Khi đã quyết định mang tôi theo với hắn trong suốt quãng đường xa, “Everett” chuyển sang trạng thái chuẩn bị. Hắn lấy tên của cha tôi trong khi tôi được gọi là Molly. Hắn rèn luyện tôi. Tên tôi tên hắn, bắt tôi ký tên lên một tấm bưu thiếp gửi cho mẹ tôi. Tôi viết những gì hắn nói, ký những gì hắn muốn. Tôi nghĩ chữ viết tay của tôi trông có vẻ lạ lẫm. Có vẻ như là chữ viết tay của những cô gái tên Molly.
Khi tôi đã xong, gã Everett giả đưa tôi một chiếc quần jean xanh cứng và chiếc áo thun cỡ bự màu trắng ghi dòng chữ Florida - tiểu bang của ánh mặt trời. Hắn cũng chuẩn bị sẵn áo ngực và quần lót, nhưng chiếc áo ngực cỡ quá lớn và trống như thứ mà chỉ có bà ngoại mới mặc. Khi tôi đưa nó lên vẻ thắc mắc, hắn chỉ nhún vai và hất nó xuống sàn.
Hắn yêu cầu tôi tắm - chỉ trong vòng mười lăm phút, hắn thông báo. Tôi để ý thấy hắn cũng vừa mới tắm, tóc được chải thẳng, và mặc một trong những cái áo thun ít vết bẩn nhất của hắn.
Hắn nhìn tôi trong phòng tắm khi tôi nhanh chóng xát xà phòng lên làn da đầy bụi bẩn, chà mái tóc dài bết chặt của mình. Hắn tiếp tục nhìn khi tôi lúng túng nhặt bộ đồ rẻ tiền, quá cỡ, cố gắng hết sức để khoác chúng lên làn da còn ướt. Tay tôi run rẩy. Tôi giữ ánh nhìn nơi tấm thảm màu nâu đất, chắc mẩm một lúc nào đó hắn sẽ quẳng bộ quần áo ấy đi, vật tôi xuống, và…
Nhưng không. Có thể nói, hắn có vẻ cáu bởi vẻ vụng về của tôi.
Khi cuối cùng tôi kéo chiếc áo thun qua khỏi mái tóc còn nhỏ nước của mình, hắn lấy ra từ túi sau một chiếc lược và chải mạnh nó trên tóc tôi một cách tàn nhẫn. Thứ tiếp theo lấy ra từ túi hắn: chiếc kéo.
Tôi ngại ngần. Đáp lại hắn cười khoái trá.
“Tóc tai là một đống rối bời khốn kiếp.” Hắn nói, với cách nói chuyện thông thường của hắn.
Tôi muốn nói với hắn, tất nhiên nó là đống rối bời khốn kiếp. Chẳng một mái tóc nào, và chắc chắn cũng không phải mái tóc vàng óng ả đẹp đẽ của tôi lại được gội bằng cục xà bông rửa tay nứt nẻ cũ mèm. Tóc tôi đã quen với một chế độ chăm sóc nhẹ nhàng gồm dầu gội với tinh chất từ trà xanh và dầu xả hương chanh bưởi. Rồi mỗi tuần một lần đắp mặt nạ cho tóc để tăng độ dày, và một tháng một lần chăm sóc toàn diện để tăng độ sáng bóng.
Ngày xửa ngày xưa, tôi từng là một cô gái tuổi teen trẻ trung. Với những tiêu chuẩn. Và một mái tóc dài quyến rũ, đẹp đẽ.
Bây giờ…
Tôi hạ thấp ánh mắt của mình xuống, cảm nhận độ cứng của chiếc quần jean mới trong khi hắn nắm lấy nắm tóc đầu tiên của tôi. Ba nhát cắt. Chỉ có vậy. Ba nắm tóc khổng lồ. Ba nhát cắt đứt khoát. Những lọn tóc ướt rơi xuống thảm.
“Cứt.” Hắn nói. “Tao khiến nó tệ hơn. Ồ được thôi. Đó là lý do để dùng mũ.”
Tôi không nói một lời nào. Như thế đấy, tôi trở thành Molly và cả hai chúng tôi biết điều đó.
Nhưng chúng tôi vẫn chưa xong. Hắn bắt tôi phải quay người lại, che mắt tôi bằng một mảnh vải đen - có mùi như chiếc áo thun cũ - rồi cột lại phía sau đầu tôi che khuất tầm nhìn của tôi.
