Bàn Tay Cho Em

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
•••

❊ ❊ ❊

“Maho ơi!” Tiếng gọi làm gián đoạn dòng hồi tưởng của cô.

“Gì thế?”

“Ngày mai...”

“Mai sao cơ?”

“Mình không đến vườn bách thảo nữa được không?”

“Được thôi. Nhưng sao vậy anh?”

Atsuo nhìn bàn tay mình, im lặng một lúc như để chuẩn bị điều gì đó.

“Tàu điện...” Một lúc sau anh nói tiếp, “Anh muốn đi thử tàu điện.”

“Hả...” Maho thốt lên rồi nhìn mặt anh. Nụ cười của anh pha chút bất an.

“Anh... thật lòng đấy chứ?”

“Ừ, đúng là bất tiện thật, anh đang nghĩ sẽ mở rộng thế giới của mình từng chút một.”

Có gì đó hơi mất tự nhiên trong lời anh nói. Không phải là Atsuo mọi ngày. Anh bảo mở rộng thế giới ư?

“Sao bỗng nhiên anh lại muốn như vậy?”

“Có gì đâu... không phải chuyện bây giờ anh mới nghĩ ra đâu. Từ trước rồi.”

“Thế ư?”

“Ừ.”

Atsuo không nhìn vào mắt cô. Maho cũng bỏ ý định truy vấn. Cô ghét nhất việc áp đặt người khác.

“Làm thế chẳng cực cho anh lắm sao?”

“Ừ, chắc là vậy.

“Cho nên,” Atsuo nói rồi nhìn Maho. “Hãy giúp anh!”

Đi bộ đến ga mất khoảng bảy phút. Trước đây, Maho cũng hay đến ga này để đi làm bằng tàu điện chật ních người. Sân ga hẹp, nhà ga lợp tôn đỏ. Dọc đường tàu, phía bên kia các biển quảng cáo, dãy phố bán hàng quay lưng vào ga.

Ống quạt thông khói, rồi các loại ống màu xám ngoằn ngoèo. Máy lạnh lắp ngoài trời, rồi các tấm nhựa tổng hợp dạng sóng chắp vá chỗ nọ chỗ kia. Cái nào cũng ngả màu, đầy muội bám.

“Anh không sao chứ?” Maho hỏi Atsuo đang đứng bên cạnh.

“Ừ...”

Mặt anh lúc này trắng bệch. Maho vừa nhìn Atsuo vừa cho đồng xu vào máy bán vé tự động, mua vé cho hai người.

Cô nói, “Đây,” rồi đưa cho Atsuo một vé. Cô nhận ra các ngón tay anh đang run rẩy, bàn tay lạnh ngắt.

“Anh cho vé vào cái khe trên cái máy đằng kia nhé.” Maho vừa nói vừa chỉ chỗ máy soát vé.

“Hiện đại thật.” Atsuo nói. “Trông như thành phố trong tương lai.”

“Thế ư?”

“Lần cuối cùng anh đi tàu điện, lúc đó nhân viên nhà ga còn bấm một lỗ trên vé. Anh rất thích nghe tiếng bấm lách cách đó.”

“Chuyện đó là lúc nào thế?”

“Hồi còn nhỏ. Hình như lúc năm tuổi thì phải.”

“Từ sau đó anh không đi tàu nữa ư?”

“Ừ. Cứ lên tàu là muốn tè ra quần, nên sau đó anh không đi nữa.”

“Thế còn bây giờ?”

“Cũng hơi hơi muốn,” anh nói. “Nhưng anh thấy tình hình tim đáng ngại hơn.”

Maho áp tay vào ngực anh, trống ngực đập dồn dập.

“Đúng thật!”

“Ừ.”

“Không đi cũng không sao đâu mà.”

“Ừ. Nhưng anh sẽ đi.”

Maho gật đầu, cô đi trước, qua chỗ soát vé. Atsuo theo sau. Được khoảng ba mét thì bị nhân viên nhà ga gọi lại. “Này, hành khách!”

Đang lo lắng, cô giật nẩy mình. Ngoảnh lại, nhân viên nhà ga thò hẳn người ra ngoài cửa soát vé, chỉ vào máy.

“Phải lấy lại vé chứ!”

Thôi chết, Maho buột miệng. “Atsuo không lấy vé à?”

“Lấy gì?” Anh hỏi mà mặt như sắp khóc.

“Vé ấy. Không lấy thì làm sao ra khỏi ga được.”

Vậy à, Atsuo vừa nói vừa quay lại cửa soát vé. Anh rút vé rồi quay lại chỗ cô trước ánh mắt khó chịu của hành khách khác.

Nhìn anh thở phào, Maho cười khẽ.

“Anh là người hành tinh nào vậy?”

