Trước đại môn phủ Việt Quốc Công, quản gia xướng danh nhà Dương Tố một hơi đọc ra quan giai tước vị dài dằng dặc của Dịch Phong, đồng thời trưởng tử của Dương Tố là Dương Huyền Cảm đích thân ra nghênh đón. Dịch Phong vừa khâm phục phổi của lão quản gia kia thật tốt, vừa mỉm cười xuống ngựa, dưới sự dẫn dắt của Dương Huyền Cảm đi vào trong phủ Dương Tố. Y mặc ngự tứ minh hoàng mãng bào, thắt lưng đeo thập tam hoàn kim ngọc điệp tiết đới thiên tử thân ban, đầu đội ô sa chiết thượng cân, chân mang ô hài bạch tất, trên đai vàng còn đeo một thanh bảo kiếm, chính là thanh kiếm thiên tử ban tặng, năm xưa Võ Nguyên Hoàng đế Dương Trung từng sử dụng trên chiến trường.
Dọc đường, sự xuất hiện của Dịch Phong thu hút vô số ánh nhìn trong phủ Việt Quốc Công. Dịch Phong vào kinh chưa đầy nửa tháng, nhưng đã khiến kinh sư không ai là không biết tới. Ngay cả những người trong phủ Việt Quốc Công cũng đều sớm nghe danh, lúc này tranh nhau chạy tới xem thử chân diện mục của Triệu Vương. Phủ Việt Quốc Công cực kỳ xa hoa, Dương Tố văn võ song toàn, sắp vào hàng tể tướng, năm xưa nhiều lần thống binh xuất chinh, bách chiến bách thắng, lập nhiều công lao cho Đại Tùy, nhiều lần được thiên tử trọng thưởng, sau đó tiến vào trung ương, càng lúc càng thăng tiến, nay quý làm Hữu Bộc Xạ, phú quý bức người. Trong nhà không chỉ phủ đệ rộng lớn, mà nô bộc cũng đông đảo, cơ thiếp gia kỹ trong phủ nhiều không đếm xuể, theo tình báo do Đặc Khoa của Dịch Phong thăm dò được, người trong phủ Dương Tố thường ngày mặc lụa là gấm vóc không dưới ngàn người, quả thực là phú quý xa xỉ tới cực điểm.
"Gia phụ đang ở tiền sảnh cung đợi điện hạ." Dương Huyền Cảm vóc người rất cao lớn, vị đích trưởng tử Việt Quốc Công này thuở thiếu niên rất nội hướng, không thích nói chuyện, vì vậy từng bị không ít người trong kinh gọi là si nhi. Chỉ có Dương Tố kiên trì cho rằng con trai mình không si. Sau khi Dương Huyền Cảm trưởng thành, ham đọc sách, thích cưỡi ngựa bắn cung, tuy tính tình kiêu ngạo nhưng rất trọng văn học, thích kết giao với sĩ tử nổi danh bốn phương. Dương Huyền Cảm thừa hưởng không ít khí chất từ cha mình. Tuy yêu thích văn học, có tu dưỡng văn học rất cao, nhưng võ nghệ của y lại càng mãnh liệt, một cán mã sóc không ai trong lớp trẻ kinh thành địch nổi, từng được Dương Kiên đích thân tán dương là Hạng Vũ tái thế, vì vậy dần có ngoại hiệu Tiểu Bá Vương. Dương Huyền Cảm nhiều lần thỉnh cầu tới biên quan làm tướng, đều không được Dương Tố đồng ý. Nhưng nhờ vào công huân của Dương Tố, Dương Huyền Cảm tuy chưa lập được tấc công nào, nhưng đã dựa vào ân huệ của cha mà được đặc thụ huân vị Trụ Quốc.
"Làm phiền thế huynh rồi."
