Cô Gái Trong Chiếc Thùng Gỗ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 31 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

“Đến chỗ hắn ta đi. Đi đi. Làm đi. Bước tới đó và nói với gã cao bồi say xỉn đó rằng cô bị bắt cóc. Hãy xem liệu hắn có cứu cô không. Không à? Cô không nghĩ hắn sẽ tin cô sao? Hay sợ rằng hắn sẽ như thế?”

Đứng cạnh tôi trong quán bar, giọng Everett vang lên. Hắn đã nốc vô số ly rượu, chẳng có gì lạ. Gần đầy hắn hơi cáu. Giận dữ, cáu kỉnh, đòi hỏi. Không điều gì tôi thực hiện theo đúng ý hắn, không điều gì tôi làm khiến hắn vui lòng.

Tôi không biết điều gì đã thay đổi, nhưng… có gì đó thay đổi.

Ba ngày nghỉ trước chặng đường tiếp theo. Hắn tìm một phòng trọ rẻ tiền. Thoạt đầu, tôi thích thời gian rời xa khỏi xe container. Một mặt sàn không luôn luôn ầm ầm dưới chân mình. Cảnh rừng cây xanh không nhòe đi khi vụt qua trên đường xa lộ liên tiểu bang.

Nhưng Everett… Lái xe ít đi nghĩa là uống rượu nhiều hơn. Đòi hỏi nhiều hơn. Và không điều gì trong số đó là đủ. Hắn giận dữ, giận dữ hơn và giận dữ hơn nữa.

Đêm nay, hắn trở về phòng với một chiếc túi trong tay. Quẳng vào người tôi.

“Tắm rửa đi. Cô trông giống một đứa thua cuộc bẩn thỉu và bốc mùi thậm chí còn kinh khủng hơn nữa. Tóc cô sao vậy?”

Phần lớn thời gian tôi không được phép tắm, nói chi đến việc cạo lông chân. Nhưng tối nay, tôi tắm rửa sạch sẽ. Rồi lục trong túi ra một chiếc váy. Dạng như vậy. Không phải chiếc váy xòe hoa nhí hồng hay hoa vàng, như những bộ đầm tôi vẫn mặc cách đây đã lâu, vào những chiều mùa hè ở Maine hay tận hưởng tiết xuân đẹp đẽ ở Boston.

Không. Chiếc váy này màu đỏ, ôm sát và rất, rất nhỏ.

Tôi run rẩy khi cầm nó trên tay. Trong một thoáng, ánh mắt tôi nhìn lên hình ảnh phản chiếu một cô gái trong chiếc gương đầy hơi nước… làn da tái nhợt, gò má hốc hác, đôi mắt xám quá to và tăm tối trên gương mặt.

Một con ma, tôi nghĩ. Rồi cả cơ thể tôi run lẩy bẩy.

Everett đang đợi tôi khi tôi bước ra khỏi phòng tắm, ngượng ngùng kéo lớp viền váy phủ lên phần trên bắp đùi mình. Không áo ngực hay quần lót. Everett không tin vào những thứ như thế.

Hắn không nói gì khi nhìn tôi từ trên xuống dưới. Chỉ càu nhàu, nốc hết phần bia còn lại, rồi dùng vai hất tôi ra để lau mặt, chải tóc.

Tôi cố ngồi yên trong khi hắn trong phòng tắm. Xoắn sợi dây trên cổ chiếc váy để che giấu bớt bộ ngực mình, kéo kéo lớp vải bó sát ra khỏi cơ thể. Trong túi, tôi tìm thấy một đôi sandal dây đế dày, màu đen. Không hợp với chiếc váy, tôi nghĩ trước khi kịp nhận ra. Trong một cuộc sống khác, với một trang phục khác, tôi có thể thích đôi sandal này.

Một lần nữa, cảm giác lạ lẫm rằng mình đã từng trải qua điều này trước đây.

Một ma nữ.

Tôi chợt nhận ra: áo đầm mới, giày mới, kết hợp với cơn giận dữ gần đây của Everett. Là nó. Hắn đã luôn cảnh báo tôi ngày hắn chán tôi, chuyện này là như thế.

Hắn sẽ bắn tôi. Bóp cổ tôi. Đấm tôi. Tôi thậm chí không thể nhớ nhiều hơn nữa. Quá nhiều phương pháp hắn đã nói đến. Nhưng đều dẫn đến một kết cục như nhau. Xác tôi sẽ chìm trong đầm cá sấu. Mẹ tôi sẽ không bao giờ biết chuyện gì đã xảy ra với tôi.

