Cười đùa. Jacob có một điếu cần sa. Họ chuyền qua lại cho nhau, hai mái đầu cúi sát, cười khúc khích như bọn nữ sinh. Tôi ngồi một mình ở chiếc bàn bếp nhỏ xíu, xoa xoa hai bàn tay trần cho ấm, nhìn họ nơi phòng khách.
Hóa ra, cô gái mới đó không mới chút nào. Cô ta nhận ra Jacob. Đưa cả hai tay dài ngoẵng, trắng bệch của mình ra chào đón. Hắn choàng lấy cô ta bằng một cái ôm chặt. Một cái ôm. Jacob ôm cô ta.
Tôi đã không được ôm… trong suốt một thời gian dài.
Kể từ những ngày bên người phụ nữ trông giống mẹ tôi và mang chiếc mặt dây chuyền bạc hình cáo quanh cổ bà.
Thoạt đầu, Jacob lưỡng lự khi bước vào trong vườn. “Không.” Hắn nói. “Bà ấy bảo nếu còn gặp lại tôi, bà ấy sẽ gọi cảnh sát. Sẽ như vậy đấy. Trở lại nhà tù, và chúng ta đều biết tôi sẽ không quay trở lại đó đâu.”
“Vậy thì thật tốt khi bà ấy không còn quanh đây.” Cô gái mới nói, tay vẫn còn choàng trên cổ Jacob.
“Thôi nào. Không cần phải nhức đầu nhức óc như vậy. Tôi chỉ… đi ngang qua. Tôi muốn tới chào.”
“Chào.” Cô ta nói và tôi thề là đôi mắt hắn lấp lánh những giọt nước mắt.
“Tôi không có ý làm phiền”. Hắn thì thầm. “Cưng đã đúng trong lần cuối cùng đó, tôi là một tên khốn. Tôi nên tránh xa cưng.”
Nhưng hắn không nhúc nhích, và cô ta cũng vậy.
“Tôi đã nổi điên.” Cô ta đột ngột nói. “Lần cuối gặp ông. Những điều ông nói. Tôi không sẵn sàng nghe chúng. Có thể tôi không muốn biết. Nhưng tôi đã suy nghĩ. Đôi khi tôi thậm chí hy vọng ông ghé qua, để chúng ta có thể nói chuyện. Bởi tôi nghĩ… có thể có đôi chút sự thật ở những gì ông đã nói.”
“Ý cưng là sao?”
“Ông hiểu ý tôi là sao mà.”
“Lindy…”
“Vào nhà đi. Thôi nào. Vào thăm một chút. Chúng ta sẽ nói chuyện. Lần này tôi sẽ lắng nghe, tôi hứa.”
“Nhưng nếu bà ấy…”
“Bà ấy sẽ không trở về. Tôi nói thật đấy. Bà ấy đã đi rồi và sẽ không bao giờ trở về lần nữa.”
Điều đó có vẻ có tác dụng. Jacob thôi không chống cự nữa. Hắn theo cô gái xinh đẹp bước qua sân nhà xơ xác. Tôi đi theo sau hai người họ, hoàn toàn bị quên lãng.
Tôi ghét cô gái mới mà không mới này. Tôi ghét mái tóc đen dài của cô ta. Tôi ghét đôi mắt nâu lấp lánh của cô ta. Tôi ghét cách cô ta mỉm cười với tôi như thể cô ta đã biết những điều tôi không biết. Như thể tôi chỉ là nhân vật phụ. Cô ta mới là diễn viên chính.
Căn nhà thật tồi tàn. Lớp sơn lót sàn màu vữa bẩn thỉu trong bếp. Những tủ gỗ cũ mèm với cánh cửa cong võng. Đồ nội thất vá víu bằng băng keo bạc. Tôi cảm thấy khá hơn. Bản năng cơ bản của phụ nữ: ít nhất nhà tôi khá hơn thế này.
Nhưng, tất nhiên rồi, tôi không có nhà. Tôi chỉ có một cái thùng gỗ cỡ cỗ quan tài trong cabin của Jacob.
