Cô Gái Trong Chiếc Thùng Gỗ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 31 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

❊ ❊ ❊

Không ai muốn trở thành một con quái vật.

Gã Everett giả nói với tôi điều đó nhiều lần. Đó không phải lỗi của hắn khi trở thành con người như chính hắn bây giờ. Hắn không yêu cầu việc có những mơ tưởng tình dục mọi lúc, bất cứ khi nào tỉnh giấc. Hay hứng lên bởi những bức hình phụ nữ ngực to bị trói và bịt miệng. Hay bị khuấy động bởi âm thanh của xích kim loại kéo lê trên sàn nhà.

Hắn từng đọc một đoạn tin trên báo về một gã nhìn trộm bị bắt quả tang trong nhà vệ sinh tại một công viên của bang.

Gã nhìn trộm ấy đã kể câu chuyện về việc mất nhẫn cưới, nên phải truy tìm nó. Nhưng cảnh sát phát hiện ra hắn có cả một lịch sử bị bắt trong các nhà vệ sinh công cộng, nhà vệ sinh ngoài trời, tất cả những thứ cứt ấy - gã Everett giả cười sằng sặc khi nói từ cứt, vẻ hài lòng với chính mình.

Một vài chuyên gia cho rằng gã ấy bị ám ảnh bởi việc đi ngoài. Hắn hứng lên khi nhìn thấy phân, hay nhìn phụ nữ đi vệ sinh.

Không bịa đâu nhé, Everett giả nói, thả cả hai tay khỏi vô lăng chiếc xe container khổng lồ của mình, như thể để chứng minh điều mình nói.

Có ai đầu óc bình thường lại chọn hứng lên bởi cứt chứ? Everett tiếp tục. Đó là bệnh hoạn, rõ ràng là vậy, nỗi ám ảnh hắn hẳn đã ước gì mình không có. Hãy tưởng tượng một cuộc sống rình mò quanh những nhà vệ sinh công cộng? Vây quanh bởi mùi hôi thối?

Bắt cóc tôi, hãm hiếp tôi, đánh đập tôi, đó cũng không phải lỗi của hắn - Everett giả rất thành thật ở chủ đề này.

Từ lúc bắt đầu có ký ức, hắn đã ngập tràn những suy nghĩ về tình dục. Thậm chí khi còn là một thằng bé con, trước khi hắn biết tình dục là gì, hắn đã nhìn chòng chọc vào những bộ ngực xung quanh và ước gì mình được chạm vào chúng. Ngực của mẹ, của bà, của những người hoàn toàn xa lạ. Không thành vấn đề. Hắn biết có điều gì đó ngoài kia mà hắn muốn, hắn phải có. Phải mất một thời gian hắn mới hiểu điều đó có nghĩa là gì và rồi…

Hắn đã cố gắng trở nên bình thường, hắn rên rỉ. Có một cô bạn gái làm tình theo kiểu truyền thống, tự nhủ bản thân hắn có thể thỏa mãn với ba lần mỗi đêm. Hắn thậm chí còn có vợ. Chắc chắn rằng điều đó sẽ giúp hắn có một cuộc sống bình thường.

Ngoại trừ việc hắn không muốn tình dục theo kiểu đều đặn thường tình. Hắn không muốn người vợ thụ động nằm im như cá chết bên dưới mình. Hắn là đàn ông; hắn có nhu cầu. Và cả nỗi ám ảnh. Những mơ tưởng bản năng sâu kín và ý nghĩ hắn không thể để lộ ra, những điều sẽ không ai hiểu được ngoại trừ hắn.

Hắn đánh đập người vợ đầu của mình. Giã cho cô một trận be bét đẫm máu đến nỗi hắn phải gọi cấp cứu. Các bác sĩ cứu thương đã tố cáo hắn. Cảnh sát bắt hắn khi người vợ vẫn còn bất tỉnh và không thể giải thích được với họ tất cả là lỗi của cô - một người vợ tốt không bao giờ được nói không.

