Cô Gái Trong Chiếc Thùng Gỗ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 31 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Thanh tra tay mơ Carol Manley là người đầu tiên đến căn hộ của Flora. Dù có vẻ ngạc nhiên khi khám phá ra rằng giám sát viên của mình đang có mặt ở đó, cô cũng che giấu cảm xúc rất tốt. Phil và Neil đến sau một chút, và bữa tiệc chính thức bắt đầu.

Các thanh tra quận được chỉ định kiểm tra kĩ khu vực xung quanh và phỏng vấn những cư dân hiện hữu, tìm kiếm nhân chứng có thể đã trông thấy những lần ra vào gần nhất của Flora Dane, trong khi một họa sĩ phác họa chân dung được mời đến làm việc với vợ chồng chủ nhà. Carol xung phong đi lấy đoạn camera giám sát từ cửa hàng ở góc phố, cũng như xem xét các camera giao thông để tìm kiếm hình bóng của cô gái mất tích. Với những cảnh phim thu được, họ cần thu hẹp thời gian biến mất của Flora để có thể đạt được hiệu quả cao hơn.

Phil được vinh dự kiểm tra máy tính của Flora, trong khi Neil gọi điện thoại đến nhà cung cấp mạng di động và công ty thẻ tín dụng của cô. Không may, trình duyệt mạng của Flora không hiển thị bất kỳ hoạt động nào trong ba mươi sáu giờ qua - kể từ khi cô ra ngoài để bước vào cuộc phiêu lưu với gã pha chế săn mồi. Điện thoại di động của cô chỉ nhận được một vài cuộc gọi từ mẹ trước buổi tối, và thẻ tín dụng đã không được dùng suốt tuần qua. Tiết kiệm cho cô ấy, nhưng không giúp ích được gì cho những lúc như thế này.

DD. đi lảng vảng quanh căn hộ, cảm thấy bứt rứt. Keynes ngồi vào một góc, điện thoại ép chặt vào tai. Ông đã đồng ý báo tin cho mẹ cô, một nhiệm vụ mà DD. không hề ghen tị chút nào.

Cũng như nhiều thành phố lớn khác, Boston có con mắt điện tử khắp mọi nơi. Từ máy quay kinh doanh, đến máy quay giao thông và máy quay ở máy rút tiền tự động, mỗi con đường, mỗi góc phố đều mang lại những cơ hội giám sát có thể. Về lý thuyết, điều này mang lại vô số thông tin cho các nhà điều tra. Ngoại trừ việc đó chính xác là một vấn đề. Có quá nhiều cảnh quay, và phần lớn đều có độ phân giải chất lượng thấp. Có nghĩa cảnh quay an ninh hoạt động hiệu quả nhất khi được sử dụng ngược - đầu tiên xác định điều muốn thấy, vào thời gian có khả năng xảy ra nhất, và rồi tìm kiếm nó.

Vậy thì chính xác điều gì đã xảy ra trong căn hộ được thắt chặt an ninh này? Hôm qua, lúc sáng muộn, Tiến sĩ Keynes đưa Flora về đến bên ngoài. Mẹ cô đã ở sẵn trên lầu, làm bánh muffin. Bà làm bánh cho con gái mình, sau đó họ có một cuộc nói chuyện ngắn. Thế thì, người mẹ, tối hôm qua… Câu chuyện ấy đi đến đâu? Rosa Dane nghĩ gì về việc ra ngoài tối hôm trước của con gái bà?

DD. đứng trong căn bếp. Cô tưởng tượng mình là người mẹ, đang nướng bánh muffin. Cô tưởng tượng Flora bước qua cánh cửa, xuất hiện trong bộ quần áo cũ của cảnh sát Boston và dính đầy rác. Cô nhớ lại mùi hương đã ám vào chính da mình từ hiện trường vụ án, rồi, với cái gật đầu nhẹ, cô bước vào phòng tắm.

Đúng vậy, phía sau cánh cửa treo một cái khăn tắm, vẫn còn ẩm. Cô mở nắp thùng đựng quần áo bẩn ở một góc và ngay lập tức nhăn mũi lại vì mùi hôi thối. Bộ quần áo cảnh sát Boston dính mùi rác bẩn. Đã xong.

Vậy, việc đầu tiên Flora làm sau khi về nhà là tắm rửa. Và sau đó?

Cô gái đã thức trọn hai mươi tư giờ tính tới lúc đó. Cô hẳn phải mệt và đói. Theo lời của nhân chứng, cô chỉ uống rượu ở quán bar, không ăn.