Cửa phòng tắm bật mở. Everett bước ra, bàn tay nắm lại xuôi theo hai bên thân.

“Chúng ta sẽ ra ngoài.” Hắn thông báo.

Tôi theo hắn bước ra cửa.

Ma nữ không tranh cãi

Ma nữ không bao giờ có cơ hội.

Quán rượu chúng tôi đến là một quán nhạc đồng quê nhỏ. Vỏ đậu phộng vương vãi khắp sàn. Loa phát những bài hát của Alan Jackson. Đông đúc. Đang là tối thứ Sáu? Thứ Bảy? Nhận biết ngày trong tuần là cả một thử thách đối với tôi. Cũng như thành phố, tiểu bang, những thông tin địa lý cơ bản.

Tôi thấy đàn ông mặc jean và áo thun, phụ nữ mặc jean ôm và áo thun. Rõ ràng, không ai mặc váy đầm bó sát màu đỏ như tôi.

Khách khứa nhìn tôi khi tôi bước vào, rồi chuyển sang nhìn Everett. Không có vẻ nhận ra, không một thoáng nghi ngờ. Sau chừng ấy thời gian, tôi không còn trông đợi có ai đó nhìn chúng tôi lần thứ hai. Thậm chí lúc này, từng người một, họ từ bỏ ánh nhìn vào đứa con gái quá nhợt nhạt, quá gầy trong bộ váy ôm sát, quay về với món thức uống của mình.

Everett, sau tất cả những ngày, tuần, tháng, năm hướng dẫn tôi cúi đầu và ngậm miệng, đang thực sự rạng rỡ bên cạnh tôi. Điều đó chỉ làm gia tăng sự căng thẳng của tôi.

Ma nữ băng qua quán bar. Ma nữ gọi một chai bia.

Đầu tôi có gật gù theo điệu nhạc? Ngón tay tôi có gõ nhịp trên mặt gỗ bóng? Những thói quen cũ từ cuộc sống cũ, khi các quán bar đồng nghĩa với niềm vui và cuộc sống là để tận hưởng, và bạn sẽ chẳng biết niềm vui nào còn chờ đợi mình phía trước.

Bên cạnh tôi, Everett khà ngụm bia, nốc hết ly rượu, rồi yêu cầu lượt thứ hai. Hắn uống khá. Uống nhiều. Uống thường xuyên. Nhưng hiếm khi ở quán bar. Quá đắt, hắn than phiền. Tại sao phải trả cho những tên khốn bốn lần số tiền mà hắn có thể tự mình mua được.

Nhưng đêm nay, hắn tiêu pha không dè sẻn. Liên tục gõ những ngón tay trên mặt quầy bar. Ánh mắt quét quanh căn phòng.

“Cô là cô gái xinh đẹp nhất ở đây.” Hắn nói.

Tôi ngừng lại, ánh mắt chăm chăm về phía trước, tay cầm chặt chai bia Bud lấm tấm những giọt nước. Tôi nhấp một ngụm.

“Cô nghe thấy rồi đấy.” Hắn nốc hết ly whiskey. “Cô gái đẹp nhất ở đây. Cô nên giữ màu tóc đỏ. Tôi thích thế.”

Hắn đặt ly rượu xuống, đặt những ngón tay trên vùng da trần chỗ cổ tôi. Tôi không nao núng. Tôi chỉ nhìn chằm chằm vào hắn, tự hỏi hắn sẽ làm gì tiếp theo.

Hắn cười. Hắn gọi thêm một lượt nữa. Và vẫn giữ bàn tay trái vòng quanh cổ tôi, ánh mắt lấp lánh.

Tôi nhấp một ngụm bia. Ma nữ chỉ cố vượt qua.

Rồi tôi mắc một sai lầm. Nhìn lên. Trông thấy một gã đàn ông ở phía cuối quầy bar đang nhìn tôi chăm chú.

Everett không bỏ lỡ chuyện ấy: “Đi nào. Bước tới phía hắn. Nói với hắn cô là cô gái bị bắt cóc. Để xem hắn có cứu cô không.”

Tôi từ từ lắc đầu, chuyển sự chú ý về lại chai bia của mình. Chai thứ hai hay thứ ba? Đêm trôi qua nhanh quá. Và Everett đang làm tôi sợ.

“Cô tên gì?” Everett cúi người về trước, hơi thở nồng mùi cồn của hắn phả trên má tôi.

Tôi không trả lời.

“Nghiêm túc đấy. Tôi muốn biết. Cô tên gì?”

