Bạn có muốn biết cách để tránh khỏi những nỗi sợ hãi không?
Cách nào chiến đấu với những cơn ớn lạnh trong bóng đêm, nỗi sợ hãi con quái vật núp dưới gầm giường? Làm thế nào để ngủ như một thiên thần? Hay bước trong con hẻm tối với đôi chân nhanh thoăn thoắt?
Bạn muốn biết làm sao để được như tôi không?
Đầu tiên, bạn tìm thấy khoảng trống. Đó là nơi mọi người đều có, tận sâu, sâu thẳm bên trong con người họ. Đó là điểm không ai có thể chạm tới. Các chuyên gia cho rằng một số người tìm thấy nó thông qua thiền định, qua tu tập nơi ẩn dật hoặc tận tâm theo đuổi chánh niệm. Còn tôi phát hiện ra nó trong một hoàn cảnh khác.
Nhưng mọi người đều có nó. Một nơi bạn có thể đứng trong yên lặng. Một nơi cho phép bạn không bị chạm đến dù đang ở trong một căn phòng đông đúc. Một nơi bạn hoàn toàn, tuyệt đối một mình.
Khi bạn ở nơi đó, không ai có thể làm bạn tổn thương. Và khi không ai có thể làm bạn tổn thương, bạn sẽ không bao giờ phải sợ hãi lần nữa.
Bóng tối vẫn bao trùm quanh tôi. Tôi cứ nghĩ rằng mắt tôi sẽ điều chỉnh. Rằng bóng tối sẽ bớt tối tăm. Nhưng không. Không gian đen đặc vẫn sâu thẳm đến vô cùng vô tận. Thỉnh thoảng, tôi lại đưa đôi tay đã bị trói của mình lên để kiểm tra, nhưng không lần nào tôi có thể nhìn ra đường nét lờ mờ của chúng.
Tôi bị bỏ rơi trong miền đất của âm thanh và cảm giác. Thế nên tôi tận dụng cả hai.
Tôi không hiểu mục đích của sợi dây xích nối với chiếc còng quanh cổ tay tôi. Tôi có thể đi quanh căn phòng, nên nó không nhằm mục đích hạn chế khả năng đi lại của tôi. Nó giữ tôi khỏi phóng qua cánh cửa bất ngờ mở ra? Chạy đến nơi có ánh sáng? Tôi không biết, nên tôi buộc mình không suy nghĩ về nó nữa. Động cơ chưa phải là thứ đáng lo vào lúc này. Chỉ những thứ hữu hình mới đáng ngại.
Tôi khám phá căn phòng. Chín bước đi là hết bề ngang. Mười hai bước là hết bề dài. Bên trong chỉ có ba vật: một tấm nệm đôi nằm trên sàn, phủ một chiếc mền cotton đơn giản, một xô nhựa không tay cầm, một thùng gỗ bằng kích cỡ chiếc quan tài.
Tôi vẫn nghe tiếng thở. Chậm chạp và đều đặn. Hít vào và thở ra. Hít vào và thở ra. Nó trở thành âm thanh nền, như tiếng sóng biển, tiếng nhịp tim. Tôi ghét nó.
Cửa sổ. Ba chiếc. Với những đầu ngón tay, tôi có thể sờ thấy đường viền. Hai chiếc nằm trên cùng một bức tường, kích cỡ đều khiêm tốn. Cửa sổ đơn, tôi nghĩ bạn sẽ gọi chúng như vậy. Kiến trúc cổ điển New England. Cửa sổ lớn hơn nằm trên bức tường đối diện. Bề ngang gấp đôi chiều cao, kích thước khiến tôi liên tưởng đến một chiếc gương. Khi tôi đưa một ngón tay chạy dọc theo nó, tôi cảm nhận được lớp kính mát lạnh. Ngược lại, hai cánh cửa sổ nhỏ đối diện thì sần sùi, thô ráp, như thể được sơn hay bị che đi. Tôi cố làm xước lớp phủ bằng móng tay nhưng không được. Vì vậy không phải là sơn thường, nhưng có thể là thứ gì đó công nghiệp hơn như sơn tĩnh điện hoặc tráng men. Những cửa sổ này hẳn phải là cửa sổ bên ngoài, được che phủ dày. Vì thế mới giữ được không gian thiếu sáng tuyệt đối như thế này.
Còn mặt phẳng bằng kính lớn hơn, không được sơn phủ đối diện chúng…
Tôi đoán đó là một bức tường bên trong. Không hợp lý chút nào cho một cửa sổ lớn như vậy. Trừ phi đó không phải là một cửa sổ. Một tấm gương một chiều? Đó là điều tôi nghĩ. Tôi không chắc chắn, tất nhiên, nhưng tại sao lại tạo nên một bối cảnh phức tạp như vậy cho món đồ chơi của mình nếu không xem được các hoạt động của lễ hội bên trong?
