Cô không mấy khi kêu mệt mỏi. Cô bền bỉ, kiên định, không cáu gắt khó chịu. Không bất bình, không trách cứ ai, không làm người khác mệt mỏi bởi những tiếng thở dài.
Thế nhưng Takayuki nhận ra. Cô không ngủ.
Một tối nọ, Takayuki đột nhiên tỉnh giấc, cậu nhẹ nhàng nhìn sang bóng dáng Hatsue đang ngủ bên cạnh. Mắt cô lặng lẽ phản xạ ánh sáng của ngọn đèn ngủ. Như thể có cái gì đó ngăn cậu cất giọng gọi cô. Cô cứ nhìn trân trân lên trần nhà. Không hề chớp mắt, cứ trân trân như vậy. Takayuki biết chắc rằng cô đang nghĩ về đứa con bị mất. Họ đã nghĩ tên cho đứa bé. Cô viết cái tên đó vào một tấm gỗ nhỏ và ngày nào cũng dâng nước cúng. Đứa trẻ không được chào đời là một bé gái.
Kể từ sau đó, vài lần Takayuki nhìn thấy Hatsue trong tình trạng đó.
Cũng có lúc cậu gọi cô.
“Em không ngủ được à?”
“Đâu có.” Cô nói.
“Em vừa tỉnh thôi. Vì lạnh quá.”
“Em sang đây.” Takayuki nói. “Ấm lắm đấy!”
“Vâng.” Cô gật đầu rồi chui vào chăn của Takayuki.
“Ấm thật đấy!” Cô nói. “Anh Taka ấm thật đấy!”
Takayuki ôm Hatsue vào lòng. Tóc cô gại vào cằm cậu nhồn nhột. Cậu hôn vào đường rẽ tóc màu trắng xanh trên đầu Hatsue. Hatsue chạm môi vào hầu cậu. Môi cô lạnh toát.
“Em đưa chân đây.” Cậu nói. Hatsue co gối, luồn chân vào giữa hai chân Takayuki.
“Lạnh nhỉ.”
“Vâng, em bị lạnh.”
Takayuki dùng ngón trỏ vỗ vào phần xương vai của Hatsue. Mỗi giây hai lần. Từng nhịp đều đặn được gõ xuống.
“Từ giờ đến sáng còn dài lắm.”
Takayuki nói.
“Em ngủ một chút đi. Anh sẽ làm thế này cho em.”
“Cảm ơn anh.” Cô nói.
“Anh Taka lúc nào cũng dịu dàng.”
“Thế á?”
“Vâng.”
“Nhưng mà,” cô tiếp lời. “Anh không cần phải dịu dàng với em đến thế đâu. Anh sẽ mệt mỏi đấy.”
“Không hề, anh không mệt chút nào đâu.”
Takayuki bỗng nhiên muốn khóc. Dù có dịu dàng với cô đến đâu cậu vẫn cảm thấy chưa đủ. Thời gian cứ vùn vụt trôi như vậy mà những gì cậu có thể làm cho cô chỉ có chút ít. Cậu muốn xóa đi hết những muộn phiền trong cô. Mong từng ngày của cô chỉ toàn những niềm vui. Cậu biết đó chỉ là một giấc mơ không tưởng. Vì sống trên đời có nghĩa là phải chấp nhận tất cả từ niềm vui đến nỗi buồn. Mặc dù vậy Takayuki không thể không mong mỏi. Cậu có mặt ở đây là để làm cho cô hạnh phúc. Cậu sinh ra, gặp cô trong đời để làm điều ấy. Mười năm họ sống cùng nhau đã trôi qua trong thoáng chốc. Có lẽ sau này thời gian sẽ còn trôi nhanh hơn. Trong quỹ thời gian có hạn ấy liệu cậu có thể làm được những gì cho cô?
Dần dần hơi thở của Hatsue sâu hơn. Mặc dầu vậy ngón tay của Takayuki vẫn không ngừng vỗ nhịp. Để cô có được giấc ngủ êm đềm. Không được mất tập trung.
Vì cô xứng đáng được hạnh phúc cả trong lúc ngủ cũng như lúc thức.