Đại Nghệ Thuật Gia

Lượt đọc: 1194 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
208 Danh tiếng âm nhạc

❊ ❊ ❊

Một khúc "Better Than A Hallelujah" không chỉ là sự tỉnh ngộ sau sự kiện 11/9, mà còn là sự bộc lộ tâm tư của Evan Bell khi nội tâm đã trải qua những biến chuyển long trời lở đất để dần trở về tĩnh lặng. Mười tám năm rồi, mảnh đất dưới chân, hôm nay mới lần đầu cảm thấy chân thực và vững chãi đến thế.

Trở về với tháng mười tại Boston, tiết trời thu cao khí sảng luôn khiến người ta gợi nhớ đến cuộc sống dã ngoại nhàn nhã thảnh thơi, thế nhưng Evan Bell lại chẳng có cái thú nhàn nhã đó. Cuộc sống đại học vô cùng phong phú, chẳng hề vì đã rời xa âm nhạc hay điện ảnh để quay về với ghế nhà trường mà trở nên lặng lẽ đi. Việc luận văn tốt nghiệp hệ Tâm lý học, việc chỉnh sửa đồ án tốt nghiệp hệ Kiến trúc, rồi cả việc học tiếng Đức, tiếng Pháp, đều khiến lịch trình mỗi ngày của Evan Bell trở nên bận rộn vô cùng.

Ngoài Eden Hazard ra, Evan Bell còn tìm được một giáo viên tiếng Đức, tiếng Pháp cực kỳ phù hợp, đó là Natalie Portman. Natalie không chỉ là sinh viên ưu tú của khoa Tâm lý học trường Đại học Harvard, mà còn đồng thời tinh thông năm ngoại ngữ, trong đó bao gồm cả tiếng Đức và tiếng Pháp.

Những tiến triển đột phá không lâu trước đây dường như chẳng hề gây ảnh hưởng gì đến cặp bạn thân này. Gặp lại nhau không những chẳng hề gượng gạo, ngược lại còn nảy sinh thêm vài phần ăn ý không thể gọi tên. Có lẽ, xét từ một góc độ nào đó, Evan Bell và Natalie Portman đều là cùng một loại người, biết rõ bản thân muốn gì, đồng thời cũng có thể giữ được sự sáng suốt và lý trí trong cuộc sống. Vì thế, hai người luôn tâm đầu ý hợp đến vậy.

Trong lúc bận rộn học tập, Evan Bell thậm chí còn dành chút thời gian tham gia tập luyện đấu kiếm, câu lạc bộ đấu kiếm trường Đại học Harvard có thể nói là có lịch sử lâu đời. Evan Bell khi mới vào đại học đã tham gia câu lạc bộ đấu kiếm suốt ba học kỳ, đến học kỳ hai năm hai vì chuyện của "Mèo" (Cat) chiếm mất phần lớn thời gian rảnh rỗi nên không đến nữa. Nhưng khi đó thuần túy chỉ xem như một thú vui, nếu lịch luyện tập của ban nhạc có trùng, Evan Bell thường sẽ không đến câu lạc bộ.

Cho nên, nói về đấu kiếm, Evan Bell cũng chỉ biết một vài bộ pháp cơ bản, có được một cái khung đẹp mã, còn nói về thực lực thì thật sự phải đứng lùi lại phía sau. Học kỳ này tuy không thể nói là rảnh rỗi, nhưng cũng thư thả hơn vài học kỳ trước, thỉnh thoảng ghé qua câu lạc bộ một chút cũng là một thú tiêu khiển không tệ.

Tháng mười lặng lẽ trôi qua trong sự bận rộn, ngày 1 tháng 11, Teddy Bell chính thức đạt đến độ tuổi được phép uống rượu, tuy nhiên Eden Hazard cũng chỉ còn chín ngày nữa là tròn hai mươi mốt tuổi, thế nên mọi người hẹn đến ngày mười sẽ cùng nhau tiệc tùng, đến quán bar uống cho say khướt. Còn về phần Evan Bell tội nghiệp, cậu vẫn còn hai năm nữa mới có thể đường hoàng uống rượu trong quán bar.

Mùa đông tháng mười một ở Boston đã sớm ập đến, lò sưởi trong ký túc xá đã được bật, dù vậy vẫn khiến người ta lạnh đến mức giậm chân liên hồi. Đã lâu không chuyên tâm dồn toàn bộ tinh thần vào việc học, trong một tháng nay, tiến triển của các môn học cũng rất rõ rệt.

Người vui nhất không ai khác chính là mục sư Lance, sự quay trở lại của Evan Bell đã trực tiếp dẫn đến kết quả là tiến độ hoàn thành luận văn được đẩy nhanh gấp bội. Hiện tại, luận văn tốt nghiệp hệ Tâm lý học đã sắp đến giai đoạn hoàn thành, nhiều nhất một tuần nữa là có thể bắt đầu kiểm tra định dạng, sửa lỗi chính tả và các công việc thu đuôi khác.