Tôi chắc chỉ là vấn đề thời gian trước khi các ngọn đèn được bật lên. Làm mù, mất phương hướng. Và UNSUB (hỏi Samuel ấy, đó là kẻ thủ ác trong cách nói của FBI) sẽ tận dụng lợi thế của sự hỗn loạn để kiểm tra mối bận tâm của hắn.
Hoặc có thể hắn đang quan sát ngay lúc này. Bằng kính nhìn xuyên đêm của quân đội, mọi thứ đều có thể.
Bạn phải hiểu: bất cứ điều gì mà bạn quá kinh hãi để xem xét, thì đó chính xác là những gì chúng đã mơ tưởng về. Những thứ xấu xa kinh khủng đều tồn tại… Từ chối chúng sẽ không giúp được bạn. Lấp liếm chúng sẽ không cứu được bạn.
Tốt nhất là đối mặt với chúng. Hiểu kẻ thù. Chấp nhận sự xấu xa của chúng. Sau đó tìm thấy khoảng trống và chiến đấu.
Thở. Vẫn đều đặn không ngừng. Hít vào. Thở ra. Hít vào. Thở ra.
Làm sao cô ấy vẫn còn ngủ? Làm sao cô ấy có thể không nghe thấy tôi di chuyển xung quanh trong bóng đêm, vấp ngã trên tấm nệm, bật ngón chân vào tường, vào cái thùng gỗ ấy?
Tôi không thể nghĩ về cái thùng gỗ có kích cỡ như cỗ quan tài ấy. Tôi không thể cân nhắc khả năng của nó, những gì nó chứa đựng bên trong. Nếu tôi làm thế, tôi sẽ mất khoảng trống. Bởi tôi giỏi một mình. Tôi hiểu một mình. Tôi dự định, luôn luôn, mãi mãi, chỉ một mình.
Nên cái thùng. Nó không phải là một phần của phương trình. Một thứ bổ sung không mong muốn vào kế hoạch của tôi.
Cô ấy có bị đánh thuốc? Đó là điều duy nhất có vẻ hợp lý với tôi. Còn gì khác để giải thích tình trạng bất tỉnh kéo dài đến thế? Tất nhiên, tôi không chắc nó đã kéo dài bao lâu. Tôi đã đi ngủ vào buổi trưa. Tôi thức dậy khi có kẻ đột nhập vào căn hộ của tôi lúc sau hoàng hôn. Và bây giờ?
Tôi ghét bóng tối chết tiệt này. Nó khiến tôi mất phương hướng.
Tôi tập trung suy nghĩ của mình. Tôi lùng sục khắp căn phòng. Dùng ý nghĩ và âm thanh, thứ có thể giúp ích hơn bạn nghĩ.
Phía trên cửa sổ lớn hơn - hay cửa sổ quan sát? Tôi xác định một vật được gắn trên cao. Một vật nhỏ, mềm mại, xốp khi chạm tới, nằm bên trái chiếc gương phẳng mượt. Một cái loa, tôi đoán. Hắn nhìn, và rồi, cuối cùng, hắn sẽ nói. Ra lệnh, chế giễu, hay bất cứ thứ gì.
Nhưng dù sớm hay muộn, hắn sẽ bộc lộ bản thân. Và khi hắn làm thế, hắn sẽ kiểm soát mọi thứ.
Tiếng thở. Hít vào. Thở ra. Hít vào. Thở ra.
Tôi nên sử dụng nó. Cuộn nó vào khoảng trống, biến nó thành một phần trong sự cách biệt của tôi. Giống như tập trung vào gió trên cây, hoặc sử dụng tiếng rung của chuông. Tôi không thể chống lại nó. Tôi không thể thay đổi nó. Tôi không thể ngăn chặn nó. Do đó, sử dụng nó. Làm cho nó hòa làm một với tôi.
Tôi ghét hơi thở chết tiệt ấy.
Tôi thấy mình đứng cạnh cái thùng gỗ. Lần theo hình dạng của nó, lưu ý độ nhám của các cạnh. Một công việc lỗ mãng. Tôi muốn nói rằng tôi nhận ra tay nghề của người thợ. Nhưng những hộp gỗ thông rẻ tiền thì có cả tá. Tôi chưa từng biết Jacob tự đóng cái thùng của hắn hay mua nó ở đâu. Tôi chưa từng hỏi câu hỏi đó trước đây, và rõ ràng không thể hỏi vào lúc này.