Tôi chưa bao giờ thấy mình rời khỏi nhà tù nơi căn hầm ấy. Điều tốt nhất tôi có thể làm là cảm nhận những ngón chân trần của mình khi hắn lôi tôi qua tấm thảm dơ dáy để đến cánh cửa phía xa. Một tiếng kẽo kẹt vang lên khi cánh cửa bật mở và rồi, như tôi đã từng nghi ngờ, là cầu thang dẫn lên trên.
Hắn đẩy tôi đi trước hắn. Tôi vấp một, hai, rồi ba lần. Hắn đập vào phía sau đầu tôi đủ mạnh để khiến tôi nhăn mặt, và tôi tìm được thăng bằng.
Trên cùng, một đoạn dừng ngắn khi hắn nhoài người qua tôi để mở một cánh cửa khác. Sau đó, một sự thay đổi ở thảm lót sàn từ loại thương mại giá rẻ chuyển sang vải sơn lót sàn màu xám. Đấy là nhà hắn sao? Tôi tự hỏi khi hắn kéo tôi về phía tôi đoán là nhà bếp. Nó có mùi giống hắn: gớm ghiếc.
Tôi lại vấp một lần nữa. Cố gắng làm chậm mọi thứ, hay thật sự do cơ thể vận động thiếu phối hợp? Tôi không biết nữa. Tôi đã đồng ý với danh tính mới của mình. Tôi đã từ bỏ cái tên của cha để không bị bỏ rơi một mình dưới cái nơi kinh khủng ấy. Và rồi…
Nực cười là sao tôi lại có thể sợ hãi sự thay đổi khi tôi đã ở trong tình cảnh tồi tệ nhất của những điều tồi tệ.
Khí trời. Đột nhiên, tôi cảm nhận được nó. Rời khỏi căn bếp, qua một cánh cửa khác, chúng tôi ra khỏi căn nhà. Ra phía bên ngoài. Sân trước? Hay sân sau? Ai biết, ai quan tâm? Tôi đang đứng ở bên ngoài với ngọn gió ve vuốt trên khuôn mặt. Và trong một giây, tôi không thể kiềm chế được. Tôi tì gót chân mình lại. Tôi nâng mặt mình lên.
Bên ngoài. Khí trời. Tiếng lao xao của cây cối. Sau quá, quá lâu. (Bao lâu?) Quá, quá lâu.
Gã Everett giả dừng lại. Hắn cho tôi một chút thời gian. Tôi dùng nó để liếc lên trên, phía trên tấm khăn che mắt, và tôi có thể thấy. Những ngọn cây vút cao trên đầu tôi. Dày và tối trên nền trời mờ nhạt. Cây cối khu rừng, sự tự do. Có thể tôi thực sự chỉ cách trang trại của mẹ vài dặm.
“Georgia.” Everett nói, như thể đọc được tâm trí tôi. “Tao tìm thấy nơi này vài năm trước, một chỗ trốn nhỏ trong núi của riêng tao. Tất nhiên, ông già sở hữu nó đã chết, và giờ lũ con cháu xấu xa muốn lấy lại. Vậy thì, chúng ta rời khỏi đây thôi. Cuộc sống trên đường dù sao cũng vui hơn nhiều.”
Cây xanh, tôi vẫn suy nghĩ. Cây cối, khu rừng, giống trang trại của mẹ tôi.
Và rồi tôi không thể nhìn thấy gì nữa, bởi nước mắt đã ầng ậng che mờ đôi mắt tôi.
***
Với tấm khăn vẫn còn che trên mắt, tôi không thể thấy đường đi quanh ngôi nhà để đến chiếc xe container lớn của hắn. Hắn phải giúp tôi bước lên bệ ngang lên xuống xe, rồi chộp lấy cánh tay tôi khi tôi vấp phải ghế tài xế. Tôi chưa từng bước vào buồng lái của xe container trước đây. Không biết gì về chúng. Xe container đường dài chỉ đơn thuần là những cỗ xe tôi thấy trên đường cao tốc, chở theo hàng hóa và chỉ có vậy. Rõ ràng , tôi dành nhiều thời gian và sự chú ý đến mái tóc của mình hơn.
Lúc này, gã Everett giả huyên thuyên một cách tự hào về chiếc xe container có chỗ ngủ với mái nâng, ngôi nhà trên đường của hắn. Đi kèm với một giường ngủ phía trên, máy pha cà phê và tất nhiên một đầu DVD di động để giải trí. Hắn lôi tôi quanh chiếc ghế tài xế khi đang nói. Tôi có thể cảm thấy tấm thảm bên dưới chân mình. Dày hơn và êm hơn thứ ở trong tầng hầm. Ở đây cũng có mùi tốt hơn. Vẫn vương vất chút mùi thức ăn nhiều dầu mỡ, nhưng có mùi hương thông tươi mới. Như thể ít nhất chiếc xe container mới được lau chùi gần đây. Nó xứng đáng với nỗ lực như thế.
