Cùng với sự khép lại của lễ trao giải Oscar lần thứ tám mươi, mùa giải thưởng đầy hỗn loạn và phức tạp của năm 2007 cũng chính thức tuyên bố kết thúc. Tuy nhiên, sóng gió trong toàn bộ giới giải trí sẽ không vì Oscar kết thúc mà đi đến hồi kết. Ngược lại, dư chấn mà cuộc đình công của biên kịch mang lại mới chỉ bắt đầu phát huy hậu kình. Nghiệp đoàn đạo diễn đã bước vào giai đoạn đàm phán cuối cùng với nghiệp đoàn nhà sản xuất, trong khi nghiệp đoàn diễn viên cũng đang rục rịch chuyển động. Giới giải trí năm 2008, xem ra cũng sẽ không bình yên chút nào.
Nhưng đối với Evan Bell, sau khi tháng Hai kết thúc, những ngày tháng sau tiết tháng Ba xuân nồng thực chất chỉ là chuyên tâm vào công tác chuẩn bị tiền kỳ cho "Juno", những chuyện tạp nham khác đều không thể ảnh hưởng đến tâm trạng tốt đẹp của anh. Kể từ sau cái đêm Oscar xuất hiện chớp nhoáng, Sean Hall đã không còn bất kỳ động tĩnh nào nữa; còn chuyện của nghiệp đoàn đạo diễn thì không cần Evan Bell phải nhúng tay; về phần nghiệp đoàn diễn viên, nhân vật có tiếng nói nhất hiện nay là Tom Hanks đã sớm đánh tiếng với Evan Bell: Nghiệp đoàn diễn viên tuyệt đối không được đình công, vẫn nên lấy sự ổn định làm trọng.
Thực ra khi nghiệp đoàn đình công, những người thực sự chịu tổn thương lại là các diễn viên tuyến hai, tuyến ba. Những diễn viên có đẳng cấp như Evan Bell, cho dù đình công, họ cũng có thể sống rất tiêu dao tự tại. Thế nhưng trong nghiệp đoàn có những diễn viên phải dựa vào việc chạy vặt, đóng vai phụ trong các phim truyền hình, điện ảnh hàng tuần để tránh khỏi số phận chết đói trên đường phố. Một khi đã đình công, thì những diễn viên tầng lớp dưới này sẽ phải đối mặt với tình cảnh đáng sợ là không có thu nhập.
Evan Bell hiểu rõ điều này hơn ai hết. Nghiệp đoàn diễn viên quả thực cần tranh đấu cho lợi ích của mình, nhưng không thể vừa ra quân đã chạy theo nghiệp đoàn biên kịch, lấy đình công làm tiên phong. Vì vậy, Evan Bell bày tỏ sự ủng hộ tuyệt đối đối với quyết định của Tom Hanks.
Mùa xuân năm 2008 còn chưa kịp vén màn, Hollywood đã náo nhiệt đón chào sự ồn ào tựa như mùa hè nóng bức.
Evan Bell tỉ mỉ xem xét danh sách, sau đó mới gửi email dự án tuyển chọn diễn viên của "Juno" cho Nghiệp đoàn diễn viên Mỹ. Thực ra dù kiếp trước Evan Bell chưa từng xem "Juno", nhưng đối với lứa diễn viên đó anh cũng đã nghe qua không ít, ví dụ như Ellen Page, hay như Jennifer Garner. Tuy nhiên Evan Bell nhớ không quá rõ ràng, nên chỉ liệt kê những diễn viên mình biết rồi gửi lời mời đến người đại diện của họ, những vai diễn còn lại chỉ có thể thông qua nghiệp đoàn để tìm kiếm.
Teddy Bell trực tiếp đẩy cửa đi vào. "Sam đến rồi." Người quen cũ của đài truyền hình CBS, Sam Reid, đã hẹn trước với Teddy Bell từ hai ngày trước, hôm nay đến để thăm hỏi.
Evan Bell đứng dậy, "Ở phòng họp nào vậy?"
""Ngu ngốc"." Teddy Bell đi theo phía sau Evan Bell cùng xuống dưới. Dù "Ngu ngốc" là phòng họp, nhưng bầu không khí lại tùy ý hơn nhiều, so với phòng họp thì nó giống nơi mọi người hay ở lại khi muốn mở các buổi họp brainstorming hơn, bên trong toàn là ghế sofa, gối ôm các thứ, còn có cả một quầy bar nhỏ. "Cậu có cần anh vào cùng không?"
Evan Bell tùy miệng nói, "Không cần đâu. Xem thử rốt cuộc Sam có chuyện gì đã." Đẩy cửa phòng họp ra, Evan Bell trực tiếp bước vào, "Này, Sam. Đã lâu không gặp, mọi việc vẫn tốt chứ?"