Từ thư viện bước ra, Evan Bell và Eden Hazard chào tạm biệt nhau, hôm nay đến lượt Eden Hazard làm gia sư tiếng Đức cho Evan Bell, vốn dĩ Teddy Bell cũng định đến, kết quả vì khoa có việc đột xuất không thể có mặt, nên hai người đã chuyển địa điểm học tập từ quán cà phê bên ngoài trường vào thư viện. Sau khi buổi gia sư kết thúc, Eden Hazard phải đến khoa gặp giáo sư, còn Evan Bell dự định đi câu lạc bộ đấu kiếm khởi động cơ thể.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời đã chuyển sang màu xanh xám, Evan Bell thở dài một hơi, đoán rằng trận tuyết đầu mùa năm nay sắp đến sớm rồi, nhìn thời tiết này, có lẽ chỉ trong vài ngày tới thôi. Đi trên con đường dẫn tới câu lạc bộ, không ít sinh viên nhìn thấy Evan Bell đều nở một nụ cười thân thiện gật đầu chào hỏi. Hiện tại độ nhận diện của Evan Bell đã tăng lên, trong trường tuy không gặp phải fan cuồng nào, nhưng những cái gật đầu xã giao thì nhiều lên không ít.

Còn cách nhà thi đấu đấu kiếm chưa đến một trăm thước, đã có thể nhìn thấy hai ba nữ sinh tụ tập ở cửa. Là môn thể thao phát triển từ thời Hy Lạp cổ đại, đấu kiếm ngày nay là môn thể thao thịnh hành của nhiều quý tộc và giới thượng lưu, nơi đây chưa bao giờ thiếu bóng dáng của những hoàng tử, quý tộc, đương nhiên trai đẹp thì càng dễ bắt gặp. Cho nên, tuy Harvard không có nhiều nữ sinh mê trai, nhưng thỉnh thoảng vẫn có thể nhìn thấy cảnh tượng náo nhiệt ở cửa, cũng không loại trừ khả năng là du khách dừng chân tại đây.

Ba nữ sinh kia quay đầu nhìn lại, liền phát hiện ra Evan Bell đang tiến về phía này, tức thì xôn xao hẳn lên: "Chúa ơi, là anh ấy, anh ấy thực sự khiến mình nghẹt thở." Tiếng kêu kinh ngạc như vậy từ xa vọng lại gần, theo sự tiến lại gần của Evan Bell mà càng trở nên phấn khích. Chỉ là không biết là người hâm mộ hay du khách.

Evan Bell hướng về phía các nữ sinh nở một nụ cười, cái gọi là nụ cười sát thủ chính là hiệu quả lúc này, bởi vì một trong số các nữ sinh đó suýt chút nữa thì ngất xỉu, ngửa người ra sau rồi ngã ngồi xuống đất. Đây cũng là lần đầu tiên Evan Bell nhìn thấy biểu hiện trực tiếp đến thế, buồn cười thì ít mà lúng túng thì nhiều, chẳng lẽ cậu thực sự có sức hút "chỉ một nụ cười cũng đủ nghiêng thành" sao? Ý nghĩ này khiến Evan Bell không khỏi thấy hoang đường và buồn cười.

Sải bước đi vào nhà thi đấu đấu kiếm, vừa đối diện đã thấy một người từ bên trong lui ra, cánh cửa vừa mở, hơi nóng bên trong nhà thi đấu phả vào mặt, sau đó cửa đóng lại, hơi nóng lại bị chặn đứng. Người trước mắt vừa bước ra, đứng tại chỗ khựng lại một chút, rồi đi về phía ngoài.

Evan Bell né sang bên cạnh, ý nhường đường cho người đến đi trước, thế nhưng bước chân của người trước mắt lại dừng lại bên cạnh Evan Bell, ngay sau đó một giọng nói đầy ngạc nhiên vang lên: "Chúa ơi, Bell, cuối cùng cũng tìm được cậu rồi."

Ánh sáng trong hành lang không được sáng lắm, cộng thêm thời tiết hôm nay lại hơi u ám, Evan Bell sững người một lúc, quan sát kỹ lưỡng một hồi mới nhận ra: "Jason? Jason Mraz?" Evan Bell và Jason Mraz vui vẻ ôm nhau một cái, khoảng cách từ lần từ thiện biểu diễn vừa rồi cũng chỉ mới hơn một tháng thôi, vậy mà Jason Mraz lại đến Boston lần nữa.

"Sao thế, mới học xong à? Tớ đến thư viện tìm cậu mà không thấy." Hôm nay Jason Mraz đi tìm Evan Bell quả thực là một hồi vất vả, ban đầu đến "Eleven Music Studio", sau đó đến thư viện, cuối cùng mới tới câu lạc bộ đấu kiếm, nếu không phải tình cờ gặp được Evan Bell, e rằng hôm nay anh ta phải ra về tay không rồi.

