Cô bắt đầu với ly martini lựu. Cái giá quá đắt, tất nhiên là thế rồi. Những quán bar ở Boston lúc nào cũng đắt đỏ. Nước lựu cũng là món thời thượng. Nhưng hôm đó là tối thứ Sáu. Thêm một tuần nữa sống sót, và thề có Chúa, cô xứng đáng với ít nhất là một ly cocktail trái cây loại đắt nhất.
Ngoài ra, cô có chút ít niềm tin vào bản thân. Cởi thêm một nút nữa của chiếc áo sơ mi trắng vừa vặn, hất vài lọn tóc lòa xòa từ mái tóc vàng ngang vai. Cô hai mươi bảy, thon thả, với cặp mông thuộc dạng gây chú ý. Cô có thể mua cho mình ly đầu tiên. Nhưng cơ may là cô sẽ không phải mua ly thứ hai.
Cô nhấp một ngụm. Mát. Ngọt. Tê buốt. Làm nóng một chút trên lưỡi mình, rồi cô để dòng vodka chảy thẳng qua cuống họng. Đáng từng đồng xu của cái giá mười bốn đô.
Trong một khoảnh khắc, cô nhắm mắt lại. Căn phòng biến mất. Sàn nhà nhớp nháp, giàn đèn nhấp nháy, tiếng hát rít cao của ban nhạc mở màn, tất cả vẫn còn đang khởi động.
Cô đứng trong khoảng trống thinh lặng. Ở một nơi của riêng cô.
Khi cô mở mắt ra, hắn đã ở đó.
Hắn mua cho cô ly rượu thứ hai. Rồi ly thứ ba, thậm chí còn đề nghị ly thứ tư. Nhưng lúc đó, rượu vodka và ánh đèn sàn nhảy đã bắt đầu trộn lẫn theo cách sẽ không mấy dễ chịu vào buổi sáng hôm sau. Hơn nữa, cô không phải là đứa ngốc. Suốt thời gian anh chàng Tôi Đã Thấy Em Ở Đây Bao Giờ Chưa tiếp tế martini cho cô, hắn chỉ uống mỗi bia.
Hắn cũng khá dễ coi, cô kết luận như thế ở đâu đó gần cuối ly martini thứ hai. Cũng khá cơ bắp, rõ ràng là người có luyện tập. Nhưng gu ăn mặc không mấy nổi bật với quần tây màu nâu và áo sơ mi sọc xanh dương. Một gã công sở trẻ, cô đoán, nhưng cô để ý thấy gấu quần tây của hắn đã sờn, áo sơ mi bạc màu vì đã trải qua quá nhiều lần giặt. Khi cô hỏi hắn làm nghề gì, hắn cố tỏ ra quyến rũ. Ồ, chút này, chút kia - hắn nói, kèm theo cái nháy mắt và nụ cười tươi. Nhưng đôi mắt hắn vẫn phẳng lặng, thậm chí xa xăm, và lần đầu tiên cô cảm thấy có chút không thoải mái.
Hắn trấn tĩnh nhanh chóng. Gọi thêm một ly martini thứ ba. Hắn không đeo đồng hồ, cô để ý thấy điều đó, khi hắn cố thu hút tay pha chế bằng tờ hai mươi đô, nhưng thất bại, bởi những vị khách khác giơ cao những tờ một trăm. Cũng không nhẫn cưới. Không ràng buộc. Thân hình cơ bắp. Có thể đây là đêm cô tìm kiếm.
Cô mỉm cười, nhưng không có vẻ tươi vui. Điều gì đó lướt qua nét mặt cô, lại cái trống rỗng ấy, cái nhận thức ấy, rằng bằng ấy giờ đồng hồ, bằng ấy ngày, bằng ấy tuần đã trôi qua, cô vẫn cảm thấy lẻ loi một mình. Sẽ luôn cảm thấy lẻ loi một mình. Ngay cả trong một căn phòng đầy ắp người.
Nếu hắn không quay lại thì thật tốt.