DD. có thành kiến về chủ đề này, nhưng lựa chọn giữa ăn và ngủ, vào mọi ngày trong tuần cô sẽ ăn. Đặc biệt khi mẹ của Flora đang chờ cô ở bếp, với mùi hương bánh muffin tự làm ngào ngạt trong không khí.

Theo bản năng ấy, DD. trở vào bếp. Lần này, cô tìm thấy một túi nhựa ở góc bếp, bên trong chứa sáu chiếc bánh muffin việt quất. Phần còn lại, cô đoán. Và chúng trông vẫn rất ngon lành.

Tiếp theo, cô kiểm tra tủ lạnh, nơi cô tìm thấy một hộp nước cam mới và một tô trái cây mới cắt. Phần cạnh của lát táo chỉ vừa bắt đầu thâm nâu, nên cô sẵn sàng đánh cược chúng cũng chỉ từ bữa ăn nhẹ với người mẹ ngày hôm qua.

Còn những thứ khác… Cô lôi ra một số hộp đựng thức ăn mang về khác, ngửi thử và lùi mạnh về phía sau. Có thể nói trong toàn bộ căn bếp, Flora chỉ có duy nhất một thứ có thể ăn được, đó là những gì mẹ cô đã chuẩn bị hôm qua. Điều đó nghĩa là gì?

“Cô ấy không bao giờ ăn tối.” DD. nói lớn.

“Sao cơ?” Tiến sĩ Keynes tiến lại phía sau cô. Ông vẫn mặc áo khoác, dù đã cởi nút áo. Làm thế nào mà ông không đổ mồ hôi, mặc cho cảm giác ngột ngạt của khoảng không chật chội, cô không biết nữa.

“Hôm qua. Flora trở về nhà, tắm rửa, ăn với mẹ bữa sáng trễ, bữa trưa sớm…”

“Bữa ăn nhẹ?

“Đúng vậy. Bánh muffin và trái cây. Bữa ăn nhẹ. Nhưng chỉ có thế. Ý tôi là trừ khi cô ấy ra ngoài. Nhưng dựa trên lịch sử giao dịch thẻ tín dụng, chưa kể trạng thái tinh thần…”

“Cô ấy hẳn đã nghỉ ngơi.”

“Vâng. Nhưng cô ấy đã ăn với mẹ, một hoặc hai giờ gì đó vào buổi chiều.”

“Rosa xác nhận bà ấy đã đi khỏi khoảng sau một giờ một chút.”

“Nên rất nhiều khả năng cô ấy đã nằm nghỉ. Trong ngày thì giờ đó quá sớm để lên giường và đi ngủ.”

Keynes nhún vai. “Dựa trên những cửa sổ lớn, sự sáng sủa tổng thể của không gian, tôi nghĩ cô ấy về phòng mình để nghỉ ngơi.”

“Ý ông là ngôi đền thờ những nạn nhân bắt cóc khắp mọi nơi?”

Một cái nhún vai duyên dáng nữa. Ông quay đi và hướng về phòng ngủ của Flora. DD. theo sau ông.

Như phần còn lại của căn hộ, phòng ngủ cũng bé xíu. Những bài báo treo khắp trên tường là nét đặc biệt chính. Ngoài ra chỉ có một bàn làm việc khiêm tốn và chiếc giường ọp ẹp, nơi rõ ràng đã có ai đó nằm lên.

Thân hình cao lớn của Keynes choán gần hết không gian chật hẹp của căn phòng, khiến DD. phải bước qua phía bên kia giường. Cô cúi người quan sát chiếc gối mỏng, hít hít mũi kiểm tra. Khi nhìn lên, cô thấy Keynes đang chăm chú nhìn cô.

“Tìm xem có mùi thuốc mê không.” Cô nói. “Nó có mùi đặc trưng, cần có thời gian mới bay đi. Có thể truy dấu vết trên gối. Hoặc có thể đó chỉ là tưởng tượng của tôi.”

“Hắn phải hạ cô ấy nhanh chóng.” Keynes nói. “Nếu không, với những gì Flora đã học được… Có dấu vết chống cự nào không?”

Ông nói đúng. Căn hộ tương đối gọn gàng, một trong những điều đáng lo ngại hơn về tình hình hiện tại. Và quả thật, dựa trên khả năng của Flora thì…

“Hắn đã có chìa khóa. Có khả năng hắn đã nấp sẵn bên trong, chờ cô ấy.”

“Không hẳn. Rosa đã ở đây suốt nhiều tiếng đồng hồ trước khi Flora trở về nhà. Khi Rosa lo lắng, bà ấy không chỉ nấu nướng, mà còn dọn dẹp.”

