Cô Gái Trong Chiếc Thùng Gỗ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 31 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40

❊ ❊ ❊

Tôi tiếp tục kéo mạnh cánh cửa khóa. Vặn tay nắm cửa. Giật mạnh hơn nữa. Như thể lần này cánh cửa kim loại nặng nề sẽ mở ra một cách thần kỳ. Và tôi sẽ lao xuống cầu thang, bước thẳng ra cửa, chìm đắm vào không gian tươi mát của sự tự do. Tôi sẽ tìm kiếm sự giúp đỡ cho Stacey. Tôi sẽ gọi điện thoại cho mẹ tôi. Tôi sẽ bước ra khỏi những căn phòng tối đen này mãi mãi.

Cánh cửa. Cánh cửa chết tiệt. Tại sao nó không mở ra? Tôi chỉ muốn ra khỏi đây.

Tôi đập nó bằng lòng bàn tay. Một hành động vô ích khác, tiêu phí nỗ lực chẳng giúp ích được gì hơn ngoài khiến tôi kiệt sức.

Tôi phải tận dụng. Tôi phải tập trung. Tôi không còn là một đứa trẻ sợ hãi nữa. Tôi là một Flora mới và cải tiến, người đã được huấn luyện, đã có kinh nghiệm và biết nhiều hơn thế này.

Những cánh cửa sổ. Ý tưởng này nảy đến khi tôi đứng sụp vai, tựa trán vào cánh cửa chặn cầu thang. Trong phòng tôi có hai cửa sổ bị che kín. Nếu đập vỡ chúng, tôi có thể đưa một tay ra và gọi giúp đỡ. Không phải đó là điều cô gái ở Cleveland đã làm sao, hé được một phần cánh cửa chính và hét lên cho đến khi một người hàng xóm phải chạy đến?

Được rồi, cửa sổ. Tôi rời cánh cửa chống cháy đang khóa, buộc mình phải đi khỏi đó, bước qua chỗ Stacey đang nằm bất tỉnh, và trở lại căn phòng tôi kinh tởm. Tôi bật công tắt đèn, rồi nhắm mắt lại cho đến khi chúng tự điều chỉnh với nguồn sáng.

Tất cả những sai lầm ngớ ngẩn của tôi, lòng vòng từ căn phòng này sang căn phòng khác, mở hết cánh cửa này đến cánh cửa khác, rồi gõ, rồi đập, hẳn đã thông báo rõ ràng về sự tự do tôi mới tìm thấy trên lầu. Tôi không biết liệu đó có phải là một ý hay. Bất cứ lúc nào, cánh cửa cầu thang kia cũng có thể bật mở. Và lần này, một con quái vật to lớn nào đó với súng, dao, súng bắn điện Taser, xông vào, và tôi sẽ bị khóa chặt lần nữa. Ai đó hẳn còn phải ở trong nhà, phải không? Ai đó chịu trách nhiệm chăm sóc và cho những tù nhân ăn.

Nhưng có thể không phải thế. Người chịu trách nhiệm chăm sóc và cho ăn này có thể đã đi ra ngoài. Vì thế, không có ai ở nhà để đáp lại âm thanh từ trên lầu. Nghĩa là bất kỳ lúc nào, người đó cũng có thể sẽ trở về. Bước vào ổ tội lỗi của hắn, nghe được âm thanh không mong đợi đầu tiên từ trên lầu, và…

Tôi đoán tôi sẽ sớm biết được thôi.

Tôi từ từ mở mắt, vẫn rất khó khăn với nguồn ánh sáng. Nhớ lại những gì Stacey đã nói về tấm nệm có tẩm thuốc ngủ, tôi bước qua hình hài xơ xác còn lại của nó, chộp lấy một đầu, rồi cẩn trọng kéo nó ra sảnh. Tôi mệt mỏi và choáng ngợp, nhưng đây không phải là lúc ngủ. Tôi phải tỉnh táo.

Tôi phải mang cả hai chúng tôi ra khỏi đây.

