Bàn Tay Cho Em

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
•••

❊ ❊ ❊

Mùa xuân năm Takayuki lên tám tuổi, người cha được coi là đã qua đời về mặt pháp lý.

Người ta đã cấp chứng nhận gã trai mất tích. Đến giờ vẫn không ai biết hành tung của gã. Cũng có thể gã đã trở thành vật chủ để giống đông trùng hạ thảo mới ký sinh rồi cũng nên.

Michiko sau khi được pháp luật công nhận là góa phụ không bao lâu liền tái hôn với giám đốc công ty xây dựng nói trên. Và lập tức họ có em bé. Có thể cô yêu cầu pháp luật công nhận chồng mình mất tích cũng vì nguyên nhân đó. Chồng mới của mẹ đề nghị nhận Takayuki làm con nuôi, nhưng Kanichi lẫn Takayuki đều không mấy hào hứng, cuối cùng chuyện này bị bỏ lãng đi mất. Đã có một người cha về mặt sinh học và theo pháp luật hiện đang sống trên thiên đàng, một người bác thay cha nuôi dưỡng, nay lại có thêm một ông bố nuôi nữa thì phức tạp quá. Cuộc sống càng đơn giản càng tốt. Họ cũng đã từ lâu không cần đến sự hỗ trợ về tiền bạc. Thu nhập của Kanichi quá đủ cho sinh hoạt phí của hai người. Kanichi cũng đã bắt đầu tiết kiệm dần để tính đến khi nào đó Takayuki sẽ học lên cao.

“Mà cũng không cần quyết vội làm gì đâu.” Kanichi nói với Takayuki.

“Khi nào thích cháu có thể có thêm một ông bố, cuộc đời thế cũng không đến nỗi nào đấy chứ? Đó không phải là việc ai cũng có thể đâu. Cứ cẩn thận giữ phòng đấy.”

Cháu không cần bố nữa đâu. Thật ra Takayuki muốn nói như thế nhưng cuối cùng nó chỉ im lặng gật đầu. Rồi nó bám chặt lấy cánh tay của Kanichi. Chỉ cần có Kan-chan thôi. Cái bám chặt thay cho lời nói đó.

Nhưng Takayuki hơi hơi hứng thú với đứa em mới.

Sau khi sinh được khoảng nửa năm, Michiko bế theo đứa trẻ về khu tập thể. Đó là một thằng bé có mái tóc nhiều không tưởng. Vì nó quá giống khỉ nên Takayuki tâm niệm không được phép nói ra điều này. Nói ra thật tội cho em bé.

“Giống bố nó nhỉ.”

Kanichi nói.

“Vâng. Chắc chắn nó sẽ thành một người đàn ông tốt.”

“Người đàn ông tốt?”

“Đúng thế. Mạnh mẽ, hoang dã.”

“À, đúng là có hoang dã. Có gì đó giống thú hoang.” Khi thấy mẹ cho em bé bú tí, Takayuki cảm thấy lồng ngực hơi cồn cào. Đấy là chỗ của anh đấy! Nó muốn nói với thằng em trai có khuôn mặt giống khỉ đang mải miết bú sữa kia. Nhưng cuối cùng ngay cả câu ấy Takayuki cũng không nói gì. Không phải nó chịu đựng, chỉ là vì áp lực nội tại không đủ để vọt ra những lời ấy thôi. Cảm xúc lặng lẽ lan xuống đáy bụng, không chồng chất lên mà biến dần đi đâu mất.

Một năm sau đó, lại một bé trai nữa chào đời. Michiko đã hoàn toàn trở thành “người nhà bên kia”. Không biết từ khi nào thịt đã tích vào vòng bụng của cô, ngực cũng phồng lên hơn hẳn so với trước. Vẫn còn chút nữa mới sang tuổi ba mươi nhưng dáng vẻ cô đã có cái gì đó mang nét của phụ nữ trung tuổi.

Mỗi khi ghé khu tập thể, Michiko lại để lại một khoản tiền không hề nhỏ.

“Bọn anh không cần đâu. Hai bác cháu cũng không thiếu thốn.”

“Không được. Anh đừng bận tâm. Thế này cũng chỉ là một phần nhỏ trong tiền tiêu vặt của em thôi. Việc kinh doanh của chồng em phát đạt lắm, đây anh xem này!”

“Da thú đúng không?”

“Đúng thế. Cáo bạc đấy, em may mắn lắm.”

“Thằng ấy có tốt với em không?”

“Tốt lắm! Anh ấy rất thích làm nũng. Đáng yêu lắm!”

“Nếu thế thì tốt. Mấy thằng khoe khoang chả có gì hay ho đâu.”

“Với lại anh ấy cũng rất đáng làm chỗ dựa.”

“Ừ, không giống như cái thằng thanh niên hoi đã trở thành phân bón cho nấm kia.”

“Em đã yêu anh ấy đấy! Bây giờ vẫn yêu. Dù có thể nói thế thì anh sẽ không tin.”

“Không, anh tin chứ. Vì em có cái tính thương người mà.”

“Chẳng liên quan gì đến tính thương người cả. Chỉ là em yêu thôi. Em yêu tất cả những người đàn ông em đã hẹn hò.”

“À, có thể đúng là thế.”

“Kan-chan thì sao?”

“Anh, anh làm sao cơ?”

“Có để ý người nào không?”

“Không, bây giờ thì chẳng có ai đặc biệt cả.”

“Đến giờ thì em có thể nhận nuôi Takayuki đấy. Chỉ cần em đề nghị thì chắc chắn chồng em sẽ đồng ý.”

“Không, không đến mức phải thế đâu.”

“Thế nhưng Kan-chan cũng phải lấy vợ chứ?”

“Có thể anh sẽ. Nhưng dù có lấy vợ cũng sẽ phải kèm theo thằng Taka.”

“Em hiểu. Hai bác cháu gắn kết bền chặt lắm!”

“Em hiểu là được rồi. Không cần tự nhiên phải dậy sóng lên đâu. Ở đây Taka có thể sống êm đềm hơn. Michiko cũng không phải giữ ý.”

“Cảm ơn anh!”

“Không, đây là việc tự anh muốn làm mà.”

Như vậy mỗi người đã bảo đảm được cuộc sống ổn định của mình. Michiko quay lại cuộc sống của Michiko, khu nhà tập thể lại hứa hẹn tiếp nối những ngày tháng như trước đó. Tuy nhiên, tất nhiên cũng có thay đổi. Điều khoản kèm thêm được viết thêm vào. Thay đổi góc độ chỉ một vài phân. Điều đó lái cuộc đời họ sang một đường khác hẳn.

ị Hoa Khương Quỳnh Anh —★— Bàn tay cho em ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du . Xù Kute Xuất bản: NXB Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.