“Thì cái gì cũng thay đổi nhiều quá rồi.”

“À, ra thế.”

“Vé lại mỏng như thế này. Giống hệt vé đồ chơi.”

“À, đúng thật nhỉ.”

“Nào,” cô nói rồi cầm tay anh. Bàn tay lạnh ngắt khiến cô lo lắng. Liệu anh ấy có chịu được không?

“Em sẽ cầm tay anh.”

“Ừ.”

Atsuo bỏ lỡ mất ba chuyến tàu. Anh đã bước vào toa rồi, nhưng khi tiếng còi tàu vang lên anh lại bỏ chạy ra ngoài.

“Không cần phải cố sức cũng được mà.”

Atsuo gật đầu không nói. Bàn tay anh đẫm mồ hôi. Maho lấy khăn tay từ trong túi đeo ngang hông ra lau tay cho anh.

“Lên chuyến tới nhé!” Atsuo nói.

“Vâng.”

Tàu vừa tới, Atsuo đi nhanh vào tận góc trong cùng của toa tàu. Anh ép mặt vào cửa kính, nhìn chằm chằm sân ga đối diện.

“Chỉ có sáu trám tám mươi mét thôi mà.” Atsuo nói. “Tí là tới.”

“Đúng thế.”

Còi tàu vang lên, anh càng căng mắt, tập trung nhìn cảnh bên ngoài. Maho nắm chặt lấy tay anh, tay kia xoa xoa mu bàn tay anh. Anh đang run. Có lúc chỉ hơi run, nhưng thi thoảng lại run lên bần bật. Còi tàu ngừng kêu, cửa toa đóng lại. Atsuo bỗng nhiên quay lại nhìn cánh cửa vừa đóng, mặt méo xệch. Hối hận, và bất an.

“Atsuo.” Cô gọi. Anh không nghe thấy gì. Maho ngả sang ôm Atsuo, nép sát vào anh.

“Không sao đâu. Có em đây rồi.”

“Ừ.”

Cô biết hành khách đi tàu đang nhìn. Nhưng chẳng sao.

Tàu chuyển bánh, người Atsuo trở nên cứng đơ, hơi thở bắt đầu loạn nhịp.

“Không sao đâu. Tới ngay bây giờ mà.”

“Ừ.”

Mắt anh không còn bình tĩnh, đảo liên hồi như rang lạc. Thấy anh thở gấp, Maho ghì chặt cơ thể mình vào anh.

“Thở từ từ thôi nào.”

Atsuo nhìn Maho bằng ánh mắt như thể bây giờ mới ý thức được mình đang ở đâu.

“Hít vào cùng em nào. Từ từ thôi nhé.”

Atsuo gật đầu, làm theo cô, hít một hơi dài.

“Lần này thở ra thật chậm.”

Hai người cứ thế làm đi làm lại động tác thở sâu. Trống ngực anh từ từ trở lại bình thường.

Làm được mấy lần như vậy thì tàu bắt đầu giảm tốc. Hãng đường sắt tư nhân chạy trong các phố nên khoảng cách giữa các ga rất ngắn.

“Anh thấy không, đến nơi rồi đấy.”

“Ừ nhỉ,” Atsuo nói, rồi cười gượng gạo. Có tiếng thở phào. Anh liếm môi, mắt lại sáng lên.

“Đến rồi!”

Tàu trườn vào ga.

“Cảm ơn em,” anh nói.

“Xong rồi nhỉ.”

“Vâng.”

Cô tách khỏi người anh rồi xoa bàn tay anh.

“Không đến nỗi, phải không?”

“Ừ... có lẽ...”

Chắc chắn không dễ chịu gì, nhưng cứ cuối tuần Atsuo lại luyện đi tàu như thế. Làm quen với nó, để xóa đi nỗi bất an. Lấp đầy phần chưa biết bằng trải nghiệm, xóa bớt chỗ dành cho những tưởng tượng linh tinh. Mua vé, đi qua máy soát vé, lên toa tàu đông đúc, tàu giảm tốc khi đèn tín hiệu chuyển màu vàng (cứ đến lúc này anh có vẻ khổ sở), chịu được một ga, thì tiếp đến là hai ga.

Đến tuần thứ tư, Atsuo tiến thêm bước mới.

“Anh sẽ đi một mình,” Atsuo nói. “Anh sẽ thử lên tàu một mình đấy.”

“Anh làm được không?”

“Có lẽ.”

Maho lo lắm. Thậm chí ngay cả lúc có cô mà anh vẫn căng thẳng như đi trên dây thế này.

Ban đầu, cô nghĩ sẽ đi theo rồi bí mật lên toa bên cạnh. Nhưng nhớ lại các hành động của anh, cô tìm ra được cách hỗ trợ hiệu quả hơn.