“Molly.” Tôi lẩm bẩm, ánh mắt vẫn đông cứng trên chai bia.

“Không. Khốn kiếp. Tên cô, tên cô, tên cô. Tên thật của cô.”

Tôi nhìn lên. Tôi không thể ngừng được. Tôi trừng trừng nhìn hắn một lúc lâu. Khuôn mặt ửng đỏ của hắn, đôi mắt bừng sáng của hắn.

Hắn dùng thứ gì đó, tôi nhận ra. Thứ gì đó hơn là chỉ cồn. Tâm trạng thất thường, căng thẳng, những lần quan hệ xuyên đêm. Hắn đang dùng thứ gì đó. Everett với những cuộc chè chén say sưa đã đủ sợ. Thứ này, tôi không thể tưởng tượng được.

“Làm ơn.” Tôi thì thầm. Van nài. Dù nó có quan trọng không? Từ khi nào sự van xin của tôi có thể tạo ra sự khác biệt?

“Cô có biết hôm nay là ngày gì không?” Hắn đột ngột hỏi.

“Không.”

“Là ngày kỷ niệm của chúng ta đấy, em yêu. Một năm. Một năm tròn. Chỉ có cô và tôi. Giờ thì cô thấy điều này thế nào?”

Hắn chạm ly rượu vào chai bia của tôi, nốc trọn, rồi xoay xoay ngón tay để yêu cầu một lượt mới.

Tôi không thể thở được. Tôi thấy mình nhìn chằm chằm vào hắn, đôi má đó ửng của hắn, khuôn mặt sưng húp, mái tóc nhớp dầu. Nhưng trong tâm trí tôi, tôi đang ở một nơi khác. Một nơi rất xa, nơi những làn gió vờn trên cây, những làn gió trong lành và sảng khoái. Và ở đó, trong thoáng chốc… một con cáo lao qua phía sau bụi rậm.

“Cô chết rồi.”

Hắn nói những từ rõ rành rành, lôi tôi ra khỏi những mộng tưởng.

Gã pha chế đã trở lại. Một ly rượu và bia cho Everett. Một chai Bud cho tôi. Tôi ước mình có nước. Tôi thực sự muốn một ly nước trắng.

“Biết cách họ tìm kiếm những cô gái mất tích chứ? Luôn luôn cật lực trong bốn mươi tám tiếng đầu. Rồi tất nhiên, thực hiện một chương trình về nó trong một tuần, hay hai hoặc ba tuần, cung cấp tin tức cho các hãng tin địa phương. Tôi biết cô đã thấy mẹ cô trên ti vi. Tất nhiên, bà ấy đã làm rất nhiều điều. Tất nhiên đó là thứ xảy ra trong một thời gian. Nhưng năm mươi hai tuần sau đó ư? Cô không còn trên trang nhất nữa, cô gái nhỏ. Thậm chí không còn là món thừa lại của ngày hôm qua. Khỉ thật, sáu, tám, hay một tá những cô gái nhỏ xinh đẹp khác đã biến mất kể từ lúc đó đến nay. Họ đã chiếm tin nóng. Còn cô… Cô bị xếp xó. Thậm chí bây giờ, một vài thanh tra có khi đang ngồi quanh, cố lấy can đảm để gọi cho mẹ cô và giải thích để việc bọn cá sấu đã hoàn thành việc xóa sạch dấu vết tốt thế nào.

“Cô nghĩ bà ta sẽ tổ chức tang lễ không? Ý tôi là, thậm chí khi không tìm được xác. Có thể chỉ là buổi họp mặt nho nhỏ, giữa gia đình và bạn bè. Tiễn đưa ký ức để cô đến nơi yên nghỉ.”

Tôi không thể thở được.

“Cô thích vậy mà, phải không?” Giọng hắn hạ thấp xuống, có vẻ gần như lo lắng. “Cô muốn mẹ cô tiếp tục cuộc sống của bà ta, phải không? Không phải mãi mãi chịu đựng.”

“Đó có phải là điều đã xảy ra với Lindy?” Tôi nghe mình lên tiếng. “Ông cũng đã quẳng cô ta cho bọn cá sấu?”

Hắn hơi bị dội ngược trở lại, nắm chặt ly rượu trong tay. “Im đi, cô gái.”

“Ông có hối tiếc không? Ông có ước giữ cô ta lại lâu hơn nữa? Đó có phải lý do tại sao ông vẫn khóc thương cô ta vào buổi đêm?”

“Câm. Họng. Mày. Lại.”