“Và nếu bà ấy lăng xăng xung quanh để dọn dẹp không gian nhỏ bé này…” DD. bổ sung. “Thì gã đột nhập đã ở đâu mà bà ấy lại không thấy?”

“Chính xác.”

DD. gật đầu, tiếp tục lần theo suy luận logic. “Được rồi. Vậy là đầu tiên Rosa đến căn hộ. Bà ấy vào trong, làm công việc của mình. Rồi ông đưa Flora về. Mẹ và con gái gặp nhau, nói vài lời…”

Cô nhìn Keynes hy vọng. Nhưng ông không cắn câu. Rõ ràng, ông không biết Rosa đã nói gì với con gái của bà - điều mà DD. không hề tin dù chỉ một chút - hoặc ông không cho là nó liên quan gì đến cuộc điều tra.

“Người mẹ rời đi sau một giờ. Đến lúc đó, chúng ta biết Flora không gọi điện thoại, không sử dụng máy tính hay thẻ tín dụng. Như vậy còn lại điều gì cho ta?”

“Cô ấy nằm nghỉ.”

DD. thích điều đó. Rõ ràng, trong kinh nghiệm của cô, tình trạng mất ý thức gần như là điều duy nhất khiến một người trẻ tuổi không sử dụng các thiết bị điện tử của mình.

“Khi cô ấy tỉnh dậy…” Cô nói, nhìn vào chiếc giường ọp ẹp. “Hắn đã ở đây. Đã ở sẵn trong căn phòng. Đứng sẵn bên cạnh cô ấy.”

“Bởi đây là nơi hắn chụp thuốc mê cô ấy.” Keynes nói.

“Đúng. Và cô ấy không ăn lần nữa. Ý tôi là, thức dậy vào buổi tối, rồi vào bếp tìm những chiếc bánh muffin và tô trái cây còn sót lại… Phải nói thì đó là thứ đầu tiên tôi nghĩ tới khi tỉnh dậy.”

“Tôi nghe nói cô là người thích những bữa buffet ăn thỏa thích.”

“Kiểm tra thông tin về tôi sao, quý ngài bác sĩ tâm lý? Ông nghe nói chính xác đấy!”

Keynes lờ đi lời mỉa mai của cô, tập trung vào vấn đề trước mắt. “Hắn đã có sẵn chìa khóa. Nghĩa là hắn có thể vào căn hộ bất kỳ lúc nào.”

DD. lắc đầu. “Hắn hẳn đã không chỉ theo dõi cô ấy trong một ngày. Thôi nào, kiểu người dành thời gian lấy được chìa khóa thật, làm khóa giả, thì hẳn rất chịu khó làm bài tập về nhà. Với hồ sơ tội phạm của Flora…”

“Không liên quan đến hồ sơ công cộng.”

“Hắn có thể đã tìm hiểu. Với mưu mẹo đó, giả làm thanh tra tòa nhà ư? Gã này thừa kiên nhẫn. Hắn sẽ cẩn trọng một cách hợp lý để bắt cóc một mục tiêu có nguy cơ cao như Flora. Chưa kể đây là căn hộ tầng ba. Nếu cô ấy kháng cự, các cư dân khác của tòa nhà sẽ chạy ra cầu thang để xem chuyện gì xảy ra.”

DD. ngừng lại, cân nhắc vấn đề. “Hắn cần bóng tối.” Cô lặp lại. “Nếu không, sẽ quá lộ liễu. Hãy nghĩ xem. Hắn không thể sử dụng thang sắt thoát hiểm hỏa hoạn mà không gây chú ý. Có nghĩa là hắn phải dùng cầu thang bộ, như chúng ta vậy.”

“Tòa nhà có camera không?”

“Tòa nhà kiểu cũ này ư? Chúng ta không may mắn như thế. Nhưng hãy cân nhắc những lựa chọn của hắn xem. Hắn biết hắn có thể vào căn hộ. Hắn lên kế hoạch chụp thuốc mê Flora, mang cô ấy đi khi cô ấy đã mất ý thức. Mang một cái xác không hồn xuống ba tầng lầu bằng cầu thang bộ thì khá gây chú ý đấy. Thế nên hắn chọn lúc trời vừa tối. Khi phần lớn cư dân ở đây chưa về, hoặc chưa đi ra ngoài.”

“Hắn đã theo dõi tòa nhà này. Biết được giờ giấc thường nhật.”

“Khớp với loại người đủ kiên nhẫn để làm cho mình một bộ chìa khóa giả.”

“Hắn cũng đã theo dõi Flora. Biết được giờ giấc của cô ấy.” Keynes thêm vào.

