Cô Gái Trong Chiếc Thùng Gỗ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 31 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 33

❊ ❊ ❊

Cô gái này điên rồi. Molly, Stacey, hay bất cứ ai đi nữa, thì cô ấy chắc chắn đã bị nhốt quá lâu, chịu đựng quá nhiều những thương tổn. Tôi không biết. Nhưng cô ấy điên rồi khi nghĩ tôi chính là người đã làm những điều này. Tôi cứu người. Điều đôi khi cũng có nghĩa là làm đau đớn những người khác nữa.

Devon Goulding, da hắn bốc khói rồi bắt lửa.

Nhưng tôi chỉ tấn công kẻ xấu.

Và cô gái này nữa.

Nó không tính.

Tôi khiến cô ấy di chuyển. Thực sự, tôi tiến tới gần hơn, và cô ấy lê thân mình khỏi nệm, xa khỏi tôi trong bóng tối. Sao cũng được. Điều này cho phép tôi lần mò mẩu gỗ quan tài gỗ thông bên trong mép nệm. Nó mỏng hơn tôi mong muốn. Nhưng chiều dài cũng kha khá.

Tôi mang nó lại cánh cửa và bắt đầu công việc. Thử thách đầu tiên của tôi, cố tìm ra trong bóng tối mịt mùng này vị trí tương đối của chốt khóa. Tôi phải nghĩ ngược về những cánh cửa khác. Tốt nhất là đứng lên và canh vị trí của tay nắm cửa.

Khi đã đoán được vị trí tương đối, tôi cố gắng nhét mẩu gỗ vào, nhưng phát hiện ra rằng dù mỏng vậy, nó vẫn còn quá dày. Ngồi xuống trong bóng tối, tôi kéo nó xuống. Không khó lắm. Mẩu gỗ chạy giữa khe cửa.

Tại sao cô gái lại nghĩ tôi có liên quan đến tất cả những điều này?

Một bóng mờ xuất hiện nơi ngưỡng cửa, giọng nói đậm chất đe dọa. Một kẻ đột nhập bước qua được tất cả các khóa mà không đánh thức tôi dậy. Một kẻ tấn công mang tôi ra khỏi căn hộ trước khi tôi kịp đánh trả rồi mang tôi đến đây.

Ngồi trong bóng tối, tôi xé gọn mẩu gỗ, cảm thấy ký ức trở nên yếu ớt và mong manh hơn nữa. Ít ký ức hơn và nhiều ác mộng hơn. Khuôn mặt gã đàn ông… Tôi không hình dung ra được. Hắn sẽ làm gì tiếp theo? Tôi chỉ có thể đoán, nhưng không thể nhớ lại. Và tôi… tôi nằm trên giường và chờ đợi hắn tấn công tôi?

Đầu tôi nhói lên cơn đau nhức lần nữa. Tôi bất giác đưa tay lên xoa lấy thái dương mình, và chạm phải sợi dây xích.

Thử thách kế tiếp của tôi là đây. Thậm chí cả khi mở được cửa, tôi ra khỏi căn phòng bằng cách nào? Sợi dây này không đủ dài, tôi nghĩ thế. Còng tay của tôi sẽ phải đi cùng. Của tôi và của cô ấy. Thế nên chúng tôi có thể hợp tác với nhau.

Hoặc cô ấy sẽ bỏ chạy. Khỏi tôi.

Tôi có cảm giác xấu. Tôi không biết tại sao. Tôi không chắc làm thế nào để kết thúc chuyện này. Tôi không biết điều gì đang xảy ra. Một cô gái đã bị tẩy não đến độ gọi mình là Molly. Sự vận chuyển những cỗ quan tài gỗ, những mảnh ký ức từ quá khứ.

Ai đó bước vào và bước ra khỏi căn phòng, và một lần nữa, tôi không thức tỉnh, không đáp lại sự náo động. Bởi tôi bị đánh thuốc. Hay bởi tôi trông chờ chúng?

Tôi lắc đầu. Thật mạnh. Không.

Tôi không liên quan đến chuyện này. Tôi không làm hại người khác.

