Bạn đã bao giờ nghe thấy những lời huênh hoang của bậc thầy võ thuật nào đó: Tôi biết mười cách có thể giết người chỉ bằng một cái ống hút, mười hai nếu bao gồm cả lớp vỏ giấy?
Theo thầy tôi, điều này nghe cường điệu hơn là thực tế. Còn gì là bậc thầy của một lĩnh vực nào đó, nếu bạn không nghe có vẻ rất, rất, rất đáng sợ?
Tuy nhiên, một ống hút nhựa, có thể là một vũ khí rất lợi hại. Tôi tìm thấy một cái trong đống rác gần mình nhất. Tôi gập đôi nó, rồi kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa của bàn tay trái. Khi gập lại, ống hút đủ nhọn, đủ cứng để tạo thành một vũ khí đâm thọc kha khá. Chọc vào mắt đối thủ, hay khá hơn, đâm vào xương móng trước cổ họng, bạn có thể gây ra một số thương tổn đáng kể.
Nhưng thương tổn ở mức độ thế nào, tôi sắp sửa tìm ra. Tôi có thể nghe tiếng Lindy đã đi xuống phía cuối hành lang. Rất gần, đến nỗi tôi có thể nghe thấy tiếng thở.
Tôi hình dung ra nụ cười của cô ta, hứng thú khi một lần nữa được tham gia vào một cuộc đi săn.
Tôi không bao giờ hiểu được động lực trọn vẹn trong mối quan hệ giữa cô ta và Jacob. Hắn yêu cô ta. Nhìn là tôi có thể thấy ngay điều đó. Còn Lindy thì sao?
Cô ta hào hứng khi gặp hắn. Nhưng yêu ư? Tôi không biết. Tôi nghĩ về Lindy như một con báo đen, bóng mượt rình rập trong đêm, thức tỉnh bởi mùi máu. Liệu một sinh vật như thế có thực sự biết yêu?
Tôi nghĩ cô ta yêu cảm giác đặc biệt Jacob khiến cô ta cảm thấy. Cảm giác mạnh mẽ và quyền lực. Khi hắn xuất hiện, những cuộc đi săn trở nên hào hứng gấp bội.
Tôi đoán cô ta có cảm giác tương tự với gã pha chế với những múi cơ tuyệt hảo. Devon Goulding. Gã đàn ông tôi đã chứng kiến cháy đến chết ngay trước mắt mình.
Ký ức về điều đó khiến tôi cảm thấy mạnh mẽ và quyền lực.
Không ai muốn trở thành một con quái vật.
Và rồi chúng tôi ở đây.
Tôi mong Lindy lăm lăm món vũ khí của cô ta về phía trước. Khẩu súng sẽ xuất hiện đầu tiên, theo sau là cánh tay. Và trong khoảnh khắc không bảo hộ ấy, tôi sẽ bất ngờ tấn công bằng mẩu kính vỡ, nhắm vào cổ tay cô ta, phía trên bàn tay. Một cú rạch sâu, cô ta theo phản xạ sẽ đánh rơi khẩu súng, và khi đó chúng tôi sẽ trên cùng một sân chơi công bằng.
Tất nhiên, cô ta quá thông minh để có thể sơ suất như thế.
Khi cuối cùng cô ta xuất hiện bên cạnh tôi nơi ngưỡng cửa, khuỷu tay cô ta ép chặt vào khung sườn, khẩu súng rúc vào trước ngực. Một bức tường người, chỉ lộ một bên vai cho cuộc tấn công. Ngay cả khi tôi đâm trúng cô ta bằng mẩu kính vỡ, thì đó cũng chỉ là một cú tấn công sượt qua, chẳng có gì nghiêm trọng.
Tôi nín thở, chờ đợi cô ta bước thêm một bước nữa vào phòng. Rồi, tôi sẽ tung một cú đá bằng chân trái, vào một bên gối của cô ta.
Tôi không mệt, không đói, không lạnh, không đau đớn.
Tôi hoàn toàn tập trung.
Trạng thái tôi có thể giết chết một con người khác nữa, và cảm thấy ổn thôi với chuyện đó.
Tôi nghĩ, trong khoảnh khắc ấy, sẽ là tốt nhất nếu mẹ đã không chạm vào tôi lần nữa. Bởi đứa con gái bà nhớ nhung là một cô gái hạnh phúc, yêu đàn cáo. Còn tôi là một người khác.
Tôi là một thứ khác.
Lindy bước vào phòng.