DD. gật đầu. Cô trở ngược lại khu vực phòng khách, bước tới một trong những khung cửa sổ nhìn ra mặt trước. Cô kéo chiếc màn mỏng Flora có vẻ thích - loại vải mỏng nhẹ có thể che chắn chút không gian riêng tư trong khi vẫn cho phép ánh sáng xuyên qua - và nhìn ra con phố. “Chúng ta nên điều tra điểm thuận lợi chúng ta có.” Cô lẩm bẩm. “Có lẽ cả một người thuê nhà mới ở khu vực xung quanh. Nếu giả thuyết của chúng ta chính xác, thì gã bắt cóc của chúng ta hẳn đã lòng vòng quanh đây một thời gian để nắm bắt những gì cần nắm bắt.”

“Giấy phép đậu xe.” Keynes nói.

DD. gật đầu, đã để ý bảng hiệu từ trước. Khu vực này dành riêng chỗ đậu xe cho cư dân, tức phải chứng minh là cư dân thì mới có được một chỗ đậu hợp pháp. Những người đậu xe không phép sẽ có nguy cơ bị phạt. Một chi tiết nữa cho những thanh tra điều tra. Nghi phạm của họ chắc chắn đã đậu xe gần đó để thoát đi với một phụ nữ bất tỉnh. Nghĩa là nếu không có giấy phép đậu xe, họ sẽ có thể truy dấu hắn từ giấy phạt.

“Flora có xe hơi không?” Cô hỏi Keynes, như thể có khả năng gã bắt cóc lấy cắp xe hơi của cô để tẩu thoát.

“Không.”

“Được rồi. Vậy là chúng ta đang nói về lúc nhập nhoạng tối. Không quá trễ để Flora tỉnh dậy và ăn bữa tối, cũng không quá sớm để ngoài trời còn sáng. Có thể là năm giờ rưỡi hay sáu giờ.”

“Có vẻ như giờ cao điểm.” Keynes bình luận. “Rủi ro gặp các cư dân khác đi làm trở về.”

“Trừ phi hắn chuẩn bị sẵn.” DD. ngừng lại, bám lấy ý tưởng. “Hắn đã đóng giả làm thanh tra tòa nhà để lấy chìa khóa. Có thể hắn cũng đã chuẩn bị cho sự kiện ngày hôm qua. Đóng giả thành bạn trai? Hay tài xế taxi?”

“Đưa một phụ nữ mất ý thức ra khỏi căn hộ của cô ấy?” Keynes nhướng đôi mày.

“Đơn vị cấp cứu. Nhân viên y tế tại nhà.” Cô liếc nhìn ông. “Cảnh sát khu vực? Một nghề nào đó có thể dễ dàng giải thích tình hình, nếu hắn bị ai đó để ý. Rồi hắn chỉ việc thẳng lối. Bước xuống cầu thang với người bạn đồng hành say xỉn hay phát bệnh đi đứng không vững của mình. Chỉ cần đóng giả như thế là đã thắng được nửa trận chiến.”

Keynes gật đầu. “Các điều tra viên sẽ kiểm tra kĩ những người hàng xóm quanh quẩn ở đây lúc nhập nhoạng tối. Để xem có ai để ý thấy một gã đặc biệt cao lớn có vẻ như hỗ trợ một phụ nữ không đi vững. Có thể một nhân viên công vụ kêu gọi mọi người hãy tránh đường chẳng hạn.”

“Một gã đặc biệt cao lớn, như tên bắt cóc Stacey Summers.” DD. liếc nhìn ông. “Ông có biết mẹ của Flora là người hỗ trợ cho cha mẹ Stacey không?”

“Rosa có đề cập đến chuyện này.”

“Flora có vẻ cũng quan tâm đến vụ án này.”

“Như cô có thể thấy từ bức tường trong phòng ngủ, thì Flora quan tâm đến khá nhiều vụ.”

“Nhưng cô ấy đặc biệt tìm kiếm gã đã bắt cóc Stacey Summers. Cách cô ấy nói tại hiện trường vụ án ngày hôm qua… Đó là người cô ấy hy vọng tìm thấy ở quán bar. Và ngay lập tức, cô ấy liên kết vụ đó với gã tấn công chính mình.”

“Cô biết tại sao cô ấy làm thế không?” Keynes hỏi nhỏ. “Tại sao Flora tiếp tục đặt bản thân mình vào những tình huống nguy hiểm?”

DD. nhún vai. “Dòng chảy Adrenaline. Căng thẳng hậu sang chấn. Vài hội chứng chỉ có trời mới biết nào đó khiến cô ấy thích tận hưởng sức mạnh của mình sau hơn bốn trăm ngày cảm thấy bất lực.”