Hắn phải ngồi tù một thời gian, một bài học cho những gì hắn đã gây ra. Ngập tràn tình dục đằng sau song sắt - đừng nhắc hắn về điều đó - nhưng đó không phải là kiểu của hắn. Rõ ràng không phải nơi cho người đàn ông như hắn với nhu cầu của riêng mình.

Trong tù, hắn phải tham gia những buổi học nhóm. Về việc quản lý cơn thịnh nộ. Kiểm soát ham muốn. Thậm chí học về chứng nghiện tình dục. Lần đầu tiên hắn nghe rằng ham muốn tình dục mọi lúc mọi nơi là điều bất thường. Là không lành mạnh.

Hắn quyết định sẽ thử từ bỏ khi ra khỏi tù. Như người nghiện rượu, hắn sẽ từ bỏ tất cả. Không tình dục, không những ham muốn mạnh mẽ, không bạo lực, không vào tù lần nữa. Một công dân tốt.

Ngoại trừ việc mọi người có thể sống mà không có rượu. Nhưng không ai có thể sống thiếu tình dục.

Vì thế hắn tấn công một bé gái mười bốn tuổi.

Không phải lỗi của hắn. Hắn không hề muốn mình được sinh ra như thế.

Không ai muốn trở thành một con quái vật.

Mẹ hắn không xấu. Cha hắn, ồ, vâng, một gã khốn thực sự. Nhưng ông ta không bao giờ ở gần hắn. Everett giả được nuôi dạy bởi một tay mẹ mình, người làm hai công việc cùng lúc, hút thuốc như ống khói vào thời gian trống còn lại. Khi còn nhỏ hắn di chuyển qua lại giữa nhà mẹ và nhà bà. Lớn hơn một chút, khoảng sáu hay bảy tuổi, hắn ở nhà một mình. Hắn xem những chương trình ti vi, nơi đầy rẫy những phụ nữ siêu gầy với bộ ngực khổng lồ mặc áo ôm sát. Rồi hắn tìm thấy chồng tạp chí khiêu dâm của cha mình. Sau đó, hắn không còn đợi chờ mẹ hết ca làm việc. Hắn dành hàng giờ mê mẩn những trang báo, nhìn chằm chằm vào những bức ảnh.

Năm mười ba tuổi, hắn kể lại khi chúng tôi đang đi xuyên qua bang Alabama, rằng hắn muốn trở thành một ngôi sao phim khiêu đâm. Hắn cho rằng đó là công việc tuyệt vời nhất trên đời. Tất nhiên, khi hắn mười sáu tuổi, bộ ngực còn phẳng lì, trơn láng, khuôn mặt phủ đầy mụn, và mái tóc bết dầu…

Thậm chí một tên hoàn toàn khốn nạn như hắn còn có thể nhận thấy các ngôi sao khiêu dâm trông khác hoàn toàn… và hắn thì không như vậy.

Hắn vẫn thích phim khiêu dâm. Và bấy giờ, nhờ vào sự kỳ diệu của Internet, hắn có thể có nó ở khắp mọi nơi.

Không điều gì trong số những câu chuyện này khiến tôi ngạc nhiên. Tôi đã biết gã Everett giả thứ hai này khi xong việc lái xe mỗi ngày của mình, sẽ cho cuốn phim khiêu đâm yêu thích của hắn vào đầu đĩa DVD, mở cửa nhà tù của tôi và bắt đầu công việc của hắn. Không quan trọng tôi mệt hay đói hay đau. Thậm chí cũng không quan trọng hắn có mệt, có đói hay có đau không. Người đàn ông có những nhu cầu của mình. Và đó là nhu cầu lớn nhất của hắn.

Không ai muốn mình trở thành một con quái vật.