Chỉ có Devon Goulding, thét gào khi chộp lấy cái đầu đang bốc cháy của mình.

Chỉ có cô gái xinh đẹp đe dọa cướp Jacob khỏi tôi.

Ký ức đó thình lình xuất hiện. Tôi vội vàng đuổi nó đi khỏi.

“Những người sống sót làm điều họ phải làm.” Tôi lẩm bẩm trong bóng tối. “Đừng nghĩ lại sự lựa chọn của mình.”

Tôi ước có Samuel ở đây. Tôi có thể cảm nhận được sự điềm tĩnh nơi sự hiện diện của ông trong bóng tối.

Stacey Summers, tôi nghĩ đến trong khoảnh khắc tiếp theo. Đoạn quay cảnh bắt cóc của cô ấy. Một gã cao lớn đã mang cô ấy đi. Bằng chứng có ai khác liên quan.

Suy nghĩ có lý thứ hai: tôi đã dành vài tuần vừa qua lòng vòng quanh thành phố, nhiều quán bar, nhà hàng, các địa điểm giải trí quanh trường đại học, hỏi những câu hỏi về Stacey Summers. Có thể tôi đã đến gần việc phát hiện thủ phạm hơn là tôi nghĩ. Và có thể người đó trở nên cảnh giác và theo dõi tôi.

Câu chuyện của tôi khó có thể nói là riêng tư. Thôi nào, bốn trăm bảy mươi hai ngày bị nhốt trong một cỗ quan tài. Báo chí thích câu chuyện đó. Không một khía cạnh nào về sự xuống dốc của bản thân tôi, không chi tiết dâm ô, tục tĩu nào của quá trình bị bắt giữ được tiết lộ trên mặt báo.

Không một người nào hiểu được những gì tôi đã trải qua. Nhưng họ đều biết câu chuyện của tôi.

Chiếc váy ngủ, chiếc váy ngủ mỏng manh ngu ngốc của tôi… Tôi cố nghĩ về nó. Jacob đã từng mua cho tôi váy ngủ bằng lụa có thêu bao giờ chưa nhỉ? Hắn đã mua cho tôi ít quần áo, một chiếc váy ngủ mùa hè. Tôi nhớ được điều gì, tôi đã từng đề cập đến điều gì…

Tôi bắt đầu run rẩy. Da gà nổi lên trên cánh tay tôi. Tôi sắp ói. Tôi sắp bệnh…

Tôi đánh rơi mẩu gỗ thông, hơi thở tôi dồn dập, đôi tay tôi run rẩy không kiềm chế được.

Tôi thấy mình quỳ gối, đầu cúi thấp, run rẩy thậm chí còn mạnh hơn nữa, cố kiềm chế cơn buồn nôn.

Tôi biết điều tôi không muốn biết.

Quá khứ thật sự quan trọng. Quá khứ liên quan đến mọi thứ vào lúc này.

Nhưng tôi không thể ngừng lại và suy nghĩ về nó. Bởi vì quá khứ là quá khứ, và cách duy nhất để thoát khỏi căn phòng này là tiến bước về trước. Thở sâu. Quên đi những cỗ quan tài bằng gỗ, những chiếc váy ngủ, và Jacob Ness. Quên đi mọi thứ.

Tôi là Flora phiên bản 2.0. Tôi được đào tạo, tôi có kỹ năng, và tôi sẽ thoát ra khỏi đây. Giải thoát bản thân. Giải thoát Stacey Summers.

Vậy nên, nhét mẩu gỗ vào khung cửa. Tiến hành thôi.

Tôi muốn về nhà.

Tôi muốn nhìn thấy mẹ mình với những chiếc áo sơ mi vải flannel xấu xí của bà, với mặt dây chuyền bạc hình cáo trên cổ bà. Tôi muốn vòng đôi tay ôm lấy bà, và ngay cả khi nó không phải là cái ôm chúng tôi đã từng ôm, hay cảm thấy cảm giác từng thấy, tôi vẫn muốn nó. Tôi muốn mẹ biết là tôi nhớ bà lắm. Và tôi yêu bà. Và tôi xin lỗi.

