Cô Gái Trong Chiếc Thùng Gỗ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 31 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

Tôi tỉnh dậy.

Tôi ngồi bật dậy, đôi mắt mở to, nhưng ngay lập tức tôi bị mất phương hướng bởi không thể nhìn thấy gì. Tối đen. Dày đặc và không thể xuyên thủng. Tôi cảm thấy một cảm giác cấp bách. Chiến đấu hay chạy trốn. Tôi sẽ chiến đấu. Nhưng mà…

Tôi không thể thấy. Không một chút nào. Trên, dưới, phải, trái, tôi không hề có khái niệm. Tôi căng mắt lên như thể làm vậy có thể tạo nên sự khác biệt.

Rồi điều đó ập đến.

Tôi đang ở trong một căn phòng. Tôi nằm trên một tấm nệm trơ trọi, mặc chiếc váy ngủ bằng lụa nào đó. Tay tôi để trần, với một chiếc vòng kim loại mát lạnh vòng qua cả hai cổ tay. Còng tay. Tôi bị còng, cánh tay ở phía trước, hai tay ngang hông. Hơn nữa, còng tay có vẻ như nối liền với một sợi dây bằng chất liệu gì đó, có thể là dây thừng, có thể là dây xích. Nhưng tôi chỉ cần kéo nhẹ bằng cổ tay để cảm nhận sức bền tương ứng. Tôi không chỉ bị trói; tôi còn bị buộc vào trần nhà, hoặc một chỗ cao trên tường.

Về màn đêm… Tôi nhấp nháy mắt. Không ích gì. Tôi thử lại lần nữa. Vẫn không ích gì. Mắt tôi vẫn mở. Không có tấm che mắt nào vòng qua đầu tôi. Chỉ là bản thân căn phòng. Không cửa sổ và, rất có khả năng, sơn màu đen tuyền, đến nỗi không một tia sáng nào có thể xuyên qua.

Tôi tự hỏi không biết có phải mình đang ở bên dưới mặt đất, và dù cố gắng hết sức, tim tôi cũng vẫn đập nhanh, hơi thở tôi trở nên gấp gáp. Không phải dưới đất. Không phải bị chôn, làm ơn, làm ơn, làm ơn.

Và trong một thoáng, một khoảnh khắc thời gian, những hình ảnh khác ập đến. Hình ảnh từ quá khứ, một cuộc đời khác, một cơn ác mộng khác đã qua. Tôi muốn hét lên, thét gào, và van xin. Đập nắm tay mình vào tường gỗ, đá gót chân mình điên cuồng.

Nằm trên tấm nệm, run rẩy không kiềm chế, tôi cắn chặt răng vào môi dưới, để cơn đau khiến mình trấn tĩnh lại. Không có gì phải hoảng hốt. Không việc gì phải cầu xin. Nên hãy tiếp nhận hiện thực.

Mất thêm một vài hơi thở sâu nữa. Vị máu của chính tôi trên đầu lưỡi của tôi. Nhưng dần dần từng chút một tôi cảm thấy trái tim mình một lần nữa ổn định lại trong lồng ngực. Rồi, tôi nhắm mắt, bởi dù có logic hay không, điều đó giúp tôi dễ dàng tiếp nhận bóng tối hơn.

Từ từ, nó đến với tôi. Ký ức cuối cùng của tôi: thức dậy trong phòng ngủ của mình, bóng hình tà ác nơi ngưỡng cửa, rồi màn sương mờ trong không khí.

Thuốc mê, tôi đoán. Hoặc một loại thuốc an thần dạng khí nào đó. Tôi đã bị đánh thuốc và rồi…

Cảm giác di chuyển. Tôi muốn thức dậy, nhưng không thể.

Tôi đã được mang đến đây. Ở đây, dù là bất cứ nơi nào.

Ngay lập tức, tôi mất hết tinh thần. Không phải về bản thân. Thay vào đó, tôi thấy khuôn mặt của mẹ tôi. Người mẹ nướng bánh muffin cho tôi, ôm tôi thật chặt và xin tôi hãy chăm sóc tốt cho bản thân. Bà yêu tôi quá nhiều. Và giờ tôi đã biến mất, lại một lần nữa làm tan nát trái tim bà.

