Hành lang không được thắp sáng, nhưng bằng cách nào đó sáng hơn so với căn phòng của chúng tôi. Đứng với nửa người phía sau cánh cửa, tôi nhìn chăm chú xuống hành lang, nhưng phải mất một lúc để nhìn ra được.
Không có cửa sổ, không đèn trần. Chỉ một màn đen vô tận. Nhưng những bức tường không được sơn đen, tạo chút cảm giác sáng màu, dù chỉ có thể dùng cho mục đích so sánh là chủ yếu. Tôi đếm được bốn cánh cửa khác ngoài cánh cửa của mình. Một kế bên, hai ở phía đối diện. Cửa cuối cùng ở phía cuối hàng lang. Có thể dẫn đến một cầu thang? Tất cả cửa đều đóng, nên khó mà nhận biết được.
Tôi không thấy bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống. Không tiếng bước chân tiến lại gần, không âm thanh vọng lại từ các căn phòng khác. Hành lang không dài, bốn phòng không phải là nhiều.
Một ngôi nhà, tôi nghĩ. Chúng tôi đang ở trong một ngôi nhà. Có bao nhiêu tầng, đây là tầng mấy, tôi không hề hay biết. Nhưng nếu chúng tôi vẫn còn đang ở Boston, thì phần lớn các ngôi nhà ở đây đều có ba tầng. Khu vực sinh hoạt chung ở tầng một, phòng ngủ nằm ở tầng hai và ba. Tôi đoán chúng tôi đang ở tầng ba, càng xa khu vực sinh hoạt chung - nơi hàng xóm và khách khứa có thể nghe được chúng tôi - càng tốt. Nhưng tôi không biết gì, và bạn cùng phòng của tôi cũng không nói chính xác.
Đối diện với hành lang trống hoác, điểm những ô chữ nhật tối màu của những cánh cửa sập, cô ấy run rẩy một cách không kiểm soát, bàn tay ấn chặt bên hông bị thương.
Bản năng đầu tiên của tôi là đi đến cánh cửa ở cuối hành lang, nơi tôi đoán sẽ dẫn đến một cầu thang. Dẫn xuống bên dưới và ra ngoài.
Không hiểu sao, tôi không nghĩ mọi việc sẽ có thể đơn giản như vậy.
Cô gái - Stacey - đang nhìn chằm chằm vào cánh cửa đối diện với chúng tôi. Cô ấy run rẩy hơn nữa.
Tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng. Thứ gì đằng sau cánh cửa ấy? Cô gái biết điều gì mà tôi không biết?
Tôi ước gì mình có vũ khí.
Tôi không thích súng. Tôi vẫn còn nhớ ngày cuối cùng đó, sức nặng của khẩu .45 trong tay tôi…
Tôi không thích súng. Nhưng một khẩu súng phóng điện tự vệ Taser, chai xịt cay, hay thậm chí một cây gậy bóng chày kiểu cũ cũng sẽ giúp tôi cảm thấy khá hơn vào lúc này.
Tôi có một cuộn lò xo nệm đã cong trong tay. Phải vậy thôi.
Tôi rón rén lẻn ra từ phía sau cánh cửa. Lần đầu tiên bỏ lại nhà tù đen tối của mình… Ừm, tôi không hề biết mình sẽ làm gì.
Tôi không rẽ trái. Tôi không rẽ phải. Thay vào đó, đáp lại những cơn rùng mình không ngừng của Stacey, tôi băng ngang qua hành lang, nắm lấy tay nắm cửa rồi kéo ra.
Cánh cửa mở về hướng hành lang, như căn phòng của chúng tôi vậy. Giúp tôi ẩn mình được phía sau nó, phần nào bảo vệ được tôi khỏi loài thú hoang bất kỳ nào có thể nhảy bổ ra từ bóng tối sâu thẳm bên trong.
Tôi kéo mạnh. Tôi bước về sau. Stacey hít một hơi mạnh và…
Không có gì cả.
Không âm thanh. Không hoạt động. Không con người hay loài vật nào xuất hiện từ trong khoảng không đen đặc đó.
Căn phòng tối, tối đen. Như căn phòng của chúng tôi vậy. Cũng được sơn đen, khiến tôi tự hỏi liệu còn có gì khác tương tự nữa hay không. Tất cả những lần khám phá căn phòng của tôi đều không hề thấy một công tắc đèn nào. Nên giờ tôi mò mẫm dọc theo hành lang cạnh những cánh cửa, và đúng như tôi đoán, tôi tìm thấy một công tắc. Tôi bật nó lên.