Bà đã làm mọi thứ để có lại được đứa con gái mà không ai trong chúng tôi hiểu được.

Bà vẫn nỗ lực để yêu thương tôi.

Tôi chêm mẩu gỗ thông vào kẽ hở khung cửa. Từ từ nhưng chắc chắn, tôi di chuyển nó cho đến khi gặp vật cản.

Chốt cửa. Được thôi, đây là nơi phép lạ cần xảy ra.

Tôi ngừng lại, cân nhắc những bước tiếp theo.

Kịch bản tốt nhất là bằng cách nào đó, tôi thành công trong việc đè vào chốt cửa, và đẩy cửa mở ra. Lúc đó…

Cô gái bị thương có thể thoát ra ngoài. Còn tôi, tôi chỉ có thể đi xa đến hết đầu mút đoạn xích.

Và chúng tôi sẽ gặp phải… bao nhiêu người? Loại đe dọa nào?

Không phải tôi, tôi khăng khăng. Tôi không bắt cóc Stacey Summers, dù cô ấy có nghĩ gì đi chăng nữa. Tôi rõ ràng không bắt cóc chính mình. Ý tôi là, chỉ vì tôi không nhớ bất kỳ điều gì kể từ sau khi mẹ tôi rời đi, không biết bằng cách nào tôi có mặt trong căn phòng này… Không có bất kỳ rối loạn thần kinh nào ở đây.

Tôi không phải quái vật.

Tất nhiên, một lần, một thời gian đã lâu về trước… Trái tim tôi đập nhanh hơn lần nữa. Tôi thấy mình ngồi xuống trên đôi guốc. Đột nhiên, tất cả mọi thứ tôi có thể suy nghĩ đến là Jacob.

Không ai muốn trở thành một con quái vật.

Điều đó đúng. Không ai muốn trở thành quái vật. Thậm chí ngay cả tôi.

Và rồi… và rồi… và rồi…

Giờ không phải lúc, tôi nhắc mình lần nữa. Tôi sẽ ra khỏi căn phòng này. Đó là thỏa thuận; đó là nhiệm vụ.

Nhưng đầu tiên, vẫn còn vấn đề với còng tay của tôi.

Cuối cùng, điều tôi có thể làm tốt. Tôi rời khỏi cánh cửa, mẩu gỗ vẫn mắc trên khung cửa. Tôi lắc lư đi về phía tấm nệm, nơi tôi từ bỏ sự tỉ mỉ, và dùng cả hai tay để xé tấm phủ nệm. Tôi xé dọc lớp phủ mỏng. Thứ nguyên liệu cũ và sờn ấy không chống lại được lực bàn tay tôi.

Phía trong, tôi tìm thấy khung nệm. Nó bốc mùi mốc, thậm chí có thể là mùi cỏ yếu ớt. Tôi có cảm giác quen thuộc, như thể tôi phải biết thứ tôi đang ngửi thấy. Mùi thức ăn của Ý? Nhưng không đúng. Tôi tiếp tục, cảm nhận cảm giác vỡ vụn. Nệm xốp, tôi nghĩ, loại sẽ rã ra theo thời gian. Tôi tiếp tục đào xới.

Tấm nệm mỏng thôi. Loại dùng để đặt trên giường xếp du lịch, hoặc dùng cho loại ghế Ikea có thể mở ra thành giường. Nó có thể chỉ là một tấm xốp lớn. Nhưng tôi không cảm thấy như vậy khi nằm trên nó. Nó có những chỗ lồi lõm, những cục u và ngóc ngách.

Ngay cả một tấm nệm du lịch mỏng cũng có dây cuộn và lò xo để bền hơn. Đặc biệt trong một thành phố của những trường đại học như Boston, nơi một nửa những căn hộ đều trang bị sản phẩm Ikea, rất có khả năng tấm nệm này bắt nguồn từ một ký túc xá của ai đó trước khi được tái sử dụng ở đây.

