Cô không để lại một dòng thư nào. Chỉ có vài bộ quần áo và mảnh gỗ ghi tên con gái biến mất. Takayuki đã tìm tất cả những chỗ cậu nghĩ ra. Thế nhưng chẳng thấy cô ở nơi nào cả.
Những người có thể biết nơi cô đi rất ít. Takayuki đã hỏi ngay cặp vợ chồng nhà bên nhưng cả hai đều lắc đầu đầy áy náy.
“Tôi không biết rằng con bé suy nghĩ nhiều đến thế. Anh có biết gì không?”
Người vợ nói rồi nhìn sang chồng.
“Anh vốn ít tiếp xúc với con bé nên không rõ lắm. Nhưng mà...”
“Nhưng mà... sao ạ?”
“À không.”
Nói đoạn người chồng lắc đầu.
“Không có gì quan trọng đâu. Cậu đừng để ý.”
Không liên lạc được với mẹ của Hatsue. Số điện thoại bà ta cho biết đã do người khác nhấc máy. Là người hoàn toàn không liên quan gì đến bà cả.
Tình trạng mắt của Kanichi ngày càng xấu đi, áy náy vì để bác ở nhà một mình quá lâu nên việc tìm kiếm của Takayuki không được như mong muốn. Cậu muốn về thử quê nhà Hatsue, cũng muốn thử đi tìm người mẹ. Thế nhưng đến khi làm được điều ấy thì tám tháng đã trôi qua.
Mẹ của Hatsue đã về lại quê nhà. Thị trấn biển có một trăm nghìn dân sinh sống. Bà làm nhân viên tiếp khách cho quán rượu ở đó. Khi đến gặp Takayuki ở quán cà phê, có một người đàn ông gầy rộc đi kèm bà ta. Người đàn ông ngồi ở bàn bên cạnh, mở tờ báo thể thao ra đọc, tỏ vẻ không quan tâm đến hai người.
Vì bà đánh mắt ra hiệu không cần để ý đến ông ta nên Takayuki nhanh chóng đi thẳng vào câu chuyện. Hatsue mất tích. Toàn bộ sự tình cho đến khi xảy ra việc ấy.
Sau khi nghe hết câu chuyện bà ta nở nụ cười mệt mỏi.
“Hatsue đã nghĩ như vậy thì cứ để nó làm thế có hơn không?”
Giọng nói rất giống con gái.
“Tình trạng của Kan-chan như vậy thì cậu cũng vất vả rồi. Không cần phải gánh vác cả hai người bệnh đâu.”
“Nhưng...”
“Tình yêu sẽ chóng phai thôi. Nhất là đàn bà. Cậu còn quyến luyến là còn thiệt đấy!”
Bà ta khẽ liếc người đàn ông bên cạnh.
“Dù là con gái tôi nhưng tôi cũng phải có lời khen nó. Nó thật giỏi khi quyết không làm gánh nặng cho người khác.”
“Thế có nghĩa là mẹ không biết cô ấy đi đâu?”
“Hoàn toàn không biết. Làm gì có chuyện nó đến nhờ vả người mẹ tồi tệ như tôi.”
Chẳng còn lý do gì để tiếp tục câu chuyện nữa. Takayuki khẽ nói lời chào rồi đứng lên.
“Cảm ơn cậu nhé!”
Ngước nhìn Takayuki đang chuẩn bị ra về, bà ta nói. “Cảm on cậu đã luôn ở bên con bé từ trước đến nay.”
“Dạ không có gì ạ...”
“Cho tôi gửi lời chào đến Kan-chan nhé. Và gửi lời chúc sức khỏe nữa.”
“Vâng.”
“Một ngày nào đó gặp vận may tôi sẽ trả đủ cả gốc lẫn lái. Hãy nhắn giúp tôi như vậy.”
“Vâng ạ.”
Khi Takayuki chuẩn bị bước ra khỏi quán, bà ta nói với theo.
“Hãy tìm người mới đi. Con người ta phải tiếp tục sống như thế đấy!”
Takayuki gật đầu một cách mơ hồ, rồi cứ thế đi thẳng ra ngoài.
Khi cửa đóng phía sau lưng, có tiếng chuông nhỏ khẽ vang lên “keng” một nhịp.