Cô gái ấy đang khóc.
Tôi không trông thấy cô ấy, chỉ nghe tiếng cô ấy trong bóng đen mịt mùng. Tôi nên làm điều gì đó. Di chuyển, nói chuyện, hỗ trợ. Nhưng tôi không thể. Tôi chỉ… không thể. Bằng cách nào đó, tôi đã rút lui đến bức tường phía xa, ngồi trên tấm nệm với khoảng cách xa cô ấy nhất có thể, bó gối quanh ngực, vòng đôi tay bị trói ôm ngang đầu gối. Tôi quá choáng váng để có thể phản ứng. Tôi biết cách tự chăm sóc bản thân mình. Bạn có đau không? Bạn có đói bụng? Bạn có khát nước? Bạn có cảm thấy khó chịu? Không ư? Vậy thì bạn ổn thôi.
Tôi không thoải mái, tôi suy nghĩ một cách điên cuồng. Tôi có đào tạo, có chuẩn bị và có kinh nghiệm. Nhưng tôi chưa bao giờ trải qua điều này. Tôi phải tự chăm sóc bản thân, chiến đấu để tự cứu mình. Không phải… điều này.
Tiếng khóc của cô ấy khá yên lặng. Rên rỉ hơn là nức nở. Kiểu khóc khi bạn kiệt sức và khát nước. Khi bạn đã dùng hết nguồn nước mắt của mình và đây là tất cả những gì còn sót lại.
Tôi nhận ra kiểu khóc này. Tôi cũng đã từng làm thế.
Nước. Đâu đó trên đường trở về chỗ, tôi đã làm rơi chai nước. Tôi nên bò tới trước và tìm kiếm nó. Tôi nên bò tới trước và… giúp đỡ.
Không dễ dàng thực hiện điều đó. Trên thực tế, nó cực kỳ khó khăn. Tại sao ư? Tôi là người sưu tập hình ảnh của những người mất tích. Tôi là người tự chỉ định mình tìm kiếm Stacey Summers. Và lúc này, khi đối mặt với cơ hội thực sự được đưa một tay ra…
Tôi không muốn cô ấy là chính cô ấy.
Tôi không muốn cô ấy nghĩ rằng tôi thực sự có thể cứu cô ấy.
Tôi không muốn cô ấy, tôi không muốn bất kỳ ai, dựa dẫm vào tôi.
Cô ấy là một nguồn lực. Đó có phải một suy nghĩ lạnh lùng, nhẫn tâm? Nhưng nó xuất hiện trong tôi. Cô ấy là một nguồn lực. Quần áo của cô ấy, những món đồ cô ấy có thể có trong túi, kẹp tóc trên đầu cô ấy. Ai biết được chứ? Và nếu cô ấy được phép có nhiều tự do và lợi thế hơn, ví dụ một sợi dây thắt lưng - ồ, có khả năng lắm chứ.
Giờ tôi phải tiến về trước. Tôi phải mở lời. Cô ấy là nguồn lực, và một nạn nhân phải sử dụng mọi nguồn lực có sẵn.
Tôi bò bằng hai tay, hai chân về trước. Sử dụng thế bò sâu róm, tựa lực vào chùi chỏ, tôi lắc lư về trước trong bóng tối.
Cô ấy ngã xuống nơi tôi tấn công, nằm ườn ra trước cánh cửa thoắt hiện, thoắt ẩn. Giờ đã đóng kín, khóa chặt. Tôi không thể thấy bất kỳ dấu hiệu nào chứng tỏ nó từng ở đó. Bức tường trở lại đơn giản là một bức tường, và cô gái ư ử khóc kia là bằng chứng duy nhất của điều đã xảy ra.
“Stacey?” Tôi thì thầm khi bò về trước.
Cô gái không trả lời. Chỉ rên rỉ.
Đôi tay bị còng của tôi chạm phải chai nước, hất ngã nó sang một bên. Tôi ngừng lại, mò mẫm xung quanh một cách nhẹ nhàng hơn, cho đến khi tôi có thể chộp lấy nó bằng các ngón tay của mình. Tôi tiếp tục bò, và chạm phải cơ thể cô gái đang nằm đó.
Chân, phủ lớp vải cứng. Quần jean. Cô ấy đang mặc quần áo tử tế so với chiếc váy ngủ ngu ngốc của tôi. Nhận ra điều đó khiến tôi hy vọng. Nếu có mặc quần jean, thì có thể cô ấy có thắt lưng. Với khóa kim loại. Sẽ rất hoàn hảo. Những ổ khóa bạn có thể phá, những thứ bạn có thể làm, chỉ với chiếc lưỡi kim loại trên đầu khóa thắt lưng.
