Sau khi vượt qua cú sốc, Maho liên lạc với Akane (và người tình của chị ta) trước tiên. Thế nhưng, bệnh viện trong thư giờ đã chuyển đi nơi khác. Nghe nói chị ta bỏ đi mà không trả tiền viện phí. Cô còn nghe tay nhà báo đã lừa đảo ở nhiều nơi. Vậy thì, gọi Yasuo đến có thể là vì tiền. Yasuo không nói gì với cô, nhưng sau này xem tài khoản của anh cô mới biết có một khoản khá lớn được rút ra trước ngày anh lên đường.
Atsuo bị bỏ lại một mình trong nhà. Mẹ thì bỏ đi, bố không bao giờ trở về nữa. Atsuo không có anh em, chỉ có người anh họ là bà con gần nhất, nhưng với Atsuo người này chẳng khác gì người ngoài.
Maho không thể bỏ mặc Atsuo. Bề ngoài cậu vẫn sinh hoạt bình thường không có gì thay đổi, nhưng chắc chắn đang rơi vào nỗi buồn sâu thẳm.
Maho qua lại chăm lo mọi việc xung quanh Atsuo khoảng một tháng. Tuy nhiên, cô nghĩ nếu chỉ về nhà để ngủ, thì chi bằng... Nên cô mạnh dạn quyết định dọn về ở hẳn nhà Ida.
Mẹ cô phản đối. “Mẹ cứ tưởng con sẽ ở với người đàn ông hơn mình những mười bốn tuổi, giờ con lại định sống chung với một đứa trẻ kém mình bảy tuổi sao? Con có biết mình đang làm gì không đấy?”
Nếu định cãi mẹ thì cô có rất nhiều lời để nói, nhưng cô nén nhịn, chỉ lặng thinh nghe. Bởi vì đó là cách hành xử duy nhất đúng với mẹ lúc này. Chỉ cần không làm gì đổ dầu vào lửa, ngọn lửa sẽ lụi theo thời gian.
Bố thì lắng nghe, còn cô em gái kém Maho bốn tuổi lại ủng hộ chị. Con bé bắt đầu chuyển đồ ở phòng nó sang bên phòng chị, hình như định một mình sử dụng luôn cả hai phòng.
“Thôi thì... sự tình đã vậy. Có lẽ chẳng còn cách nào khác. Với lại cũng không thể để Atsuo ở một mình như vậy.” Bố nói. Cô đã giới thiệu Atsuo với gia đình mình.
“Vậy à? Là hỗ trợ nhân đạo hả chị? Chị thật can đảm. Cậu ta mà sống một mình có khi lại bệnh. Cậu ta là người thật thà nhỉ? Có khi lại thuộc típ đàn ông em thích ấy chứ.”
Đến đó, em cô bị mẹ cắt ngang lời. “Nhưng còn hàng xóm láng giềng nhìn vào...” Giọng mẹ chùng hắn xuống.
“Mọi người ai cũng biết cả. Họ sẽ hiểu cho thôi. Kể cả ông tổ trưởng dân phố cũng có ý nhờ nhà mình. Quanh đây chỉ có nhà mình là người thân quen nhất. Ông ấy nhờ để ý giúp.”
Sau lời nói đó của bố, mọi sự được quyết định. Maho chuẩn bị một túi nhỏ rồi rời khỏi nhà. Chuyển nhà chỉ hết có năm phút.