Stacey rên rỉ nơi hành lang. Đang tìm kiếm căn gác mái, tôi ngừng lại, quỳ xuống bên cạnh cô ấy, không biết phải làm gì.
Một bên hông cô ấy trông thật kinh khiếp, phần vết thương ửng đỏ với những vụn gỗ. Nhiễm trùng, sưng tấy. Nhưng tôi không nghĩ chỉ riêng vết thương có thể gây ra tình trạng này. Tôi đoán rằng có gì đó nghiêm trọng hơn, tổn thương bên trong nào đó mà tôi không thể nhìn thấy. Xuất huyết chậm ư? Vô hình nhưng nguy hiểm chết người?
Tôi cân nhắc việc di chuyển cô ấy khỏi hành lang. Sớm muộn gì, cánh cửa cầu thang kia cũng sẽ bật mở, kẻ bắt giữ chúng tôi sẽ quay trở lại từ bất cứ nơi nào, sẽ bước vào hành lang. Tức giận trước việc trốn thoát của chúng tôi. Chuẩn bị để khiến chúng tôi quy phục lần nữa. Hay đòi hỏi trả đũa kinh khiếp hơn.
Chỉ là vấn đề thời gian.
Stacey rên rỉ lần nữa. Tôi cần phải nghĩ nhanh hơn, hành động lẹ hơn.
Nếu cô ấy bị nội thương nào đó, thì việc lôi cô ấy từ căn phòng này sang căn phòng khác sẽ chỉ khiến tình hình thêm tệ. Thay vào đó, tôi kéo tấm nệm tả tơi lại chỗ cô ấy, nâng đầu cô ấy đặt lên một góc nệm. Có thể phần thuốc ngủ tẩm bên trong sẽ giúp cô ấy ngủ được. Có thể cô ấy sẽ biết ơn.
Mùi ẩm mốc, cỏ khô xông lên mũi tôi lần nữa. Một cảm giác quen thuộc. Tôi hẳn đã biết nó là gì.
Rồi, điều đó ập đến. Đứng trước quầy bar. Uống một chai bia. Hoa bia. Tấm nệm có mùi hoa bia. Mùi hương thực sự của chúng.
Tôi đã từng đọc về hoa bia khi nghiên cứu về những phương thuốc từ thảo dược và cách sơ cứu cơ bản. Hoa bia đã được sử dụng để hỗ trợ giấc ngủ từ thời trung cổ, khi người ta nhận ra các công nhân làm việc trên các cánh đồng hoa bia thường có khuynh hướng ngủ gục trong giờ làm việc. Bây giờ, vài công ty thậm chí còn bán gối hoa bia để giúp ngủ ngon. Khoa học phía sau điều đó vẫn còn sơ lược, nhưng tôi đã đọc một báo cáo nói rằng nếu hoa bia được chưng cất thành chiết xuất đủ mạnh, sau đó trộn lẫn với rễ cây kim ngân, sẽ tăng cường hiệu quả.
Vậy ra đó là thủ đoạn. Tấm nệm đã được xử lý với hoa bia và cây kim ngân. Rất dễ dàng, nếu bạn có sẵn nguồn hoa bia.
Nghĩa là, Devon Goulding, gã pha chế khác thường.
Bò ra khỏi mồ để đến bắt giữ tôi?
Tôi đã giết hắn, tôi nhủ thầm. Điều đó nghe như chủ đề của ngày hôm nay. Tôi đã giết Jacob. Tôi đã giết Devon. Và giờ tôi ở đây, bị bắt cóc và nhốt lại cùng một cô gái đang chết dần.
Với một người liên tục giết người, tôi đã không hoàn thành nhiệm vụ.
Ý nghĩ đó khiến tôi giận dữ, khiến tôi phải quay trở lại hành động.
Tôi để Stacey lại ở một bên hành lang, đầu gối trên tấm nệm tẩm hoa bia, rồi bắt đầu tìm kiếm lối lên tầng áp mái. Từng phòng một, ngắm nghía trên những tấm trần nhà.
Boston được biết đến với những ngôi nhà ba tầng, được xây dựng hẹp và sâu, hoàn hảo để chêm vào những lô đất hình chữ nhật chật hẹp. Cách bố trí của tầng này, hành lang ở giữa, phòng ngủ hai bên, phù hợp với điều đó. Nếu giả định của tôi đúng, hành lang sẽ kết thúc bằng khu vực chung với cửa sổ lồi, nhưng có thể phần đó đã bị ngăn tường. Nơi tôi đang ở, có khả năng nhất là tầng trên cùng. Cô lập hơn, không có ai ở phía trên để có thể bị quấy rầy bởi tiếng la hét bên dưới.
Tôi bắt đầu đi từng phòng, nhìn lên phía trên trần.
Các phòng ngủ rất ngoan cố. Lớp sơn cao su đen che phủ hết mọi thứ. Xem xét tấm trần cũng như đang nghiên cứu chiếc chảo Teflon đen vậy. Tôi không thể thấy được gì. Tôi trở lại hành lang, nơi bức tường thạch cao thấm nước cũng đáng thất vọng tương tự.
Stacey vẫn rên rỉ, rên rỉ, rên rỉ.
Tôi xoa hai bên thái dương. Cảm giác căng thẳng và lo lắng trào dâng.
Tôi bị nhốt. Chúng tôi bị nhốt. Bốn căn phòng và một hành lang. Không quan trọng kích cỡ của chiếc lồng. Có khác biệt gì đâu khi vẫn không có lối thoát.
Tôi nên trở lại với chiếc cửa sổ vỡ. Tôi sẽ gỡ tất cả những mảnh kính vỡ xuống. Chiến đấu với lớp gỗ. Biết đâu tôi có thể đập vỡ nó.
Với cái gì? Tấm nệm nhồi ư? Cuộn lò xo ư? Hay khuỷu tay vẫn còn bầm tím từ nỗ lực gần đây?
Nghĩ nào, nghĩ nào, nghĩ nào.
Căn hộ của tôi. Tầng trên cùng của ngôi nhà ba tầng. Lối lên tầng áp mái ngay trên đầu cầu thang.
Tim tôi chùng xuống. Bởi tôi khá chắc mình biết cầu thang ở đâu: ở phía bên kia cánh cửa chống cháy bằng kim loại bị khóa chặt.
Đầu Stacey xoay qua lại trên tấm nệm. Cô ấy đang hấp hối bởi sự ngu ngốc của tôi.
Phải quay trở lại cửa sổ.
Nhưng ngay lúc đó, tôi nghe thấy tiếng ấy. Một âm thanh. Không phải tiếng đập thình thịch trong lồng ngực tôi hay tiếng thở khó nhọc của Stacey.
Tiếng cọt kẹt từ cuối hành lang. Ở phía bên kia cánh cửa. Lại âm thanh ấy. Lại nữa.
Ai đó đang đi lên cầu thang.