Tôi không thở được. Tôi không biết tại sao. Cổ họng tôi đóng chặt, nhịp tim tôi tăng cao.
Jacob, cầm con dao ngang hông hắn. Giờ đang uống và hút với cô gái này, Lindy huyền thoại mà hắn đã gọi tên trong giấc ngủ. Họ là của nhau. Trước đây. Lúc này. Mãi mãi. Cô ta sẽ luôn luôn thuộc về hắn.
Điều đó khiến tôi hoàn toàn vô dụng. Thức ăn cho cá sấu. Mẩu rác rưởi theo nghĩa đen.
Tôi sắp nôn ra mất. Nhưng tôi đã không ăn gì đủ lâu để có thể nôn ra. Bàn tay tôi run rẩy, gối trái tôi lắc lư không kìm chế. Căng thẳng, sợ hãi, mệt mỏi, đói khát. Chọn đi. Tôi chịu đựng, chịu đựng, chịu đựng.
Trong khi Jacob ngồi trên xô pha, cười giỡn và hút thuốc với cô gái xinh đẹp nhất tôi từng thấy.
Tôi không ý thức được mình di chuyển. Tôi chỉ làm thế. Đứng lên khỏi ghế. Họ không để ý đến tôi. Bước đến hàng kệ tủ sờn cũ xập xệ.
Một căn bếp tồi tàn. Một căn bếp xoàng xĩnh. Nhưng vẫn là bếp. Và mọi căn bếp đều có những vật dụng tương tự. Chẳng hạn dao.
Một con dao gọt, ngắn và dễ che dấu? Hay có thể một con dao chặt thịt. Hoàn toàn mất trí.
Cuối cùng, tôi chọn loại ở giữa. Không thực sự suy nghĩ kĩ càng. Nếu cô gái mới không thực sự mới, thì tôi có thể thực hiện một quyết định mà không thực sự quyết định.
Khúc khích. Cao độ. Hạnh phúc.
Và chỉ trong một khoảnh khắc…
Tôi trở về nhà. Tôi lăn trên giường, với mẹ tôi, anh tôi. Chúng tôi cười, cười, và cười. Đây là mẹ. Đây là mẹ, chúng tôi cùng cười lăn lộn.
Sự mềm mại của những chiếc chăn, mùi mưa xuân và đất mùn ngay bên ngoài cửa sổ. Âm thanh của mẹ tôi, anh tôi, cười điên cuồng.
Nhà. Nhà, nhà, nhà.
Trở về thực tại, tôi nhìn xuống cánh tay nhợt nhạt của tôi. Tôi thấy mình đang cầm con dao bếp. Và tôi nhận ra, thực sự nhận ra, rằng tôi sẽ không bao giờ trở về nhà lần nữa. Tôi sẽ không bao giờ còn được lăn trên chiếc giường ấy. Tôi sẽ không bao giờ còn được cười với gia đình mình.
Tôi sẽ không bao giờ trở lại chốn ấy. Tôi sẽ không bao giờ trở lại con người ấy.
Cô gái đó đã chết.
Tất cả những gì còn lại là khoảnh khắc này, nơi chốn này, con dao này, đang nằm trong tay tôi.
Tôi nâng cổ tay trái của mình lên, xem xét mê cung những vết sẹo đỏ, những sợi gân xanh. Sẽ dễ thôi. Một rạch chỗ này, một rạch chỗ kia. Để Jacob dọn dẹp đống hỗn độn.
Thức ăn cho cá sấu. Một mẩu rác không hơn không kém.
Mẹ tôi sẽ không bao giờ biết điều gì đã xảy ra với tôi. Bị từ chối thậm chí cả niềm an ủi được chôn xác tôi.
Bà xứng đáng được nhiều thứ hơn.
Vì bà cũng như vì chính bản thân tôi, tôi cầm con dao và bước vào phòng khách.