Dịch Phong đối với vị Tiểu Bá Vương huynh đài râu quai nón bưu hãn này, ngược lại khá có hứng thú. Tuy trong lịch sử, vị huynh đài này vào lúc loạn lạc cuối thời Tùy, là quý tộc đầu tiên khởi binh tạo phản, giáng cho Đại Tùy một đòn trí mạng, thậm chí có thể nói, nếu lúc Dương Quảng chinh Liêu, không có cuộc phản loạn của Dương Huyền Cảm ở hậu phương, chưa biết chừng lần đó đã thành công. Cho dù không thể một trận diệt Cao Câu Ly, chắc chắn cũng có thể chiếm lấy các thành trên bình nguyên Liêu Đông. Biết đâu Dương Quảng kiêu ngạo cũng có khả năng sẽ tạm thời hưu binh. Nhưng đó chỉ là chuyện sau này trong lịch sử, lúc này Dương Huyền Cảm tuy đội cái danh hiệu Trụ Quốc, nhưng vẫn chưa thực sự đảm nhiệm chức vụ thực quyền nào. Trước mắt y tuy mang tiếng dũng, nhưng vẫn còn vài phần non nớt. Thậm chí khi y nhìn Dịch Phong, còn có vài phần câu nệ. Dịch Phong nghe Vương Hải nói, trong danh sách U Châu Tổng Quản mà hoàng đế dự định trước đó, cũng có tên Dương Huyền Cảm.
Đây không phải lần đầu Dịch Phong gặp Dương Tố, nhưng ngoài những lần gặp gỡ bí mật và gặp mặt nơi triều đường, đây là lần đầu tiên họ có cuộc gặp mặt nửa công khai thế này. Dương Tố hôm nay khí sắc cực tốt, khoác một tập cẩm bào. Thắt lưng đeo cửu tiết kim đái thiên tử mới ban. Cửu tiết kim đái này cùng với thập tam tiết kim đái trên người Dịch Phong đều là vật thiên tử mới ban, cửu tiết kim đái có thể coi là vật trọng nhất mà bề tôi có thể nhận được. Thập tam tiết kim đái mà Dịch Phong đeo, là vật thiên tử sử dụng. Hoàng đế vì biểu thị ân sủng, đã cởi đai vàng ngọc thập tam tiết đang đeo trên người mình ra, đích thân thắt cho Dịch Phong. Có thể coi là vinh quang vô thượng. Năm xưa Dương Kiên làm Bắc Chu Đại Thừa Tướng, Uất Trì Huýnh và các vị Tổng Quản khởi binh phản loạn, Tịnh Châu Tổng Quản Lý Mục đứng về phía Dương Kiên, để biểu thị ủng hộ, đã dâng thập tam kim yêu đái lên Đại Thừa Tướng Dương Kiên để bày tỏ thành ý. Dương Tố tay vuốt ve cửu tiết kim yêu đái, vô cùng tự đắc, trong buổi nội triều hôm qua, Cao Quýnh đã bị đá khỏi trung tâm quyền lực, tuy tạm thời vẫn giữ vị trí Tả Bộc Xạ, nhưng trong Thượng Thư Tỉnh, sau này chính là một mình ông ta quyết định. Nhưng khi nhìn thấy thập tam tiết kim yêu đái trên người Dịch Phong, ông ta vẫn có chút thất thần. Ông ta có chút khó hiểu trước phần ân sủng này của hoàng đế dành cho Triệu Vương. Sau khoảnh khắc sững sờ, Dương Tố tươi cười bước xuống bậc thềm nghênh đón.
"Dương Lâm bái kiến Việt Quốc Công." Dịch Phong tiến lên hai bước, hành lễ với Dương Tố. Dịch Phong tuy là Quốc Vương, nhưng theo chế độ triều đình, ban thứ của Thân Vương vẫn ở dưới Tể Tướng, vì vậy Dịch Phong tuân theo lễ tiết bái kiến Tể Tướng, hành lễ trước với Dương Tố.
Dương Tố xuống bậc thềm, đáp lễ Dịch Phong, "Triệu Vương là tuấn kiệt hoàng tộc, hiếm ai bì kịp, lão phu biết đại vương sắp rời kinh không lâu, đặc biệt thiết một bữa tiệc nhỏ trong nhà, chút lòng thành, chúc đại vương thuận buồm xuôi gió, mã đáo thành công."
Dịch Phong hơi nghiêng người, tránh né lễ đáp của Dương Tố, cười nói: "Việt Công công huân hiển hách, Dương Lâm là vãn bối, sao dám, sao dám."