Cô ấy đang chết dần. Tôi biết như thế, khi quỳ cạnh cái thùng. Bởi đó là điều xảy đến với một cô gái bị nhốt trong cái thùng gỗ có kích cỡ như một chiếc quan tài. Về thể chất, tinh thần, có gì khác nhau chứ?
Cô gái này, điều gì tạo nên cô ấy như chính cô ấy, thì cũng đang cạn dần, chảy thấm ra gỗ, ra sàn, ra căn phòng tối như mực. Từng chút một. Từng mili một. Chẳng mấy chốc, gã bắt cóc ác ôn sẽ mở cái nắp thùng và cô ấy sẽ làm mọi thứ, sẽ nói mọi thứ hắn muốn, bởi điều đó không còn quan trọng nữa. Con người cô ấy đã từng sẽ biến mất. Chỉ còn cái vỏ ở lại.
Một con rô bốt. Sẵn sàng được lập trình lại.
Một dạng thiết bị tự động sẵn sàng từ bỏ đến cả cái tên người cha kính yêu của mình.
Tôi ghét cô gái trong thùng này. Khi tôi phát hiện mình, từ từ nhưng chắc chắn, cào ngón tay mình, một thói quen khó bỏ từ bốn năm trước. Tôi nắm tay lại. Cảm thấy áp lực của móng tay mình ấn sâu vào lòng bàn tay. Và đưa bản thân mình vào khoảng trống một lần nữa.
Trong khi cô ấy tiếp tục thở. Hít vào. Thở ra. Hít vào. Thở ra.
Ổ khóa. Loại khóa tiêu chuẩn. Đó là thứ khóa chặt nắp thùng.
Tôi dành chút thời gian mò mẫm chốt khóa kim loại, nơi một lần nữa tôi rơi vào căn hầm bẩn thỉu, sực mùi thực phẩm ôi thiu, mùi dịch tiết của những lần quan hệ, nghiên cứu cái thùng gỗ của chính mình từ phía bên ngoài. Cơn ảo giác khiến tôi khó chịu, khiến việc này trở nên quá riêng tư. Giống như tên bắt cóc ác ôn đi tìm tôi hơn là tôi tìm hắn.
Trở về khoảng trống, trở về lại khoảng trống, trở về lại khoảng trống. Không cảm thấy gì. Phân tích mọi thứ.
Tiếng thở của cô gái. Hít vào. Thở ra. Hít vào. Thở ra.
Stacey Summers ư? Có thể nào như vậy? Có phải cuối cùng tôi đã tìm thấy cô ấy?
Đột nhiên, khoảng trống biến mất. Thay vào đó, tôi chỉ cảm thấy hoảng hốt. Tôi ghét cô ấy, cô gái này, Stacey Summers, hay bất kỳ ai, tôi không quan tâm. Cô ấy không nên ở đây. Tôi đã để mặc cái thùng chết tiệt ấy. Tôi đối phó với tên khốn. Tôi mặc cả với linh hồn tôi. Tôi đã làm những điều, mà theo Samuel, những người sống sót vẫn làm để có thể thấy được ngày mới.
Thế nên sao một cô gái nào đó lại dám để mình bị nhốt trong cái thùng lần nữa? Sao cô ấy dám phá hỏng tất cả những cố gắng của tôi?
Hít vào. Thở ra. Hít vào. Thở ra.
Và cứ như vậy, di chuyển trước khi tôi thậm chí biết được là mình có di chuyển, tôi nắm hai tay đang bị còng của mình lại, đập mạnh vào phía trên cái thùng gỗ. Lần nữa. Lần nữa rồi lần nữa.
Tỉnh dậy, tỉnh dậy, tỉnh dậy.
Tỉnh dậy đi, đồ khốn!
Tiếng thở. Hít vào. Thở ra. Hít vào. Thở ra.
Cái quái gì thế này? Ai có thể ngủ trong hoàn cảnh này chứ? Hẳn phải bị đánh thuốc mê. Câu trả lời duy nhất.
Tôi đập lần nữa. Tôi không dừng được. Tôi phát điên lên, vì cô ấy, vì tôi, vì hắn? Tôi không biết nữa. Vì cái thùng, tôi cho là vậy. Tôi nổi điên lên vì cái thùng quái quỷ này. Nó phải biến đi. Tôi cần nó phải biến mất.
Tôi thấy mình run rẩy. Nó đủ rẻ tiền, đủ ọp ẹp, để lắc lư di chuyển bên dưới cơn phẫn nộ của tôi.
Trong khi cô ấy vẫn thở. Hít vào. Thở ra. Hít vào. Thở ra.