Bạn có thể dạy bản thân mình không cảm thấy gì. Bay xa khỏi thực tại. Đôi khi tôi tưởng tượng bản thân mình nơi đồng cỏ, chơi đùa với đàn cáo. Nhưng tôi không thích điều đó. Nó có vẻ quá đau đớn. Thế nên tôi hình dung một bầu trời xanh sáng ngời. Bầu trời xanh trong, như cách chúng tôi vẫn gọi, khi mùa đông khiến nền trời trở nên xanh ngăn ngắt một màu, so với màu sáng chói của mùa hè.

Suốt cả ngày, tôi là một người lắng nghe hoàn hảo. Một khán giả trung thành của gã đàn ông có thể nói, nói và nói không dứt. Và rồi khi đêm về, tôi trở thành một vật thể vô tri vô giác, được di chuyển, sắp đặt, chỉnh sửa mọi tư thế tùy ý bởi cùng một gã khốn. Điều ấy có quan trọng gì với tôi chứ?

Cuối cùng, khi hắn đã xong việc, hắn cho tôi thức ăn. Hoặc rít một hơi từ điếu thuốc của hắn. Hay một ngụm bia của hắn.

Chúng tôi sẽ ngồi trong yên lặng, chiếc xe container khổng lồ nồng nặc mùi mồ hôi và dục tình. Và trong một phút, hay hai hoặc ba phút, hắn gần như có vẻ hạnh phúc.

“Mày đẹp lắm.” Hắn từng nói với tôi một lần. “Đó là lý do vì sao tao phải chiếm lấy mày. Tao đã thấy mày. Nhảy nhót. Tóc mày lắc lư ngay phía trên cặp mông. Khiến đàn ông phải ngước nhìn. Nhưng tất nhiên, một đứa như mày… sẽ không bao giờ để ý đến người như tao.” Hắn nói như thể đó là điều tự nhiên nhất trên đời. Tôi không tranh cãi. “Nên tao phải làm theo cách của mình. Và rồi chúng ta ở đây. Đi vòng quanh đất nước như hai kẻ khùng điên. Giờ thì mày nghĩ sao? Bánh mì kẹp hay pizza cho bữa tối nay?”

Hắn cho tôi ăn. Rồi sẽ nhiều màn quan hệ hơn nữa. Rồi, tôi trở lại chiếc thùng gỗ. Ngày lại ngày… Đôi khi hắn ngủ quên. Đôi khi tôi ở lại, nằm trên túi ngủ mềm mại, cổ tay vẫn bị trói, một bên cổ chân bị cùm vào một vòng kim loại lớn trên sàn.

Những đêm đó tôi không ngủ. Tôi buộc mắt mình phải mở. Tôi uống lấy cảm giác trơn láng của túi ngủ bằng nilon so với cái giường gỗ thông cứng đờ thường ngày của mình. Tôi hít vào sự mềm mại của buổi đêm ngay phía bên ngoài cánh cửa sổ hẹp của buồng cabin. Tôi lắng nghe tiếng hắn ngáy, và tôi nghĩ, giá như tôi có thể vòng đôi tay đang bị trói của mình quanh cổ hắn. Hay tìm thấy sức mạnh để đè ụp chiếc gối vào mặt hắn, hay đâm chiếc bút chì vào giữa mắt hắn.

Nhưng tôi chưa bao giờ hành động, chưa bao giờ hiện thực hóa những tưởng tượng của mình. Đôi khi lúc ngủ, hắn trông gần như một con người bình thường. Một gã đàn ông biết ơn được sống sót thêm một ngày nữa trong đời.

Tôi tự hỏi liệu mẹ hắn hay bà hắn có còn sống. Tôi tự hỏi họ có nhớ hắn, hay có biết con người thật của hắn lúc này và ân hận vì những sai lầm của mình không.

Tôi không nghĩ về mẹ mình nữa. Hay anh trai tôi hay vẻ đẹp của những chú cáo trong khu rừng. Tôi sống với hình dung mình bay trên bầu trời ngát xanh. Và có những ngày thật đẹp, khi tôi được ngồi trên ghế phụ trong cabin, đôi tay bị trói được che khuất, ngắm nhìn cánh đồng quê vụt qua. Và có những ngày tồi tệ, khi có gì đó khiến hắn nổi điên, khiến hắn nốc nhiều hơn, đánh tôi nặng hơn và trừng phạt tôi thậm tệ hơn.