"Thư viện ở Harvard nhiều như thế, lại còn lớn nữa, cậu không gặp được tớ cũng là bình thường thôi." Evan Bell hôm nay không tới thư viện Widener, mà là ở thư viện của trường Luật, không chỉ đi học tiếng Đức cùng Eden Hazard, mà còn đang tham vấn các vấn đề về khía cạnh pháp luật cho luận văn tốt nghiệp của khoa Tâm lý học.

Đã gặp được Jason Mraz, xem ra thú tiêu khiển đấu kiếm hôm nay phải hoãn lại rồi, Evan Bell quay người cùng Jason Mraz đi ra ngoài. Ba nữ sinh ở cửa đã đứng dậy, nữ sinh nghi là suýt ngất xỉu lúc nãy vẫn còn đang run rẩy nhìn Evan Bell, rõ ràng là kích động đến mức không kiểm soát được bản thân.

Evan Bell và Jason Mraz cùng đi ra ngoài, nhìn hướng đi là tới nhà ăn. Vào giờ này dù có đi đến quán cà phê bên ngoài trường thì chắc cũng đã chật kín chỗ, chẳng bằng nhà ăn cho tiện.

"Dạo này cậu đang học tiếng Đức à?" Jason Mraz nhìn thấy cuốn sách tiếng Đức trung cấp trong lòng Evan Bell, không khỏi tò mò hỏi.

"Sao, cậu cũng biết tiếng Đức à?" Evan Bell đưa cuốn sách về phía Jason Mraz, hỏi lại. Kết quả Jason Mraz lắc đầu, chỉ chỉ vào từ "Tiếng Đức" trên bìa sách, cười nói: "Tớ chỉ biết từ này thôi." Evan Bell cũng cười theo, giải thích: "Dạo này viết luận văn cần đọc một số tài liệu nguyên văn, thấy đọc bản dịch tiếng Anh mãi cũng không đủ chuyên nghiệp, nên lấy ra học chút ít."

Ngồi xuống tùy ý trong nhà ăn trống trải, lúc này còn sớm so với giờ ăn tối, nên cả nhà ăn vắng tanh. Thời điểm này tuy tiểu thuyết "Harry Potter" đã nổi tiếng khắp thế giới, nhưng phim vẫn chưa công chiếu, nên việc nhà ăn của Đại học Harvard rất giống với Học viện Hogwarts cũng chưa thu hút sự chú ý của bất kỳ ai.

"Hôm nay tìm tớ có chuyện gì thế?" Đặt cuốn sách dày cộm lên mặt bàn, ngoài sách tiếng Đức ra còn có các sách liên quan đến luật, trọng lượng không nhỏ, Evan Bell ngẩng đầu tùy ý hỏi. Cậu và Jason Mraz coi như là bạn bè không tệ, nhưng liên lạc giữa hai người thật sự không nhiều, hôm nay Jason Mraz tìm đến tận nơi chắc chắn là có việc quan trọng. "Chẳng lẽ lại muốn ra album mới à?" Với lời trêu chọc của Evan Bell, bầu không khí vốn hơi nghiêm túc tức thì trở nên nhẹ nhàng hơn.

Jason Mraz cũng không khỏi cười ha ha: "Hôm nay tìm cậu đúng là có chút chuyện." Tuy nhiên vẻ mặt trên khuôn mặt anh ta lại không quá lúng túng, khác với lần trước có việc nhờ vả Evan Bell, hôm nay Jason Mraz ngược lại có vẻ hơi ngượng ngùng, khiến Evan Bell không khỏi tò mò về nguyên do: "Bell, là một nhạc sĩ độc lập, cậu thấy tớ thế nào?"

Nghe thấy câu hỏi, Evan Bell gần như không chút do dự, trực tiếp nói ra suy nghĩ của mình: "Cậu rất xuất sắc." Lời nói tuy ngắn gọn nhưng lại rất kiên định. Kiếp trước, Evan Bell chỉ thông qua âm nhạc đã rất ngưỡng mộ Jason Mraz rồi, huống chi lần này, Evan Bell không chỉ có kinh nghiệm hợp tấu cùng Jason Mraz, mà còn tận mắt trải nghiệm sân khấu xuất sắc của nam ca sĩ này.

Jason Mraz đối với câu trả lời của Evan Bell hiển nhiên rất vui vẻ, câu trả lời này không hề pha trộn sự giả tạo nịnh nọt hay đối phó, anh ta nghe ra sự chân thành trong giọng điệu: "Vậy, nếu tớ hy vọng gia nhập Eleven Music Studio của cậu, không biết cậu có hoan nghênh không?"

"Lời thỉnh cầu" của Jason Mraz khiến Evan Bell sững người một chút, rồi nghe Jason Mraz nói tiếp: "Ha ha, Eleven Music Studio chính là đại diện của nhạc sĩ độc lập, hơn nữa chất lượng âm nhạc của cậu khiến tớ bội phục không thôi. Huống chi, Eleven Music Studio hiển nhiên đã trở thành nơi khao khát của những người bình thường có ước mơ âm nhạc trên khắp thế giới. Cho nên, nếu có thể trở thành một thành viên dưới trướng studio của cậu, tớ nghĩ đó là một việc rất vinh hạnh."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:208
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.