Hôm nay là ngày được tắm bồn.
Kanichi vẫn chưa đi làm về. Takayuki nhìn lên chiếc đồng hồ quả lắc. Sắp bảy giờ rồi. Cậu bé đứng lên đi vào gian bếp nối thông với phòng khách. Cậu với lấy hộp diêm để bên cạnh bếp ga và áp vào tai lắc lắc. Tiếng lọc xọc khô khốc vang lên. Có cả mùi thơm thơm nữa. Takayuki thích mùi hương ấy.
Cậu bé nắm lấy bao diêm rồi cứ thế đi ra cửa. Cậu xỏ chân vào đôi dép nhựa, mở cửa gỗ ván màu vang chát.
Gió mùa đông thổi bay tóc trên trán Takayuki. Cậu nheo mắt nhìn lên bầu trời xanh thẫm. Takayuki lần theo dải Ngân Hà để tìm chòm sao Lạp Hộ. Bầu trời phía Nam, phía bên kia hai dãy nhà nơi bác cháu Takayuki sống hiện lên hình dáng đồng hồ cát quen thuộc. Kanichi đã dạy cho cậu bé rằng Lạp Hộ có nghĩa là người thợ săn khổng lồ. Phải mất một nghìn năm trăm năm ánh sáng từ chỗ ta mới đến được những vì sao tinh tú đang tỏa sáng lấp lóa kia. “Vì thế, ánh sáng mà chúng ta đang nhìn đây là ánh sáng của một nghìn năm trăm năm về trước đấy!” Kanichi nói. Takayuki thấy kỳ lạ. Sao ta có thể nhìn được ánh sáng từ thời xưa thật là xưa ấy.
Takayuki chu môi rồi hướng lên trời thổi một hơi thật nhẹ. Làn hơi mỏng như sợi tơ sáng trắng vừa cuộn tròn vừa bay lên không trung, lan rộng ra và tan đi mất. Cực kỳ thú vị. Takayuki rất thích trò chơi một mình này.
Vừa thổi phù phù từng làn hơi trắng, Takayuki vừa bước đi trên con đường đất nối đến nhà tắm. Con đường nội bộ nhỏ bé kẹp giữa hàng cây tùng và hai dãy nhà tập thể được rọi sáng lờ mờ bởi ánh sáng hắt ra từ những ô cửa sổ phía sau.
Nhà tắm được xây ở góc ruộng nhỏ nằm cuối con đường. Có lẽ ai không biết sẽ tưởng nó là nhà kho để cất nông cụ. Tấm cửa tôn được khóa bằng khóa bấm. Takayuki lấy chiếc chìa khóa nhỏ ra khỏi hộp diêm rồi mở khóa. Cửa mở ra một khoảng đất nện rộng khoảng một mét vuông, tiếp sau đó là nơi trút bỏ quần áo được trải ván. Mở thêm một lần cửa nữa là thấy ngay bồn tắm. Takayuki ngồi xổm xuống gần bếp gang rồi quẹt diêm. Khoảnh khắc này luôn khiến cậu bé căng thẳng. Cậu bị cấm nhóm lửa đun nước bồn tắm một mình cho đến tận khi đón sinh nhật lần thứ mười. Trước đó Kanichi luôn ở bên mỗi khi Takayuki nhóm lửa.
Takayuki vặn van bình ga, cậu bé còn mở van nhỏ để mồi lửa. Một tiếng “xòe” vang lên rồi ga phụt lên. Cậu nắm đuôi que diêm nhẹ nhàng đưa lại gần phía ga. “Xoẹt”, một chùm lửa màu trắng xanh bùng lên. Đến đây là yên tâm được rồi. Takayuki dập lửa que diêm rồi vứt cái que vào lon rỗng vốn là lon cà chua đóng hộp dặt bên cạnh. Tiếng lèo xèo cùng làn khói trắng khẽ bay lên. Cuối cùng cậu mở van chính để cho lửa vào lò. Sau khi cẩn thận kiểm tra một lần nữa nước đã đổ đầy bồn, Takayuki rời khỏi nhà tắm.
Nhà tắm này được sử dụng luân phiên bởi bốn hộ trong khu nhà tập thể. Vì quy định mỗi hộ dùng một tối nên về nguyên tắc phải bốn ngày mới đến lượt. Những ngày còn lại hai bác cháu đi nhà tắm công cộng ở gần ga (mùa đông cả hai thường hay trốn việc đi tắm ở đó, mùa hè cũng có khi hai bác cháu giội ào vài gáo ngay sân nhà cho xong).
Sau khi về lại phòng, Takayuki chui vào chiếc bàn sưởi, rúc sâu đến tận vai. Cơ thể cậu bé lạnh buốt. Khoảng ba mươi phút sau nước bồn tắm sẽ sôi. Đến lúc đó chắc Kanichi cũng đã về rồi. Dù bụng đói nhưng những ngày đến lượt đi tắm hai bác cháu đều tắm xong mới ăn tối. Thế nên giờ chỉ còn cách chịu đói thôi.
Takayuki hơ tay vào cục tỏa nhiệt điện của bàn sưởi. Cậu thấy rõ máu đã chạy qua những ngón tay buốt giá. Vừa lơ đãng ngắm trần nhà cậu bé vừa di các ngón chân day day dây điện của bàn sưởi. Chạm vào cuộn dây bị cuốn hình xoắn ốc rất là thích. Trên trần có một vài con cuốn chiếu. Chúng thân quen tựa những thành viên trong nhà. Khi đếm được chừng bảy con, Takayuki nhận thấy mí mắt bắt đầu sụp xuống. Cậu cố chống cự lại cơn buồn ngủ nhưng cũng chỉ được chốc lát.
Takayuki trở thành một giọt dầu trượt xuống con dốc thoải. Vừa kéo theo cái đuôi của sự tỉnh táo, cậu vừa nhẹ nhàng chìm dần vào giấc ngủ.