"Điện hạ không cần khách sáo, đây không phải triều đường, trong hàn xá, cứ tùy ý." Dương Tố cười nói. Nay khác xưa rồi, lúc Dương Lâm mới tới kinh sư, chẳng qua chỉ là một Võ Châu Tổng Quản, khi ấy y bí mật tới gặp mình và Tấn Vương, Dương Tố tuyệt không hề coi trọng y như thế này. Thế mà chỉ trong vòng chưa đầy nửa tháng ngắn ngủi, Dương Tố lúc đầu tuyệt không thể ngờ được, đứa con riêng của Tấn Vương tuổi trẻ này, nay lại vọt lên trở thành trọng thần được săn đón nhất Đại Tùy, quyền vị hiện tại của y thậm chí ngang hàng với Tấn Vương, bản thân mình là Tướng Quốc này, đã không dám khinh thị coi thường y nữa. Thậm chí lúc nói chuyện, còn mang theo vài phần khách sáo, điều này ngay cả khi ông ta nói chuyện với Thái Tử cũng chưa từng có.
Đối với "rắn hổ mang" Dương Tố, Dịch Phong trước nay không dám khinh suất mảy may, kẻ này quá lợi hại, hậu thế luận về danh tướng thời Tùy, Dương Tố xếp hạng nhất. Thậm chí cả Sử Vạn Tuế, Hàn Cầm Hổ, Hạ Nhược Bật... đều ở dưới ông ta. Mà Dương Tố cũng quả thực bách chiến bách thắng, chưa từng bại trận. Nhưng điểm lợi hại nhất của Dương Tố không phải là biết thống binh, Đại Tùy có rất nhiều tướng lĩnh biết thống binh, nhưng người như Dương Tố có thể trên triều đường làm quan thuận lợi như vậy mà còn ở địa vị cao thì hiếm thấy. Trong triều từng có rất nhiều người nhận được thánh sủng cực lớn, như Lý Đức Lâm, Tô Uy, Ngu Khánh Tắc... nhưng ân sủng của họ không kéo dài, còn Dương Tố, lại là người được hoàng đế tin tưởng nhất trong triều hiện nay, hơn nữa đến giờ vẫn không có dấu hiệu suy giảm chút nào. Hơn nữa Dịch Phong còn biết, Dương Tố không chỉ được hoàng đế tin tưởng, mà còn được hoàng hậu hết mực tin tưởng. Ở Đại Tùy, có thể nhận được sự tin tưởng của hoàng hậu, đôi khi còn quan trọng hơn nhận được sự tin tưởng của hoàng đế.
Sau khi vào sảnh, mọi người phân khách chủ ngồi xuống. Dương Tố gọi Dương Huyền Cảm lên hành lễ lại, ông ta vỗ con trai cười nói: "Đứa con này của ta, thuở nhỏ không thành khí, bị người ta gọi là si nhi, chỉ có ta biết đứa trẻ này không si. Nay trưởng thành, quả nhiên không phụ ánh nhìn của ta năm xưa. Trước đó thừa ân sủng của bệ hạ, phong nó làm Trụ Quốc, ta cảm ân vô hạn. Nhưng Huyền Cảm chưa lập tấc công nào, mà chợt đứng ở địa vị cao, trong lòng luôn bất an. Lần bắc phạt này, Huyền Cảm đề nghị muốn cùng ta ra tiền tuyến, lập công kiến nghiệp ngay, đây vốn là việc tốt. Tiếc là ta làm Tây Lộ Nguyên Soái, thực sự không tiện mang nó đi Tây Lộ. Ta có một lời thỉnh cầu bất nhã, muốn mời Triệu Vương nhận đứa nhỏ này vào dưới trướng, mang nó cùng tới U Vân."
Dịch Phong nghe Dương Tố nói vậy, thầm suy đoán, chắc Dương Tố đã biết hoàng đế vốn định sắp xếp Dương Huyền Cảm nhậm chức Châu Tổng Quản hoặc Thứ Sử ở U Châu. Ai ngờ cuối cùng lại thay đổi. Hoàng đế vì dệt cánh cho vị Triệu Vương này, đã thay đổi danh sách trước đó, chọn một loạt người mà không ai ngờ tới để đi U Châu. Dương Tố vốn muốn mang con trai đi Tây Lộ. Nhưng dù sao ông ta là Nguyên Soái, con trai mình đi theo, rốt cuộc có nhiều điểm bất tiện. Cho nên nghĩ đi nghĩ lại, để con trai theo tới Yên Vân, một là Yên Vân lần này dù sao cũng không phải chủ chiến trường, con trai lần đầu lên chiến trường ông ta hy vọng an toàn hơn chút, hai là, cũng muốn mượn việc này để thắt chặt thêm quan hệ với vị Triệu Vương điện hạ này.