Nhưng tôi đang trên đà tiến tới. Được tiếp sức bởi ba chai bia, bởi chiếc váy quá chật, quá đỏ, và ý thức mình đang ở nơi công cộng. Sau đó hắn có thể bắt tôi phải trả giá, nhưng lúc này, khoảnh khắc này trong ngày kỷ niệm một năm của chúng tôi…

“Ông yêu cô ta chứ?”

Trong chớp mắt, bàn tay trái của hắn đặt trên cổ tôi. Những ngón tay bấm chặt, từ từ siết lại. Tôi giữ mắt mình mở to, ánh mắt khóa chặt trên mặt hắn, và trong một giây, tôi nhìn thấy nó. Nỗi đau. Rõ nét và dễ vỡ. Theo sau đó là sự tổn thương. Dài và sâu hoắm.

Tôi vẫn không biết thế nào hay tại sao. Nhưng Lindy có sức mạnh chi phối hắn ta. Lindy, Lindy bí ẩn, hoang đường, là mọi thứ mà tôi không thể.

“Ghen à?” Hắn lè nhè.

“Ông sẽ giết tôi à?”

“Đúng.”

“Tối nay?”

“Có thể.”

“Ngày mai?”

“Cũng có thể.”

“Ông sẽ chỉ còn một mình.”

“Không, chỉ cần quay trở lại Florida. Kỷ niệm một năm. Cô không biết à, đang kỳ nghỉ xuân.”

Tôi nhìn thẳng vào mặt hắn. Tiếp tục, tiếp tục và tiếp tục như vậy. Và trong một khoảnh khắc… tôi gần như có thể trông thấy chúng tôi. Sau tất cả quãng thời gian mà tôi phải sống từng phút một, cúi đầu xuống, cầu nguyện, hy vọng, van xin được sống.

Chúng tôi ở đây. Một năm tròn sau đó. Người đẹp và quái thú. Quái vật và món đồ chơi của hắn.

Một cô gái trẻ sẽ không bao giờ quay trở về nhà lần nữa.

“Làm đi.” Tôi bảo hắn, và bây giờ đến lượt mắt tôi sáng rực lên. “Nào, siết chặt ngón tay của ông đi. Không ai trông thấy đâu. Mọi thứ sẽ kết thúc trước khi họ chú ý. Đi nào. Tôi biết ông muốn như vậy. Giết tôi đi. Ngay bây giờ!”

Mặt hắn tối dần lại. Hắn muốn thế. Ý tưởng đó khiến hắn hứng thú, say sưa. Tôi có thể cảm thấy sự thô nhám của các đầu ngón tay hắn đang ấn sâu vào trong da tôi đau rát.

Tôi sẽ chết trong chiếc váy bó sát này. Nhưng ít nhất là ở đây, nơi công cộng, hắn phải bỏ trốn, để xác tôi lại đây.

Buồn cười thật, những điều bạn có thể xem như chiến công.

“Cô sẽ quất gã cao bồi kia.” Hắn nói.

“Sao cơ?” Việc thay đổi chủ đề khiến tôi bối rối.

“Cuối quầy bar. Gã khốn không ngừng nhìn cô. Tiến lên nào. Tiến tới chỗ đó. Cho hắn một ngày vui.”

“Không.”

“Tại sao? Quá ngon so với hắn à?”

Tôi không nói.

“Nói với hắn ta sự thật. Tôi không quan tâm. Nói với hắn tên cô. Tên cô là gì nhỉ?”

Tôi lắc đầu, nắm chặt chai bia của mình. Tại sao hắn liên tục hỏi tôi điều đó? Tên tôi, tên tôi, tên tôi. Tên thật của tôi. Hắn khiến tôi nhức đầu.

“Cô đã xong rồi.” Hắn thì thầm. “Một năm sau đó, tôi cá mẹ cô đã dọn dẹp sạch sẽ phòng của cô. Xếp gọn tất cả đám bông len tung xòe và gấu bông của cô. Cho vào kho. Cô nghĩ sao? Bà ta sẽ biến phòng cô thành phòng làm việc của bà? Hay nhà kho? Nhưng đối mặt với sự thật đi, nếu ngày mai cô xuất hiện trước ngưỡng cửa nhà bà, sẽ chẳng có nơi nào để cô ở lại cả. Tôi là tất cả mọi thứ cô có. Cô và tôi, cô gái, cho đến cuối đời. Hay sáng mai khi tôi thức dậy và ngán cô đến tận cổ. Giờ thì. Gã cao bồi. Ở cuối quầy bar. Đến đó và quất hắn đi.”

“Không.”