Họ không thấy tôi bước vào. Quá bận rộn với việc thì thầm to nhỏ và cười khúc khích hồi tưởng lại những ngày xưa cũ tốt đẹp. Đầu họ cúi xuống, mái tóc của Jacob màu xám với những vệt trắng, của cô ta đen và óng ả.
Nó giúp tôi dễ dàng thực hiện cú tấn công đầu tiên. Tay tôi nâng lên, giống như mọi bộ phim tôi từng xem, nhưng lần này, tôi là kẻ tấn công với đôi mắt điên cuồng, thay vì một cô sinh viên đại học ngây thơ mắt thỏ.
Không ai muốn trở thành một con quái vật.
Hay họ muốn?
Bàn tay đưa xuống, xuống, xuống.
Một tiếng thét. Sắc và chói tai. Của tôi? Không. Rõ ràng là của cô ta. Cô gái mới xinh đẹp phóng khỏi xô pha, máu túa ra, chảy dọc xuống lưng từ nơi tôi đã đâm một nhát ở bả vai.
“Chó thật.” Jacob quát, sự sợ hãi chỉ vừa xâm nhập vào đôi mắt đờ đẫn con nghiện của hắn. “Cái quái gì, cái qu…”
Tôi quay qua hắn. Tay đưa lên, lên, lên.
Tay hạ xuống, xuống, x…
Cô ta nhảy bổ vào tôi. Cô gái mới không mới với việc đánh trả như mèo hoang. Cô ta quật tôi xuống sàn. Móng tay bấu xuống mặt tôi, lần lên mắt tôi. La hét vào mặt tôi bằng thứ ngôn ngữ tôi không biết. Không phải tiếng Tây Ban Nha. Thứ tiếng lạ lùng hơn nhiều.
Tôi hất cô ta ra theo phản xạ, quên khuấy đi con dao bếp của mình, thứ đã rơi khỏi bàn tay cầm chặt của tôi.
Nhưng cô ta không quên. Ánh mắt của cô ta dừng lại ở con dao, đang nằm cách đó vài mét. Khuôn mặt cô ta ánh lên vẻ ranh mãnh.
Tôi nhận ra điều cô ta đang làm ngay trước khi cô ta chuyển động. Một cú phóng khác, lần này từ trên ngực tôi về hướng con dao. Tôi lao theo cô ta, chộp lấy tay trái cô ta, như thể để giữ cô ta lại.
Cô ta đá chân về phía tôi mà không mất đi sự tập trung, nhoài người dài ra, và như thế cô ta tóm được con dao, quay lưng lại đe dọa tôi. Nụ cười trên khuôn mặt cô ta. Hung dữ. Hạnh phúc.
Thế là cuối cùng Jacob không phải là người giết chết tôi.
Thú vị.
Dao. Không đưa lên, lên, lên. Còn điều gì vui ở đây nữa? Thay vào đó, vung vẩy một cách lười biếng trước mắt tôi.
Cô ta nói lần nữa, lối thì thầm của thần chết bằng thứ ngôn ngữ lạ lùng của cô ta. Không cần dịch ra để hiểu cô ta đang chuẩn bị cắt tôi ra. Và cô ta sẽ tận hưởng sự khoái trá của điều đó.
“Dừng lại!” Bàn tay Jacob chộp quanh cổ tay cô ta. “Đưa cho tôi. Hai con chó cái ngu ngốc.”
Cô ta quát lên với ông ấy. Lần này bằng tiếng Anh. Yêu cầu quyền kết thúc điều tôi đã bắt đầu. Tôi không nói. Tôi không nhúc nhích. Tim tôi đang đập quá nhanh. Tôi nằm trên sàn, như con linh dương bị mắc kẹt giữa hai con sư tử.
“Cô ta có công dụng của mình.” Jacob tranh cãi, lần đầu tiên tôi nghe hắn công nhận chút công trạng của tôi. “Cưng không phải người quyết định. Cô ta là của tôi, cưng chọn món đồ chơi khác đi.”