Tôi tiếp tục đào xới, và đúng như tôi nghĩ…

Kim loại. Dây. Cuộn dây bên trong lớp xốp. Mọi thứ đều là tài nguyên. Tấm nệm này là tài nguyên của tôi. Tôi chuẩn bị sử dụng nó để thoát khỏi đây.

Tôi yếu ớt, run rẩy, ngu ngốc với những cơn căng thẳng. Tôi mất nhiều thời gian để lần đến đoạn cuối của một trong những cuộn dây buộc và từ từ nhưng chắc chắn kéo thẳng nó ra. Tôi không biết liệu có thể rút nó ra không. Tôi không nghĩ tôi mạnh mẽ trong tình trạng hiện tại. Thế nên tôi tiếp tục công việc với một đầu mút của cuộn dây.

Tôi có những món đồ này ở nhà. Làm bằng nhựa, trông như cái kẹp tóc nhỏ. Nhưng chúng không phải là kẹp tóc. Chúng là chìa khóa mở còng tay. Có bán bởi phần lớn những nhà bán lẻ lớn trên Internet. Thông thường, trước khi ra ngoài, tôi sẽ kẹp chúng lên tóc, loại kẹp xước ngắn nhất thế giới, có thể được sử dụng trong những tình huống khẩn cấp. Nhưng tôi đã quá ngu ngốc, chưa bao giờ nghĩ đến việc kẹp chúng phía sau tai khi đi ngủ, nên chúng không có bên cạnh tôi lúc này.

Nhưng tôi có thể tự tạo ra chúng. Tôi đã quen thuộc với chúng. Tôi biết rõ chúng. Và sợi dây mảnh bên trong tấm nệm là vừa đủ.

Những ngón tay tôi vụng về trong bóng tối. Tôi đâm sợi dây vào cạnh bàn tay, xuýt xoa vì cơn đau nhói. Nhưng tôi vẫn tiếp tục, ngay cả khi tôi đâm một ngón tay khác, chọc vào lòng bàn tay, cắt một đường phía trên mu bàn tay. Khi tôi đánh giá tác phẩm bằng tay của mình hoàn tất, cũng là lúc cả hai tay tôi đều trơn nhẫy bởi máu.

Tôi ngừng một lúc. Quệt hai tay vào thảm. Ổn định lại nhịp thở.

“Cô đang làm gì thế?” Cô gái hỏi trong bóng tối.

“Tại sao? Vẫn còn sợ tôi à?”

“Cửa không khóa. Tôi không khóa nó.”

“Nhưng cô đã mở nó ra.”

“Phải vậy. Mở cửa. Kiểm tra cô. Đó là mệnh lệnh tôi phải làm.”

“Từ ai? Ai bảo cô?”

“Cô biết mà.” Cô ấy thì thầm. “Cô biết là cô biết mà.”

“Tôi không phải là người nắm quyền kiểm soát ở đây.” Tôi khăng khăng, dù không hiểu tại sao mình bận tâm.

“Cửa đóng.” Cô ấy rên rỉ. “Không thể mở ra từ bên trong. Tôi đã thử, tôi đã thử, tôi đã thử. Chỉ có bóng tối. Và những thứ tồi tệ xảy ra trong bóng tối.”

“Cô đã bao giờ ở trong cỗ quan tài gỗ chưa?”

Cô gái không trả lời.

“Chúng ta đều có thể sống sót và làm điều đó tốt hơn chúng ta nghĩ.” Tôi nói. “Và tôi không định sẽ trở thành nạn nhân một lần nữa.”

Không phải khi tôi có thể là một con quái vật.

Tôi đặt còng tay của mình trên sợi dây hình móc câu của tấm nệm, và cúi xuống để thực hiện công việc.

Phải thử nhiều lần. Trong trường hợp này, không quan trọng việc tôi có nhìn thấy hay không, bởi tôi đã thực hành đủ nhiều với đôi tay bị trói sau lưng; tôi từng quen với việc sử dụng xúc giác, không phải thị giác. Tuy nhiên, tôi quen với chìa khóa nhỏ hơn, không cố định, và phải mất một lúc để thích ứng.

