Cô Gái Trong Chiếc Thùng Gỗ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 31 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Tôi mơ đến món khoai tây chiên. Nóng rẫy, tẩm dầu vàng ươm. Lấm tấm muối bên ngoài. Tôi liếm chúng, nghiền nát chúng, nhét chúng vào miệng. Tôi muốn thật nhiều. Những bịch đầy. Những hộp đầy. Nhúng trong tương cà. Bọc trong xốt mayonnaise. Phủ trong xốt kem.

Và một miếng bò nướng phô mai nóng chảy nằm trên lớp bánh mì trắng mềm mại, chất cao với những lát cà chua mới cắt, hành tây và dưa muối. Tôi sẽ tham lam nhai ngấu nghiến, sẽ cắn ngập răng, cảm nhận chất béo và chất bột đường tràn ngập trong miệng mình.

Tôi mơ thấy thức ăn. Bởi bụng tôi sôi ùng ục, các cơ bắp siết chặt và tôi rên rỉ trong nỗi đau đớn thể xác.

Thế rồi tôi tỉnh giấc.

Và tôi có thể ngửi thấy nó. Ở đây, ngay trong căn phòng này. Đầy đủ những món thức ăn nhanh. Bánh mì phô mai. Khoai tây chiên. Gà McNuggets. Tôi cũng có thể nghe thấy nó, tiếng lạo xạo của lớp giấy gói, tiếng póc của ống hút đút vào nắp nhựa.

Tôi nghĩ tôi lại rên rỉ lần nữa. Không có chút sĩ diện nào khi đói. Chỉ còn sự tuyệt vọng.

Bước chân đến gần hơn. Trong một thoáng, tôi cầu nguyện hắn bước nhanh hơn, tiến nhanh hơn. Cho chìa khóa vào ổ, xoay nó mở ra, Làm ơn. Làm ơn đi mà!

Bất cứ điều gì hắn muốn tôi làm. Bất cứ điều gì hắn cần.

Khoai tây chiên. Mùi khoai tây chiên.

Khi hắn nhấc nắp thùng ra, tôi phải nheo mắt trước cơn lũ ánh sáng quét qua. Từ những tia sáng hẹp chiếu qua những lỗ cỡ ngón tay đến nguồn sáng ngập tràn. Mắt tôi mọng nước. Có thể là phản ứng với những kích thích thị giác đột ngột, nhưng phần lớn là do mùi. Mùi thơm ngất ngây, tuyệt vời.

Những ký ức. Xa xôi. Sống động. Tôi chạy băng qua những vòi xịt nước trên đôi chân ngắn mũm mĩm, cười lớn trong niềm hân hoan trẻ thơ khi cố bắt lấy những tia nước trên lưỡi mình. Rồi một giọng nói xa xôi nhưng quen thuộc. “Mệt chưa, bé cưng? Đi mua một ly sữa lắc nhé…”

Lướt nhanh qua nhiều năm. Những ký ức mới mẻ: đôi tay đồi mồi do tuổi tác thoáng run rẩy không vững khi đặt chiếc khay nhựa màu nâu nặng nề xuống. “Tương cà à? Không đâu. Thứ ngon nhất ăn với khoai tây chiên là xốt mayonnaise. Nè, nhìn đây…”

Trong một khoảnh khắc, tôi lên bốn hay sáu hay tám, hay mười. Tôi là một đứa trẻ, một cô gái, một người phụ nữ. Tôi là tôi. Với quá khứ và hiện tại. Với gia đình và bè bạn. Với những người yêu mến tôi.

Rồi hắn cất tiếng nói và tôi biến mất lần nữa.

Chỉ có thức ăn và tôi sẽ làm bất cứ điều gì vì chúng.

Hắn phải giúp tôi ra khỏi thùng. Tôi cố gắng hết sức để tập thể dục nhiều nhất có thể trong không gian chật hẹp đó, nhưng thời gian kéo dài ra và tôi không nhớ được mình nên làm gì hay mình đã làm nó chưa. Tôi ngủ nhiều. Ngủ và ngủ và ngủ.

Khi đó, tôi không phải đau đớn nhiều như thế nữa.

Khi cuối cùng tôi nâng người dậy để đứng lên, đôi chân tôi run rẩy không kiểm soát được. Tôi gập người theo phản xạ, như thể vừa nhận một cú đánh, nhưng tôi không thể đổ lỗi cho tư thế khom người của mình trong thùng. Tôi đã luôn phải nằm thẳng trong chiếc thùng ấy.

“Đói không?” Hắn hỏi tôi.

Tôi không trả lời. Tôi không chắc mình có nên trả lời không. Bên cạnh đó, bao tử tôi sôi sùng sục đủ to để thay thế cho lời nói.

