Bàn Tay Cho Em

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Một ngày đẹp trời, bình yên, lặng gió. Trăng ban ngày hiện ra phía trời Đông xanh thẳm.

Maho ngồi trên ghế dài, choàng trên người chiếc áo dạ len màu xanh nước biển. Atsuo quỳ gối trên bãi cỏ, chỉnh lại lần cuối. Anh cầm trong tay mô hình thu nhỏ của chiếc tàu lượn vẫn treo thõng trên trần phòng khách. Nó được làm bằng gỗ, cánh dài bốn mươi xen ti mét.

Ước mơ nhỏ bé của Yasuo. Giờ đây, con trai anh lại tiếp nối. Bản thiết kế đã được Yasuo vẽ xong từ sáu năm trước.

Atsuo họa lại một cách trung thực nét vẽ của bố. Anh đồ các chi tiết mà bố để lại lên tấm gỗ màu vàng để làm khung. Bản thiết kế được sao chép nguyên mẫu, chỉ khác do khoảng cách về thời gian. Những đường cong được vẽ bằng bút Rotring[1] là lời nhắn gửi thân thiết, riêng tư.

Anh cắt các mảnh gỗ, uốn cong, và lắp lại với độ chính xác hoàn hảo.

Anh giao cho Maho hoàn thiện khâu sau cùng. Cô dán các cánh vải vào khung, sơn acrylic lên đó.

Toàn bộ thân tàu lượn được tạo bồi các đường cong trông rất giống thằn lằn có cánh thời cổ đại.

Sự tĩnh lặng bao trùm không gian. Ngoài hai người ra không có ai nữa. Một chú mèo nằm ngủ trưa dưới cầu trượt hình con voi. Bốn bề được rừng cây trong công viên bách thảo bao bọc, quảng trường hình e líp khổng lồ đầy ắp nắng. Nắng dìu dịu thật dễ chịu. Trong túi chườm ấm đút trong túi áo khoác đang diễn ra phản ứng hóa học, làm ấm vùng bụng dưới của cô.

Lâu rồi Maho mới được thư giãn thế này. Mọi nỗi bất an giờ tan biến, chỉ còn lại cảm giác tĩnh tại, mãn nguyện.

Atsuo ngồi quay lưng lại phía cô, lặng yên chuẩn bị. Tập trung quá độ. Những lúc thế này, anh lơ dâng một cách đáng sợ, không phòng bị. Nhìn từ đằng sau, dáng khom khom của anh làm Maho nhớ lại một cảnh trước đây.

Phải rồi, ngày hôm đó, anh ấy cũng thế này...

Bố Atsuo lúc đó đang say mê lắp ráp chú chim cánh cụt ở trung tâm mua sắm dưới tầng hầm. Mới đó mà đã sáu năm trôi qua.

Thật khó tin. Mọi thứ đã thay đổi đến thế này.

Năm tháng đâu có đi qua. Nó vẫn ở nguyên chỗ cũ. Cô biết có cả cách suy nghĩ như thế.

Trong tủ sách của Yasuo, có mấy cuốn về triết học, vật lý học về thời gian. Trong số mười cuốn thì cô không hiểu được lấy một cuốn, nhưng cô nhớ những ngôn từ ấn tượng.

“Tôi thấy quá khứ, hiện tại, và tưomg lai cùng tồn tại ngay trước mắt.”

Cô không còn nhớ ai đã nói câu này.

Giây phút ấy... cái giây phút mình vừa xách túi ni lông trong tay, vừa quan sát anh.

Nó vẫn âm thầm len lỏi đâu đó, như con côn trùng nhỏ đã hóa thạch trong miếng hổ phách.

Nếu thực vậy thì còn niềm an ủi nào hơn?

Tuy không nhìn thấy, nhưng nó vẫn luôn ở đó.

Có một bức tường sừng sững, không thấy được bằng mắt, ngăn cách giữa ngày ấy và bây giờ. Một bức tường dày và cao, không thể nào vượt qua được. Nhưng áp tai vào đó, lắng nghe, có lẽ sẽ cảm nhận được gì đó. Cô của thời hai mươi tư tuổi và Yasuo. Những thẹn thùng, rung động, rạo rực ngày nào.

Phải rồi... đây không phải ký ức, có lẽ là tình cảm chân thực được gửi đến từ nơi ấy.

Anh và cô đã ở đó. Và bây giờ vẫn ở đó.