Nhưng phần lớn những ngày chỉ đơn giản là ngày. Gã Everett giả sẽ nói. Tôi sẽ lắng nghe. Lướt qua những chặng đường. Có thể một bài hát vang lên từ radio, và tôi ngạc nhiên về bản thân khi thấy mình ư ử hát theo, và hắn cũng khiến tôi ngạc nhiên khi cùng tham gia. Và cả hai chúng tôi cùng hát theo Taylor Swift.

Tôi nhận ra hắn thích chương trình The Corel Burnett, phim I Love Lucy Bonanza, những chương trình hắn từng xem cùng bà mình. Trong khi tôi nói về chương trình SNL và cơn nghiện của mình dành cho bộ phim Grey’s Anatomy.

“Chàng bác sĩ Mộng Mơ.” Hắn làm tôi ngạc nhiên. Sau đó, hắn mang về bộ đĩa phim Grey’s Anatomy những mùa đầu tiên, và cho một đĩa vào máy DVD cho tôi.

Đêm đó, khi hắn đập tôi như một cái búa khoan, tôi nghĩ đến bệnh viện Seattle và những vị bác sĩ đẹp đẽ. Có thể một lúc, một ngày nào đó, một bác sĩ thực tập điển trai sẽ nắm tay tôi trong khi họ tất bật, vội vã kiểm tra thân hình bầm giập, rách bươm của tôi. Tôi được giải cứu. Tôi đã trốn thoát. Tôi cuối cùng đã giết chết gã Everett giả, và đến lúc nhận được phần thưởng của mình.

Bác sĩ Mộng Mơ của riêng tôi sẽ giúp làm lành vết thương của tôi và giữ tôi an toàn mãi mãi.

Nhưng tôi không mơ mộng nhiều. Tôi không nghĩ về những điều phía trước, không tự hỏi về tương lai hay mình sẽ trở thành người thế nào. Phần lớn thời gian, tôi sẽ bay lượn trên bầu trời xanh ngắt, cơ thể tôi bị trói chặt nhưng tâm trí tôi đã rời xa khỏi hiện thực.

“Lindy.” Hắn đánh thức tôi dậy bởi tiếng khóc nấc giữa giấc ngủ một đêm nọ. “Lindy, Lindy, Lindy.”

Hắn như nức nở khóc, những ngón tay quờ quạng chiếc túi ngủ bên cạnh tôi.

“Không, không, không.” Hắn kêu lên. “Ôi, Lindy!”

Những gã quái vật có gặp ác mộng không? Bọn họ thậm chí có mơ không?

Hắn nghe có vẻ như đang chết đi. Như thể thế giới của hắn đã chấm dứt. Như thể Everett giả đã từng có một trái tim, bởi lúc này nó đang bị xé toạc ra bên ngoài lồng ngực.

Tôi thấy mình đưa tay vỗ nhẹ lưng hắn. Tôi có thể thấy sự căng cứng của những bó cơ, sự rời rạc của những hơi thở. Hắn đang đau. Tôi vỗ nhẹ lưng hắn lần nữa, nhẹ nhàng, chờ đến khi cuối cùng, hắn thở ra một cách nặng nề. Đôi vai hắn dịu lại. Và hắn ngủ.

Sau đó, khi hắn thức giấc và một lần nữa tuyên bố có nhu cầu, tôi không né tránh. Tôi giữ mắt mình mở to, nhìn thẳng vào hắn, tự hỏi Lindy là ai và cô ta đã làm gì để có sức ảnh hưởng lớn đến thế với hắn.

Và tôi có thể học hỏi điều gì từ cô ta.

Nhiều ngày nữa trôi qua. Nhiều đêm nữa trôi qua.