Nơi hành lang, thân hình rũ rượi của Stacey được soi rõ nhờ ánh sáng hắt ra từ phòng tôi. Một bên hông của cô ấy vẫn sưng húp và đỏ ửng. Bụng có vẻ phồng hơn nữa. Cô ấy cần được chăm sóc y tế. Cô ấy cần tôi gọi giúp đỡ. Thở sâu. Trở lại căn phòng, nơi dưới ánh sáng chói lòa của bóng đèn trần, trông có vẻ cũ kĩ và dơ bẩn. Sơn đen phủ trên tường và trần trông còn mới, nhưng chỉ có chúng là vậy. Và lúc này, tỉnh táo hơn, tôi có thể bắt được mùi nhàn nhạt của bụi và nấm mốc. Ngôi nhà đã quá cũ kĩ. Thậm chí có thể bị bỏ hoang. Hợp lý đấy. Bạn khó có thể giam giữ người trong một khu nhộn nhịp, được bao quanh bởi hàng rào sơn trắng và những bà mẹ trung lưu yêu thích bóng đá. Tuy nhiên, một ngôi nhà vô chủ, trong khu vực không quá xa của thành phố, nơi cư dân đã được đào tạo không quan tâm hay báo cáo bất kỳ tiếng la hét nào…

Tôi lần ngón tay mình quanh khung cửa sổ, cảm nhận lớp sơn. Dày hơn loại sơn thông thường. Giống loại xịt phủ hơn. Nó nhắc nhở tôi về thứ gì đó, nhưng tôi không thể xác định được. Tôi có thể cào nó ra bằng móng tay, nên nó không phải là lớp vỏ cứng. Giống cao su hơn. Có thể gãy, tôi nghĩ, nếu đủ lực.

Công cụ ư? Tôi có xô nhựa, cuộn dây lò xo lấy ra từ tấm nệm. Nhưng cuối cùng, tôi quyết định mình chính là công cụ tốt nhất của bản thân. Khuỷu tay tôi, chính xác hơn là vậy. Với một cùi chỏ, đỉnh cứng của khuỷu tay sẽ là một vũ khí rất hiệu quả.

Tôi nên bọc quanh khuỷu tay tôi thứ gì đó, để bảo vệ nó khỏi lớp kính vỡ. Tôi vẫn đang mặc thứ rách rưới còn lại của một cái váy ngủ, đường viền rách bươm và sợi dây mỏng khó bao bọc được gì. Tôi có thể dùng áo của Stacey, nhưng tôi không thể làm điều đó. Nó quá nhẫn tâm, như ăn cắp của người chết vậy.

Tôi quay trở lại chỗ hành lang với tấm nệm rách. Nín thở, tôi dùng hai tay nắm lấy lớp vải sờn rách, và xé nó ra. Không phải một miếng lớn, nhưng đó là điều tốt nhất tôi có thể làm.

Trở lại cửa sổ. Tôi đặt miếng vải vụn ngay chính giữa cánh cửa sổ thấp nhất. Rồi tôi xoay người thật nhanh, trước khi miếng vải rơi xuống sàn, tôi thụi cùi chỏ mình vào đó.

Đau. Tức thì và rõ rệt. Tôi hít một hơi, cố gắng không thét lên khi cơn đau bùng nổ dọc theo cánh tay, khiến bàn tay tôi tê liệt trong chốc lát. Tôi nhảy bật lên, lắc đầu, gập các ngón tay, và khoảnh khắc ấy trôi qua. Tôi có thể thở được. Khi khá hơn, tôi trở lại và xem xét cánh cửa sổ, thứ mà tôi thề, bên dưới lớp sơn phủ Teflon, đã bắt đầu nứt ra.

Tôi phải mất ba lần, ba điệu nhảy của sự đau đớn, để nghe được âm thanh ấy sắc nét, rõ ràng. Lớp kính đã chịu thua. Khuỷu tay tôi đã thắng.

Lớp sơn chứng minh nó là một đối thủ cứng cỏi hơn, kiên cường giữ các mảnh nứt lại với nhau. Tôi dùng các ngón tay mình để tháo rời những mảnh nhỏ đầu tiên, rồi sau đó, liên tiếp nhanh chóng, nhiều mảnh kính lớn hơn để tạo ra một cái lỗ.

