Thoạt đầu, tôi khóc. Điều mà lúc ấy chỉ gây ra tiếng rên rỉ vô thức, tạo nên âm thanh nhằm cho có tiếng động, bởi thật khó khăn khi ở một mình trong cái thùng gỗ tối đen. Mọi giác quan biến mất. Phương thức tra tấn được sử dụng để bẻ gãy ý chí của những sát thủ cứng rắn và những tên khủng bố cực đoan. Bởi nó hiệu nghiệm.
Đau đớn là thứ tệ nhất. Bề mặt gỗ cứng liên tục ấn vào phần mềm phía sau đầu tôi, làm căng cứng thắt lưng và bầm tím hai gót chân tôi. Tôi có thể cảm thấy cơn đau như ngọn lửa đâm xuyên qua da, cho đến khi toàn bộ hệ thần kinh kêu gào giận dữ. Nhưng tôi không thể làm được gì. Không thể chuyển sang một tư thế mới, không thể vặn vẹo chỗ này, khuỵu cong chỗ kia để giảm áp lực. Bị nhốt bị ghim chặt, thẳng lưng trên một tấm ván gỗ thông cứng, từng phút rồi lại từng phút trôi qua.
Tôi nghĩ đã có những lúc, đặc biệt là lúc ban đầu, tôi không được tỉnh táo.
Nhưng loài người rất thú vị. Khả năng thích ứng của chúng ta thật sự ấn tượng. Cơn thịnh nộ trước nỗi đau khổ của bản thân. Nhu cầu không ngừng tìm lối thoát, làm điều gì đó, bất cứ thứ gì, nhằm cải thiện chỗ đứng của mình trong cuộc đời.
Tôi tìm ra cách cải thiện điều kiện sống của mình lần đầu tiên một cách tình cờ. Trong cơn giận dữ chống lại cơn đau phía sau đầu, tôi ngóc đầu dậy, đập trán vào nắp gỗ. Có thể bởi tôi hy vọng đánh mình bất tỉnh. Tôi ngạc nhiên là mình không được như ý.
Thứ tôi nhận được là cái đau nhói ở phía mang tai bên phải, ít nhất tạm thời giúp giảm bớt cơn đau sau đầu. Điều này dẫn đến những khám phá mới. Lưng bạn nhức ư? Đập một bên đầu gối. Đầu gối bạn đau ư? Miết mạnh ngón chân. Ngón chân buốt? Kẹp chặt một ngón tay.
Cơn đau là một bản giao hưởng. Một bài hát có nhiều cường độ khác nhau và rất, rất nhiều nốt. Tôi học cách chơi chúng. Không còn là một nạn nhân bất lực trong biển khổ đau, mà tôi trở thành một thiên tài trong dàn nhạc đang chỉ đạo thứ âm nhạc của chính cuộc đời mình.
Cô độc, bị nhốt trong chiếc thùng có kích cỡ chiếc quan tài, tôi tìm ra từng khoảng âm nhỏ của nỗi khó chịu và điều khiển nó.
Điều này dẫn đến những lượt nhấc chân, nhún vai và bài tập cơ tay trước ngắn gọn nhất thế giới.
Hắn đến. Hắn mở khóa. Hắn nhấc nắp thùng lên. Hắn nâng tôi lên khỏi nơi sâu thẳm và say sưa trong quyền lực thần thánh của hắn. Sau đó, hắn cho tôi một chút nước, có thể là mẩu thức ăn thừa như ném cho chó một khúc xương. Hắn sẽ xem, sẽ cười sằng sặc khi tôi bẻ miếng cánh gà khô đét, tham lam mút đến tận tủy xương.
Rồi, trở lại thùng. Hắn sẽ đi. Và tôi lại thuộc về bản thân mình lần nữa.
Cô độc trong bóng tối.
Điều khiển cơn đau của mình.
Tôi khóc. Tôi oán trách Đức Chúa Trời. Tôi nài xin có ai đó, bất cứ ai, xuất hiện để cứu tôi.
Nhưng tất cả chỉ là khởi đầu.
Chậm chạp nhưng chắc chắn, lờ mờ rồi dần rõ ràng hơn, tôi bắt đầu suy nghĩ, mưu tính, vạch kế hoạch.
Bằng cách này hay cách khác, tôi phải thoát khỏi nơi đây. Tôi sẽ làm bất kỳ điều gì để sống sót.
Và rồi…
Tôi sẽ trở về nhà.