Cuối cùng, hắn cũng tóm được tay pha chế - sơ mi trắng, cà vạt đen, dạng người khiến người khác phải tip lớn - và lấy được cho cô phần nước ngon lành.
Lúc đó, cô đã sẵn sàng cho ly martini thứ tư. Tại sao lại không chứ? Nó giúp cô có thể nói về chút ít điều này, chút ít điều kia của mình với cái nháy mắt và nụ cười phù hợp với tia sáng le lói trong đôi mắt. Và khi ánh mắt hắn không dứt tia nhìn về phía trước chiếc áo sơ mi, nơi chiếc nút đã được cởi ra vài phút trước, cô không tránh đi. Cô để hắn chăm chăm ngắm nghía lớp ren trên chiếc áo ngực màu hồng đậm của cô. Cô để hắn ngắm nhìn một cách thèm thuồng bộ ngực của cô.
Tại sao lại không chứ? Tối thứ Sáu. Tối cuối tuần. Cô đã kiếm được điều này.
Hắn muốn rời khỏi quán bar lúc nửa đêm. Cô bắt hắn đợi đến khi quán đóng cửa. Ban nhạc chơi hay một cách đáng ngạc nhiên. Cô thích cảm giác mà âm nhạc đã mang đến cho cô, như thể máu cô vẫn cuộn chảy, trái tim cô vẫn đập trong lồng ngực. Hắn rõ ràng không thoải mái chút nào trên sàn nhảy, nhưng điều đó có hề gì, cô nhảy đủ giỏi cho cả hai.
Phần thân áo sơ mi trắng vừa vặn giờ được cột dưới ngực cô, kiểu Daisy Duke. Chiếc quần jean đen lưng trễ ôm sát từng đường cong. Đôi boot cao bằng da đập mạnh theo từng nhịp trống. Sau một hồi, hắn không bận tâm tới việc nhảy nhót nữa, chỉ đứng lắc lư theo nhạc và ngắm nhìn cô. Đôi tay cô đưa cao khỏi đầu, nâng bộ ngực nẩy lên. Hông cô xoay tròn, vùng bụng trần lấp lánh ánh mồ hôi.
Hắn có cặp mắt nâu - cô để ý. Tối. Phẳng lặng. Cảnh giác. Phường trộm cướp, cô nghĩ. Nhưng lần này, thay vì hoảng sợ, cô lại cảm thấy một luồng adrenaline tươi mới. Tay pha chế nước cũng đang nhìn cô chằm chằm. Cô di chuyển xung quanh sàn nhảy cho cả hai người chiêm ngưỡng. Chấp nhận ly martini thứ tư, miệng cô giờ ngọt và tím ngắt, trong khi tay chân nhũn ra như nước.
Cô có thể nhảy cả đêm. Làm chủ sàn nhảy này, làm chủ quầy bar này, làm chủ cả thành phố này.
Nhưng đó không phải là điều mà gã Tôi Đã Thấy Em Ở Đây Bao Giờ Chưa mong muốn. Chẳng gã đàn ông nào mua cho một cô gái ba ly rượu đắt tiền chỉ đổi lấy đặc quyền nhìn cô ấy nhảy.
Ban nhạc ngừng chơi, bắt đầu thu dọn nhạc cụ của mình. Cô cảm thấy hụt hẫng kinh khủng. Như thể một nỗi đau nhói lên trong tâm hồn. Không còn những giai điệu làm nhún nhảy đôi chân cô, giúp che giấu nỗi đau bên trong cô. Giờ chỉ còn lại cô, gã Tôi Đã Thấy Em Ở Đây Bao Giờ Chưa và viễn cảnh không thể tránh khỏi của một cơn nôn nao, quay cuồng.
Hắn đề nghị cả hai cùng ra ngoài hít thở ít khí trời. Cô muốn bật cười. Muốn bảo rằng hắn chẳng biết cái quái gì cả.