“Stacey.” Tôi thì thầm lần nữa.
Vẫn không lời đáp lại.
Nó có vẻ không đúng lắm khi đơn giản chỉ vỗ nhẹ vào người cô ấy, như thể cô ấy là một nghi phạm tại hiện trường vụ án. Nhưng cô ấy không chịu nói chuyện với tôi. Tôi cố nghĩ xem mình nên làm gì.
Vào ngày cuối cùng đó, khi cảnh sát tìm thấy tôi, tràn vào cửa chính và cửa sổ khách sạn như đàn kiến mặc giáp đen, tôi khi ấy thế nào, tôi khi ấy muốn gì?
Tôi khóc. Tôi có thể nhớ như thế, nhưng cảm giác xa xôi và khác lạ, chuyện xảy ra với một người khác, tại một thời điểm khác. Có một đặc vụ nữ ở đó. Cô ấy luôn miệng gọi “Florence Dane” hết lần này đến lần khác. Cái tên đó khiến tôi bối rối. Tôi cọ sát vào phía sau cuống họng, như thể tôi nên biết nó.
“Flora.” Cô ấy thử lại lần nữa.
Tôi nghĩ tôi cất tiếng nói. Tôi nghĩ tôi đã nói: “Tên tôi là Molly.”
Họ nhìn nhau, thì thầm trao đổi. Cô ấy đặt tay lên vai tôi. “Tôi là đặc vụ phụ trách Kimberly Quincy. Tôi thuộc FBI. Bây giờ cô an toàn rồi. Được chứ? Cô đã được an toàn.”
Tôi rùng mình khi cô ấy chạm vào người tôi. Rồi cảm thấy toàn thân tôi trở nên cứng đờ. Tôi không sốc, không vui mừng, cũng không nhẹ nhõm.
Tôi nghi ngờ. Tôi chuẩn bị bản thân cho một cú đấm sẽ đến.
Cô ấy buông vai tôi ra. Cô ấy cho tôi nước. Giới thiệu tôi với vài chuyên viên y tế muốn kiểm tra tình trạng của tôi.
“Cô muốn tôi gọi cho mẹ cô chứ?” Cô ấy hỏi.
Nhưng tất cả những gì tôi nghĩ đến là Jacob. Jacob tội nghiệp.
Và máu trên khắp đôi tay tôi.
Tôi không thể đáp lại đặc vụ Kimberly. Tôi không bao giờ nói. Hay la hét. Hay khóc lóc. Tôi chỉ giữ cơ thể mình cứng đờ. Ngày hôm đó, ngày hôm sau, và hôm sau nữa.
Một cô gái được sinh ra và nuôi nấng trong một cái thùng có kích cỡ như cỗ quan tài.
Tôi không phải là cô gái đó, lúc này tôi tự nhắc nhở mình. Nếu không phải là cô gái đó, thì tôi phải là đặc vụ FBI, là Kimberly. Vậy cô ấy đã làm gì? Nói nhanh và di chuyển dứt khoát. Cô ấy đưa tôi trải qua cuộc kiểm tra y tế và những câu hỏi cần thiết, trong khi vẫn duy trì cuộc trò chuyện đều đặn, dù tôi có trả lời hay không.
Cô ấy bình thường, tôi kết luận. Nói chuyện bình thường, xử sự bình thường. Đó là điều cô ấy cố gắng mang lại cho tôi. Sau bốn trăm bảy mươi hai ngày, cô ấy đem đến cho tôi sự bình thường.
Tôi hít một hơi dài. Bắt đầu.
“Tên tôi là Flora.” Tôi quá nhạy cảm, hay đúng hơn là giọng tôi trở nên ngập ngừng khi nói ra tên mình? Tôi thầm nhủ với chính mình, lần này là vì chính bản thân tôi. “Tên mình là Flora.” Không phải Molly.
“Tôi xin lỗi đã tấn công cô.” Thật vậy sao? Có thể. Lúc đó tôi không biết cô ấy là ai, hay vai trò của cô ấy trong tất cả chuyện này. Chỉ là một con ngốc vội vã phán xét.
“Tôi sẽ cố gắng giúp cô. Tôi xin lỗi nếu nó đau, nhưng tôi phải cảm nhận vết thương. Tôi có chút nước. Cô muốn nước không?”
Tiếng khóc của cô gái ngưng lại. Cô ấy có vẻ lắng nghe tôi. Hơi thở vẫn run rẩy và kích động. Sốc? Hay sợ hãi? Mọi thứ đều có thể.