Stacey thét lên. Tôi nhắm sụp mắt lại, những ngón tay lấn cấn một cách muộn màng để đảo ngược hành động ấy. Tắt, tắt, tắt.
Ánh sáng thiêu đốt, thiêu đốt, thiêu đốt. Chúng tôi không thể chịu đựng được nó.
Chúng tôi đã ở quá lâu trong bóng tối.
Tôi thở gấp gáp. Phía sau tôi, Stacey cũng vậy. Tôi đợi tiếng bước chân rầm rập vang lên, bị đánh động bởi tiếng thét của Stacey. Những con vật đã trốn ra, thoát khỏi chiếc lồng của chúng! Bắt lấy chúng!
Nhưng căn nhà vẫn lặng yên. Lặng yên một cách kỳ quái.
Điều đó khiến tôi lo lắng. Không ngôi nhà nào yên ắng như thế này cả. Cũng như không căn phòng nào đen tối như thế này cả. Đây là nơi nào? Và điều gì đã xảy ra ở đây?
Tôi bắt đầu hoảng loạn. Nhịp thở của tôi loạn lên, tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Căn phòng yên ổn theo cách riêng của nó. Một khoảng trống xác định. Và, thẳng thắn mà nói, khá sang trọng cho cô gái đã từng bị giới hạn trong chiếc thùng có kích cỡ như chiếc quan tài.
Nhưng một ngôi nhà, toàn bộ ngôi nhà với những cánh cửa đóng kín, những tầng không nhìn thấy và những nét kiến trúc lạ lùng…
Tôi nắm bàn tay lại, buộc mình phải tập trung. Bạn có mệt, bạn có đói, bạn có lạnh, bạn có đau không?
Không ư? Vậy thì bạn ổn thôi.
Tôi ổn thôi.
Và tôi sẽ ra khỏi nơi này.
Đèn sáng. Căn phòng rực lên. Tôi đã nhìn thấy gì? Tôi cố nhớ lại, nhưng không thể. Chỉ ấn tượng về một thứ ánh sáng mù lòa, như một chiếc đèn chói sáng đặt ngay trước võng mạc của tôi vậy. Tôi hít một hơi thật sâu. Nếu tôi muốn biết có gì trong căn phòng đó, tôi phải bật đèn lên một lần nữa.
“Nhìn ra chỗ khác.” Tôi hướng dẫn Stacey. Tôi cúi thấp xuống, rồi một lần nữa bật đèn lên.
Đầu tiên tôi nhìn sang một bên, vẫn nhấp nháy mắt một cách khó khăn trước nguồn sáng. Chỉ có Chúa mới biết Stacey đang làm gì phía sau tôi. Cô ấy rên rỉ nhưng ít nhất lần này đã không hét lên.
Tôi đếm đến ba, rồi:
Tôi liếc nhanh căn phòng, rồi tắt đèn.
Cả Stacey lẫn tôi đều thở dễ dàng hơn, và giờ tôi hiểu sự lo lắng của cô ấy trước không gian này. Nó gồm có một tấm nệm mỏng, cái xô nhựa, và một sợi xích dài gắn lên trần.
Tôi quay sang cô ấy.
“Đó là phòng của cô à?”
Cô ấy im lặng một lúc. Rồi gật đầu. Tôi liếc xuống phía dưới hành lang, nơi có hai cánh cửa khác đang đóng.
“Còn những căn phòng kia?” Tôi hỏi.
Cô ấy nhún vai, có vẻ càng khổ sở hơn. Cô ấy đang đấu tranh. Với bằng chứng về việc giam giữ cũ, hay với niềm hy vọng về lần trốn thoát mới, tôi không biết. Nhưng trong bóng tối, khuôn mặt cô gái nhợt nhạt và trắng sáng, như một mặt trăng sáp.
Có lẽ cô ấy bị nhiễm trùng. Có thể cô ấy đang chết dần ngay lúc này, khi tôi đang đứng đây và thẩm vấn cô ấy giữa hành lang. Tôi không biết. Tôi không biết gì cả.
Tôi vẫn lắng tai nghe ngóng bất kỳ âm thanh nào đang tiến lại gần, giữ chặt hơn cuộn lò xo trong tay, rồi tiến đến cánh cửa tiếp theo.