Nhưng thay vào đó, cô bước theo hắn vào con ngõ hẹp phủ đầy tàn thuốc. Hắn hỏi cô có muốn hút thuốc không. Cô từ chối. Thế rồi, hắn đè mạnh cô vào bên hông chiếc thùng rác sơn xanh, tay trái ghì chặt bầu ngực cô, lòng bàn tay chà xát núm vú.
Đôi mắt hắn không còn phẳng lặng nữa. Chúng bừng lên. Như mãnh thú đã khóa chặt con mồi.
“Nhà em hay nhà tôi?” Hắn yêu cầu.
Cô không thể nhịn được nữa. Cô bắt đầu cười sặc sụa.
Và đó là khi buổi tối thực sự trở nên tồi tệ hơn.
Gã Tôi Đã Thấy Em Ở Đây Bao Giờ Chưa không quan tâm tới việc bị cười. Hắn ra tay nhanh chóng. Bàn tay phải tát vào một bên má cô. Đầu cô đập mạnh vào thùng rác kim loại. Cô nghe tiếng va chạm. Cô cảm thấy đau. Nhưng nhờ bốn ly martini, tất cả đều như xa xăm, như thể điều tồi tệ này xảy ra với một ai khác, không phải cô.
“Trêu chọc sao?” Hắn hét lên với cô, tay vẫn nhào nặn bộ ngực, khuôn mặt quát thét chỉ cách mặt cô vài phân.
Ở khoảng cách này, cô ngửi được mùi bia trong hơi thở hắn, thấy được vùng tĩnh mạch màu đỏ xung quanh mũi hắn. Một gã nghiện. Lẽ ra cô đã nhận ra điều này sớm hơn. Dạng đàn ông tranh thủ uống trước khi đến quầy bar bởi như vậy sẽ tốn ít tiền hơn. Có nghĩa hắn đến đó không phải để uống, mà để câu cá. Để tìm một cô gái như cô và đưa về nhà.
Nói cách khác, hắn hoàn hảo với cô.
Cô nên nói gì đó. Hoặc giẫm gót giày vào mu bàn chân hắn. Hoặc chộp lấy tay hắn - không phải toàn bộ bàn tay, chỉ một ngón - và bẻ ngược ra sau cho tới khi nó chạm vào cổ tay.
Hắn sẽ la lên. Sẽ để cô đi.
Hắn sẽ nhìn vào mắt cô và nhận ra sai lầm của mình. Bởi những thành phố lớn như Boston đầy rẫy những gã như hắn.
Nhưng cũng đầy ắp những cô gái như cô.
Cô không bao giờ có được cơ hội đó.
Hắn la hét. Cô mỉm cười. Thậm chí còn có thể là cười sằng sặc. Với cái đầu ong ong và vị máu mằn mặn trên lưỡi. Thế rồi gã Tôi Đã Thấy Em Ở Đây Bao Giờ Chưa không còn hiện hữu nữa.
Hắn mới ở đó. Rồi biến mất. Thay vào đó là tay pha chế cao lớn với bộ ngực cơ bắp đáng kinh ngạc và vẻ quan tâm trên khuôn mặt.
“Cô ổn chứ?” Hắn hỏi. “Gã đó làm cô đau không? Cô cần giúp chứ? Cô muốn gọi cảnh sát không?”
Hắn chìa tay ra cho cô. Cô nắm lấy, bước chân qua người gã Tôi Đã Thấy Em Ở Đây Bao Giờ Chưa vừa mới bị hạ gục, nằm há hốc mồm trên mặt đất.
“Hắn không được đụng chạm cô như vậy.” Tay pha chế điềm đạm nói. Hắn dẫn cô đi khỏi những người tò mò đang tụ tập xung quanh. Tiến sâu hơn vào bóng tối bên ngoài chu vi ánh đèn nhấp nháy của quán bar.
“Ổn rồi. Tôi sẽ chăm sóc cô từ bây giờ.”
Lần đầu tiên, cô nhận ra hắn bấu chặt cánh tay cô hơn mức cần thiết. Không để cô rời đi.
