Hai vợ chồng nhà bên cạnh quyết định về lại quê nhà. Họ là bạn với nhau từ thuở bé.
“Nơi ấy được mỗi cái không khí trong lành. Ngắm sao là tuyệt nhất đấy!” Người chồng nói. “May mà vừa khéo còn một chỗ trống ở ủy ban nhân dân vùng ấy.”
“Nhờ có anh trai của anh ấy đang làm nhân viên ở đấy.” Người vợ nói.
“Ra là vậy.” Kanichi gật đầu.
Hai người đã bắt đầu thu dọn hành lý. Ở góc phòng, năm chiếc kính viễn vọng do người chồng làm được bó lại đặt ngay ngắn. Bên cạnh đó là một chồng tạp chí thiên văn buộc chặt. Bà lão vào ở nhà người thợ in sau một lần gãy chân phải nhập viện đã không còn quay lại khu nhà tập thể lần nào nữa.
“Chúng cháu sẽ buồn lắm!”
Takayuki nói, hai vợ chồng nhất loạt gật đầu. Họ trông giống như anh em tuổi sàn sàn nhau hơn một đôi vợ chồng.
“Cô chú vẫn luôn coi cháu như con của mình vậy.” Người vợ nói. “Vì cô chú biết cháu từ khi cháu còn thản nhiên bò khắp nơi này lộ cả mông xanh cơ mà.”
Takayuki cười, bà cũng cười theo thật buồn.
“Dù có sống xa nhau,” bà nói tiếp. “Cô chú vẫn cầu mong cho cháu được hạnh phúc. Cả Hatsue nữa. Vì thế, hãy viết thư cho cô chú nhé?”
“Vâng, cháu sẽ viết!”
“Nếu tìm được con bé hãy báo cho cô chú.”
“Vâng ạ.”
“Đó là điều cô vẫn còn áy náy mãi. Không biết bây giờ con bé đang làm gì ở đâu.”
Họ lặng lẽ rời đi vào ngày Chủ nhật u ám tháng Ba. Mặc dầu sống ở đây lâu như vậy nhưng hành lý của cả hai gọn nhẹ đến kinh ngạc. Trên đùi người vợ đang ngồi ở ghế phụ chiếc xe tải là một hộp nhạc hình chú hề.
“Bản nhạc gì vậy ạ?” Takayuki hỏi. Bà im lặng vặn dây cót. “Khúc chia ly.”
“Phù hợp với thời khắc ngày hôm nay đúng không?” Bà nói.
Đột nhiên có cái gì đó như được gợi dậy trong đầu Takayuki. Ký ức hạnh phúc. Thế nhưng trước khi cậu kịp tóm lấy, nó đã nhanh chóng trượt đi đâu mất.
“Quả đúng ạ.” Takayuki nói. Rồi cậu lùi một bước, vẫy tay với người vợ.
“Cháu chào cô chú!”
“Chào cháu!” Bà nói và vẫy tay.
“Cô chú mạnh khỏe nhé!”
Chiếc xe tải xa dần và rồi mất hút. Takayuki nắm lấy tay Kanichi đang đứng bên.
“Ta vào phòng thôi. Lạnh không tốt cho cơ thể của bác đâu!”
“Ừ.”
Họ nắm tay nhau, chầm chậm quay trở lại căn phòng của mình.