Tôi tung cú đá khi cô ta xoay về phía tôi, hàm răng cô ta trắng sáng trong bóng tối. Cô ta đã giơ súng về trước, rõ ràng đã biết chính xác vị trí tôi đang đứng, chính xác những gì tôi đã lên kế hoạch.
Tuy nhiên, điều không ai trong chúng tôi có thể đoán trước, đó là cú đá hụt khiến tôi mất thăng bằng, nghiêng người về hướng cô ta, ngã ập xuống thân hình cô ta.
Chúng tôi ngã ầm xuống sàn, và tôi có một cảm giác quen thuộc lạ lùng.
Chúng tôi đang ở trong căn nhà nhỏ bé tồi tàn của cô ta. Tôi có con dao bếp.
Súng, súng. Cô ta có súng, mắc kẹt giữa chúng tôi. Chĩa vào cô ta, chĩa vào tôi. Tôi không chắc ai trong chúng tôi biết điều đó. Tôi không thể lăn người qua, bởi như thế sẽ cho cô ta thêm khoảng không để nhắm bắn. Nhưng vướng vào nhau như thế này, tôi không thể đâm hay chọc một cách hiệu quả. Thay vào đó, chúng tôi vật nhau, cô ta quyết tâm không làm rơi khẩu súng, tôi quyết tâm không đánh mất mẩu kính vỡ hay ống hút nhựa của mình.
Tôi ngửi thấy mùi máu. Của cô ta từ vết rạch trên má. Của tôi từ vết thương nơi lòng bàn chân.
Rồi: đau đớn, đột ngột và kinh khủng. Hàm răng cô ta cắn vào tai tôi, nghiến chặt, kéo mạnh, giật ngược. Đáp lại, tôi xoắn bàn tay phải, cào mảnh kính vỡ vào hông cô ta, rồi xoáy ngang hiểm ác.
Không ai trong chúng tôi thở hổn hển hay la hét, hay khóc than. Chúng tôi kiên định. Đây là một thương vụ nghiêm chỉnh.
Chỉ trong một giây, tôi nghĩ tôi nghe thấy điều gì đó ở phía xa.
Cô ta cắn tôi lần nữa. Cắn, nhai, thực hiện hoàn hảo cú cắn Mike Tyson. Nhưng tôi không quan tâm đến hàm răng của cô ta. Khẩu súng mới là vấn đề. Tôi cần lấy khẩu súng khỏi cô ta.
Lăn qua sàn nhà bụi bặm. Cố đưa tay trái mình lên. Tôi vẫn còn ống hút bẻ đôi kẹp giữa hai ngón tay. Giờ thì, tôi thụi một cú mạnh nhất có thể vào cổ họng của cô ta. Chúng tôi quá gần, ở trong khu vực chém giết của nhau. Một lần nữa, tôi thọc sâu bằng món vũ khí tự tạo. Dù không thể đưa khuỷu tay về sau để có đà cho cú đấm mạnh hơn, tôi có thể thụi, ấn, và cào. Cô ta phát ra tiếng ồ ồ khi ống hút ấn sâu vào khí quản, hạn chế khả năng hít không khí của cô ta. Tôi ấn mạnh hơn, quyết tâm tận dụng lợi thế hiện tại của mình.
Cô ta dúi cả hai tay vào giữa chúng tôi, cố hất tôi ra. Tôi ngã sang một bên. Nhận ra ngay lập tức tôi phải di chuyển, di chuyển, di chuyển. Chỉ cần một cú xoay người nhẹ nhàng của cô ta, một cú bóp cò duy nhất…
Tôi chọc mạnh bàn tay phải, rạch mẩu kính vỡ dọc cánh tay của cô ta, phía sau bàn tay.
Chúng tôi trên sàn, chiến đấu vì con dao bếp…
Cô ta thở hổn hển, khựng lại. Tôi rạch lần nữa và lần nữa, những ngón tay trơn nhẫy vì máu.
Và cô ta cười. Không kịp thở. Đầy hứng khởi. Bởi đây là thứ cô ta thích. Đây là thứ cô ta cần. Chẳng có sự đau đớn nào cả, chỉ tràn đầy khoái cảm.
Tôi chỉ là Flora phiên bản 2.0.
Còn cô ta… Cô ta…
Vượt xa Jacob. Vượt xa bất cứ ai trong chúng tôi. Con quái vật khiến những con quái vật khác sợ hãi.
Cô ta sẽ lấy được con dao. Cô ta sẽ ấn nó thật sâu vào ngực tôi, nhưng chỉ sau khi đã đùa vui. Rồi thi thể tôi sẽ được quẳng làm thức ăn cho cá sấu. Không bao giờ được phát hiện. Trong khi Jacob ra ngoài, tóm một cô gái khác, và bắt đầu tất cả tiến trình một lần nữa.