Cô cố lên tiếng. Ngay cả khi bạn biết nhiều điều hơn thế, thì đó cũng là cách tự nhiên để bắt đầu. Này, anh chàng to lớn, anh vội gì thế? Ta không thể đi chậm lại à? Này, anh đang làm tôi đau đấy. Nhưng tất nhiên hắn không thay đổi nhịp bước, không nới lỏng nắm tay chặt cứng đang khóa chặt đến mức bầm tím phía trên khuỷu tay cô.
Hắn bước đi một cách lạ lùng, giữ cô rúc vào bên cạnh mình, như cặp tình nhân đang nhanh chân sải bước dạo bộ, nhưng đầu hắn cúi xuống và nghiêng sang một bên. Để giữ khuôn mặt mình trong bóng tối, cô nhận ra như vậy. Để không ai có thể trông thấy hắn.
Thế rồi, cô đột nhiên nhận ra. Dáng vóc hắn, cách hắn di chuyển. Cô đã nhìn thấy trước đây. Không phải khuôn mặt hắn, không phải những nét đặc trưng trên mặt, nhưng là chỗ xương lồi trên đôi vai, là phần cong của chiếc cổ. Ba hay bốn tháng trước, vào mùa hè, trên bản tin tối, khi một sinh viên Đại học Boston đi uống nước và rồi không bao giờ trở về nhà lần nữa. Các đài địa phương đã liên tục phát sóng một đoạn băng hình trích từ một camera an ninh gần đó, ghi lại khoảnh khắc cuối cùng được biết đến của cô gái, khi cô bị đưa đi bởi một gã đàn ông bí ẩn, đầu quay ngược hướng với tầm nhìn.
“Không.” Cô thở ra.
Hắn không nhận ra sự chống đối của cô. Họ đến một ngã tư. Không do dự, hắn lôi mạnh cô về phía bên trái, xuống một con đường tối hơn, nhỏ hơn nồng nặc mùi nước tiểu, rác thải và những thứ tối tăm không bao giờ được nhắc đến lần nữa.
Cô ghì chặt đôi gót chân của mình, nhanh chóng trở nên tỉnh táo hơn, cố hết sức kháng cự. Nhưng với năm mươi kilôgam cân nặng so với gần chín mươi kilôgam của hắn, sự cố gắng của cô không mang lại điều gì khác biệt. Hắn kẹp chặt cô hơn nữa, cánh tay phải vòng quanh hông cô, và vẫn tiếp tục bước.
“Ngừng lại!” Cô cố la lên.
Nhưng không âm thanh nào thoát ra khỏi miệng cô. Mọi âm thanh nghẽn lại trong cuống họng. Cô không thở nổi, phổi quá co thắt để có thể thét lên. Thay vào đó là tiếng rên rỉ yếu ớt, âm thanh cô ngượng ngùng khi thừa nhận là của chính mình, nhưng từ kinh nghiệm đã qua thì đúng là như vậy.
“Tôi có gia đình.” Cuối cùng cô hổn hển.
Hắn ta không đáp lại. Một ngã tư khác, lần rẽ khác. Trượt giữa những tòa nhà gạch cao tầng, xa khỏi tầm nhìn công cộng. Cô rõ ràng không biết họ đang ở đâu.
“Làm ơn… dừng lại…” Cô cố nặn ra từng chữ. Cánh tay hắn ghì quá chặt quanh hông cô, làm bầm tím những thanh xương sườn. Cô muốn nôn. Cô khấp khởi vui mừng vì nó sắp xảy ra, bởi điều đó có thể khiến hắn kinh tởm mà thả cô ra.
Không may mắn như vậy. Cô đột ngột thở dốc, thứ chất lỏng màu tím bắn ra từ miệng cô, phun đầy chân cô và một bên quần hắn. Hắn nhăn nhó, giật mạnh ra theo phản xạ, rồi nhanh chóng trấn tĩnh và kéo mạnh cô một lần nữa về phía trước, lôi cô đi bằng khuỷu tay.