Những ngón tay hắn di chuyển. Không còn bóp chặt. Vuốt ve phía sau cổ tôi, khiến những cọng tóc châm chích vào da tôi.

“Cô không muốn tôi. Người đẹp như cô. Nếu tôi không chộp lấy cô khi cô đang say và đi dạo trên bờ biển ấy, thì cô sẽ không bao giờ nhìn tôi đến lần thứ hai. Nhưng giờ thì cô có tôi rồi. Tôi cho cô ăn, cho cô mặc. Tôi đã đưa cô đi và chỉ cho cô thấy cả đất nước này.”

Tôi không nói gì.

“Tôi là người đàn ông thực sự đầu tiên của cô. Người đầu tiên nói thẳng với cô, chỉ cho cô thấy thế giới thật. Không bao giờ dối trá, không bao giờ che đậy. Suốt phần đời còn lại của cô, dù cô đi đâu, dù cô làm gì, cô sẽ không bao giờ gặp một gã đàn ông nào khác như tôi.”

Tôi đánh liều liếc nhìn lên đôi mắt đỏ ngầu của hắn.

“Tôi là thế giới của cô, Molly. Cả thế giới của cô. Tôi là mọi thứ của cô. Nhưng với tôi, cô chẳng là gì khác ngoài một mẩu rác. Nay còn giữ, mai vứt mất. Thay thế lần tới khi tôi đến Palm Beach. Chẳng ai hay biết. Giờ thì. Gã cao bồi. Cuối quầy. Làm đi.”

“Không.”

“Cái quái…”

“Không phải trong ngày kỷ niệm của chúng ta.”

Hắn dừng lại. Quắc mắt. Tìm hiểu tôi.

Và tôi nắm bắt được điều đó. Ma nữ. Cảm giác quen thuộc từng trải qua đã ám ảnh tôi cả đêm. Everett kém cỏi. Everett ác độc. Và một ngày nào đó, hắn sẽ giết tôi, quẳng xác tôi vào đầm lầy.

Nhưng lúc này, đêm nay, hắn cũng rất đúng.

Một năm sau, tôi sẽ không bao giờ quay trở về nhà nữa.

Và lúc này, chỉ có tôi và mối quan hệ lạ lùng, méo mó với người đàn ông này. Tôi có thể tiếp tục bên cạnh, tranh đấu từng ngày, từng ngày. Hoặc…

Tôi đưa tay, và lần đầu tiên tự ý mình, đặt lòng bàn tay trên ngực Everett. Hắn giật mình. Hắn không thể tự chủ. Và trong một thoáng, tôi thấy điều đó trong đôi mắt hắn. Không chắc chắn. Khát khao. Sợ hãi.

Những cảm xúc tôi đã kết nối với Lindy, giờ từ từ nhưng rất chậm, chuyển sang tôi.

Không ai muốn ở một mình. Thậm chí cả tên quái vật dưới gầm giường.

Tôi đứng lên khỏi ghế của mình. Tôi lấy ly rượu ra khỏi tay hắn. Rồi tôi nghiêng người về trước, và với toàn bộ cơ thể đưa vào hắn, tôi thì thầm: “Tôi muốn một món quà.”

“S…sao cơ?”

“Một món quà. Cho ngày kỷ niệm của chúng ta.”

“Nào, cô gái…”

“Tên của ông. Tên thật của ông. Đó không phải thứ ông đã hỏi tôi cả đêm nay sao? Tôi nghĩ ông nói đúng. Chúng ta đặc biệt. Chúng ta dành cho nhau. Tôi muốn biết tên thật của ông. Một năm đã trôi qua, nó có thể làm tổn thương gì được chứ?”

Hắn nhìn tôi, môi tôi gần sát môi hắn. Tôi có thể trông thấy hắn suy nghĩ. Tôi có thể trông thấy hắn cân nhắc. Rồi tôi cảm nhận đôi tay hắn đặt trên hông tôi.

“Jacob.” Hắn nói nhanh. “Tên tôi là Jacob.”

“Rất vui được gặp ông, Jacob. Giờ thì, đưa tôi về nhà và tôi sẽ cho ông thấy tôi đánh giá cao người đàn ông thật sự như ông đến thế nào.”

gian chỉ được mở đèn một nửa. Nhưng D.D. có thể nghe tiếng đánh máy ở đâu đó, cũng như tiếng rì rầm nho nhỏ qua điện thoại. Nhân viên mới - cô đoán, vẫn chiến đấu để tiến lên phía trước bằng cách làm việc ngày Chủ nhật. Là phó chủ tịch của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.