Bởi tôi đã khá chắc chắn rằng bất cứ ai đột nhập qua ba lớp khóa để bước vào trong căn hộ thắt-chặt-an-ninh của tôi - chưa kể chuẩn bị căn phòng này, và còng tay xiềng xích - phải thuộc tầm cao hơn mức chịu đựng thông thường. Đây không phải là tôi với gã thua cuộc ngạo mạn tôi đã đốt đến chết trong gara của chính hắn, hay thậm chí gã không chuyên trước hắn. Đây là… thứ tồi tệ hơn. Thứ gì đó hơn thế.

Ai đó để sợ hãi.

Và tôi ước, chỉ trong một khoảnh khắc, tôi đã đủ dũng cảm để nói với Tiến sĩ Keynes mọi thứ xảy ra năm năm về trước. Nhưng có những bí mật mà mọi người sống sót đều giữ lại. Có vẻ như, tôi chuẩn bị phải trả giá cho bí mật của mình.

Như Stacey Summers đã từng.

Tôi chìm vào giấc ngủ. Tôi không muốn, nhưng không thể cưỡng lại. Do tàn dư của thuốc, hay thậm chí có thể do thói quen đã rèn từ nhiều năm trước, khi tôi cũng trải qua nhiều giờ, nhiều ngày, nhiều tuần không có gì khác hơn để làm. Chiến đấu hay chạy trốn, ngoại trừ, bị trói trên một tấm nệm trần, tôi không thể làm được cả hai. Thế nên ngủ trở thành một sự chạy trốn giả hiệu, một sự trì hoãn tạm thời cho hệ thần kinh đã quá tải của tôi, khi không thể tìm ra điều gì khác để làm. Quá nhiều adrenaline, căng thẳng và sợ hãi với chẳng nơi nào để đi, chẳng việc gì để làm ngoài chờ đợi.

Chờ đợi, chờ đợi, chờ đợi.

Ước gì đôi mắt tôi trở nên quen với bóng tối. Ước gì có sự xoa dịu nào đó trong bóng tối mịt mờ vô tận. Sau một lúc, tôi từ bỏ thị giác và thay vào đó tập trung vào xúc giác. Di chuyển thận trọng, tôi dò những ngón tay trên tấm nệm. Xác định kích cỡ, nệm đôi tiêu chuẩn. Cảm nhận đường viền quanh mép, nhận ra mùi nấm mốc mờ nhạt. Nó mỏng, có thể đã cũ và rách nát. Thậm chí có thể đã bị ném trên góc phố, rồi được gã chủ nhà nhặt lại chỉ nhằm cho mục đích này.

Nó không đặc biệt thoải mái, hay mềm mại, hay nhẵn mịn. Nhưng tôi thích tấm nệm. Nó đầy chỉ và bông nhồi, thậm chí có thể có cả dây quấn. Nó là công cụ, và tôi sẽ tận dụng nó.

Tiếp theo, tôi tìm hiểu bộ quần áo phủ trên người tôi lúc này. Tôi đã đi ngủ trong chiếc áo thun cũ và quần đùi nam vải flanel. Giờ thì tôi đang mặc chiếc váy ngủ ngắn bằng lụa xa tanh. Với viền ren quanh cổ và gấu váy.

Hắn đã thay đồ cho tôi. Khi tôi bất tỉnh, hắn đã cởi bộ đồ ngủ thoải mái của tôi và thay bằng món đồ nữ tính - và gợi cảm? Này. Tôi cảm thấy bị sỉ nhục và xâm phạm bởi hành vi này, nhưng phần lớn, tôi cảm thấy bối rối.

Phần lớn những kẻ săn mồi bạo dâm lột trần nạn nhân của chúng - dễ dàng xâm nhập, hạ thấp phẩm giá, tùy bạn chọn. Hoặc chúng mặc cho những con mồi không sẵn lòng của mình những bộ trang phụcdụng cụ phù hợp với những mơ tưởng bạo dâm của chúng. Nhưng cái này, một chiếc váy ngủ bằng lụa mềm, nói lên điều gì khác. Nó… chu đáo theo cách tôi có cảm giác mình không thích.

Jacob hiếm khi cho tôi váy ngủ hay thứ gì khác hơn là những đồ mặc thông thường. Tôi là một vật sở hữu, và ai lại phí sức cho cái bàn trà của mình chứ?

Gã đàn ông này, tên săn mồi mới nhất, là một gã bất thường. Tôi lặp lại từ ấy trong đầu. Cố cảm nhận sự mạnh mẽ của nó. Một gã bất thường, một tên loạn trí. Thứ gì đó thấp hơn con người. Không gì đáng để tôi lo lắng.