Rồi, sau một cuộc trao đổi dài lướt qua đầu óc lơ mơ, mù mờ của tôi - cô ta vẫn còn ngồi trên ngực tôi - một thay đổi diễn ra.
Cô gái đứng dậy, nhấc toàn bộ trọng lượng ra khỏi người tôi, cho phép ô xy tràn vào. Cô ta nhét con dao đi chỗ khác, nhưng vẫn nhìn tôi vẻ đắc thắng.
“Cô.” Jacob nói với tôi. “Cô có việc phải làm.”
Tôi mất một lúc để ngồi dậy với đôi chân run rẩy.
“Cô đã tấn công con gái tôi.” Hắn nói.
Con gái ư?
“Xâm phạm sự hiếu khách của nó. Giờ cô phải trả giá. Nó yêu cầu một vật cống nạp. Bởi nó không thể giết cô, cô phải ra ngoài tìm cho nó một món đồ chơi thay thế.”
Tôi không thể làm điều đó. Tôi van xin, cầu khẩn. Jacob đã từng thử trước đây. Nói chuyện với cô gái đó ở quán rượu đó. Rì rầm với người phụ nữ đó ngay góc phòng. Mang cô gái đến với tôi.
Trước đây, tôi đã luôn có thể làm hắn sao nhãng. Uống một chai bia khác. Nào, hãy trở về xe container. Hãy chọn một bài khác từ đầu đĩa.
Nhưng lúc này, hắn quả sắt đá. Tôi sẽ phải đi ra ngoài với hắn cùng con gái hắn. Tôi sẽ làm bạn với cô gái họ chọn. Và tôi sẽ giới thiệu cô ta với họ.
Nếu không, Jacob sẽ để tôi lại với con gái hắn và toàn bộ bộ sưu tập dao bếp của cô ta.
Để nhấn mạnh, cô ta giơ con dao ra, rồi rạch một đường dọc theo cẳng tay tôi, cả hai chúng tôi đều nhìn như mê hoặc vào dòng máu túa ra, chảy dài trên cánh tay.
Cuối cùng , tôi đầu hàng. Bạn bảo bản thân rằng bạn sẽ mạnh mẽ. Bạn bảo bản thân rằng điều này là không thể, nó không thể nào tệ hại hơn được nữa. Bạn thậm chí bảo bản thân mình rằng bạn thà chết.
Nhưng sự thật là, rất khó để từ bỏ cuộc sống. Tôi không biết tại sao. Chắc chắn từ bỏ sẽ hợp lý hơn. Tôi lẽ ra đã nên làm theo bản năng đầu tiên của mình, rạch cổ tay trong bếp.
Nhưng tôi đã không làm thế. Tôi đã không làm.
Tôi muốn sống.
Và giờ… điều này.
Tôi băng bó chỗ vai của Lindy. Tôi đã đâm vào xương, để lại một vết dài nhưng nông vắt ngang qua xương vai. Đến sáng, cô ta sẽ không cảm thấy gì.
Chỉ có nỗi kinh hoàng của tôi vẫn tiếp diễn, tiếp diễn và tiếp diễn.
Cô ta mặc bộ váy tím than, đậm đến nỗi nó gần như màu đen. Tôi được đưa cho quần áo của Lindy, một chiếc quần jean cũ sờn, chực tuột ra khỏi vòng hông xương xẩu của tôi, một áo thun cột thắt ngay dưới ngực. Lindy có một chiếc xe hơi. Ọp ẹp tương xứng với ngôi nhà.
Jacob lái xe. Lindy ngồi cùng tôi ở băng ghế sau, hào hứng với những điều sắp diễn ra.
“Cô đã sống ở đây lâu chưa?” Tôi thử hỏi. “Cô gặp cha mình thường xuyên không?” Tôi gần như vấp khi nói đến từ cha. Nhưng Lindy không nói gì. Cô ta mải tập trung vào phần thưởng, một đêm vui vẻ trong thị trấn.