Khi lần đầu tiên nghe tiếng rít của một chốt cửa được mở ra, tôi không hiểu. Rồi, gã Everett giả đẩy tôi một cái khiến tôi ngã chúi đầu về trước một, hai bước. Trước khi tôi kịp định thần lại tay hắn đã bóp chặt vai tôi, ấn tôi xuống.
Quá trễ, tôi nhận ra mình đang đứng trên một mặt gỗ cứng. Mùi gỗ thông…
Và như thế tôi quay trở lại cái thùng có kích cỡ như chiếc quan tài của mình, lần này có đầy đủ quần áo, với một mảnh vải che ngang mắt.
“Mày tên gì?” Hắn hỏi từ phía trên.
“Molly.” Tôi thì thầm, quá đau đớn, quá thất bại cho điều gì hơn thế.
“Còn tao?”
“Everett.”
“Tao là ai?”
“Bất cứ ai ông muốn.”
“Tao là chủ của mày. Chủ Everett. Mày từ đâu đến?”
“Florida?” Tôi đoán.
“Với cái giọng ấy à? Không đâu. Hãy nói mẹ mày nuôi mày lớn lên ở miền Bắc, nhưng giờ mày sống với tao.”
Tôi không nói gì. Hắn có cách của hắn, hắn luôn có cách của hắn. Tôi quan tâm gì chứ? Có thể tôi thực sự là Molly, bởi chắc chắn cô gái đã từng là tôi…
“Nằm xuống, mày ở trong thùng.” Hắn nói.
Tôi không đáp, cảm thấy bối rối hơn là chống đối. Bị khóa trong cái thùng với tấm khăn che mắt, điều đó có nghĩa là gì?
Hắn giật mạnh một lọn tóc tả tơi của tôi. Tôi gật đầu một cách muộn màng, nếu chỉ để thể hiện mình có chú ý.
“Ở trạm dừng, chỗ ngủ lại, mày ở trong thùng.”
Tôi gật đầu.
“Còn những lúc khác…” Giọng hắn kéo dài. Hắn có vẻ lưỡng lự. “Hãy ngoan ngoãn. Cư xử đúng cách và mày có thể được ra ngoài chốc lát. Mày ở cùng với tao.”
Tôi cau mày, không hiểu. Có phải hắn nói tôi có thể ở trong buồng lái với hắn? Ngồi ở ghế phụ? Như một con người thật sự?
“Mày ngồi xuống sàn.” Hắn nói rõ hơn. “Không ai thấy mày. Có thể có, có thể không, tao sẽ lấy khăn bịt mắt. Nhưng mày sẽ được ra khỏi thùng. Tất nhiên nếu mày ngoan ngoãn. Làm chính xác những gì tao nói.”
Hắn dừng lại, chờ đợi một cách kỳ vọng. Và cuối cùng thì tôi hiểu. Tôi đang rời khỏi căn hầm, thật sự rời đi. Và phần thưởng/ hình phạt của tôi là sẽ ở cạnh gã đàn ông này suốt ngày, suốt tháng. Gã đàn ông bẩn thỉu, khủng khiếp trong lâu đài của hắn, nơi chiếc xe container khổng lồ này, nơi hắn cai trị đường cao tốc, với một nô lệ tình dục của riêng hắn bị xích lại bên cạnh.
Và ngay lúc đó, tôi cũng hiểu một điều khác nữa. Rằng hắn làm điều này thay vì giết tôi.
Điều hắn đã hứa sẽ làm nhiều lần trước đây, ngay trước khi giải thích rằng hắn sẽ nhét xác tôi vào con kênh gần nhất thế nào, và để cá sấu khiến mẹ tôi không bao giờ nhận ra được tôi ra sao.
Everett sẽ không giết tôi. Thay vào đó hắn sẽ giữ tôi lại.
Tôi tự hỏi, trong tâm trí mình, liệu điều đó có nghĩa hắn đã trở nên thích tôi bằng cách nào đó?
Và tôi tự hỏi, trong tâm trí mình, liệu nó có nghĩa tôi cũng phải thích hắn?
Everett đặt lòng bàn tay lên mặt tôi và ấn đầu tôi vào trong thùng. Tôi chỉnh lại vị trí, tâm trí đảo lộn, khi chiếc nắp đậy xuống. Tiếng ổ khóa đóng lại. Khoảnh khắc tự do của tôi biến mất. Tôi lại một lần nữa trở thành cô gái bị nhốt trong một chiếc thùng có kích cỡ như chiếc quan tài.