Nhưng tôi đang nói dối chính mình. Bởi tôi cảm thấy cái còng tay kim loại cắt vào da tôi. Và khi tôi kéo cổ tay để khiến cánh tay mình dễ chịu hơn, tôi nghe rõ âm thanh của dây xích cột trên cao.

Đủ rồi. Tôi ngồi dậy. Dò dẫm theo viền chiếc nệm trên mặt sàn. Nhắc nhở bản thân rằng mình đang có được nhiều tự do hơn những gì từng có với Jacob. Cả căn phòng này, tôi được tùy ý sử dụng. Tôi cảm thấy vui sướng với dòng máu nóng dâng lên.

Bóng tối vẫn vô tận, ngột ngạt. Tôi gần như không thể thấy được cái bóng lờ mờ của cánh tay trần của mình khi dò dẫm bước tiến đầu tiên về phía trước. Một, hai, ba, bốn bước. Căn phòng rộng hơn tôi tưởng tượng. Tôi vẫn chưa đụng phải bức tường. Rồi chân tôi đụng phải một vật gì đó. Âm thanh lách cách của chiếc hộp nhựa bị hất ngã vang lên.

Tôi ngồi xuống và dùng các ngón tay mò mẫm, nhưng tôi đã biết trước thứ mình tìm thấy. Một cái xô nhựa. Nhà xí của những kẻ bắt cóc và những gã ác dâm khắp mọi nơi.

Phía sau cái xô nhựa, tôi tìm thấy bức tường. Một bức vách thạch cao. Nó khiến tôi ngạc nhiên. Tôi đã mong đợi những khối xỉ than hay có thể là gỗ rẻ tiền. Nhưng không. Bức tường êm mịn và trơn nhẵn. Một bức vách thạch cao, như một căn phòng thực thụ của một ngôi nhà thực thụ. Điều này cũng giải thích cho lớp thảm mỏng dưới đôi chân trần của tôi.

Nếu tôi đang thực sự ở trong một ngôi nhà…

Tôi dừng lại, căng tai lên nghe ngóng. Cố nắm bắt âm thanh đường phố bên ngoài, hay có thể là tiếng bước chân từ xa vọng xuống. Thoạt đầu, tôi không nghe thấy gì. Tường cách âm, đi đôi với lớp sơn đen kịt.

Nhưng rồi, yếu ớt, đều đặn, nó vọng đến với tôi.

Tiếng thở. Hít vào. Thở ra. Hít vào. Thở ra.

Có người nào khác trong căn phòng với tôi. Tôi không chỉ có một mình.

Tôi giật mình. Tôi không thể trấn tĩnh được. Và rồi, theo bản năng, tôi chộp lấy cái xô nhựa và ôm vào ngực. Như cái gì? Một vũ khí, hay tấm khiên?

Tôi không nghĩ nữa. Tôi muốn như vậy. Nhưng mặc cho những kinh nghiệm, những khóa đào tạo, sự cố gắng tỏ ra can đảm của mình, nhịp tim tôi một lần nữa tăng lên và chân tôi run rẩy không kiểm soát được.

Đâu đó ở bên kia căn phòng, có thể cách tôi một, hai mét…

Tiếng thở.

Hít vào. Thở ra. Hít vào. Thở ra.

Hắn đang ở đây. Nhìn ngắm tôi. Chờ đợi tôi hoảng loạn, sợ hãi, van xin lòng thương hại? Hay chỉ đang tận hưởng màn trình diễn?

Nghĩ như vậy, tôi chợt nổi giận. Tôi không quan tâm những gì hắn làm hay những gì hắn nghĩ hắn có thể làm với tôi. So với Jacob Ness, Ngài Áo Ngủ Lụa, Ngài Hơi Thở Nặng Nề chẳng có gì hơn một màn trình diễn đường phố. Một gánh xiếc quái dị.

Chỉ bởi hắn đột nhập vào căn hộ ba lớp khóa của tôi, đánh thuốc mê tôi, và mang tôi đi khỏi để nhốt vào căn phòng tối như mực… Tôi từ chối sợ hãi hắn.

Thay vào đó, tôi nghĩ đến chuyến thăm đầu tiên của Samuel, sau ngày tôi xuất viện.

“Cô nhớ những gì cô đã làm để sống sót không, Flora? Mọi sự nổi loạn, mọi sự quy phục, mọi lời nói dối, mọi sự thích nghi?”

Tôi từ từ gật đầu.