Cho đến một chiều nọ, hắn dừng xe tại bãi rồi vào trong để mua cà phê, không suy nghĩ gì mà để tôi ngồi lại trên xe. Đôi tay vẫn bị trói, cổ chân trái vẫn bị còng vào một móc kim loại trên sàn, nhưng vẫn hiện diện rõ ràng trong tầm nhìn của những người khác.

Một chiếc xe cảnh sát tuần tra dừng lại đỗ sát bên cạnh xe tôi. Cửa xe mở ra. Một người đàn ông cao lớn mặc đồng phục bước ra. Ông ta trông thấy tôi, gật đầu, những ngón tay chạm vào vành mũ, và tôi…

Tôi ngồi với đôi tay đặt trên đùi. Tôi không nói gì. Tôi không làm gì.

Trong khi trái tim tôi đập điên cuồng trong lồng ngực và trong một thoáng…

Tôi có một ký ức. Như một vết cộm vương vướng nơi cổ họng. Mẹ tôi. Tôi có thể hình dung ra bà một cách rõ nét. Đôi tay bà rộng mở, chờ đợi tôi. Bà đang gọi một cái tên Molly. Nhưng có gì đó không đúng. Phải vậy không?

Tôi muốn giơ đôi tay bị trói của mình lên. Tôi muốn đập vào cửa sổ, giơ cao chỗ cổ tay bị còng chặt. Tôi muốn hét lên, tên tôi là… Tên tôi là…

Tôi muốn nài xin, làm ơn đưa tôi về nhà.

Viên cảnh sát nhìn tôi. Bản thân tôi, tay đặt trên đùi, mắt hướng thẳng nhìn ông đáp trả.

Và rồi khoảnh khắc tiếp theo, tôi có thể thấy điều ông ấy nhìn thấy. Một đứa con gái gầy còm, trắng bệch trong bộ đồ rẻ tiền, đôi mắt vô hồn, mái tóc xơ xác. Tôi trông thấy Molly. Ngồi trên chiếc xe container khổng lồ. Đợi chờ gã đàn ông cục súc bạo lực của mình trở về.

Tôi không cảm thấy như con chim chuẩn bị rời khỏi lồng giam. Tôi không cảm thấy như một cô gái sắp sửa trở về nhà mình.

Tôi cảm thấy xấu hổ. Như tấm thảm màu nâu dơ dáy, chứa quá nhiều những vết bẩn thỉu kinh tởm.

Tôi gạt hình ảnh của mẹ ra khỏi đầu. Tôi thay thế khuôn mặt bà bằng bầu trời xanh ngăn ngắt một màu. Và ánh mắt tôi vô hồn nhìn phía trước.

Viên cảnh sát đi khỏi.

Gã Everett giả trở lại. Hắn trông thấy chiếc xe tuần tra. Giật tung cửa cabin, hoảng loạn. Rồi hắn trông thấy tôi vẫn ngồi đó, ánh mắt khóa chặt ở một điểm vô định phía trước.

Hắn lên xe, thắt dây an toàn và lái đi.

Không ai trong chúng tôi nói một lời nào.

Tối hôm đó, khi xong việc, hắn không nhốt tôi trở lại vào thùng. Hắn để tôi bên ngoài. Đêm rồi lại đêm. Ngày lại qua ngày. Không còn trở vào cỗ quan tài gỗ.

Tôi viết một tấm bưu thiếp khác cho mẹ.

Mẹ yêu, tôi viết. Con đang có một quãng thời gian tuyệt vời, đi khắp đất nước với người đàn ông trong mộng của mình.

gian chỉ được mở đèn một nửa. Nhưng D.D. có thể nghe tiếng đánh máy ở đâu đó, cũng như tiếng rì rầm nho nhỏ qua điện thoại. Nhân viên mới - cô đoán, vẫn chiến đấu để tiến lên phía trước bằng cách làm việc ngày Chủ nhật. Là phó chủ tịch của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.