Có khóa ở bên ngoài, nhưng ở gần đầu khung cửa. Tôi không để ý trên cánh cửa đầu tiên, bởi tôi đã không ngẩng đầu nhìn lên cao như vậy. Giờ thì tôi nhận ra cả bốn cánh cửa đều có chốt ngoài, đặt trên cao. Tuy nhiên không cánh cửa nào đóng chốt.
Tại sao? Tại sao có khóa nhưng không dùng?
Cảm giác bất an lại một lần nữa dâng lên khi tôi tiến đến cánh cửa đang đóng kế tiếp, đứng sau nó, rồi kéo nó ra.
Khoảng đen tương tự. Công tắc đèn bên ngoài bật lên một luồng sáng chói lòa ngắn ngủi. Trang bị tương tự. Nệm mỏng, xích dài.
Tôi bắt đầu thấy được chủ đề của ngôi nhà này, không phải là chủ đề hạnh phúc. Và lúc này, mảnh cuối cùng của trò chơi ghép hình: cánh cửa đóng sát cạnh phòng tôi.
Stacey không nói gì. Stacey không nhúc nhích. Cô ấy chỉ đứng nơi hành lang, tay ấn mạnh một bên hông, đứng cong vẹo trên đôi chân mình khi tôi thực hiện vinh dự.
Đây là căn phòng với cửa sổ quan sát. Căn phòng nơi tôi đoán kẻ bắt cóc chúng tôi thích lui tới, tận hưởng vở diễn. Và lúc này thì sao? Hắn có đang đợi bên trong, vẫn đi trước một bước? Tôi sẽ mở cánh cửa và hắn sẽ…
Chích điện tôi, đánh thuốc mê tôi? Cười như điên trước nỗ lực trốn thoát thảm hại của chúng tôi?
Tay tôi run rẩy. Điều đó khiến tôi bực mình. Tôi không muốn sợ hãi, lo lắng hay cảm thấy bị dọa dẫm.
Tôi không đói. Tôi không mệt. Tôi không lạnh, khát, nóng, hay đau đớn.
Tôi ổn thôi.
Và tôi sẽ làm điều này.
Cửa mở. Bật công tắc lên. Tắt ngay đi.
Tôi hít vào thật mạnh, thở ra trọn vẹn. Rồi tôi đóng cửa và quay về phía Stacey. Không có Ngài Bắt Cóc nào cả. Không tên quái vật nào núp trong bóng tối. Thay vào đó, tôi thấy phía sau cánh cửa chính xác những gì tôi đã thấy ở hai căn phòng kia. Cả bốn căn phòng, kể cả căn phòng của tôi, đều được sơn đen, bốn tấm nệm, bốn xô nhựa, và bốn sợi xích dài.
Hai chúng tôi.
“Còn gì cô không nói cho tôi biết?” Tôi hỏi.
Stacey nhìn tôi. Cô ấy mở miệng. Cô ấy ngậm miệng lại.
Rồi, như một con rối bị cắt dây, cô ấy ngã sụp xuống sàn.
Tôi đi thẳng đến cánh cửa cuối hành lang. Lối thoát, rất có thể là cầu thang của ngôi nhà.
Tôi tự nhủ mình không chạy trốn. Tôi tự nhủ tôi không bỏ rơi cô gái trẻ đã bị tôi đâm vào cạnh sườn.
Tôi đang ra ngoài. Tôi đang tìm kiếm sự giúp đỡ. Đó là điều hợp lý để làm. Khi có một người bị thương, điều đầu tiên bạn làm là quay số 911. Nhưng tôi không có điện thoại di động ở đây. Do đó, tôi sẽ đi ra ngoài và tìm sự giúp đỡ.
Tôi tiến đến, nắm lấy tay nắm cửa. Kim loại, nặng nề. Giống một cánh cửa chống cháy. Tôi xoay và kéo như đã làm ba lần trước.
Cánh cửa không nhúc nhích.
Tôi nhìn lên vị trí có chốt khóa như ở những cánh cửa khác. Nhưng cánh cửa này không có chốt.
Ít nhất, không có ở phía bên này.
Cửa của các căn phòng khác được bắt như thế nào? Khóa từ phía bên ngoài. Liệu tôi có muốn cược cánh cửa này cũng tương tự như vậy? Nghĩa là nó mở ra cầu thang, và được khóa bên phía cầu thang, so với hành lang dài, tối tăm phía bên tôi.