Quán rượu Jacob cuối cùng cũng chọn được là một quán chui, một cái lán gần như không đứng vững ở bờ biển, với mẩu quảng cáo loại bia rẻ tiền. Một nơi sẽ khiến những khách hàng sành điệu rùng mình, và những kẻ chè chén reo mừng. Một nơi Jacob có thể hòa mình ngay vào.
Lindy bước ra khỏi xe. Quá trẻ, quá đẹp trong bộ váy tím than và mái tóc buông dài. Đàn ông nhìn chòng chọc vào cô ta với nỗi thèm muốn ngay lập tức, phụ nữ với sự ganh tị tức thời. Cô ta mỉm cười với tất cả bọn họ, bước theo cha mình qua mê cung những cái bàn nhỏ xếp san sát nhau.
Đối lập với cô ta, tôi không được chú ý. Quá nhợt nhạt, quá xương xẩu, quá tả tơi. Thậm chí không phải một con sâu rượu, mà trông giống kẻ nghiện ma túy hơn.
Tôi không biết phải làm gì khác, nên đi theo họ đến quầy bar đóng bằng ván ép, kiếm điểm bằng cách tò tò theo sát.
Jacob gọi tequila. Ba chúng tôi uống một lượt, và ngay lập tức một ngọn lửa bùng lên trong bao tử trống rỗng, teo tóp của tôi. Chỉ với ly đầu, mắt tôi đã mờ đi. Gần như không thể đứng vững một chỗ trong vài giây.
Hắn dặn tôi phải tuân thủ, hay chỉ là một hành động cảm thông, bởi Jacob biết dù thế nào đi nữa, tôi vẫn sẽ làm theo lời hắn bảo.
Không ai muốn trở thành một con quái vật.
Nhưng một số người được sinh ra đã là quái vật. Và một số người khác, với những vết cắt đẫm máu dọc theo cánh tay mình và đủ lượng tequila trong bao tử…
Lindy huých vai tôi, ánh mắt chỉ về phía góc phòng.
Một người phụ nữ đang ngồi ở đó, mắt trang điểm đậm, chiếc áo ống gần như không chứa nổi bộ ngực đồ sộ. Chị ta không còn trẻ và đẹp. Một người cứng tuổi và xôi thịt. Một gái điếm, lúc này tôi nhận ra. Bởi những quán bar như thế này thu hút cũng nhiều gái điếm như những tay chè chén vậy.
“Bảo với cô ta là chúng ta muốn tiệc tùng.” Lindy ra lệnh cho tôi. “Chúng ta có địa điểm, và có sẵn tiền.”
Tôi không nhúc nhích. Jacob đẩy tôi. “Cô nghe rồi đó. Đi đi!”
Tôi loạng choạng ra khỏi quầy bar, phải tập trung cao để đứng vững trên đôi chân mình. Một bước lên trước bước khác. Qua những dãy bàn. Tới chỗ tối nơi góc nhà.
Tới chỗ người phụ nữ đang đợi ở đó.
Chị ta nhìn tôi vẻ trông đợi khi tôi tiến đến. Ngay cả với tôi, thật khó để không nhìn vào phần da thịt đồ sộ chực tràn ra khỏi chiếc áo quá-sức-chật. Nhưng tôi buộc mình phải tìm mắt chị ta, để rồi ghi nhớ vào tâm trí mình rằng chúng khắc khổ, toan tính và có màu nâu. Đôi mắt nâu. Như mẹ chị ta? Như con gái chị ta?
Mọi người đều là con người.
Chỉ có tôi trở thành một món đồ vật.
“Chạy đi.” Tôi nghe mình nói, gần như một lời thì thầm. Tôi đang nói với mình? Hay tôi đang nói với chị ta?
Đây chính là lúc. Khoảnh khắc cuối cùng của sự thật.
“Cô gái?” Chị ta hỏi.
“Tên tôi là…” Tên tôi là gì? Tôi là ai? Molly. Không phải Molly. Một con quái vật.