“Anh đi nhé!” Maho đưa vé cho Atsuo, tiễn anh ở ga.

Atsuo cho vé vào máy, đi thong thả về phía sân ga. Anh ngoảnh đầu lại nhìn Maho khi đến gần cầu thang. Cô mỉm cười lại, giơ tay ngang mặt vẫy nhẹ.

“Không sao đâu.” Cô mấp máy môi thầm nói.

Atsuo gật đầu, lên cầu thang dẫn vào ga. Anh đi khuất, cô vội vã ròi khỏi đỏ, quay về chỗ lấy xe đạp, lên xe vòng ra phía sau ga, rồi dừng trên con đường song song với đường ray. Cô thấy Atsuo đang đứng trong sân ga. Anh nhận ra cô, ngại ngùng giơ tay vẫy. Cô cũng cố ý đùa, gửi cho anh nụ hôn gió. Điệu bộ đó không giống cô chút nào, nhưng cô muốn làm cho Atsuo bớt lo lắng. Anh vội nhìn quanh, để ý xem có ai nhìn Maho không.

Đúng rồi, cứ thế nhé. Maho giơ hai tay, vung mạnh cho anh thấy. Trong lúc đang tập trung nhìn cô, ý thức của anh sẽ không hướng vào trong.

Tàu đang lăn bánh vào ga. Maho chỉ tay về phía tàu như để báo cho anh thấy “Đến rồi đấy!”, rồi lại chỉ ngón tay ấy vào mình, đưa về phía trước ra hiệu rằng cô sẽ đi theo. Sau khi chắc chắn anh đã nhận được tín hiệu đó, cô bắt đầu đạp xe. Cô biết anh vẫn đang nhìn theo cô. Maho ngoái đầu lại mấy lần ra hiệu cho anh bằng mắt. Một lát sau, biển quảng cáo chắn hết tầm nhìn, không thể nhìn thấy Atsuo nữa, cô đạp nhanh hơn. Nhổm hẳn người lên đạp, cô tăng tốc vù vù cho đến ga tiếp theo. Con đường này hầu như chạy song song với đường tàu.

Đạp được một lúc, cô thấy tiếng ầm ầm từ phía sau mỗi lúc một gần hơn. Atsuo đứng ở cửa đầu tiên của toa thứ hai. Maho ngồi trở lại yên xe, gồng lưng, khom người. Cô mặc quần thun lửng, áo thun dài tay cho dễ cử động, tóc buộc dây chun ngúng nguẩy sau đầu. Cảm giác làm thế này có thể đi nhanh hơn.

Tàu điện đã bắt kịp Maho. Toa đầu tiên từ từ chạy ngang rồi vượt cô. Toa thứ hai... có Atsuo trong đó.

Anh áp trán vào cửa nhìn cô. Ánh mắt hai người gặp nhau. “Atsuo!” Cô hét lên.

Anh cũng nói gì đó, nhưng cô hoàn toàn không nghe thấy. Cô dồn lực xuống chân.

Nhìn về phía trước, rồi lại nhìn Atsuo, cô dốc sức đuổi theo đoàn tàu. Mặt anh méo mó. Lẽ nào lên cơn rồi chăng? Anh không rời mắt nhìn Maho cho dù một tích tắc, nuông theo ánh mắt đang được nối liền với anh.

Maho dần bị bỏ xa. Toa thứ tư chuẩn bị vượt cô. Không thể thấy bóng dáng Atsuo nữa. Chỉ còn một lúc nữa tàu sẽ giảm tốc độ. Chỉ cần Atsuo có thể nhìn thấy mình. Nghĩ thế, cô lại ráng sức đạp trong khi chân mỏi cứng đờ.

Bỗng một cơn đau âm ỉ chạy suốt vùng bụng dưới.

Cô vẫn còn nhớ. Cơn đau này. Cũng có thể gọi là cơn đau quen thuộc. Sao lại chọn lúc này mà xuất hiện chứ.

Cố ghìm con đau, cô tiếp tục đạp.

Atsuo lo cho cô. Không chỉ đau bụng, mà thi thoảng cô lại bị ra máu bất thường. Đây cũng là một trong những lý do cô lo không thể sinh con. Cô không dùng biện pháp tránh thai sau khi cưới. Nhưng không hiểu sao vẫn không có thai. Cô nghĩ chắc vì Atsuo còn trẻ con. Đến lúc thì chắc chắn sẽ tự nhiên mà có thôi. Dù sao Atsuo cũng mới hai mươi hai.

Atsuo thi không đồng tình. Anh lo lắng cho cơ thể của cô hơn là mong có con. Anh bảo cô đến bệnh viện khám.