Cô ấy không nói có hay không với nước, nhưng lại rên rỉ lần nữa.
“Tôi sẽ chạm vào người cô.” Tôi nói. “Tôi xin lỗi. Có thể cô không muốn bị chạm vào người.” Tôi không muốn điều đó. “Nhưng tôi không thể nhìn thấy cô. Đây là…” Tôi nhún vai, cảm thấy sự bất lực mà tôi căm ghét. “Là cách duy nhất tôi xác định có gì không ổn không.”
Tôi không biết phải nói gì khác. Cô ấy không nói chuyện, nhưng ít nhất vẫn nằm yên. Điều đó ám chỉ sự đồng ý, hay lời từ chối rõ ràng? Tôi tự hỏi không biết đây có phải là điều đặc vụ FBI cảm thấy năm năm trước. Không giống như cô ấy đang cứu một cô gái sợ hãi, mà giống hơn là đối phó với một con mèo hoang.
Chân trần. Đó là khám phá đầu tiên của tôi. Cô gái này mặc jean, nhưng không có vớ và giày. Chứng tỏ cô ấy không được phép rời khỏi căn nhà? Tôi cho phép mình dành một khắc để tiếc thương những cơ hội mà dây giày có thể mang lại. Nguồn lực, nguồn lực, nguồn lực. Nhưng tiếc thương những gì mình không bao giờ mất cũng chẳng có ý nghĩa gì cả.
Tiếp theo, tôi di chuyển đôi tay bị còng của mình dọc theo chân cô gái, lần những ngón tay theo đường may chiếc quần jean. Quần jean cũ. Có phải món đồ yêu thích của cô ấy? Tôi thử kéo ống quần, không chắc điều đó có phù hợp hay không. Nhưng đúng như tôi nghĩ, chiếc quần jean lỏng lẻo. Nếu nó là của cô ấy, thì hẳn gần đây cô ấy đã sút rất nhiều cân.
Cô ấy hẳn đang nằm nghiêng, bởi tay tôi chạm vào đường cong mỏng manh ở hông của cô. Cô ấy rít lên trong hơi thở, khiến tôi nghĩ mình đã gần chạm tới vết thương. Khi cánh cửa mở ra và tôi lao về trước, tôi đã nhắm vào bụng. Tôi hy vọng, vì lợi ích của cả hai chúng tôi, tôi thay vào đó đã đâm trúng xương sườn.
Tôi cảm thấy kỳ lạ, má tôi rực lên trong bóng tối, khi tay tôi chạm đến lưng quần jean. Quần lưng thấp, sờn khi chạm tay vào. Tôi không thể ngừng lại. Tôi không định vuốt phần da trần ở eo cô ấy, nhưng tôi phải làm. Cô ấy rùng mình, run rẩy đáp lại, và tôi đỏ mặt hơn nữa trong bóng tối. Tôi buộc phải tiếp tục. Tôi cần xác định xem cô ấy có thắt lưng không. Thắt lưng dây da, thắt lưng dây bện, bất cứ thứ gì có khóa…
Không may mắn như vậy.
Được rồi, là nó đây. Vết thương bị đâm. Tôi phải đến gần hơn nữa. Và tôi không còn xấu hổ. Tôi chết điếng. Tôi không thể nhìn thấy. Không chút nào. Nếu tôi chạm phải mẩu gỗ và càng làm nó đâm sâu hơn thì sao? Nếu tôi khiến tình trạng của cô ấy tệ hơn nữa thì sao?
Tôi không phải kiểu người làm những công việc này. Tôi không được đào tạo về nó. Tôi phải ở một mình. Tôi tốt hơn nếu ở một mình.
Bởi vì lúc này tôi không thoải mái. Và không thoải mái không đồng nghĩa với ổn.
Đôi tay tôi run rẩy không kìm chế được. Tôi giữ chúng ngay phía trên cô ấy, nhưng tôi không thể làm điều đó. Tôi sẽ làm đau cô ấy. Tôi sẽ khiến sự tình tệ hơn. Tôi sẽ tìm hiểu, một lần và cho tất cả, mình đã gây ra những tổn hại nào.
Những ngón tay. Đột nhiên nắm lấy tay tôi trong bóng tối. Cô ấy không nói. Chỉ có tiếng thở của cô ấy, không bình tĩnh và đều đặn, mà run rẩy và sợ hãi, khi cô ấy nắm lấy đôi tay bị còng của tôi. Và đặt chúng xuống vũng máu bên cạnh cô ấy.
