Bàn Tay Cho Em

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
•••

❊ ❊ ❊

Sáng thứ Bảy, hai người cùng rời nhà. Váy cưới và bộ lễ phục thuê ngoài của Atsuo được chở bằng xe của bố. Em gái, mẹ và cả bà chủ đi cùng xe. Người tham gia chỉ có từng ấy. Không có tiệc chiêu đãi. Sau lễ cưới sẽ là tiệc trà đơn giản ở nhà thờ. Với Maho, đó đã là món quà vô cùng đặc biệt rồi.

“Anh có sao không?”

Atsuo lắc đầu. “Không sao. Chỉ phấn chấn thôi.”

“Nếu thế thì được.”

Sự căng thẳng của Atsuo lên đỉnh điểm là lúc chuyển từ tàu điện anh vẫn đi làm hằng ngày sang tàu đường dài.

“Oài... hiện đại thật!” Anh nhìn xuống ghế, lên trần rồi bông đùa, nhưng tay thì lạnh từ lúc nào. Maho nắm tay anh, xoa mạnh lên đó.

“Có sao không?”

“À, không sao đâu. Chỉ là...”

“Là gì cơ?”

“Có lẽ là hơi... ngột ngạt.”

“Em mở cửa sổ nhé?”

“Ừ, hé chút thôi.”

Trời bên ngoài lạnh buốt.

“Maho, em có lạnh không?”

“Em không sao đâu.”

“Ừ.”

Thử thách lớn nhất là lúc này, khoảng cách giữa các ga là mười ba phút. Nếu qua được chỗ này chắc sẽ dễ dàng hơn.

Atsuo nhìn phong cảnh bên ngoài với ánh mắt không còn bình tĩnh. Maho vẫn tiếp tục xoa lên tay anh.

“Cảm ơn anh nhé!” Cô nói với Atsuo.

“Ừ... ứm?”

“Anh làm thế này chỉ vì em.”

“Đâu có,” anh ngượng nghịu. “Anh có làm gì to tát đâu. Maho vui là anh vui rồi. Là vì anh đấy!”

“Thật ư?”

“Ừ.”

Tàu chuẩn bị vượt qua đoạn giữa hai ga. Cảnh nông thôn yên bình trải dài theo những ngọn đồi nối tiếp nhau.

“Maho, em có lạnh không?” Atsuo lại hỏi.

“Em không.”

Thực ra cô rất lạnh. Nhưng không đến mức không chịu được. Atsuo nheo mắt trước cơn gió lùa. Mọi việc có vẻ ổn.

“Em có biết chỗ này không?” Atsuo hỏi.

“Em thấy ngờ ngợ. Lần cuối khi em quay lại thị trấn đó là lúc em học lớp 5.”

“Nói vậy là,” Atsuo gập ngón tay đếm. “Đã hai mươi năm rồi...?”

“Vâng.”

Cô được Atsuo cho biết vị linh mục vẫn khỏe. Anh đã gọi điện đến nhà thờ mấy lần để thu xếp buổi lễ. (Người ghét điện thoại như Atsuo mà...?)

“Em đang mong ngóng đây.” Maho nói.

Không biết có phải do nhiễm lạnh, bụng cô lại đau. Đã lâu rồi cô không bị đau thế này, vậy mà...

Nhận ra sắc mặt Maho thay đổi, Atsuo đứng lên đóng cửa sổ.

“A... cứ để thế cũng được mà...”

“Ừm... anh không sao. Dễ thở hơn rồi.”

Có vẻ anh không nói dối. Ánh mắt anh bình tĩnh, sắc mặt đã khá hơn.

“Anh mạnh mẽ hơn rồi nhỉ?”

“Là thế chăng?”

“Đúng rồi.”

Atsuo vừa nói vừa cười ngượng ngùng.

Một loáng sau tàu đã tới ga. Cô nắm thử bàn tay của Atsuo, hơi ấm đã trở lại.

“Anh có vẻ không sao rồi nhỉ?”

“Ừ.”

“Còn Maho?” Atsuo hỏi lại. “Em đau bụng à?”