Phút giây chan chứa yêu thương ấy được lưu giữ trong hổ phách. Gối tiếp quãng đời ấy, cô một lần nữa lại được sinh ra. Yêu và được yêu. Những ngày tháng sống bên cạnh người mình trân trọng như bản thân mình.

Giống như thị trấn trên đảo Malta. Tác phẩm một khi đã được tạo ra, thì sẽ mãi mãi ở đó. Mà cũng có thể nó được làm rất nhiều, rồi được bày trong phòng khách của ai đó rộng thênh thang, không giới hạn.

Không phải kết thúc, mà là hoàn tất. Nghĩ được như vậy, sẽ thấy nhẹ nhõm hơn.

“Có lẽ thế này ổn rồi đấy.”

Tiếng Atsuo kéo Maho trở về thực tại. Anh đã đứng lên từ bao giờ. Cho tay vào túi áo khoác dạ, anh rút ra cái bệ phóng bằng cao su.

“Hơi sợ anh nhỉ.” Maho nói.: “Không biết nó có hỏng không?”

“Không sao đâu,” anh bảo đảm. “Nó khá chắc đấy. Mà nếu có bị hỏng chỗ nào đó thì sửa là xong mà.”

“Biết vậy nhưng...”

Atsuo liếm ngón tay, rồi đưa lên đầu.

“Hầu như không có gió.”

Sải ba bước thật dài và nhìn lên không trung, suy nghĩ một lúc, anh tiến thêm hai bước nữa.

“Liệu nó bay được bao lâu hả anh?”

Nghe Maho hỏi, anh quay lại, mắt nheo dưới nắng. “Mười giây,” Atsuo nói. “Nó khá nặng mà, anh nghĩ nếu nó chịu được trên mười giây trên đó là thành công rồi.”

“Mười giây phải không?”

“Ừ, trên mười giây thì chuyến bay đầu tiên coi như thành công.”

Atsuo tay phải cầm phần đuôi tàu lượn, tay trái giơ bệ phóng hướng lên trời. Sợi dây thun nối hai điểm được kéo căng hết mức.

Cứ như thể là, Maho vừa nhìn chằm chằm sau lưng anh vừa nghĩ, người khổng lồ bước ra từ thần thoại bắn tên lên trời. Lúc này trông Atsuo hiên ngang như thể chẳng có liên quan gì với bộ dạng anh từ trước tới nay.

“Đi nhé!” Anh nói. Maho nín thở chờ đợi giây phút đó.

Vai phải Atsuo rung nhẹ. Một âm thanh xé ngang bầu không khí. Maho ngẩng đầu nhìn lên trời, tàu lượn đã bay cao hơn cô tưởng. Nó vút lên theo đường hầu như thẳng đứng.

Atsuo chạy đuổi theo hướng tàu lượn. Maho cũng đứng khỏi ghế, định chạy theo anh.

Bỗng nhiên thế giới chao đảo. Cô hơi chóng mặt, tay phải chống lên tay ghế, đỡ thân hình nghiêng ngả của mình. Atsuo vẫn vừa chạy vừa ngẩng lên trời. Tàu lượn đạt đến độ cao nhất, vòng chuyển hướng, rồi bắt đầu bay theo quỹ đạo.

“Năm, sáu...” Atsuo đếm. Con tàu như chưa muốn hạ cánh. Nó vẽ một đường vòng tròn rộng, lượn thong dong như chim diều hâu.

“Bảy, tám, chín...”

Đếm đến đó Atsuo đứng lại. Anh khẽ đếm “mười”, rồi nhìn vào chiếc đồng hồ đếm giờ trên tay. Đã qua mười giây mà tàu lượn vẫn ở tít trên cao.

Maho đã nghĩ anh sẽ thể hiện niềm vui bằng cử chỉ gì đó. Ví như kêu lên sung sướng, hay giơ hai tay vẫy lên trời. Nhưng không, anh không làm gì cả.

Lúc nhìn đồng hồ, lúc lại nhìn lên trời, cuối cùng anh quay về phía Maho, vẻ mặt kỳ lạ. Giữa vui mừng và bối rối. Đâu đó tại vị trí trung lập của tình cảm.

“Không thể tin được...”

Mặc dù đứng hơi xa, nhưng tai cô nghe được tiếng thì thầm đó.

“Không thể nào. Nó có được tạo ra để làm như vậy đâu...”

“Là sao cơ?”

“Cái tàu lượn đó...” Anh nói. “Nó đang lên cao. Lợi dụng luồng khí nóng bốc lên để bay em à.”