Tôi đã gây ra đống hỗn loạn này. Tôi không cần ánh sáng để biết điều đó. Tôi nhận ra những vệt ẩm ướt, khác biệt với cảm giác nhớp dính và mùi han rỉ. Máu kết hợp với những vụn gỗ. Thực sự là những vụn gỗ. Gỗ thông quá mềm để có thể dùng làm một món vũ khí lý tưởng. Như tôi đã hy vọng - đã sợ hãi - tôi trượt mục tiêu đâm vào bụng của cô ấy, thay vào đó đã đâm vào cạnh sườn. Không may, khi chạm vào xương cứng, gỗ thông đã vỡ ra thành vô số mảnh vụn. Vết thương của cô gái trông ít giống một vết đâm, mà giống như cuộc chạm trán với một con nhím đầy lông nhọn.
Cô ấy lại khóc lần nữa, nấc lên theo nhịp điệu run rẩy, rùng mình của một người đang vô cùng đau đớn.
Tôi cảm thấy mình đông cứng. Tôi không thể làm được chuyện này. Đặc vụ Kimberly không phải làm việc này.
Máu. Quá nhiều máu năm năm trước. Tay tôi, mặt tôi, quần áo tôi. Nhưng không chút nào trong số đó là máu của tôi.
Tôi nghiêng ngả về phía trước và phía sau. Không, đây không phải lúc. Nước mắt chảy trên má tôi. Không, không được khóc.
Tôi là người sống sót. Tôi là người sống sót. Tôi là người sống sót. Và chính Samuel từng nói người sống sót không bao giờ nghi ngờ điều họ phải làm.
“Tôi sẽ lấy chúng ra.” Tôi nghe mình nói.
Cô ấy đã thả tay tôi ra. Cơ thể cô ấy run rẩy, rõ ràng kiệt sức. Tôi cố gắng nhẹ nhàng hết sức có thể, nhưng vì phải tìm những mẩu gỗ bằng cách cảm nhận, nên không có cách nào để tôi không phải chạm vào vết thương. Cô ấy xuýt xoa và rên rỉ, nhưng vẫn nằm yên dưới những cú chạm vụng về của tôi.
Theo hiểu biết tốt nhất của tôi, tôi không tạo ra bất kỳ âm thanh nào, nhưng tôi có thể cảm nhận vị mặn. Rõ ràng nước mắt chảy trên má tôi khi tôi thận trọng kẹp và kéo từng mẩu gỗ. Một số mẩu rất nhỏ, như những mẩu vụn. Hai mẩu dày và to. Mảnh vỡ. Chúng có đau hơn không? Điều đó có quan trọng vào lúc này?
Tôi đã ghép hai mảnh gỗ lại với nhau. Kết quả cuối cùng là đống hỗn loạn đẫm máu, vụn vỡ này, đâu đó giữa vết rách do té xe và một cây kim cắm chi chít.
Nó sẽ không hiệu quả, tôi nghĩ đi rồi nghĩ lại. Trong bóng tối, tôi sẽ không thể lấy hết chúng ta, chỉ những mẩu gỗ rõ ràng. Và với bất kỳ ai từng bị dằm đâm đều biết, ngay cả một mẩu nhỏ nhất vật lạ dưới da cuối cùng sẽ mưng mủ và nhiễm trùng.
Nhưng tôi không biết phải làm gì khác. Nên tôi tiếp tục công việc của mình, cánh tay run rẩy vì sự căng thẳng phải di chuyển thật thận trọng, nước mắt nhòe nhoẹt trên má. Năm phút, mười, hai mươi. Nhưng cuối cùng cũng đến lúc tôi chạm tay phải vào vết thương, tôi không còn cảm thấy những mẩu lồi rõ ràng nào nữa. Chắc chắn vẫn còn những mẩu nhỏ mắc kẹt. Làm sao lại không chứ? Nhưng dưới tình trạng này, khi không có cả một ánh đèn tờ mờ, tôi không thể làm gì khác nữa.
Chúng tôi cần ánh sáng. Và băng gạc. Và ô xy già, và đúng, một bác sĩ thực sự, không chỉ tôi.
Tôi ấn nhẹ những ngón tay vào vết thương. Nó rộng chừng năm centimet. Dài khoảng mười đến mười hai centimet. Nhưng có thể nông chứ? Hay đó chỉ là ước ao?
Cô ấy rít lên lần nữa. Run rẩy.
“Còn… còn đau chỗ nào khác không?” Tôi không biết phải tìm kiếm gì khác. Phải làm gì khác. Ngón tay tôi nhớp nháp. Đầy máu. Máu của cô ấy.