"Huyền Cảm thế huynh văn võ song toàn, là tuấn tú trong lớp trẻ. Kinh thành khó ai sánh kịp. Bệ hạ mới ban huân vị Trụ Quốc cho Dương thế huynh, đây chính là dấu hiệu muốn trọng dụng. Lúc này nếu theo ta đi U Vân. Tiếc là tạm thời không có vị trí thích hợp, các châu của Tổng Quản, Thứ Sử đều đã được bệ hạ chọn lựa bổ nhiệm rồi." Dịch Phong cười nói. Y không phải thực sự từ chối để Dương Huyền Cảm đi theo tới Yên Vân, chỉ là Dương Huyền Cảm hiện tại mới được phong huân vị Trụ Quốc, đây là huân chức nhị phẩm. Để y tới Yên Vân, đúng là không có vị trí thích hợp. Nếu y sắp xếp chức vụ quá thấp, cha con Dương Huyền Cảm không hài lòng thì ngược lại không hay.
"Huân vị Trụ Quốc chỉ là nhờ vào công huân của phụ thân mà có, ta chỉ cầu có thể đi theo dưới trướng Triệu Vương, tới biên cương Yên Vân lập công kiến nghiệp là được, không cầu chức cao trọng trách gì." Dương Huyền Cảm trả lời rất dứt khoát.
"Ồ, tráng chí của Dương thế huynh thật đáng khen, nếu đã như vậy, thế huynh có ý, Tổng Quản Thứ Sử đã không còn chỗ trống, nhưng có thể tới Nguyên Soái hành dinh của ta, tạm ủy khuất đảm nhiệm một chức Tham Quân Sự."
Dương Huyền Cảm nhíu mày, muốn nói lại thôi. "Thế huynh có ý kiến gì, cứ nói đừng ngại." "Bẩm điện hạ, ta chỉ cầu một cơ hội có thể lên chiến trường, không có ý với quan chức cao thấp. Ta biết điện hạ là chăm sóc ta, mới cho ta chức Tham Quân Sự. Nhưng nếu điện hạ có thể tin tưởng ta, ta cầu có thể đích thân thống binh, một Đội Chính hoặc một Lữ Soái đều được."
Dương Tố ở bên cạnh nói: "Đứa si nhi này một lòng chỉ nghĩ tới chuyện ra trận giết địch, vì nước lập công. Nếu Triệu Vương không chê phiền, thì mang nó theo, tùy tiện đánh đuổi nó tới biên cương làm một Thú Chủ là được."
Thấy cha con hai người nói chân thành, Dịch Phong trong lòng cũng có vài phần khâm phục, Quan Lũng quý tộc tuy thường ngày hống hách, nhưng những quý tộc và con cháu của họ này thực sự không có ai tham sống sợ chết. Đối với việc ra chiến trường, họ không có sợ hãi, chỉ có hướng về. Nghĩ lại Tống Minh sau này, những tông thất quý tộc kia, làm gì có ai có chí khí này. Liền vỗ tay tán thưởng: "Chí khí của Dương thế huynh khiến ta khâm phục, nếu đã như vậy, ta chắc chắn sẽ thành toàn cho Dương thế huynh. Ta thấy thế này, quay đầu thế huynh theo ta cùng tới U Vân, ta cũng không nói tới Tổng Quản Thứ Sử gì, cũng không nói sắp xếp Thú Chủ, Đội Đầu những lời này làm gì. Chỉ cần thế huynh không chê, vậy thì trước tạm ủy khuất đảm nhiệm một chức Trấn Tướng thế nào?"
"Dương Huyền Cảm đa tạ Triệu Vương!" Dương Huyền Cảm nghe Dịch Phong hứa cho một chức Trấn Tướng, thật sự rất vui mừng.
Dương Tố cũng ở bên vuốt râu mỉm cười, Dịch Phong vừa đỡ Dương Huyền Cảm dậy vừa liếc ánh mắt về phía Dương Tố, y không tin, Dương Tố hôm nay mời y tới phủ như vậy, lại thực sự chỉ vì một việc nhỏ này.