Hắn cười. Hắn đang có tâm trạng tốt. Thậm chí vui vẻ. Tôi thấy mình đứng thẳng hơn. Tối nay hắn sạch sẽ hơn, tôi để ý thấy điều đó. Mái tóc ẩm ướt, như thể hắn vừa gội đầu. Và hắn đứng vững vàng trên đôi chân, mắt sáng, điều không thường xảy ra. Tôi thấy mình nhìn qua hắn, đến cái bàn vuông màu xám mòn vẹt. Thức ăn. Hàng túi. McDonald’s. Gà rán Kentucky. Burger King. Bánh kẹp subway. Một bữa tiệc thức ăn nhanh.

Hắn đang say sưa, tôi nhận ra. Thức ăn, lần này không phải ma túy. Nhưng tại sao? Và tôi thì sao?

“Mày đói không?” Hắn hỏi lại.

Tôi vẫn không biết phải nói gì. Thay vào đó, tôi rên rỉ.

Hắn cười một cách dễ dãi. Căn phòng này là vương quốc của hắn. Tôi hiểu điều đó. Ở đây, tôi là vật sở hữu của hắn và hắn đã vui chơi trong quyền lực của mình. Ngoài những bức tường này, không nghi ngờ hắn là một kẻ Thua cuộc, với chữ T viết hoa. Phụ nữ cười vào mặt hắn. Vì thế hắn cần căn phòng này, cái thùng này, nạn nhân bất lực này.

Và giờ, bài tập kinh hoàng này.

Tôi di chuyển một cách dò xét. Đến lúc này tôi đã học được rằng sự cho phép của hắn là vô cùng quan trọng. Và mọi thứ hắn cho, hắn cũng có thể lấy lại, nên tôi phải tiến hành một cách thận trọng. Khi hắn không phản đối, không đưa tay ra để ngăn tôi lại, tôi tiến lại gần cái bàn phủ đầy thức ăn. Rồi tôi đứng đó, cúi đầu, tay siết chặt phía trước. Tôi chờ đợi, dù đó là sự chờ đợi đau đớn nhất tôi từng làm. Mỗi bó cơ run rẩy, bụng tôi siết chặt đến không thể chịu được.

“Mày muốn gì?” Hắn hỏi.

Tôi cau mày, câu hỏi của hắn khiến tôi bối rối. Tôi không biết mình muốn gì. Tôi đã được đào tạo mấy tuần vừa qua để trở thành không ai cả, để muốn không gì cả. Đó là công việc của tôi. Giờ, tôi cảm thấy sợ. Bởi mùi hương quá hấp dẫn, choáng ngợp. Tôi có thể cảm thấy sự tự chủ của mình trôi tuột đi và tôi không đủ sức để gây rối.

Tệ hơn đói, đó là vây quanh bởi thức ăn và vẫn đói.

“Mày nên ăn.” Cuối cùng hắn nói. Hắn chộp lấy cánh tay xương xẩu của tôi, véo chỗ xương sườn nhô ra. “Quá gầy ốm. Mày biết không, mày trông như đống cứt.”

Hắn nhặt lấy túi thức ăn gần hắn nhất. Mở nó ra, vung vẩy dưới mũi tôi.

Khoai tây chiên McDonald’s. Nóng, vàng và có vị mặn.

Tôi có thể nghe thấy tiếng ông tôi lần nữa. “Nhìn này, nhóc, thứ ngon nhất ăn cùng khoai tây chiên là xốt mayo.”

Tôi tự hỏi không biết cuối cùng ông có xuất hiện ở đây để mang tôi đi không. Ngoại trừ việc tôi không muốn đi cùng ông nữa. Tôi muốn được ở ngay đây, trong căn phòng tồi tàn này, với gã đàn ông kinh khủng này, và những miếng khoai tây chiên tuyệt vốn béo ngậy này. Làm ơn, làm ơn, làm ơn cho tôi ăn, dù chỉ một miếng…

Tôi sẽ làm bất cứ điều gì, sẽ là bất cứ ai…

Gã đàn ông tháo vòng cuộn phía trên túi giấy. Giờ thì hắn cho tay vào. Hắn rút ra một hộp đỏ với một chữ M duy nhất màu vàng. Những miếng khoai tây chiên chen chúc lỏng lẻo phần miệng hộp. Chúng rớt xuống sàn, trên tấm thảm dơ bẩn. Tôi nhìn chúng đáp xuống, những ngón tay tôi siết chặt rồi thả lỏng, toàn thân tôi căng ra.

Hắn chuẩn bị ăn chúng. Hắn chuẩn bị đứng trước mặt tôi và nhai từng miếng khoai hoàn hảo, mặn mòi. Cười lớn, hả hê vui sướng.