“Làm ơn, đi đi. Hãy rời đi. Họ… Họ…” Tôi cần nói gì đó. Rất quan trọng. Đầu tôi chập chờn. Quá nhiều tequila, không đủ thức ăn. Tôi chuẩn bị phát bệnh.
Đột nhiên, Lindy đứng ngay cạnh tôi, tay cô ta siết chặt chỗ cẳng tay tôi đã bị cô ta rạch trước đó. Siết thật chặt.
“Chúng tôi đang định mở tiệc.” Cô ta thấp giọng. “Một bữa tiệc riêng tư…”
Người phụ nữ đồng ý đi cùng chúng tôi, ánh mắt cô ta lướt qua chúng tôi và dừng lại ở Jacob. Một cái nhún vai bình thản của người phụ nữ từng thấy nhiều thứ còn tệ hơn.
Tất cả các cô? Chị ta hỏi, khiến tôi gần như nôn ọe ra chỗ đó.
“Không.” Lindy chỉnh lại. “Chỉ ông ta. Nhưng tôi muốn xem.”
Người phụ nữ nhún vai một cách bình thản lần nữa.
Đừng chấp nhận, tôi muốn nói với chị ta.
Nhưng tôi không tìm thấy giọng nói của mình. Tôi không tìm thấy ý chí của mình.
Tôi chỉ biết làm thế nào để sống sót.
Tôi không biết làm thế nào để cứu những người khác.
Jacob lái xe. Hắn hướng về ngôi nhà của Lindy và rồi… và rồi…
Những tiếng kêu bị bóp nghẹt. Chúng diễn ra một lúc thật lâu. Những tiếng lẩm bẩm và rên rỉ, những tiếng đập và tiếng rít, tất cả xuất phát từ một nơi tôi sẽ không đến, một căn phòng tôi không bao giờ nhìn thấy.
Tôi ngồi bên ngoài căn nhà của Lindy, nơi sân sau, hai cánh tay ôm chặt quanh đầu, như thể điều đó sẽ ngăn được cuộc tấn công dữ dội.
Cuối cùng, tôi bò đủ xa khỏi đó để nôn ọe lượng tequila trong bao tử. Tôi khô kiệt. Tôi cạy vảy máu khô nơi cẳng tay, chỉ để làm mình sao nhãng bằng cách ngắm nhìn vết cắt ứa máu lần nữa. Nhiều giờ sau đó, Jacob bước ra trong chiếc quần jean, không gì khác, cái bụng trắng nhão của hắn như một khối u kinh tởm. Hắn bốc mùi khủng khiếp. Nồng nặc và chua loét. Mùi mồ hôi và mùi quan hệ.
Tôi muốn ói lần nữa nếu còn chút gì trong bụng.
Hắn càu nhàu, châm lửa một điếu thuốc.
“Buổi tối chúng ta sẽ mang cô ta đến đầm lầy. Để cá sấu làm giúp phần việc khó khăn cho chúng ta.”
Tôi không nói gì.
Hắn ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Nếu không phải là cô ta, thì người đó đã là cô.” Hắn nói.
Mắt nâu, tôi thầm nghĩ. Như mẹ chị ta. Như con gái chị ta.
“Ông còn đứa con nào khác nữa không?” Tôi nghe thấy mình hỏi.
Hắn cười. “Không. Chỉ một đứa này.”
“Mẹ của cô ta…”
“Căm ghét tôi. Giữ nó khỏi tôi suốt nhiều năm. Nhưng con cái thì vẫn thế. Chúng lớn lên. Có ý chí của riêng chúng. Giờ, nó muốn biết về cha mình. Cô tin được không? Sau chừng ấy năm…” Jacob nhe răng cười trong bóng tối. “Con gái tôi yêu tôi.”
Jacob đứng lên, dụi tắt điếu thuốc của hắn.
“Giờ cô biết nhiều điều rồi đấy.” Hắn nói. “Tay cô dính bùn rồi. Dù điều gì xảy ra đi nữa, cô cũng là một trong số chúng tôi. Chào mừng đến với câu lạc bộ.”