Tôi đập cái thùng. Cái lắc lư tương ứng của nó mang lại cho tôi một ý nghĩ. Trong những hoàn cảnh khác, tôi sẽ chọn tấn công ổ khóa. Nhưng tôi bị bắt khi đang thoải mái trên giường, tôi đã không mang theo công cụ tôi thường có bên mình: hai cái kẹp nhỏ, trông hết sức vô hại bằng nhựa đen nhưng thật ra là cây phá khóa vạn năng. Nhưng có thể tôi không cần chúng. Cái thùng gỗ lắc lư mỗi lần tôi đập vào nó. Rõ ràng là làm từ nguyên liệu rẻ tiền.
Tôi đập nó với một quyết tâm mới. Tôi đẩy nó sang một bên, cảm thấy cái nắp lỏng ra, các khớp nối rệu rã dần. Cho đến khi, với một tiếng thét lớn, tôi đẩy nghiêng cái thùng, lăn nó một vòng ba trăm sáu mươi độ. Khi nó trở lại vị trí cũ, lắc lư bên dưới đầu ngón tay tôi, tôi có thể cảm thấy cái nắp đã được hé mở.
Tiếng thở. Hít vào. Thở ra. Hít vào. Thở ra.
Làm sao điều này có thể xảy ra? Tôi chộp lấy cái nắp, giật mạnh cho đến khi nó long ra khỏi cái chốt kim loại. Hãy nhận lấy, Ngài Nghiệp Dư.
Tiếng thở. Hít vào. Thở ra. Hít vào. Thở ra.
Tôi không thể nhìn thấy. Bóng tối vẫn mịt mùng. Bóng tối vẫn chiếm lĩnh. Thế nên tôi đưa tay mình ra, chuẩn bị tinh thần đụng phải người đang ở bên trong và lay mạnh cô gái đến khi tỉnh giấc.
Ngoại trừ…
Không có gì. Không cơ thể người, không hơi ấm, không một khối rắn. Tôi chỉ thấy trống rỗng, trống rỗng, trống rỗng. Nhưng tôi vẫn có thể nghe thấy nó.
Tiếng thở. Hít vào. Thở ra. Hít vào. Thở ra.
Nhịp đập của trái tim tôi.
Tôi lục tìm trong toàn bộ cái thùng gỗ cỡ quan tài ấy. Với hai cổ tay bị trói vào nhau, những ngón tay tôi ve vẩy như cánh bướm. Trống rỗng, trống rỗng, trống rỗng.
Đến cuối cùng, ở ngay góc…
Một máy ghi âm nhỏ xíu. Được dán vào đáy của cái thùng. Hiển nhiên đã lặp đi lặp lại đoạn ghi âm: tiếng thở. Hít vào. Thở ra. Hít vào. Thở ra.
Và trong khoảnh khắc ấy, tôi biết chắc hơi thở là của tôi. Đã được ghi lại khi tôi bất tỉnh. Cũng như cái thùng gỗ là của tôi.
Không có nạn nhân thứ hai.
Chỉ có duy nhất mình tôi.
Luôn luôn là tôi.
Tôi nhìn lên cửa sổ bằng kính. Tôi không nhìn thấy trong bóng tối, nhưng tôi có thể cảm thấy nó ở phía trước tôi. Tôi biết hắn ở đó. Quan sát. Chờ đợi. Tận hưởng buổi trình diễn.
Nên tôi mỉm cười. Tôi nâng cổ tay mình lên. Tôi giơ cho hắn ngón tay giữa. Rồi tôi đứng lên từ cỗ quan tài đã bị phá nát. Tôi hướng về phía tấm nệm.
Và dù tim tôi đập loạn lên, và mạch đập của tôi nhanh đến mức không kiểm soát, dẫu lúc này tôi hiểu rằng đây không phải là một vụ bắt cóc đơn giản, rằng gã đàn ông này có vẻ biết những thứ hắn không nên biết, rằng tôi thậm chí có ít quyền kiểm soát hơn tôi nghĩ, rằng tôi không chỉ là một nạn nhân khác, mà có thể chính là nạn nhân bị nhắm đến, tôi buộc bản thân mình nằm xuống, quay lưng lại với hắn.
Tìm kiếm khoảng trống. Sống trong khoảng trống.
Trong khoảng trống, không ai có thể làm tổn hại bạn. Và nếu không ai có thể làm tổn hại bạn, thì bạn sẽ không bao giờ phải sợ hãi lần nữa.
Nếu tôi có thể quay ngược thời gian, nếu tôi có thể làm một điều, tôi sẽ lái xe về trang trại của mẹ. Tôi sẽ ngồi đối diện với bà. Tôi sẽ ăn những chiếc bánh muffin bà làm, nhận lấy tách trà từ tay bà. Và tôi sẽ để bà yêu tôi.
Nhưng vì đã dành quá nhiều thời gian trong khoảng không trống rỗng, tôi đã không còn biết cách cảm nhận tình yêu thương lần nữa.