“Chỉ chút xíu,” Maho giơ ngón tay cái và ngón trỏ lên để hở một khe. “Lúc nào cũng đau thế ấy mà.”

Nghe cô nói vậy nhưng Atsuo vẫn nhìn Maho với vẻ lo lắng. Maho lắc lư đầu giỡn lại với anh. Còi tàu vang lên, Atsuo nhìn ra ngoài cửa sổ.

Một lát sau cửa đóng. Đoàn tàu lại bắt đầu chuyển bánh. Còn hai mươi phút nữa là đến nơi. Thị trấn Maho sinh ra và lớn lên.

Namie, cô bạn hay cùng Maho thu thập giấy màu in hoa văn, cô bạn Aki và cậu bạn Hiro cùng chơi trò thả đỉa ba ba, không biết mọi người còn ở thị trấn đó không. Maho nửa muốn gặp lại họ, nửa thấy sờ sợ.

Cơn đau nhói chạy dọc sống lưng. Thấy Maho co cứng người lại, Atsuo hỏi.

“Em sao vậy?”

“Không, em không sao đâu.”

Lần này đến lượt Atsuo xoa bàn tay lạnh giá của Maho. “Gần đến rồi em à.”

Nghe Atsuo nói, Maho không nhịn được cười.

“Ngược lại anh nhỉ!”

“Ừ, đúng rồi!”

Cơn đau có vẻ chưa muốn dứt. Cứ mỗi lần đau quặn, cô đều gắng gượng giấu đi, nhưng ngay sau đó nó lại lồ lộ trên mặt cô. Dường như khoảng cách giữa các cơn đau trở nên gần hơn. Đau bụng lúc sinh con cũng thế này sao, Maho nghĩ. Nếu thế thì chắc chắn mình chịu được. Phụ nữ ai mà chẳng phải vượt qua những cơn đau thế này để sinh con.

Tàu hỏa bắt đầu lên cầu sắt. Tiếng bánh tàu miết trên đường ray nghe chói tai. Cảm giác muốn nôn.

“Maho?” Atsuo hỏi.

Không còn sức đáp lại, cô chỉ gật nhẹ đầu.

“Sắc mặt em xấu lắm. Em có sao không vậy?”

“Không sao,” cô mấp máy môi không thành tiếng. Nhưng thực ra cô không bình thường chút nào. Cơn đau mỗi lúc một dữ dội hon. Mạch đập nhanh, hơi thở nông và gấp, trán ướt đẫm mồ hôi.

Một tay Atsuo nắm các ngón tay lạnh toát của Maho, tay còn lại xoa lưng cho cô.

Tàu đã đi qua cầu sắt, cơn đau chợt biến mất.

“Atsuo...” Cô nói.

“Ừ.”

“Em xin lỗi!”

“Hử?” Atsuo ghé tai vào miệng Maho.

“Em xin lỗi!” Cô nói lần nữa.

“Vì sao cơ?”

“Có lẽ không được rồi.”

“Gì cơ?”

“Ừ.”

Có lẽ cô không thể chịu nổi cơn đau tiếp theo. Món quà mọi người đã cất công chuẩn bị cho cô... Sao cơn đau nặng như thế này lại cứ phải đến vào đúng ngày hôm nay...

Nước mắt chực trào ra, thế giới chao đảo trước mặt.

Một cảm giác khó chịu trước cơn đau lan dần xuống bụng dưới.

“Xin lỗi anh nhiều...”

Nói được lời đó rồi Maho gập người, gục trán vào đùi Atsuo. Cô khó nhọc nhắm mắt lại, chờ đợi cơn sóng to chuẩn bị ập tới.

Trong ý thức mong manh, hình như cô nghe thấy tiếng cầu nguyện.

Tiếng nói mỏng, yếu ớt, và run rẩy.

Con cầu xin... tiếng nói vang lên. Xin Người, hãy cứu giúp con!

Cầu mong Người đừng đưa cô ấy rời xa con!

Đừng lấy thêm đi người con yêu thương nữa.

Con xin Người! Con cầu xin Người...!

ị Hoa Khương Quỳnh Anh —★— Bàn tay cho em ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du . Xù Kute Xuất bản: NXB Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.