Và tôi không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc giết hắn. Tôi sẽ mất tự chủ, tôi sẽ tấn công, và hắn sẽ… Hắn sẽ…

Hắn đưa tôi chiếc hộp. “Này, thật đấy. Đắp ít thịt vào xương của mày đi.”

Tôi chộp lấy hộp khoai tây chiên. Cả hai tay vồ lấy cái hộp đỏ. Nó không còn nóng nữa. Những miếng khoai chỉ hơi ấm, mỡ bắt đầu đóng lại. Nhưng tôi không quan tâm. Tôi nhét khoảng chừng nửa hộp khoai vào miệng, nuốt chúng nhanh hơn mình có thể nhai. Thức ăn, thức ăn, thức ăn. Tôi cần thức ăn, tôi phải có thức ăn. Chúa ơi, Chúa ơi, Chúa ơi!

Hắn bắt đầu cười. Tôi không nhìn hắn, giữ sự tập trung của mình vào túi thức ăn. Tôi cần ăn. Tôi phải ăn. Dạ dày tôi, cơ thể tôi, mọi tế bào gào thét đòi hỏi chất dinh dưỡng.

Miệng tôi quá khô, những miếng khoai quá dày. Tôi cố nuốt, nhưng chỉ có thể nén trong miệng cho đến khi nước mắt trào ra. Tôi chuẩn bị ói, tôi nghĩ, nhưng tôi không thể ói. Tôi không thể phí phạm nhiều calo như thế. Tôi cố đẩy thức ăn xuống, một khối khổng lồ khoai tây đông cứng. Mắt tôi mọng nước, cổ họng tôi co thắt đau đớn. Dạ dày tôi căng lên phản đối…

Hắn đặt tay hắn trên cánh tay tôi.

Tôi nhìn chòng chọc vào hắn, tê liệt. Là nó đấy: hắn chuẩn bị lấy thức ăn ra khỏi miệng tôi. Sẽ dùng ngón tay và móc ra toàn bộ lượng thức ăn lần đầu tiên tôi có trong suốt nhiều ngày qua. Và sẽ như thế. Hắn sẽ đưa tôi trở về cái thùng gỗ có kích cỡ như cỗ quan tài và tôi sẽ chết ở đó.

“Chậm lại.” Hắn ra lệnh. “Uống chút nước. Từ từ thôi. Nếu không, mày sẽ nôn đấy.”

Hắn đưa tôi một chai nước. Tôi uống từng ngụm nhỏ, từng chút, từng chút một, làm mềm khối thức ăn, nuốt nó xuống. Khi tôi đưa tay định lấy thêm một nắm khoai tây khác, hắn lấy cái hộp khỏi tôi. Lần này, hắn chia từng miếng khoai trên mặt bàn vuông mòn vẹt. Từng cái một, tôi nhặt lên. Từng cái một, dưới đôi mắt trông chừng của hắn, tôi nhai nuốt, nhai lần nữa.

Khi khoai tây chiên đã hết, hẳn mở phần gà rán và đưa tôi một cái đùi.

Chúng tôi ăn cùng nhau. Tôi quỳ trên sàn, hắn ngồi trên ghế. Nhưng chúng tôi ngồi với nhau, ăn theo cách của chúng tôi hết bịch thức ăn này đến bịch thức ăn khác. Tôi trở nên no nhanh hơn tôi muốn. Tôi ói, dạ dày tôi phản đối mọi thứ thức ăn mà nó không thể chờ để có được. Hắn không la hét. Chỉ ra lệnh cho tôi rửa mặt, rồi đưa tôi lon soda.

Hắn ngủ thiếp đi trên xô pha trong khi tôi vẫn kiên trì với chiếc bánh sandwich gà. Khi tôi không thể ăn thêm nữa, khi không còn chút nôn mửa nào để làm dịu cơn đau của dạ dày quá căng, tôi cuộn tròn trên sàn, cạnh chân hắn và lơ mơ ngủ.

Khi tôi thức dậy sau đó, hắn đang nhìn xuống tôi.

“Cô gái.” Hắn nói. “Mày có mùi như thức ăn nhanh và nước đái.”

Sau một lúc, hắn khoanh tay, nhắm mắt lại. “Ngày mai.” Hắn lẩm bẩm. “Ngày mai, đã đến lúc mày tắm rửa.”

Và tôi hoàn toàn, hoàn toàn biết ơn hắn.

gian chỉ được mở đèn một nửa. Nhưng D.D. có thể nghe tiếng đánh máy ở đâu đó, cũng như tiếng rì rầm nho nhỏ qua điện thoại. Nhân viên mới - cô đoán, vẫn chiến đấu để tiến lên phía trước bằng cách làm việc ngày Chủ nhật. Là phó chủ tịch của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.