Takayuki mở mắt vì có tiếng cửa mở. Theo phản xạ, cậu nhìn lên đồng hồ. Có vẻ cậu đã ngủ thiếp đi chừng năm phút. Suýt nữa thì nguy to. Nếu để lộ chuyện vừa đun nước tắm vừa ngủ cậu sẽ bị Kanichi khiển trách. Takayuki dụi mắt và nhanh chóng đứng lên.
“Đây, cháu cởi giày ở đó.”
Có tiếng Kanichi vọng lại từ cửa vào. Hình như bác đi cùng một ai đó nữa. Bước thêm một bước và nhòm ra, Takayuki thấy đứa con gái bé nhỏ đang đứng cạnh bác. Kanichi là người nhận ra Takayuki trước.
“Bác về rồi đây!”
Kanichi nói với giọng điệu vẫn như mọi ngày.
“Chào bác đã về.”
Đến đây, lần đầu tiên cô bé ngẩng mặt lên. Ánh mắt thật mạnh mẽ. Lông mày với đường nét rõ ràng, dáng hình núi thật đẹp, trải ra tựa đôi cánh chim biển. Chắc tầm bằng tuổi mình. Takayuki nghĩ.
“Đây là Hatsue.” Kanichi nói. “Từ hôm nay sẽ sống cùng mình ở đây.”
Takayuki im lặng, Kanichi kéo tay Hatsue dẫn ra trước mặt cậu.
“Hatsue sẽ là em gái Taka đấy. Hãy đối xử tốt với em nhé!”
Cô bé (có vẻ như) sợ sệt. Cứ cúi gằm xuống nhìn mãi hai đầu gối. Một bên tất trắng bị kéo xuống. Phía đầu mũi chân còn hơi vấy bẩn. Takayuki ngẩng đầu lên nhìn Kanichi.
“À,” Kanichi nói. “Đúng rồi, em nhỏ hơn Taka một tuổi. Mẹ của Hatsue và bác là chỗ quen biết, vì thế em ấy được gửi nhờ ở đây một thời gian.”
“Thế ạ...”
Nói đoạn cậu lại nhìn sang Hatsue. Cô bé đeo chiếc bờm đỏ sẫm trên mái tóc maika. Má bị nẻ. Cô bé khẽ liếc trộm Takayuki. Mắt chạm mắt, cô lúng túng nhìn tránh đi chỗ khác. Thấy Takayuki mỉm cười, cô lại một lần nữa liếc sang. Cậu bé gật đầu, khuôn mặt cô bé giãn ra nhẹ nhõm. Có cái gì đó tựa như một nụ cười trong vẻ mặt đó.
“Em lại đây,” Takayuki nói rồi nắm lắy tay Hatsue. Cô bé ngước nhìn Kanichi. Thấy ánh mắt khích lệ của anh, cô bé liền nhẹ nhàng rời tay Kanichi. Hai đứa đi vào góc phòng, ngồi bên cạnh nhau và cùng đọc sách.
Cũng không tồi, Kanichi nghĩ.
Nhà đã thêm người. Cuộc đời ta lại thêm một ý nghĩa nữa.
Ừ, quả đúng như vậy, anh nghĩ. Không tồi. Không tồi chút nào.