Quá vui mừng với thành công này, tôi không nhận thấy điều hiển nhiên. Thiếu không khí trong lành. Hoặc âm thanh từ bên ngoài. Hoặc bất kỳ dấu hiệu nào của ánh sáng ban ngày, đèn đường, hay một cái gì đó.

Cho đến khi tôi cúi xuống, cố gắng nhìn qua lối thoát của mình, tôi nhận ra sai lầm.

Tôi đã phá vỡ tấm kính…

Chỉ để khám phá ra cửa sổ đã được bịt kín từ bên ngoài. Sau ba cú chỏ, tôi đã đổi tấm kính để lấy một lớp gỗ cứng hơn.

Lúc này, tôi vẫn bị mắc kẹt như trước đây.

Tôi có đói không? Có. Tôi mệt không? Rất mệt. Tôi có khát, có sợ, có lạnh, có nóng? Chắc rồi. Tôi là tất cả. Tôi không là gì cả. Tôi là một đứa con gái ngốc nghếch từng sống trong một thùng gỗ có kích cỡ như chiếc quan tài, và lúc này bị nhốt trong một căn nhà bịt kín.

Tôi là một người con, một người em, người từng phá hủy gia đình mình một lần trước đây, và lúc này lại hủy hoại tinh thần họ một lần nữa.

Tôi là một người sống sót vẫn không tìm được cách để tiếp tục sống.

Tôi là một người đang bị choáng ngợp, chỉ muốn đổ sụp xuống sàn và khóc than cho bản thân mình.

Nên tôi làm thế. Tôi để mình ngồi xuống trước khung cửa sổ bịt kín, xung quanh là những mảnh kính vỡ, vòng tay quanh gối mình. Tôi xem xét những vết sẹo trên cổ tay tôi.

Và tôi nghĩ đến Jacob.

Thật điên khùng. Hắn đã chộp lấy tôi, say khướt và ngốc nghếch, khỏi bờ biển. Hắn nhốt tôi trong một cái thùng. Hắn mang tôi đi đến miền Nam. Hắn cưỡng hiếp tôi, hắn bỏ đói tôi, hắn đánh đập tôi. Hắn mang tôi đến sàn nhảy. Hắn giới thiệu tôi với con gái hắn. Hắn cho tôi quần áo, và thỉnh thoảng, hắn bảo tôi xinh đẹp.

Tôi ghét hắn. Tôi nhớ hắn. Hắn đang và sẽ luôn là người có ảnh hưởng sâu sắc nhất trong đời tôi. Với những người khác là mối tình đầu, là gia đình không yên ấm của họ. Còn tôi có Jacob. Dù tôi có đi đâu, có làm gì, tôi vẫn luôn mang hắn đi cùng. Giọng của hắn trong đầu tôi. Mùi của hắn trên da tôi. Máu và não của hắn trên tóc tôi. Hắn đã nói với tôi mọi thứ sẽ như vậy, bằng cách thức điên khùng của riêng hắn, Jacob không bao giờ dối trá. Thậm chí tại điểm kết thúc đắng cay đó, hắn đã cảnh báo rằng tôi sẽ không bao giờ thoát khỏi hắn.

Hắn đã khuyên tôi hãy tự giết mình đi.

Lúc này, tôi hình dung ra hình ảnh của Jacob. Tôi biết hắn đang cười vào mặt tôi, môi nhếch lên khỏi hàm răng ố vàng ngậm điếu thuốc lá, tay xoa xoa chiếc bụng căng phồng. Ngu ngốc, cô gái ngu ngốc, hắn cười. Hả hê. Hắn đã luôn nói rằng tôi sẽ chẳng là gì nếu không có hắn. Thế giới quá rộng lớn, quá khắc nghiệt cho một thứ nhỏ bé, ngu ngốc như tôi. Ngu ngốc, đó là từ dành cho tôi.

Nghĩ rằng mình sẽ thực sự trở thành người tìm thấy Stacey Summers mất tích tội nghiệp ư? Nghĩ rằng mình có thể thực sự trở thành người hùng lần này, không còn là một nạn nhân nữa ư?