Sam Reid hôm nay không mặc âu phục, chỉ là áo thun phối cùng áo khoác vest, bảo sao Teddy Bell lại sắp xếp anh ta vào phòng họp "Ngu ngốc". "Vẫn chưa chúc mừng cậu giành được bức tượng vàng đầu tiên trong sự nghiệp đạo diễn của mình đấy." Sam Reid cười tươi nói.
Evan Bell nhún vai, giọng điệu nhẹ nhàng đáp, "Nếu là Phim hay nhất hoặc Nam diễn viên chính xuất sắc nhất thì em sẽ còn vui hơn nữa." Evan Bell đi đến bên cạnh quầy bar, nói là quầy bar chứ thực ra chỉ là một tủ rượu đơn giản. Ở đó lưu trữ không ít rượu vang, bên cạnh có một chiếc tủ lạnh nhỏ. "Rượu hay cà phê?"
"Cà phê đi, giờ không phải là lúc tốt để uống rượu." Sam Reid không phải lần đầu đến số 9 phố Prince, đối với những chuyện vụn vặt này cũng đã rất quen thuộc. Bây giờ mới chỉ hơn hai giờ chiều, uống cà phê quả là thời điểm thích hợp.
Evan Bell tay chân nhanh nhẹn bắt đầu đun nước sôi, sắp xếp tách, "Hạt cà phê nguyên chất mấy hôm trước uống hết rồi, cứ quên mất chưa đi mua, chỉ còn loại hòa tan thôi."
Sam Reid ngồi thoải mái trên ghế sofa, cũng không có ý định đứng dậy giúp đỡ, vì anh biết đây chính là phong cách của Studio 11, không cần phải ngồi đứng không yên, "Ha ha, tôi lại thấy loại hòa tan cũng không tệ, ngoài việc hơi ngọt quá một chút."
Evan Bell nhún vai, vẻ mặt bất lực, "Đây đã là loại tốt nhất rồi." Câu nói này khiến Sam Reid không khỏi cười ha hả.
"Evan, nghe nói mấy ngày trước, Lisa Canning đã đích thân tìm đến mời cậu ăn tối." Sam Reid rất trực tiếp và thoải mái khơi mào chủ đề. Sam Reid đã qua lại với Evan Bell nhiều lần, anh biết Evan Bell không phải đối tượng dễ đối phó, nên nhiều khi nói thẳng vào vấn đề lại là lựa chọn chính xác. Vốn dĩ hiện giờ đài truyền hình CBS và Studio 11 đang ở trong thời kỳ trăng mật, hơn nữa hôm nay anh đến cũng là quang minh chính đại, quanh co lòng vòng làm gì chỉ thêm vô ích.
Hơn nữa, dù Sam Reid đã nói thẳng tên Lisa Canning — cô là một trong những nhà sản xuất chương trình hàng đầu của đài truyền hình ABC, lúc "American Idol" đổ bộ vào Mỹ, chính cô là người đại diện đài ABC tham gia đàm phán — nhưng mục đích thực sự của Sam Reid lại không hề nói toẹt ra, anh tin Evan Bell biết nên xử lý thế nào.
Evan Bell không hề ngạc nhiên chút nào, "Đúng vậy, em đã ăn một bữa cơm với Canning, kết quả là báo chí chẳng phải đã đưa tin rồi sao." Ngày hôm sau khi Evan Bell ăn cơm với Lisa Canning, truyền thông đã suy đoán đủ kiểu, có người nói về scandal tình cảm của hai người, có người nói Studio 11 và đài ABC có xu hướng hợp tác sâu hơn, cũng có người nói Lisa Canning thực ra đại diện cho Disney đến thăm dò ý tứ của Evan Bell... "Sau khi biết anh sắp đến, em còn đùa với Teddy rằng, không khéo vài ngày nữa Fox và NBC cũng sẽ tìm đến tận cửa mất."
Lời nói nhẹ nhàng của Evan Bell khiến Sam Reid cũng bật cười, anh đưa ra một câu trả lời khẳng định, "Tôi nghĩ rất có khả năng đấy. 'Breaking Bad' hồi đầu năm đã khiến tất cả chúng tôi đều đỏ mắt rồi."
Bộ phim truyền hình hoàn toàn mới do Studio 11 sản xuất là "Breaking Bad" đã chính thức lên sóng vào ngày 20 tháng 1 năm 2008, đây là bộ phim truyền hình thứ hai liên tiếp mà Studio 11 phát sóng trên đài truyền hình cáp sau "Mad Men" hồi tháng 7 năm ngoái. Ban đầu khi "Mad Men" mới phát sóng, dù rating không thể vượt qua ngưỡng một triệu, nhưng vẫn tạo nên kỷ lục rating tốt nhất cho đài, hơn nữakhẩu bi (danh tiếng) lạihiện lên (thể hiện) ra trạng thái nghịch thiên (nghịch thiên - vô tiền khoáng hậu). Nhà đài đã quyết định hợp tác cùng Warner Bros để tung ra DVD mùa 1 của "Mad Men" vào mùa hè này.