Cô ấy không trả lời. Tôi tiếp tục nói lớn, ra quyết định cho cả hai chúng tôi. “Tôi nghĩ… tôi nghĩ chúng ta cứ để nó không băng bó vào lúc này.” So với xé thêm nữa chiếc váy ngủ của tôi. “Tôi không nghĩ nó sâu, nhưng nó… lộn xộn. Nó cần khô đi. Đóng vảy.” Hơn nữa, tôi lo rằng cố gắng băng bó vết thương sẽ chỉ khiến những mảnh gỗ vụn đâm sâu hơn vào da.
Cô ấy vẫn không nói gì.
“Tôi có ít nước. Tôi sẽ, ừm, sẽ đổ ít nước lên vết thương. Rửa sạch nó.”
Lãng phí nguồn lực? Tôi không biết. Tôi đã khởi sự cuộc tấn công. Vâng, tôi đã đâm cô ấy, không phải kẻ bắt giữ tôi, nhưng màn trình diễn của tôi rất có khả năng đã khiến hắn ngạc nhiên, thậm chí khiến hắn điên tiết. Hắn có thể sẽ không cung cấp gì nữa. Không còn bữa tối hay những món quà khác gói trong cỗ quan tài gỗ thông rẻ tiền.
Điều đó mang đến cho tôi câu hỏi khác. Đôi tay của cô gái. Cô ấy có bị còng không, như tôi vậy? Và tại sao cô ấy bước vào căn phòng?
Tôi kết thúc điều mình đã bắt đầu. Mở nắp chai nước và đổ từ từ xuống cạnh sườn cô ấy. Tôi rất tiết kiệm. Tôi không thể không làm điều đó. Một số bài học phải trả giá quá đắt mới học được.
Tôi cho ít nước vào tay mình, rồi lau nó kĩ càng nhất có thể vào tấm thảm mỏng. Tôi đóng nắp chai nước lại, rồi ngồi xuống trên gót chân mình.
Không cách nào lịch sự hơn để làm điều đó, nên tôi đơn giản chỉ làm việc của mình. Kết thúc việc mò mẫm cô gái trong bóng tối. Áo sơ mi cotton, có thể là áo thun. Ngực, cổ, mặt, tóc dày, dài ngang vai. Tay cô ấy, tôi đã lần dọc xuống cổ tay bị còng. Sau đó, vì tôi biết một số điều về những thứ này, tôi lướt qua đường lằn của còng tay kim loại, nơi tôi có thể cảm nhận được những vết vảy mới gồ ghề, xen kẽ với những đường trơn tru của vết sẹo cũ.
“Cô cũng bị bắt cóc. Khá lâu rồi. Đủ lâu để những vết thương đầu kịp lành lại.”
Cô gái không nhúc nhích. Cô ấy cũng không nói gì.
“Cô là Stacey Summers?” Tôi hỏi.
Không câu trả lời.
“Tôi biết cha mẹ cô. Tôi đã gặp cha cô. Họ vẫn không từ bỏ hy vọng. Họ vẫn đang tìm kiếm cô.”
Một cái nấc nhẹ. Ngạc nhiên? Sốc? Một tia hy vọng?
“Tên tôi là Flora.”
Tôi đợi chờ. Ngón tay tôi vẫn trên cổ tay cô ấy.
Và rồi, khi tôi bắt đầu từ bỏ hy vọng, tôi cảm nhận bàn tay cô ấy nắm lấy tay tôi.
“M-M-Molly.” Cô ấy thì thầm trong bóng tối. “Tên tôi là M-M-Molly.”
Bảy năm sau, mất thời gian bảy năm.
Máu trong ngưòi tôi đông lại.
Tay tôi run rẩy, nẩy ngược về phía ngực với vẻ phòng thủ.
Và tôi biết… và tôi nhớ… và tôi cảm thấy… và tôi… tôi… tôi…
“Không.” Tôi thì thầm.
Nhưng cô gái tội nghiệp này, nỗi đau của tôi, sự trừng phạt của tôi, cuối cùng đã tìm được giọng nói của mình.
“Tên tôi là Molly. Molly. Molly. Molly. Tên tôi là Molly.”
Tôi không nhìn lên tấm gương quan sát. Tôi không nhìn lên chỗ tường đã đóng kín, nơi lúc này tôi biết có một cánh cửa.
Tôi nhìn xuống thảm. Tôi nhìn sâu vào bản thân mình. Và tôi nghĩ, sau chừng ấy năm: Ôi Chúa ơi, tôi đã làm gì, tôi đã làm gì, tôi đã làm gì?