“Tôi sẽ còn nôn nữa.” Cô rên rỉ, hai chân quấn vào nhau, cuối cùng cũng làm chậm tốc độ của hắn.
“Uống quá nhiều.” Giọng hắn đầy vẻ khinh miệt.
“Anh không hiểu. Anh không biết tôi là ai.”
Hắn dừng lại đủ lâu để chỉnh lại cái nắm chặt trên cánh tay cô. “Không nên đến quán bar một mình.”
“Nhưng tôi luôn một mình.”
Hắn không hiểu điều đó. Hoặc có thể hắn không quan tâm. Hắn nhìn chằm chằm vào cô, cái nhìn bàng quan, khuôn mặt không cảm xúc. Rồi, cánh tay hắn phóng về trước, thụi cô một quả vào mắt.
Cổ cô nảy ngược lại. Má cô nổ tung. Đôi mắt cô ngập tràn nước mắt.
Cô có một suy nghĩ. Thoáng qua. Mờ nhạt. Nhưng rồi nó tan biến.
Và cũng như gã Tôi Đã Thấy Em Ở Đây Bao Giờ Chưa, cô không còn hiện hữu nữa.
Tối thứ Sáu. Kết thúc một tuần dài. Cô kiếm được điều này.
Hắn di chuyển cô. Đi bộ, hay bằng xe hơi, cô không hay biết. Nhưng khi lấy lại được ý thức, cô đã không còn đi trên những con phố tồi tàn ở Boston nữa, mà chui rúc vào một nơi nào đó tối tăm và nhớp nháp. Mặt sàn dưới đôi chân trần của cô lạnh cóng. Bê tông. Nứt nẻ và không bằng phẳng. Một tầng hầm, cô nghĩ, hoặc có thể là một gara để xe.
Cô có thể thấy lờ mờ. Vừa đủ ánh sáng từ ba ô cửa sổ nhỏ nằm cao trên một bức tường. Không phải ánh mặt trời ban ngày mà là làn sương mù màu vàng mờ ảo. Như thể có một cây đèn đường bên ngoài những cửa sổ đó, tỏa một quầng sáng ra xung quanh.
Cô dùng nguồn sáng ấy để xác định nhiều thứ cùng một lúc: Đôi tay cô bị cột về phía trước bằng dây nhựa; cô bị lột trần; và lúc đó, ít nhất thì cô được ở một mình.
Nhịp tim cô gấp gáp. Đầu cô ong ong, làn da sởn hết cả gai ốc. Nhưng sớm thôi, cô sẽ nhớ tình trạng tương đối an toàn này. Gã đàn ông đã đánh cô đến bất tỉnh, đã cởi từng tấc quần áo trên người cô, hắn không phải là dạng người chịu để yên cho cô được lâu. Thậm chí ngay lúc này, hắn có thể đang chuẩn bị cho những hoạt động vui vẻ tối nay. Ngân nga một giai điệu nào đó. Dự tính những trò chơi hắn sẽ làm với món đồ chơi mới. Có cảm giác như thể hắn là tên khốn tồi tệ nhất, xấu xa nhất trong thành phố.
Cô cười mỉm. Mặc dù một lần nữa, đó không phải là một biểu hiện hạnh phúc trên khuôn mặt cô.
Trước hết, kiểm kê. Tầng hầm hoặc nhà để xe chắc chắn là nơi lưu trữ, và như câu nói, thùng rác của người này là kho báu của người kia.
Hắn đã ngu ngốc không trói cả mắt cá chân cô. Không nhiều kinh nghiệm như hắn nghĩ. Không đủ thông minh như hắn mong. Nhưng rồi, người ta trông thấy điều họ muốn thấy. Cô bị dẫn dụ bởi cơ bắp của hắn. Còn hắn, không nghi ngờ gì, cũng đánh giá cô như một cô tóc vàng dễ dãi. Hóa ra, cả hai đều gặp đôi chút bất ngờ tối nay.