Trong một khoảnh khắc, tôi không cam lòng với điều đó. Tôi đập cửa bằng lòng bàn tay mình. Đá nó bằng chân trần của mình. Tay tôi đau, ngón chân tôi tóe máu. Cánh cửa này không phải bằng gỗ; nó thậm chí còn không nhúc nhích. Nó không hề suy suyển.
Bị nhốt. Trong một căn phòng lớn hơn. Với tất cả những khéo léo, mưu lược của tôi, tôi không tìm thấy được sự tự do cho chúng tôi. Chỉ là lối vào những căn phòng tối đen khác trong nhà tù của mình.
Mắt tôi nhức. Nhưng tôi không khóc. Tôi tựa trán vào cánh cửa chống cháy. Tôi đón nhận cảm giác mát lạnh nó truyền sang khuôn mặt nóng bừng của mình.
“Mình không đói.” Tôi thì thầm. Nói dối. Bụng tôi đang sôi lên.
“Mình không khát.” Tôi đã làm gì với chai nước?
“Mình không mệt. Mình không đau đớn.” Không, nhưng Stacey thì có.
“Mình ổn .” Tôi thêm vào đó: “Mình ổn. Mình ổn. Mình ổn.”
Và cuối cùng tôi sẽ tìm ra cách. Tôi sẽ thoát khỏi đây. Bởi gã bắt cóc thỉnh thoảng vẫn trở về đây, và khi hắn làm thế…
Trừ phi gã bắt cóc chúng tôi là gã pha chế với những múi cơ bắp hấp dẫn. Bởi hắn đã chết. Điều đó nghe thật mỉa mai nhỉ?
Ngoại trừ, tất nhiên rồi, tôi đã đến đây bằng cách nào đó. Tôi không quan tâm đến suy nghĩ mơ hồ, tai hại của Stacey. Tôi không thể nào bước ra khỏi căn hộ của mình, tự khóa chặt mình trong một căn phòng tối đen. Đã có ai đó làm điều đó. Và người đó sẽ quay trở lại.
Và nó sẽ rất, rất tệ. Có phải đó là những gì Stacey đã nói?
Tôi tránh xa khỏi cánh cửa. Tôi trở về bên Stacey, vẫn nằm sõng soài trên sàn. Tôi không chắc mình sẽ làm gì, sơ cứu không phải là sở trường của tôi. Nhưng nghĩ một cách thực tiễn, tôi đang có khả năng tiếp cận một nguồn lực mà trước đây chúng tôi không có: ánh sáng. Nghĩa là, tôi có thể nhìn vết thương của cô ấy, và chăm sóc nó tốt hơn trước.
Stacey nằm gần ngưỡng cửa căn phòng của chúng tôi. Tôi kéo thẳng chân tay cô ấy ra, đặt cô ấy nằm ngửa. Sau đó, tôi bật đèn trong căn phòng trước đây của chúng tôi. Tôi dễ dàng nhìn thấy với ánh sáng hắt từ phòng ra hành lang, hơn là di chuyển cô ấy đến nằm trực tiếp dưới bóng đèn. Mắt của chúng tôi không thể chịu được luồng sáng mạnh như vậy.
Cô ấy rên rỉ khi tôi di chuyển xung quanh, sắp xếp, chỉnh sửa cho đến khi ánh sáng chiếu đến vùng bụng để trống của cô. Khi nhìn xuống, tôi nhận ra bóng tối trước đây đã che giấu nhiều điều đến thế nào. Dù đã cố gắng lấy những mảnh vụn ra, tôi đã không làm được bao nhiêu. Một vết thương dài. Tôi thấy những mảnh gỗ tối màu ẩn bên dưới da, và phần rìa vết thương ửng đỏ. Hơn nữa, bụng cô ấy phồng lên. Tôi nhẹ nhàng chạm tay vào. Căng cứng.
Cô ấy đang chảy máu, tôi nghĩ. Từ phía bên trong. Tôi khá chắc mình đã từng xem tập phim này trong bộ Grey’s Anatomy trước đây. Đã không có kết cục tốt đẹp cho nạn nhân của vụ đâm tàu.
Và giờ…
Tôi ngồi xuống bằng gót chân mình. Tôi nắm chặt tay đang chống bên trên đùi mình. Không nghi ngờ gì nữa, Stacey Summers cần hỗ trợ y tế khẩn cấp.
Và tôi thì không hề biết cách làm thế nào để thoát ra khỏi đây.