Tôi nhặt một mẩu kính vỡ trên sàn ở gần mình. Tôi sờ nó một cách lơ đãng, ngắm nhìn ánh sáng phản chiếu nơi cạnh sắc như dao.

Không phải tôi chưa từng thử, tôi tự nhủ. Khi trở về nhà lần đầu, tôi thề rằng không khí có mùi ngọt ngào hơn, tiếng cười của mẹ tôi vui vẻ hơn, và nụ cười của anh tôi là cảnh tượng ấm áp nhất tôi từng thấy. Tất cả những ngày bị giam giữ. Tất cả những đêm sợ hãi. Và đó là những gì tôi nhận được. Tôi sống sót. Tôi đã vượt qua. Jacob chết, còn tôi vẫn còn sống, và tôi sẽ không bao giờ quay trở lại đó lần nữa. Tôi sẽ quên mọi thứ. Thậm chí cả ngày cuối cùng đó. Tôi sẽ quên tất cả, những thứ tôi đã nói, những điều tôi đã làm, những lời tôi đã hứa.

Mọi người bảo rằng tôi dũng cảm, tôi mạnh mẽ và tôi tuyệt vời.

Samuel bảo tôi kiên cường và đừng bao giờ nghi ngờ những gì mình đã làm. Những người sống sót đã sống sót. Tôi là người sống sót.

Nhưng không khí không ngọt ngào mãi như thế. Và cuối cùng mẹ tôi không còn cười nữa, mà trở nên lo lắng về những tiếng thét giữa đêm của tôi. Anh trai tôi ngừng mỉm cười, và luôn để mắt đến tôi với sự lo ngại không giấu giếm. Tất cả những thứ tôi từng nghĩ mình có thể quên đi, tôi không làm được. Tất cả những thứ tôi muốn bỏ lại sau lưng, tôi không thể cứ thế bước đi.

Không phải những người sống sót được định sẵn sẽ sống hạnh phúc đến trọn đời. Nó chỉ… Sau khi sống sót sẽ là tiếp tục sống. Và trong thực tế, nhiều ngày sẽ xám xịt. Và nhiều đêm sẽ khổ sở. Và đôi khi bạn khóc chẳng vì lý do gì cả, bạn cảm thấy thương tiếc cho bản thân mình, bạn nhìn vào gương và không nhận ra người đang nhìn lại bạn.

Tôi là ai? Một cô gái từng yêu thích lũ cáo? Hay một người tù cào ngón tay trần bên trong chiếc thùng gỗ có kích cỡ như cỗ quan tài? Hay một kẻ cầm súng, nhìn xuống người đàn ông mình khinh miệt, phụ thuộc, sợ hãi?

Biết rằng đây là khoảnh khắc của mình. Đây chính là lúc. Chỉ cần siết ngón tay đặt nơi cò súng và tất cả sẽ kết thúc.

Cảm thấy mình chần chừ. Tại sao lại chần chừ? Còn người nào lại chần chừ ở khoảnh khắc như vậy?

“Làm đi.” Jacob ra lệnh ngày đó, khuôn mặt hắn đỏ ửng, sưng húp. “Bóp cò đi. Tôi sẽ không bao giờ quay lại đó, nên nhanh nào. Kết thúc đi. Thoát khỏi nỗi thống khổ của chúng ta.”

Khuôn mặt tôi giấu sau mẩu vải hắn đã cột quanh đầu tôi. Bảo vệ tôi khỏi hơi cay. Ngay khoảnh khắc bình cay đầu tiên được quăng vào cửa sổ, Jacob đã bật dậy phản ứng. Hắn hướng về tôi trước tiên.

Và rồi, chúng tôi ở đó. Cả hai chúng tôi. Một viên đạn đi đến tự do.