Cô tìm thấy một chiếc bàn làm việc nặng nề. Nâng cổ tay bị trói của mình lên, cô lướt ngón tay dọc theo bề mặt gỗ. Cô nhận ra một thanh kim loại dày gắn vào một góc bàn. Di chuyển nhanh hơn để tìm kiếm thứ gì đó mà cô hy vọng có thể sử dụng như một công cụ. Nhưng không, hắn không ngu ngốc đến thế, và cô cũng không may mắn như vậy.
Không vật sắc nhọn, kìm, búa nào bị bỏ quên. Tiếp theo, cô tìm kiếm khắp căn phòng, suýt vấp phải một thùng kim loại. Cô vội vàng vươn người ra chộp lấy nó trước khi nó đổ nhào. Không nên cảnh báo hắn về tình trạng tỉnh táo của cô sớm hơn cần thiết. Chiếc nắp thùng vẫn chắc chắn, thần kinh cô thì run rẩy, nhưng cô bắt mình phải tiếp tục.
Cái thùng kim loại chứa một bọc rác đầy. Cô đặt nó sang một bên, rồi tiếp tục với hai bức tường còn lại. Cô xác định được cả một bộ sưu tập các can xăng rỗng và hai bình nhựa khác. Ngửi mùi, cô biết phần còn lại trong một bình cỡ một gallon[1] là nước rửa kính chắn gió xe hơi, bình kia là nước làm mát động cơ. Vậy là cô đang ở trong một gara xe. Ở Boston, khả năng đây là căn nhà riêng biệt không chung vách với bất kỳ nhà nào khác, cho phép gã pha chế có một không gian kín đáo.
Cô không bận tâm đến điều gì có thể xảy ra tiếp theo, tại sao một gã đàn ông như hắn ta lại yêu cầu sự riêng tư như vậy? Vì lẽ đó, cô không để mình bị cuốn vào mặt sàn nhớp dính phía góc sau. Hay thứ mùi gần như không thể bỏ qua được. Mùi tương tự vị máu trên lưỡi cô.
Cô cầm bình nước làm mát lên, mang nó đến cái bàn gỗ trơ trọi. Sai lầm đầu tiên của hắn. Chiến thắng đầu tiên của cô.
Cô tìm thấy một cái xẻng đang đặt dựa vào tường. Với sức sống mới mẻ vừa hồi phục, cô đưa sợi dây nhựa đang cột đôi tay mình đặt ngang lưỡi xẻng, liên tục cọ xát thật mạnh. Sau một hay hai phút, cô thở nặng nề, mồ hôi nhỏ vào làm cay sè đôi mắt sưng phồng. Nhưng kiểm tra sợi dây nhựa… Không suy suyển. Lưỡi xẻng quá cùn, hoặc sợi dây nhựa quá bền. Cô cố thêm một lúc, nhưng rồi buộc mình phải từ bỏ.
Sợi dây nhựa quá cứng. Thật lòng, cô thích còng tay kim loại hơn. Nhưng ít nhất hắn ta cũng đã lịch sự trói tay cô ra phía trước, nơi cô vẫn sử dụng được chúng một cách đáng kể trong khi không kéo căng sợi dây nhựa chặt đến mức khiến cô mất cả cảm giác ở những đầu ngón tay.
Cô có thể di chuyển đôi chân mình; cô có thể vận động đôi tay mình.
Cô có thể nâng thân mình lên một cách hoàn hảo, đứng im và cảm nhận sự trống trải, ngay tại đó. Tối đen. Khuây khỏa. Thinh lặng.
Cô nghĩ bản thân đang ở một mình trong căn phòng đông đúc, và trong một khoảnh khắc, cơ thể cô đung đưa, lắng nghe điệu nhạc mà chỉ một mình cô có thể nghe thấy.
Rồi cô nghiêm túc trở lại. Rác. Đã đến lúc.