Và lần này, tập đầu tiên của "Breaking Bad" vẫn tiếp nối thế mạnh của "Mad Men", số lượng người xem tập đầu là 1,3 triệu, dễ dàng phá vỡ kỷ lục rating của đài, thậm chí đã bắt đầu tiệm cận với hàng loạt bộ phim kinh điển của HBO. Quan trọng nhất là, danh tiếng của "Breaking Bad" nhẹ nhàng vượt qua điểm sôi, kiêu hãnh trở thành "tân nhân vương" của năm 2008.
Trước có "Mad Men", sau có "Breaking Bad", tỷ lệ đặt mua của khán giả đài truyền hình đã tăng lên 60% chỉ trong vòng sáu tháng ngắn ngủi, thành tích này đã chứng minh sự thành công của hai bộ phim này bằng những con số trực quan nhất. Và theo ước tính của giới chuyên gia Phố Wall, giá trị trước thuế mà hai bộ phim "Mad Men" và "Breaking Bad" tạo ra trong vòng ba năm tới có thể vượt hơn một tỷ đô la!
Studio 11 đang từng bước vững chắc tạo ra vô số giá trị gia tăng, dù là điện ảnh, truyền hình, hay thậm chí là "Sản phẩm của 11" đều đã trở thành một tấm biển hiệu vàng. Tuần trước, Lisa Canning của đài ABC mời Evan Bell ăn cơm, sau đó dẫn đến vô số tưởng tượng; hôm nay, Sam Reid lại đích thân ghé thăm. Đây đều không phải là những chuyện xảy ra không có nguyên do.
Đối mặt với lời của Sam Reid, Evan Bell cười ha hả, "Vậy thì còn gì bằng nữa. Sau này các tác phẩm do công ty chúng ta sản xuất sẽ không phải lo không có đài truyền hình nào muốn ký kết nữa."
"Evan, cậu chắc chắn đang đùa với tôi rồi." Sam Reid nhận lấy tách cà phê Evan Bell đưa tới, cười nói, "Về mảng điện ảnh thì tôi không dám bảo đảm, dù sao tôi cũng là dân ngoại đạo; nhưng về mảng truyền hình, chỉ cần Studio 11 nói rằng hiện có kế hoạch khai phá tác phẩm mới, thì các đài truyền hình chắc chắn sẽ đổ xô đến. Hơn nữa không chỉ là đài truyền hình công cộng như chúng tôi, các đài truyền hình cáp ước chừng hiện giờ cũng đều đổ dồn ánh mắt về đây rồi. Bây giờ chúng tôi đều đang ghen tị với đài truyền hình đó, họ vẫn còn hợp đồng một tác phẩm nữa với Studio 11, chúng tôi đều đang nghĩ, đây lại sẽ là một tác phẩm xuất sắc đến nhường nào đây."
"Sam, tất nhiên là em không đùa với anh, không lâu trước đây, quá trình trải nghiệm của 'The Big Bang Theory' trắc trở đến mức nào, em nghĩ anh chắc vẫn chưa quên đâu nhỉ." Evan Bell ôm tách cà phê ngồi xuống đối diện, vì ở đây mọi thứ đều rất tùy ý, nên cuộc đối thoại của hai người cũng không hề có bầu không khí nghiêm trọng nào, ngược lại giống như bạn bè tán gẫu hơn. Nhưng cả hai đều biết, trong cuộc trò chuyện của họ chứa đựng quá nhiều thông tin rồi.
Sam Reid cũng không bận tâm, "Thế chẳng phải bây giờ phim truyền hình vẫn đang phát sóng đó sao? Hơn nữa chúng tôi đã quyết định đặt trước mùa hai rồi."
Evan Bell mím môi, "Sam, em phải nói với anh rằng, trong ngắn hạn, Studio 11 thực sự không có kế hoạch tác phẩm mới nào. Anh biết em không phải người hay nói dối mà."
Tính chân thực của câu cuối cùng này còn cần phải xem xét lại, nhưng Sam Reid cũng không phản bác Evan Bell, anh uống một ngụm cà phê, thong dong nói, "Không có kế hoạch cho phim bộ, nhưng kế hoạch cho chương trình truyền hình thực tế thì cậu vẫn luôn có mà, phải không?"
Quả nhiên, mục đích của đài truyền hình CBS và đài ABC thực chất là giống hệt nhau: chương trình truyền hình thực tế ca hát!
Cập nhật 12 ngàn chữ, cầu vé tháng!.