Maho nhìn tàu lượn. Nó bay theo quỹ đạo tròn, không một tiếng động.

“Nó đang lên cao hả anh?”

“Ừ, nặng thế mà...”

Atsuo thong thả đi về chỗ Maho. Cầm tay cô, “Gì vậy?” Vẻ mặt anh ngạc nhiên.

“Là cái túi sưởi đấy.” Maho nói cho anh biết. “Cho nên mới ấm như vậy.”

Cả hai cùng nhìn lên trời. Con tàu đang lượn theo vòng tròn trên không trung, các chi tiết của nó mỗi lúc một nhỏ dần không thể nhìn thấy được nữa.

“Nó đang di chuyển lên cao theo vòng xoáy trôn ốc rộng. Đã...”

Anh nhìn đồng hồ bấm giờ. “... Quá ba phút rồi. Không biết nó sẽ bay tới đâu?”

Trên nền trời xanh thẳm, một chú thằn lằn bay tí hon đang vẽ những vòng tròn thật đẹp. Maho cảm giác cô có thể lần theo quỹ đạo đó. Những đường xoáy ốc trên bầu trời cao trong xanh, quỹ đạo trong suốt như thủy tinh vưon cao vô tận.

Năm phút, rồi mười phút trôi qua, con tàu vẫn lượn vòng và lên cao hơn. Nó chỉ còn nhỏ như một chấm đen, vẫn tiếp tục lượn vòng trên không ưung, và thong dong lên cao hơn nữa.

Maho mấy lần không thấy bóng dáng nó đâu. Đôi lúc trong phút chốc nó biến mất khỏi tầm nhìn, khi căng mắt nhìn theo thì lại thấy nó xuất hiện.

“Sắp rồi.” Atsuo nói. “Sắp sửa không thể theo kịp nó nữa rồi.”

Đúng như lời anh nói, chỉ sau đó khoảng mười giây, Maho hoàn toàn không thấy bóng dáng nó đâu nữa. Lần này, cho dù có căng mắt đến mấy cũng không thấy nó trở lại.

“Đi mất rồi.”

Nghe Maho nói, Atsuo khẽ gật đầu.

Biến mất khỏi tầm nhìn, lẫn vào mây xanh, anh thì thầm.

“Anh cũng hoàn toàn không nhìn thấy nó. Bay mất rồi...

“Tàu lượn đó...” Maho nói, “... đi đâu hả anh?”

“Cái đó thì...” Atsuo nói rồi lại nhìn lên trời. “Nó đi đâu nhỉ?”

“Chắc nó cứ bay mãi như thế?”

“Cũng có người nói như vậy đấy. Sau vài năm trôi qua, bỗng một ngày ngẩng lên trời nhìn thấy con tàu thân thương của mình. Cho dù có xa đến đâu, thì vẫn nhận ra đấy là con tàu của mình.”

“Thế à...”

Một cơn gió thoảng qua làm tóc cô bay nhẹ. Cô lấy ngón tay út gài tóc mai đang xòa lên má ra sau tai.

Atsuo vẫn đang nhìn lên trời. Anh nheo mắt, nhíu lông mày nhìn xa xám vào khoảng không cao trong xanh. Choáng ngợp bởi không gian mênh mông, vời vợi ấy. Ở nơi ấy có một thứ...

Ơi...! Cô gọi không do dự.

Anh Yasuo... từ nơi ấy anh có nhìn thấy chúng em không?

Maho nhẹ nhàng nhắm mắt.

Gió đang reo. Trên trời cao một nghìn mét. Luồng khí mềm mại đang quấn quýt nhau. Cô cảm giác như nghe thấy tiếng nói của Yasuo từ trong đó.

... Em nhớ những tháng ngày bên anh. Giờ đây cứ nhớ về quãng thời gian ấy, nước mắt em lại chực trào ra. Sao lại thế anh nhỉ...?

Em nhớ quãng thời gian vừa đọc sách trên sô pha, vừa ngắm anh từ sau lưng. Giọng nói dịu dàng của anh. Đầu ngón tay biết nói nhiều hơn cả ngôn từ. Cặp kính hình bát giác...

Tất cả kỷ niệm về anh cứ lấp lánh, nhảy múa như muốn ôm lấy em.

Em yêu và nhớ tất cả những giây phút bên anh.

