợ hơn. Trong khi chiếc mặt nạ vải lụa tự chế thấm nước từ miệng tôi, mang theo mùi vải mốc.

Từ từ, cánh cửa mở ra. Vẫn bóng đen đặc quánh, tôi nhận ra. Không hành lang sáng rực đột ngột tràn ánh sáng vào trong căn phòng và đánh thức tôi khỏi cơn mê ngủ. Không, đây là một hành động lén lút. Bóng đen di chuyển từ hành lang tối đen sang không gian thậm chí còn thăm thẳm hơn nữa bên trong căn phòng.

Những ngón tay tôi nắm chặt những mẩu gỗ hơn nữa.

Không quá cao lớn. Hay có thể hắn khom lưng?

Di chuyển thận trọng, rất thận trọng, như thể để không đánh thức tôi.

Tôi nhắc mình không di chuyển. Tôi nhắc mình phải ngồi yên một chỗ. Đợi cho đến lúc dáng hình ấy bước hẳn vào trong phòng.

Nhưng, qua khỏi cánh cửa, dáng hình ấy ngừng lại. Một bàn tay đưa lên…

Để xịt thuốc mê? Để làm tôi bất tỉnh?

Tôi không thể chịu nổi nữa.

Tôi bật dậy. Với âm thanh va đập của dây xích, tôi bật lên và phóng về trước, kéo mạnh sợi dây đang buộc mình.

Không suy nghĩ. Chỉ di chuyển. Cả hai tay nắm chặt mẩu gỗ thông.

Đã quá trễ để gã đàn ông nhận ra điều gì đang xảy ra. Hắn quay người lại theo phản xạ tự vệ, giơ một tay lên che mặt.

Nhưng tôi đã được huấn luyện kĩ hơn. Tôi đã được đào tạo tốt hơn. Tôi hạ thấp tay xuống bên dưới cánh tay hắn, đâm mạnh mẩu gỗ vào cạnh sườn hắn.

Hắn thét lên. Tiếng thét cao, chói tai, rõ ràng là tiếng của phụ nữ.

Hắn ngồi thụp xuống sàn, trong khi phía sau hắn, cánh cửa đóng sầm lại.

Bản thân tôi, đứng trừng mắt trong bóng tối. Nắm chặt món vũ khí đẫm máu của mình. Muốn vung vẩy nó một cách đắc thắng trên mục tiêu đã ngã gục của mình.

Ngoại trừ…

Có gì đó không đúng ở đây. Tiếng thét. Rõ ràng là tiếng phụ nữ. Bóng hình ngã gục ấy rên rỉ và co rúm lại bên dưới chân tôi.

Từ từ, tôi hạ đầu gối mình xuống. Từ từ, tôi đặt mẩu gỗ của mình trên sàn. Và từ từ, hết sức từ từ, tôi chạm vào dáng hình nằm một đống bên cạnh mình.

Tôi chạm vào mái tóc dày, dài ngang vai. Nó nói cho tôi mọi thứ tôi không muốn biết.

“Stacey Summers?” Tôi thì thầm.

Cô ấy khóc dữ hơn nữa, và tôi thấy mình gật đầu trong bóng tối.

Cuối cùng tôi đã tìm thấy người tôi đã dành hàng tuần để tìm kiếm.

Và tôi vừa mới đâm cô ấy.

gian chỉ được mở đèn một nửa. Nhưng D.D. có thể nghe tiếng đánh máy ở đâu đó, cũng như tiếng rì rầm nho nhỏ qua điện thoại. Nhân viên mới - cô đoán, vẫn chiến đấu để tiến lên phía trước bằng cách làm việc ngày Chủ nhật. Là phó chủ tịch của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.