Họ không tránh thai, vậy mà Hatsue vẫn không hề có thai thêm lần nữa. Cả hai thường khẽ khàng làm tình sau khi Kanichi đã ngủ say. Kể từ sau tai nạn, Kanichi còn ngáy to hơn lúc trước. Vì thế, họ chờ đợi. Cho đến khi Kanichi cất lên những tiếng ngáy như run rẩy.
Một khoảng thời gian rất lâu sau tai nạn, họ phải cố gắng lắm mới có thể ôm lấy nhau. Cô như sợ hãi điều gì đó, cậu lo sợ thứ mà cô sợ hãi. Cậu sợ cô có nỗi đau nào mà mình không lý giải nổi. Những thứ mà đàn ông không thể hiểu. Chỗ ấy của cô rất mềm mại. Còn mềm hơn cả bờ môi cô. Chắc hẳn nó dễ bị tổn thương lắm. Chỉ cần trút bỏ hết quần áo và ôm nhau cậu đã đủ thấy mãn nguyện rồi.
Phải rất rất lâu sau tai nạn Takayuki mới vào trong Hatsue.
“Được mà.” Cô nói, Takayuki ở trên mình cô.
“Em không đau chứ?” Cậu hỏi.
“Không sao mà.” Cô nói.
“Không sao.”
Takayuki đă phóng tinh rất nhiều và rất lâu trong Hatsue. Khoảnh khắc ấy, vì họ đã ôm nhau quá chặt nên xương sườn của cô gần như uốn cong. Sau này cậu hỏi:
“Thật sự lúc ấy em không đau ư?”
“Chỉ một chút thôi.” Cô nói. “Nhưng em không sao đâu. Anh đừng bị lừa bởi vẻ bề ngoài. Trông vậy thôi nhưng em khỏe lắm đấy!”