“Tôi không biết.” Keynes nói khiến cô ngạc nhiên. “Tôi ngờ rằng đến cả Flora cũng không biết lý do vì sao cô ấy tiếp tục làm thế. Hay, ít nhất, đổ cho một nguyên nhân cụ thể nào đó. Cô ấy nhắc tôi nhớ về một người lính trở về nhà sau khi kết thúc thời gian phục vụ, nhưng chỉ để tái đăng ký hết lần này đến lần khác nữa. Cô ấy cảm thấy cuộc sống ở nhà quá xa lạ, trong khi chiến tranh vẫn đang xảy ra, và các người anh em của cô ấy vẫn còn đang phải chiến đấu…”

“Điều đó giải thích cho những bài báo trên tường?” DD. hỏi. “Những người anh em của Flora? Những người vẫn đang mất tích và cô ấy không thể bỏ rơi họ?”

“Có thể.”

“Ông nghĩ có sự liên quan nào giữa việc Flora biến mất và vụ bắt cóc Stacey Summers không?”

Keynes không trả lời ngay. DD. chờ đợi một lúc lâu, thả rèm xuống và quay lưng về phía cửa sổ.

“Ông nghĩ vậy, phải không?”

“Khi chủ nhà của Flora, bà Reichter, nói đến “thanh tra tòa nhà”, ý nghĩ đầu tiên của tôi là về đoạn phim bắt cóc Stacey Summers. Đó là chưa kể đến ba tháng sau, vẫn không có tin gì mới về vụ đó. Cô phải thừa nhận là phải một dạng kẻ săn mồi đặc biệt nào đó mới thực hiện được một vụ như thế.”

“Ý ông là dạng người đóng giả thành thanh tra tòa nhà để làm giả bộ chìa khóa?”

“Ý tưởng đó thoáng qua đầu tôi. Hơn nữa, cửa trước căn hộ của Flora vẫn để mở, tất cả cửa sổ không khóa. Nó mang lại cho tôi cảm giác, kẻ làm những chuyện này - hắn đang thể hiện. Thậm chí huênh hoang. Có vẻ hợp lý nếu đây không phải lần đầu tiên hắn thực hiện.”

DD. cau mày. Cô không biết chính xác điều gì khiến Keynes nghi ngờ. Ngay cả khi ông đã có chút ít thông tin gì đó, thì những gì họ biết về vụ bắt cóc của Stacey Summers là quá ít. Liên kết trường hợp của Flora với vụ án của Stacy khó có thể giúp họ. Những gì họ cần là một bản phác thảo chi tiết được cung cấp bởi cặp vợ chồng chủ nhà cao tuổi ở tầng dưới. Sau đó, họ cần nửa tá lời khai của nhân chứng về đường đi của thủ phạm qua khu phố, cộng với vé đỗ xe được cấp riêng cho chiếc xe của kẻ bất lương. Nếu không có những thứ ấy…

DD. hướng về phía cửa sổ lần nữa. “Có thể nào chúng ta đều sai hết rồi không? Flora không hề bị bắt cóc, chỉ đơn giản là quá căng thẳng vì những chuyện đã xảy ra trong hai mươi bốn giờ đồng hồ trước, nên bỏ đi đâu một chút?”

“Không.”

“Bởi cô ấy sẽ không bỏ điện thoại di động của mình lại, hay máy tính cá nhân, phải không?”

“Không, bởi cô ấy sẽ không làm thế với mẹ của mình.”

DD. thở dài lần nữa. Mọi thứ về vụ án này đã làm cô tổn thương, và cô có linh cảm nó sẽ chỉ tệ hơn mà thôi. “Tôi cần nói chuyện với Rosa. Cả về con gái của bà, và mối quan hệ của bà ấy với gia đình Summers.”

“Tôi có thể cho cô một đề nghị không?”

DD. ném cho Keynes một cái nhìn. “Tất nhiên.”

“Tôi không nghĩ cô nên hỏi chuyện Rosa vào lúc này. Nếu có ai đó biết rõ về gia đình Summers và những tiến triển mới nhất, thì đó là Pam Mason - chuyên gia hỗ trợ gia đình Summers. Cô muốn có thông tin chi tiết, vậy thì hãy nói chuyện với cô ấy trước đã.”

gian chỉ được mở đèn một nửa. Nhưng D.D. có thể nghe tiếng đánh máy ở đâu đó, cũng như tiếng rì rầm nho nhỏ qua điện thoại. Nhân viên mới - cô đoán, vẫn chiến đấu để tiến lên phía trước bằng cách làm việc ngày Chủ nhật. Là phó chủ tịch của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.