Cô dùng ngón tay xé rách bọc nhựa mỏng. Điều đầu tiên ập vào cô là mùi hôi thối. Thức ăn ôi thiu, thịt thối rữa, thứ gì đó còn tệ hơn. Cô mím miệng, cảm thấy nước mắt trào ra trên khóe mắt, cố nén cơn cáu giận. Đây không phải lúc để khó chịu, khi cô chọc những ngón tay mình vào đống rác rưởi rỉ nước mà cô có thể cảm nhận nhưng không nhìn thấy. Khăn giấy. Những đống nhớp nháp mà chỉ có Chúa mới biết là gì. Hộp đồ ăn rỗng. Thức ăn mua từ tiệm mang về nhà, từ trong nhà, hay thức ăn hắn mang đến đây để nhấm nháp lúc nghỉ ngơi giữa những trò giải trí của mình.
Đến lưng chừng bịch rác, cô chạm đến phần rác mới, đậm mùi hữu cơ hơn trước. Mười ngón tay cô lục lọi nhanh hơn. Những cánh hoa khô, những thân cây mềm rũ. Một bó hoa. Bên cạnh thức ăn, hắn còn tặng quà cho món đồ chơi của mình ư?
Nhiều khả năng, cô nghĩ, mẹo cuối cùng hắn dùng để dụ dỗ nạn nhân không cảnh giác của mình. Thế rồi, ở khoảnh khắc tiếp theo, một suy nghĩ ập đến: bó hoa rẻ tiền ấy đâu…
Cả hai tay di chuyển nhanh hơn. Lặn ngụp giữa đống rác. Bới sâu hơn đống thức ăn Trung Hoa đã bốc mùi và nước xốt vịt nhớp nháp. Bỏ qua bên cạnh những ly cà phê rỗng và càng lúc càng nhiều hơn những xác hoa rữa. Nhựa, cô đang tìm cảm giác của một gói nhựa mỏng. Nhỏ, vuông, với cạnh sắc…
Ầm.
Âm thanh phát ra ngay phía sau cô. Tiếng động của một bàn tay, một bàn chân, đập vào cửa sắt của gara. Cô không thể trấn tĩnh. Cô cứng người lại. Trần truồng. Run rẩy. Hai tay ngập sâu trong đống rác. Và lắng nghe một lần nữa thông báo về sự xuất hiện của hắn.
Bởi hắn muốn cô biết hắn đang đến. Hắn muốn cô run rẩy, kinh hoàng, cuộn người lại, sợ hãi trước những điều tồi tệ nhất. Hắn chính là dạng người ấy.
Cô mỉm cười.
Và lần này, đó là biểu hiện hạnh phúc trên khuôn mặt cô. Bởi lúc này, trong tay phải mình, cô đã có nó: một gói mỏng thuốc dưỡng hoa, được hào phóng đính kèm mọi bó hoa và chính xác là thứ cô tìm kiếm.
Cô đã không nói dối hắn. Hắn không biết cô. Sai lầm đầu tiên, và giờ đây cũng là cuối cùng, của hắn.
Phía sau cô, cánh cửa gara bắt đầu rung lên. Hắn ta kéo dài sự hồi hộp khi từ từ kéo cửa.
Không còn thời gian chờ đợi thêm nữa. Không còn thời gian lên kế hoạch. Cô nắm chặt gói bột trong lòng bàn tay, rồi chộp lấy cái bình gần như trống rỗng đựng dung dịch làm mát gần đó. Nhẹ nhàng di chuyển qua sàn nhà bê tông nứt nẻ cho đến khi đứng dưới hàng cửa sổ vòm cong. Luồng ánh sáng yếu ớt nằm phía trên cô, chiếu đẫm khoảng không ở giữa trong quầng sáng mờ ảo, trong khi giấu cô trong bóng tối.
Cửa gara. Mở ra một phần tư. Rồi một phần ba. Một nửa.
Cô thả nắm tay đang bấu chặt gói bột. Đầu tiên là chộp lấy bình dung dịch làm mát, đặt giữa hai chân, rồi dùng cả hai bàn tay ấn nắp an toàn dành cho trẻ em và vặn mạnh. Cái nắp nhựa rơi xuống sàn, nhưng âm thanh ràn rạt của cánh cửa sắt nặng nề đang mở ra đã lấn át tiếng rơi.