Tôi là ai? Người khác là ai? Chúng ta đều đã nỗ lực. Và chúng ta đều tích lũy những sai lầm của mình. Từ việc tôi không nên say đến thế tối hôm ấy, đến tôi lẽ ra đừng cố đến thế để sống. Nghiêm túc đấy. Thành thật đấy. Nếu tôi cứ thế biến mất và chết ngay từ đầu, những cô gái khác có thể vẫn còn sống vào lúc này. Nhưng, tất nhiên, sau khi tôi chết, Jacob có thể sẽ chộp lấy bất kỳ món đồ xinh đẹp trẻ trung nào khác. Và rồi cô ta có thể chết. Hoặc có thể cô ta sẽ trở thành một trợ lý tích cực hơn tôi, giúp hắn nhắm và giết nhiều người hơn thế.

Làm sao tôi có thể tính toán điều đó?

Còn bao nhiêu kẻ săn mồi khác tôi cần phải giết, còn bao nhiêu nạn nhân tiềm năng nữa tôi cần phải cứu, để cân bằng cán cân này?

Năm năm sau, tôi vẫn không có câu trả lời cho những câu hỏi này. Tôi chỉ biết mỗi lần thấy một vụ án nào trên mục tin tức… tôi không thể làm ngơ.

Đặc biệt sau vụ Florida.

Điều tôi không nói với Samuel. Những hành động tôi chưa từng thừa nhận với bất kỳ ai khác, bởi Jacob bảo tôi cũng sẽ vào tù, và Jacob không bao giờ nói dối.

Thế nên tôi ở lại một mình với những bóng ma khiến tôi ra ngoài hàng đêm, cho đến khi tôi ở đây, cố giải cứu Stacey Summers, nhưng thay vào đó lại bị cầm tù như cô ấy vậy.

Lúc này, tôi cong các ngón tay mình lại, nắm chặt mẩu kính. Tôi hít một hơi thật sâu, nhớ lại phần còn lại của ngày cuối cùng ấy. Đội đặc nhiệm yêu cầu tôi bỏ vũ khí xuống. Jacob quát tôi hãy bóp cò.

Tôi là ai? Người khác là ai?

Tôi là cô gái cúi người xuống. Tôi là cô gái thậm chí không nhận ra giọng mình khi thì thầm lời hứa cuối cùng vào tai Jacob. Và ngắm nhìn sự thay đổi nét mặt của hắn. Trong một thoáng, tôi trở thành người nắm toàn quyền, và hắn trở thành người sợ hãi.

Rồi, tôi bóp cò.

Bởi vì tôi không chỉ là một cô gái bị nhốt trong chiếc thùng có kích cỡ như cỗ quan tài.

Tôi là người với lời hứa phải giữ.

Lúc này, tôi buộc mình phải đứng dậy. Tôi nhắc bản thân mình rằng tôi không đói, tôi không mệt, tôi không sợ, tôi không cảm thấy kinh hoàng.

Tôi thậm chí không ổn. Tôi còn hơn cả ổn.

Tôi là người được chuẩn bị để làm bất cứ điều gì cần làm để hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Được thôi. Tôi không thể phá vỡ cửa sổ để thoát ra. Tôi không thể mở cánh cửa dẫn ra cầu thang để đi xuống. Tôi chỉ còn một lựa chọn duy nhất. Tôi sẽ đi lên.

Đâu đó, hẳn phải có lối lên tầng áp mái. Tôi sẽ tìm được nó. Tôi sẽ tìm được sự trợ giúp cho Stacey Summers.

Tôi sẽ sống để chiến đấu cho một ngày mới.

Và rồi…

Tôi sẽ trở về với mẹ ư? Tôi sẽ sống hạnh phúc đến trọn đời ư? Tôi sẽ không bao giờ tìm kiếm bóng tối một lần nữa ư?

Tôi không có câu trả lời. Tôi chỉ có một nhiệm vụ.

Đã đến lúc thực hiện nó.

gian chỉ được mở đèn một nửa. Nhưng D.D. có thể nghe tiếng đánh máy ở đâu đó, cũng như tiếng rì rầm nho nhỏ qua điện thoại. Nhân viên mới - cô đoán, vẫn chiến đấu để tiến lên phía trước bằng cách làm việc ngày Chủ nhật. Là phó chủ tịch của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.