Anh Yasuo,

Chúng em đã sống hết mình. Có những lúc muốn gục đầu trước bất an và buồn tủi, nhưng rồi chúng em vẫn tiếp tục nhìn về phía trước. Anh thấy không, những ngày tháng này một lúc nào đó cũng sẽ trở thành kỷ niệm. Phải nâng niu nó, đúng không anh?

Anh đã chỉ cho em cuộc hội ngộ nào cũng không tránh khỏi chia ly. Dẫu biết là buồn, nhưng chính vì thế em càng hiểu được hiện tại quan trọng đến nhường nào. Cho dù một giây cũng không thể đánh mất. Trò chuyện với người mình yêu thương, mỗi lời nói sẽ được lưu giữ trong ngăn kéo kỷ niệm. Để một ngày nào đó khi mở ra, thật tuyệt vời biết bao khi thấy nó đầy ắp tình yêu, sự quan tâm, săn sóc.

Anh Yasuo,

Đám cưới mà anh và Atsuo chuẩn bị cho em đã không diễn ra được. Mọi người cũng an ủi em sẽ tổ chức vào một dịp khác.

Nhưng anh à,

... Có khi em mắc một căn bệnh ác tính nào đó chăng?

Khi yếu tinh thần là em hay nghĩ đến việc gì đó tồi tệ nhất. Nhà thờ kỷ niệm thời thơ ấu của em, em đã nghĩ nó quá xa xôi, nên có lúc em cũng cảm thấy héo úa trong lòng khi phải chờ đợi ngày đó.

Nhưng em tin mình có đủ nghị lực để vượt qua điểm yếu này. Con người ta ai cũng trải qua những dằn vặt, khổ đau để rồi sống hết cuộc đời mình, đúng không anh?

Hơn nữa, Atsuo lúc nào cũng ở bên cạnh em. Anh có biết, em được an ủi, khích lệ biết bao nhiêu nhờ người đó không?

Nụ cười ấm áp, hơi thở, lời nói được trao khi ngày sang, nhịp điệu riêng mỗi khi đung đưa người ra trước sau, ngón tay chạm lên lưng em, cái miệng dẩu lên khi tập trung làm gì đó, ánh mắt dõi theo em, cách người đó ăn món ăn mà em nấu một cách vô tư, việc người đó luôn ở bên cạnh em...

Tất cả trở thành nguồn sức mạnh cho sinh mệnh của em.

Tình yêu là trong lòng luôn cầu mong cho người đó được sống. Nhưng không chỉ có vậy. Tình yêu còn là sức mạnh làm hồi sinh chính bản thân mình.

Em đã có thể thấy được mặt tốt của tình yêu vào một ngày đẹp trời như hôm nay.

Nếu chịu khó chữa trị khỏi bệnh thì có lẽ sẽ có em bé, anh nhỉ. Sinh mệnh mời mà em luôn ao ước. Cậu ấm đáng yêu của em và Atsuo (không hiểu tại sao em chỉ luôn tưởng tượng ra con trai thôi anh ạ).

Thật là tuyệt phải không anh?

Cho nên...

Anh ở trên đó che chở cho chúng em nhé. Em cùng với Atsuo sẽ sống khỏe mạnh tại nơi bình yên anh đã để lại.

Anh Yasuo, hãy giúp em nhé!

Gió lại thổi. Lần này mạnh hơn.

Atsuo vòng tay qua vai để che cho cô. Bàn tay to rất giống bố anh.

“Maho à,” anh nói.

“Gì cơ?”

“Mình chuẩn bị về thôi em?”

“Vâng.” Maho gật đầu. “Phải rồi, về thôi anh.”

Hai người vừa đi vừa dựa vào vai nhau.

Trước khi rời quảng trường, Maho lại ngẩng mặt lên trời.

Quỹ đạo trong suốt vẫn còn đó. Cô cảm thấy trong lòng phấn chấn, hạnh phúc, và can đảm hơn.

Cô thở một hơi thật mạnh, và nghĩ.

Phải rồi, mình sẽ trồng cây.

Dạ yến thảo, hay là sen cạn. Sẽ có những luống hoa của mình trong khu vườn xanh mướt ấy. Một chiếc ghế dài, trên đó mình cùng con trai ngồi sưởi nắng.

Tuyệt vời làm sao! Mau đến đi, xuân ơi!

KHƯƠNG QUỲNH ANH dịch

❀ ❀ ❀

[1] Tên công ty sản xuất bút vẽ kỹ thuật của Đức.

ị Hoa Khương Quỳnh Anh —★— Bàn tay cho em ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du . Xù Kute Xuất bản: NXB Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.