Stacey Summers, ngã gục trên lầu với nhu cầu khẩn thiết được chăm sóc y tế.
Mẹ tôi, không nghi ngờ gì nữa, đang đứng trong bếp của tôi vào lúc này, nướng bánh, nướng bánh, nướng bánh, trong khi một lần nữa đợi chờ tin tức của con gái.
Tôi không muốn chết trong căn nhà này, cũng như từng không muốn chết trong cái thùng gỗ có kích cỡ như cỗ quan tài. Tôi thừa nhận mình không phải là một người tốt, hay một người hạnh phúc. Tôi nhận ra tôi không thể tìm thấy bình an khi đi dạo trong khu rừng thời thơ ấu. Tôi hiểu rằng tôi không còn biết cách đáp lại cái ôm của mẹ.
Nhưng nơi nào đó ẩn sâu bên trong, tôi vẫn tin rằng một ngày nào đó, tôi có thể trở lại là con người ấy một lần nữa. Và bởi tôi đã trở thành một con quái vật không có nghĩa một ngày nào đó, tôi không thể trở về như trước, trở thành cô gái mà mẹ tôi và anh trai tôi nhung nhớ.
Một ngày nào đó, tôi có thể tìm thấy lại chính mình.
Tiếng động. Từ phía xa. Tiếng cọt kẹt của lớp ván ép, tiếng rầm rập của bước chân. Bên cạnh tôi, Lindy cũng dừng lại, lắng nghe. Tiếng súng của cô ta đã gây sự chú ý. Những người khác đang đến. Rất có thể là cảnh sát, những sĩ quan đặc nhiệm với hơi cay. Nếu tôi có thể câu giờ, họ sẽ cứu tôi lần nữa.
Nhưng…
Lindy xoay về phía tôi. Tôi nhìn thẳng vào cô ta.
Và chúng tôi đều hiểu điều gì phải xảy ra tiếp theo.
Bởi đây không phải là câu chuyện của những người ngoài cuộc. Đây phải là câu chuyện giữa cô ta và tôi.
Bàn tay phải của tôi lại ấn xuống với mẩu kính vỡ.
Tay cô ta bật lên, chịu đựng đòn tấn công đủ lâu để chĩa khẩu súng.
Tôi theo sau bằng một cú đấm tay trái, ống hút nhựa vẫn kẹp chặt giữa hai ngón tay khi thụi thật mạnh vào một bên cổ cô ta.
Cô ta thở hổn hển. Một khoảnh khắc ngưng đọng.
“Tôi đã bảo hắn rằng tôi sẽ giết cô.” Tôi thì thầm. “Ngày cuối cùng đó. Nước mắt và nước mũi đầm đìa trên mặt hắn. Tôi bảo hắn tôi sẽ giết cô tiếp theo.”
Cô ta mở miệng. Tôi nghĩ cô ta cười lần nữa.
Nhưng thay vào đó, cô ta bóp cò.
Tôi nghe âm thanh như thể từ xa, rất xa. Tôi cảm nhận sự tác động, một cơn đau bùng nổ.
Tôi nẩy ngược ra. Tôi ngã xuống.
Ngay khi hai tia sáng xông vào phòng.
“Cảnh sát đây! Bỏ vũ khí xuống!”
Những lời ấy thật khó nghe với tiếng ong ong bên tai tôi, nhưng tôi nghĩ tôi nhận ra giọng nói đó. Nữ thanh tra sáng thứ Bảy, người không thích tôi.
Tôi cố cảnh báo. Rằng Lindy có súng và có khả năng giết người lần nữa.
Nhưng hóa ra vị thanh tra ấy không cần lời khuyên nào của tôi. Lindy xoay người sang hướng có tia sáng. Cô ta khò khè, giống tiếng cười nhất cô ta có thể làm được. Rồi cô ta chĩa súng vừa kịp lúc viên cảnh sát kia khai hỏa.
Tôi nhìn Lindy ngã xuống sàn cạnh tôi. Tôi nghĩ nên có cá sấu. Chúng nên tiến lại, kéo xác cô ta đi, để cô ta không bao giờ có thể được phát hiện lần nữa.
Rồi Samuel xuất hiện, nhìn tôi lo lắng.
“Yên nào, Flora. Đội hỗ trợ đang đến. Yên nào.”
Tôi thì thầm: “Stacey Summers. Trên lầu. Giúp cô ấy.”
Rồi bọn cá sấu đến thật. Nhưng tôi mới là người bị chúng mang đi.