“Tốt. Đừng quên. Và đừng phán xét chúng. Hãy chấp nhận. Có thể lúc này cô không cảm thấy thế nhưng cô mạnh mẽ, Flora. Cô đã sống sót. Đừng để người khác lấy nó ra khỏi cô. Và cô cũng đừng lấy nó ra khỏi bản thân mình. Cô là một người cứng cỏi. Bốn trăm bảy mươi hai ngày sau đó, cô đã tự cứu sống bản thân mình. Chỉ dựa vào điều đó, cô đã không bao giờ phải cảm thấy sợ hãi lần nữa.”

Tôi đặt cái xô xuống. Tôi tập trung vào tiếng thở đều đều của hắn. Chậm chạp nhưng chắc chắn, tôi khớp nhịp thở của mình vào đó cho đến khi tôi hít vào khi hắn hít vào, rồi thở ra khi hắn thở ra. Hít vào. Thở ra. Hít vào. Thở ra.

Và tôi hiểu, trong cuộc chiến ý chí mở màn này, người đầu tiên lên tiếng trước sẽ thua.

Hắn sẽ di chuyển. Tôi chắc chắn như vậy. Không ai đâm đầu vào mớ rắc rối này chỉ để ngắm nhìn. Nên tôi khóa chặt ánh mắt mình vào hướng có tiếng thở của hắn, nhìn chằm chằm và ương ngạnh hết mức có thể. Thôi nào, tên khốn. Cho tao thấy mày có gì nào.

Hít vào. Thở ra. Hít vào. Thở ra. Tôi chưa từng nghe thấy tiếng thở nào đều đặn đến thế. Không nhanh hơn một chút vì vui mừng, hay chậm lại một nhịp vì bất ngờ. Chỉ hít vào, thở ra, hít vào, thở ra, rõ ràng không quan tâm tới việc tôi đang thẳng người nhìn chăm chăm vào hắn.

Như thể hắn đang nắm quyền kiểm soát.

Mọi thời khắc trên thế giới này…

Nhịp thở của tôi gấp gáp. Tôi không cố ý như thế. Ghét khi trao cho hắn sự thỏa mãn này. Nhưng nhịp thở đều đặn, nhịp nhàng vẫn vọng đến. Không ai thở đều như vậy cả. Không ai, trong hoàn cảnh này, có thể giữ được sự bình tĩnh như vậy.

Rồi, đột nhiên… tôi bừng tỉnh. Một nỗi sợ hãi ớn lạnh.

Không, tôi không muốn. Làm ơn đừng…

Tôi không thể ngừng được. Ý nghĩ ấy, tôi phải biết chứ. Dò dẫm về phía trước. Một bước, hai bước, ba bước, bốn bước.

Ngón chân tôi chạm vào nó đầu tiên. Tôi dừng lại. Cứng người và một lần nữa tập trung vào đôi tai mình.

Tiếng thở. Gần hơn nhiều vào lúc này. Nhưng vẫn đều đặn như thế. Hít vào. Thở ra. Hít vào. Thở ra.

Tôi đưa tay mình ra trước. Ra lệnh cho bản thân phải mạnh mẽ. Tự nhắc nhở rằng mình từng trải qua những điều tồi tệ nhất; tôi có thể xử lý mọi thứ.

Cho đến khi, những ngón tay tôi chạm đến cạnh gỗ đầu tiên của cái thùng có hình dáng như chiếc quan tài…

Trong khi từ bên trong, tiếng thở của một người nào đó vẫn vang lên đều đều. Hít vào. Thở ra. Hít vào. Thở ra. Người đó đang ngủ, bởi còn có thể làm gì khác khi bị nhốt trong cái thùng gỗ tối đen ấy?

Tôi nhắm mắt mình lại. Điều đó chẳng giúp được gì. Tôi vẫn nghe tiếng thở ấy. Người cũng bị bắt như tôi, nạn nhân trước đây của hắn. Hít vào. Thở ra. Hít vào. Thở ra.

Ồ không. Ồ không, không, không, không.

“Mình không sợ.” Tôi nghe tiếng mình thì thầm.

Nhưng trong tâm trí, tôi nhìn thấy Jacob, và hắn đang cười.

gian chỉ được mở đèn một nửa. Nhưng D.D. có thể nghe tiếng đánh máy ở đâu đó, cũng như tiếng rì rầm nho nhỏ qua điện thoại. Nhân viên mới - cô đoán, vẫn chiến đấu để tiến lên phía trước bằng cách làm việc ngày Chủ nhật. Là phó chủ tịch của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.