Cô ghét bệnh viện, hạn chế tối đa việc phải đến gần nó, mới chỉ đặt chân đến đó thôi là đã hồn xiêu phách lạc. Cô cứ giả đò đánh trống lảng, thuyết phục Atsuo cho đến tận ngày hôm nay.

Nhưng, những cơn đau này là...

Tàu điện bắt đầu chạy chậm dần. Cô vẫn bị bỏ xa. Nhưng chỉ lát nữa thôi chắc chắn nó lại tăng tốc nên vẫn phải tập trung đạp liên tục.

Lại cơn đau nữa. Lần này có cảm giác khác những lần trươc. Nhưng không sao, gồng mình đạp thế này nên đau khác thưởng cũng không có gì lạ.

Cô thôi không nghĩ nhiều đến việc đó nữa, quyết định chỉ để ý vào Atsuo. Lúc này, chỉ cần lo cho Atsuo thôi là đủ.

Cuối cùng khoảng cách với tàu cũng thu ngắn lại. Còn một quãng nữa là tới ga tiếp theo rồi. Cô nhổm người khỏi yên. Thở gấp. Tim lồng lên trong ngực. Cảm giác phía sau xương sườn đang bị các chú lùn giẫm đạp.

Cô đã vượt qua toa đuôi tàu, tiến dần lên phía ưên. Khi đuổi kịp được toa thứ tư, cô lại nhìn thấy Atsuo. Anh tìm cô nên di chuyển sang các toa ở phía sau. Cô thấy miệng anh gọi “Maho!” Cô cũng đáp lại “Atsuo!” Anh áp trán vào cửa kính, mặt dở khóc dở cười.

Đầu tàu đang tiến vào ga. Tàu tiếp tục giảm tốc, hầu như bằng với đi bộ. Cô thả lỏng chân, để xe chạy theo quán tính.

Một tay rời ghi đông, cô ra hiệu OK với anh bằng ngón tay. Rồi nghiêng đầu như muốn hỏi anh.

Atsuo gật đầu, rụt rè ra tín hiệu OK với cô. Nửa khóc nửa cười.

Thế là ổn rồi...

Có vẻ không có cơn phát tác do bất an nào xảy ra. Cô thở một hơi dài, thả lỏng vai. Tay cô tóm phần ngực áo giật giật để lùa làn hơi nóng đọng bên trong bay ra ngoài. Mồ hôi đầm đìa.

Cô vẫy Atsuo, rồi lại đạp nhanh ra cửa soát vé trước.

“Anh có sao không?”

Sắc mặt Atsuo rất xấu.

“Ừ, không sao đâu. Maho thì sao?”

“Em á?”

“Ừ, em đạp hết sức như thế, có mệt lắm không?”

Cô thở phù một tiếng, bật cười, sau đó nói: “Cảm ơn anh!”

“Anh lại lo cả cho em nữa cơ đấy! Nhưng em hoàn toàn bình thường. Trước nay chân em vẫn nhanh mà. Hồi học cấp ba có lần em còn được vào đội tuyển chạy vượt rào tham gia lễ hội thể thao đấy.”

“Ừ, anh biết mà.”

“Em hơi tăng cân nên để thể dục luôn.”

“Vậy hả?”

“Đúng vậy mà.”

“Nếu vậy thì được...”

“Nhưng, thế này ngày chỉ được một lần thôi. Chân đã đủ rã rời rồi.”

“Về nhà anh mát xa cho nhé!”

“Tuyệt!”

Đường về, Atsuo dắt xe, còn Maho ngồi nghiêng một bên ở yên sau.

“Có lẽ cho đến nay anh chưa bao giờ có thể nhìn Maho chăm chú như thế nhỉ?”

“Đúng thế. Mặt anh lúc đó kinh khủng lắm.”

“Nhưng nhờ vậy mà anh đã vượt qua được.”

“Em chắc là thần phù hộ cho anh nhỉ.”

“Ừ.” Rồi như chợt nhớ ra, anh nói thêm. “Kiểu tóc đó của em, cực kỳ dễ thương đấy!”

“Thế á?”

“Ừ...”

“Cảm ơn anh!”

Thời gian sau, Atsuo bắt đầu đi làm ở thành phố bên cạnh bằng tàu điện.

“Ngày mưa đỡ vất vả hơn hẳn,” anh nói. “Đọc quảng cáo trên tàu cũng vui, mà nhìn những người đi tàu cũng thú vị. Có vẻ phải lâu lắm rồi anh mới nhìn nhiều người như thế. Mải nhìn như vậy chẳng mấy chốc là đến nơi. Không vấn đề gì nhỉ?” Anh nói vậy rồi cười.

ị Hoa Khương Quỳnh Anh —★— Bàn tay cho em ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du . Xù Kute Xuất bản: NXB Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.