Cửa mở hai phần ba. Giờ là ba phần tư. Đủ để một người đàn ông trưởng thành bước vào.
Cô đặt bình nước làm mát sang bên cạnh. Buộc bản thân bình tĩnh lắc gói bột để những tinh thể dồn hết xuống phần đáy. Không thể lãng phí chút bột nào nếu muốn thành công.
Hắn bước vào căn phòng.
Gã pha chế với lồng ngực ấn tượng. Áo sơ mi đã cởi ra sẵn. Những múi cơ bắp gợn lên dưới ánh trăng. Một cơ thể đẹp.
Cô nên cảm thấy tội lỗi cho những gì mình định làm tiếp theo.
Nhưng cô không cảm thấy thế.
Cô tiến về trước, bước vào luồng sáng mờ ảo. Thân thể trần truồng của cô lộ rõ. Cổ tay cô rõ ràng bị buộc chặt.
Hắn mỉm cười, bàn tay phải đã đưa về phía thắt lưng quần jean của mình.
“Mày không biết tao là ai.” Cô nói rõ ràng.
Hắn ngừng lại, quắc mắt nhìn cô, như thể cô thách đố hắn bằng một đề toán phức tạp.
Thế rồi… gã pha chế tiến về phía cô.
Cô mở gói thuốc dưỡng hoa, tiến ba bước nhanh gọn về trước rồi hắt toàn bộ gói bột vào mặt hắn.
Hắn lùi lại, ho khù khụ, chớp chớp mắt bởi lớp bột phấn bám vào mắt, mũi, miệng hắn.
“Cái gì…”
Cô chộp lấy bình dung dịch làm mát đã mở sẵn, lắc ba lần, và rồi…
Một khoảnh khắc ngưng đọng. Hắn nhìn cô. Chằm chằm. Trong khoảnh khắc ấy, cuối cùng họ cũng nhìn thấy nhau. Không phải một gã pha chế cơ bắp. Không phải một cô tóc vàng ngu ngốc. Mà một trái tim đen tối nhìn vào một tâm hồn trống rỗng.
Cô hắt dung dịch làm mát thẳng vào mặt hắn. Đổ nó trên phần da lộ ra với những bột thuốc tím vẫn còn bám dính.
Một khoảnh khắc nữa. Và rồi…
Gợn khói đầu tiên. Từ tóc hắn. Má hắn. Lông mi hắn. Gã đàn ông đưa cả hai tay lên mặt.
Rồi phản ứng hóa học cơ bản qua đi, làn da của gã pha chế bốc cháy.
Hắn thét lên. Hắn bỏ chạy. Hắn đập vào đầu mình như thể điều đó có thể làm thay đổi tình hình. Hắn làm mọi thứ thay vì ngừng lại, nằm xuống và lăn người. Để mặc cơn hoảng loạn dẫn dắt.
Cô đứng đó. Không cử động lấy một cơ bắp. Không nói một lời nào. Cô nhìn cho đến khi cuối cùng hắn sụp xuống thành một đống hoang tàn bốc khói. Âm thanh khác lọt đến. Những người hàng xóm la lên trong bóng tối, muốn biết điều gì đang diễn ra. Tiếng hú xe cảnh sát từ xa vọng lại, khi rõ ràng một trong số họ đã gọi cho 911.
Cô gái cuối cùng bước về trước. Cô nhìn xuống đống đổ nát còn lại của gã tấn công cô, nhìn những gợn khói bốc lên từ làn da đã đen kịt lại của hắn.
Tối thứ Sáu, cô nghĩ. Cô đã kiếm được thứ này.
❀ ❀ ❀
[1] Gallon là một trong những đơn vị được dùng để đo lường cả chất khô và chất lỏng ở Anh và Mỹ. 1 gallon = 3,785 lít.