Nhưng còng tay không phải loại khóa phức tạp nhất trên thế giới. Và tôi là người thực sự đã thực hành rất nhiều.

Với một tiếng cách, một bên còng mở ra. Lần này nhanh hơn, tôi thực hiện cho một bên còn lại. Và rồi, lần đầu tiên trong suốt thời gian tôi không biết là bao lâu, đôi tay tôi lại là của tôi. Tôi nâng chúng lên, xoa xoa cổ tay. Thật là một cảm giác tuyệt vời lạ lùng khi được vươn cả hai tay mình ra xa, di chuyển chúng một cách độc lập.

Tôi có thể cảm thấy cô gái nhìn mình trong bóng tối. Tôi biết cô ấy không thể thấy chuyển động của tôi, nhưng hẳn đã nghe được. Hoặc có thể chỉ đơn giản cảm nhận được điều tuyệt diệu của bước tiến nhỏ này trong hoàn cảnh hiện tại của chúng tôi.

“Cô thích tay mình được tự do chứ?” Tôi hỏi.

“S…s…sao cơ?”

“Cô thích tháo còng tay ra chứ? Tôi có thể tháo chúng ra.”

“Tôi phải làm gì?”

“Bò lại đây.”

“Chỉ… chỉ… vậy thôi sao?”

“Chỉ cần di chuyển đến phía có giọng nói của tôi đây này. Tôi sẽ giúp cô.”

Cô ấy ngập ngừng. Cô ấy sợ tôi. Vì lý do tốt chứ? Tôi không biết. Tôi không thể hiểu được tất cả chuyện này. Có những điều tôi không hiểu. Làm sao tôi đi từ căn hộ của mình đến đây? Có thật là có kẻ đột nhập ở ngưỡng cửa nhà tôi? Và làm thế nào tôi lại bị trói gô lại như con gà tây Phục sinh, không hề chống cự, không chiến đấu, thậm chí không nhận ra, khi có ai đó mở cửa căn phòng này và mang vào không chỉ một mà đến hai cỗ quan tài gỗ?

Làm sao một người thông minh như tôi trở nên ngu ngốc đến thế?

Cô gái tiến về phía tôi trong bóng tối. Tôi có thể nghe thấy cô ấy, chậm chạp và nặng nề. Tôi nhận thấy cô ây rít lên trong hơi thở khi di chuyển sai lầm, làm đau hơn vết thương sẵn có. Thứ tôi đã gây nên cho cô ấy.

Rồi cô ấy đến nơi, gần đến nỗi tôi có thể cảm thấy hơi thở của cô ấy. Tôi đưa tay ra, nắm lấy bàn tay cô, dùng ngón cái để cảm nhận vòng khóa kim loại.

“Yên nhé!” Tôi bảo cô ấy. Tôi điều chỉnh cổ tay cô ấy phía trên sợi dây hình móc câu, nhắm mắt lại để tập trung, cố đưa chiếc chìa tự làm vào trong những cái lỗ bé xíu trên còng tay.

Nó không trơn tru hay đơn giản hay dễ dàng. Nhưng cuối cùng, tôi cũng hoàn thành công việc của mình.

Chiếc còng tay rớt xuống. Tôi có thể cảm thấy cô ấy đang nâng cả hai tay lên, đan vào nhau vặn vẹo.

Đó là sự thật, điều tôi đã nghi ngờ. Bạn không cần đôi mắt để trải nghiệm điều kỳ diệu. Bạn có thể cảm nhận được nó, ngay cả trong bóng tối.

“Tại sao?” Cô ấy hỏi, câu hỏi yêu thích nhất trong ngày của cô ấy.

Tôi nói với cô ấy sự thật. “Bởi vì chúng ta đang thoát khỏi đây.”

gian chỉ được mở đèn một nửa. Nhưng D.D. có thể nghe tiếng đánh máy ở đâu đó, cũng như tiếng rì rầm nho nhỏ qua điện thoại. Nhân viên mới - cô đoán, vẫn chiến đấu để tiến lên phía trước bằng cách làm việc ngày Chủ nhật. Là phó chủ tịch của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.