Ngoại trừ bây giờ… Bây giờ tôi là một cô gái di chuyển.
Hắn muốn nói chuyện khi đang lái xe. Phàn nàn, thực sự là như thế. Về giá xăng, về gã khốn trên chiếc Honda Civic vừa mới giơ ngón tay thối với gã. Những con mụ ở bến tàu bốc hàng làm hắn tốn hai giờ đồng hồ chết tiệt, và giờ thì hắn thậm chí còn không có thời gian nghỉ ăn trưa nữa.
Những ngày xưa tươi đẹp, hắn càu nhàu, những tài xế thông minh có thể gian lận lịch trình lái xe của mình và cứ thế tiếp tục. Nhưng không. Giờ thì thiết bị điện tử bắt buộc theo quy định liên bang ở chỗ này, dữ liệu điện tử bắt buộc theo quy định liên bang ở chỗ kia. Người Anh Cả[1]. Luôn luôn dõi theo.
Chào mừng đến với cuộc đời tài xế xe container đường dài, hắn nói. Làm việc cho những tên khốn khi lái xe xuyên qua đất nước của những tên khốn.
Thoạt đầu, mỗi khi chiếc xe container nổ máy, tôi ngần ngại. Mỗi khi nó lao xuống một con đường gập ghềnh, mắt tôi lồi ra với những cơn lộn mửa. Sau một thời gian quá dài một mình trong căn hầm, thứ này - mùi xăng dầu, tiếng gầm rú của động cơ xe, tiếng ồn khủng khiếp của con quái vật - dường như là quá nhiều để tôi có thể tiếp nhận được.
Thế nhưng, cũng như kinh nghiệm của tôi với nỗi buồn chán thê lương nơi căn hầm, tôi học được cách thích ứng. Tôi thả lỏng vai trước những cú giật và lắc lư. Tôi hấp thụ tiếng gầm gừ và ồn ào không ngừng. Và từng chút một, tôi bắt đầu phân biệt các sắc thái của các mặt đường khác nhau, tốc độ chạy xe trên đường cao tốc, tiếng bánh xe nghiến đường nặng nề khi leo chậm chạp lên những con dốc.
Cuộc sống trên những con đường. Nơi, theo như những lời càu nhàu không ngừng của gã Everett giả, hắn được phép lái xe liên tục mười một tiếng đồng hồ, trước khi nghỉ bắt buộc mười tiếng. Sau đó, bất kể thời gian thực tế trên đồng hồ - ví dụ mười một giờ tới hai giờ sáng, hay bốn giờ sáng - hắn phải bắt đầu lái tiếp.
Và đúng như những gì hắn đã nói, cách xa bến cảng, trạm nghỉ, và sự hối hả nhộn nhịp của nền văn minh, hắn ngừng lại và cho tôi ra ngoài. Tôi được ngồi xổm sau những bụi cây để tè, thay vì bị nhốt chung với đống chất thải mình thải ra. Tôi được ăn trứng McMuffins cho bữa sáng, bánh mì sandwich Subway cho bữa trưa, và gà rán cho bữa tối.
“Khuyết điểm của công việc.” Everett nói, đưa tôi một túi thức ăn nhanh khác trong khi vỗ vỗ đoạn mỡ thừa lòi ra chỗ bụng.
Bữa tối không tránh khỏi theo sau bởi những đòi hỏi khác. Hắn lái xe cả ngày. Tất nhiên hắn cần bắn ra vài thứ. Và hắn có sẵn cái tổ chim cu lúc nào cũng bên cạnh.
Liệu có tốt hơn khi thoát khỏi căn hầm? Liệu có đáng lăn lộn trên đường? Nơi mà, thỉnh thoảng tấm che mắt được bỏ ra, và tôi ngắm nhìn thế giới lướt qua mờ ảo trong những mảng màu xanh lá cây, xanh dương và xám.
Rất nhiều những chiếc xe khác nối đuôi nhau chạy dọc theo những làn đường. Rất nhiều những tài xế khác. Cái đất nước này đầy rẫy những tên khốn kiếp, như Everett vẫn thường nói.
Nhưng chưa từng có ai trông thấy tôi.
Everett nói rất nhiều. Phần lớn là phàn nàn. Và đôi khi thỉnh thoảng, hắn thậm chí còn khóc trong giấc ngủ.
Đó là cách tôi cuối cùng cũng biết đến Lindy.
❀ ❀ ❀
[1] Anh Cả là một nhân vật tượng trưng cho sự kiểm soát chặt chẽ quyền riêng tư của một người dân bởi chính phủ, lần đầu xuất hiện trong tiểu thuyết 1984 của George Orwell.