Bàn Tay Cho Em

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
•••

❊ ❊ ❊

Học xong cấp ba, Takayuki vào làm tại nhà máy sản xuất linh kiện xe ô tô của địa phương. Nhân viên khoảng bốn chục người. Tình hình kinh doanh ổn định. Đi bộ ra ga là có xe buýt riêng của công ty đến đón.

Bác Kanichi muốn Takayuki học lên đại học. Bác muốn cậu học tiếp dù là tại chức cũng được. Thế nhưng Takayuki muốn mau chóng thành người lớn. Cậu sẽ tự kiếm sống, giảm gánh nặng cho Kanichi. Bác đã qua tuổi bốn mươi lâu rồi. Ấy thế mà vẫn độc thân. Nếu hai đứa trẻ độc lập thì bác có thể bắt đầu suy nghĩ cho cuộc đời của riêng mình. Lúc ấy bác sẽ có thể nghĩ đến việc kết hôn và có những đứa con thực sự của mình.

Bác vẫn còn trẻ. Nói rằng mới ba nhăm tuổi chắc người ta vẫn tin. Tóc húi cao còn đen nhánh, dáng dấp cũng gọn gàng. Không đến mức như tài tử nhưng ở bác có cái gì đó cuốn hút người khác. Gần đây bác bắt đầu đeo kính lão nhưng những lúc ấy bác lại có vẻ rất trí thức. Bác thích đọc sách, lại rành về vũ trụ và các vì sao hơn ai hết. Bác cũng không sa đà rượu chè. Cờ bạc thì chỉ có môn cá ngựa, mà ngay cả khi chơi bác cũng tự giới hạn chỉ được thua đến năm nghìn yên. Bác tự kiểm soát mình rất tốt. Chưa bao giờ bác lớn tiếng. Lúc nào cũng cười thật hiền hòa. Những người muốn sống nghiêm túc chắc chắn sẽ thấy típ người như bác là lý tưởng. Bác vẫn còn độc thân chắc chắn nguyên nhân chỉ là vì chúng ta. Hatsue năm sau cũng tốt nghiệp cấp ba. Cô học rất giỏi. Hằng năm những học sinh có thành tích học tập xuất sắc của trường ấy sẽ được nhận vào làm ở ngân hàng nổi tiếng. Chắc chắn Hatsue cũng sẽ được như vậy. Thế là bác sẽ trở nên tự do. Cuộc đời của chính mình. Cuộc đời của riêng mình. Không cần phải chăm sóc cho ai đó khác, dành thời gian cho chính mình mà thôi. Takayuki mong Kanichi được hạnh phúc. Cậu biết bây giờ bác vẫn hạnh phúc. Nhưng cậu mong bác được nếm mùi hạnh phúc giống mọi người hơn. Nếu bác có con thì lần này mình sẽ trở thành người chú tốt của đứa bé (đúng ra phải là anh họ mới phải). Mình muốn làm thật nhiều điều cho đứa bé giống như bác Kan đã làm cho mình. Mình sẽ dạy nó tên các vì sao. Mình cũng sẽ giải thích cho nó vì sao vũ trụ lại có hình dạng như bây giờ, tại sao chúng ta lại ở đây.

Bên gia đình mẹ vài bận rơi vào suy thoái. Không còn tăng trưởng tốt như trước nữa. Nhân viên cũng giảm dần đi. Hai đứa em học tiểu học tư thục. Cả hai đứa đều giống bố khủng khiếp. Có nghĩa là, gần như thú hoang. Mấy anh em hầu như không gặp nhau, có gặp cũng hiếm khi trò chuyện. Cũng có lúc chúng bị mẹ dắt đến chơi ở khu nhà tập thể nhưng hai đứa lần nào cũng chạy loạn lên. Chúng chạy vòng quanh khu tập thể, thỉnh thoảng sau vài vòng lại chạy vào phòng túm một nắm kẹo rồi chạy đi như thể những chiếc xe đua tạt vào làn để tiếp thêm dầu mỡ. Như thú hoang vậy, Takayuki nghĩ bụng. Chúng như những sinh vật biển nếu bắt dừng lại thì chết ngay.

Dáng dấp của Michiko không còn mỡ màng như xưa nữa. Takayuki lại thấy như hiện nay phù hợp hơn. Ở mẹ có sự bồi đắp không phải của tiền mà là sự sang trọng. Sau hai lần sinh nở liên tiếp mẹ đang dần lấy lại vóc dáng.

“Xin lỗi con nhé.” Michiko nói với Takayuki. “Mẹ chỉ mang đến cho con được ngần này.”

Trong chiếc phong bì được trao tay có vài tờ tiền giấy. Cậu im lặng nhận số tiền. Vì cậu hiểu đây là biểu hiện tình yêu hết mực của mẹ nên không bao giờ từ chối. Số tiền nhận được luôn được trao lại nguyên vẹn cho Kanichi.

“Nếu công ty làm ăn khấm khá hơn mẹ sẽ có thể mang đến cho con nhiều hơn.”

“Mẹ đừng cố quá.” Takayuki nói với mẹ. “Vì con cũng bắt đầu đi làm rồi mà. Sang năm cả Hatsue cũng tốt nghiệp rồi.”

Trong thoáng chốc, ánh mắt Michiko trở nên xa xăm.

“Các con đã lớn đến thế rồi nhỉ.”

Trông mẹ đột ngột già hẳn đi.

“Thời gian trôi nhanh thật. Mẹ tường như mới hôm trước mẹ học hết cấp ba và đến ở tại khu nhà tập thể này cơ chứ.”

Mẹ Hatsue vài năm một lần lại gửi thư đến như sực nhớ ra mình còn có con gái. Trong thư luôn gửi kèm vài tờ tiền nhàu nhĩ. Dòng chữ “Em gửi kèm tiền ăn” vẫn không thay đổi. Dấu bưu điện mỗi lần lại khác nhau. Thời gian đầu ở tít phía Bắc. Sau đó xuôi dần về phía Nam. Sau đó lại vòng lên phía Bắc. Bà ta không bao giờ cho biết địa chỉ của mình. Kanichi vài lần trao đổi với bà ta qua điện thoại. Lúc nào bà ta cũng than thở rằng mình bắt hạnh ra sao, rằng lũ đàn ông đã bòn rút của bà thế nào. “Vì thế,” bà ta nói. “Anh hãy chờ em thêm chút nữa. Chắc chắn mọi sự sẽ khá khẩm hơn. Lúc ấy em sẽ đến đón con bé.”

ị Hoa Khương Quỳnh Anh —★— Bàn tay cho em ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du . Xù Kute Xuất bản: NXB Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.