Ngày giỗ đầu của Yasuo, cũng đúng một năm kể từ khi cô dọn về sống chung với Atsuo.
Cuộc sống trôi qua yên ả, mối quan hệ giữa hai người cũng ngày một thân thiết hơn.
Tình cảm với Yasuo vẫn còn nguyên vẹn trong cô. Những kỷ ức về anh vẫn trỗi dậy trong cô ngày đôi ba lần. Mỗi lần toàn thân cô lại run lên, trào dâng một cảm giác đau đáu da diết.
Điều lạ là tình cảm ấy mãnh liệt và rõ nét hơn, khuấy động tâm can cô hơn so với lúc còn có anh. Giày vò và nhớ nhung da diết. Có thể đấy là bí mật tạo nên sự trỗi dậy của cảm xúc này. Cô cho là như vậy.
Dù sao đi nữa, trong lòng cô đã có Yasuo. Những kỷ niệm với anh nhiều lần cứ hiện ra, như một bức vẽ được sơn màu chồng lên, mỗi ngày một thắm. Maho mặc nhiên nghĩ tình cảm này sẽ theo cô mãi mãi. Yasuo là người tình khiến cô luôn đối diện với quá khứ. Còn... với tương lai thì...
Atsuo rất giống bố, nhưng khi nói cậu không cử động các ngón tay. Tính tình thoải mái hơn, và hay ngồi im một chỗ để suy tưởng (phần nhiều là nghĩ trong đầu sơ đồ thiết kế tác phẩm mới). Cậu có thói quen cắn bút chì, nên bút nào cũng nham nhở. Chỉ là bút chì thường thôi thì còn không sao, đằng này cả bút chì kim vỏ bằng kim loại, cậu cũng cắn nốt, cho nên Maho ngồi bên cạnh nhìn cảm thấy kinh kinh. Nhắc nhở rồi nhưng cứ được một lúc là cậu lại đưa cán bút vào miệng.
Thay vì đáp lại câu hỏi, Atsuo thường hay cười thành tiếng “À hà hà...” một cách thoải mái. Hầu như hễ Maho nói điều gì không đúng với tâm trạng của cậu thì cậu lại cười như vậy. Mỗi lần như thế, cô lại nhớ từ “xác suất sinh tồn”.
Cậu ghét phải tranh cãi. Bây giờ đã có luật pháp ngăn chặn nên hiếm có vụ nào phải bỏ mạng vì xung đột ý kiến, nhưng chắc thời con người còn sống trong rừng rậm, đã có người bị giết vì tranh cãi. Cậu có ý tránh tối đa các xung đột này.
Không chỉ trong cuộc sống hằng ngày, mà ngay cả trong thế giới hư cấu cậu cũng ghét xung đột.
Thi thoảng, hai người cũng cùng ngồi xem phim truyện hay phim truyền hình trên ti vi, nhưng cứ đến cảnh cãi nhau, ngược đãi, hay đe dọa, bắt nạt là cậu từ từ lùi xa khỏi màn hình. Có lúc đến tận phía đối diện bàn ăn trong bếp, rồi ngồi đó nhắm mắt lại.
“Nếu không thích thì tắt nhé?” Maho hỏi, cậu trả lời, “Cứ bật đi không sao. Vì diễn biến đang hay. Qua cảnh này em lại vào.”
Cứ nhiều lần lặp lại như vậy, Maho đã biết được một số kiểu phản ứng của cậu.
Nếu là bắt nạt, quấy rối gây tổn thương, cậu sẽ tránh ngay ra bếp và nhắm mắt lại. Nếu là cảnh ẩu đả kịch liệt trong phim hành động thì không hiểu sao cậu lại bình thản. Nhân vật chính bị đẩy vào đường cùng do ác ý của những người xung quanh thì cậu chỉ bỏ chạy ra chỗ giữa phòng khách và phòng bếp, đứng từ xa xem (Maho nói đứng thế mỏi chân, ngồi xuống mà xem cậu cũng không quay lại. Kinh khủng nhất là có lúc cứ đứng chôn chân ở đó mà xem suốt hai tiếng đồng hồ). Tương tự cảnh cãi vã, những cảnh yêu đương cậu cũng không ngồi yên được. Cảnh giường chiếu thì thản nhiên như không, mà nhân vật chính bộc bạch tình yêu là cậu chạy mất. Cô ra xem sao thì thấy cậu đang ngồi trên ghế trong bếp, nheo mắt xem từ xa.
“Sao phải nheo mắt lại thế?” Maho hỏi, Atsuo nghĩ một lát rồi trả lời, “Chắc do lượng thông tin.”
“Cách đi xa ra chỗ khác, cũng như nheo mắt đều là để làm giảm lượng thông tin thôi. Làm như thế sẽ bớt căng thẳng. Maho chưa làm thế bao giờ à?”
“Chưa.” Maho trả lời. “Maho không thích thì không xem nữa, hoặc nếu xem thì cho ra xem. Không làm giống Atsuo đâu.”
“À, ra thế.”
Mười chín tuổi, Atsuo vẫn tiếp tục phát triển chiều cao.
“Có vẻ cao từ từ nhỉ.” Cô nói.
“Bố cũng như vậy mà.” Atsuo đáp lại.
“Nhưng sắp vượt bố rồi! Phải ăn nhiều lên đấy. Càng cao càng tốt!”
“Nhưng thế bất tiện lắm. Tối qua va đầu vào thanh giằng trên cửa đấy.”
Nói rồi cậu xoa cái đầu tóc dài phủ xuống tận mang tai.
Cậu cũng cắt tóc ở cửa hàng tóc nam mà bố cậu từng cắt. Kiểu tóc lại giống hệt Yasuo, nên chỉ cần cậu cúp mắt nhìn xuống giống như Yasuo thì cô lại cảm thấy có gì đó xao xuyến trong lòng.
Tình cảm với Atsuo mỗi ngày một nồng đượm hơn, cảm giác mớn nước đã dâng đến cổ cô.
Chỉ còn một bước nữa là chìm. Cô nghĩ về tình yêu của mình như thế.
Bị hấp dẫn cũng là đương nhiên. Atsuo có nhiều điểm giống với Yasuo. Và cũng có nhiều điểm không giống, nhưng Maho cảm thấy mình vô cùng bị cuốn hút bởi những điểm thuộc về riêng cậu. Cô là người chăm sóc, còn Atsuo là người xứng đáng được chăm sóc. Maho không hề ý thức việc đó, nhưng có vừa đủ lý do để hiểu tại sao những cử chỉ thân thương của cậu cứ làm lòng cô thắt nghẹn.
Chính vì lẽ đó, cô không phải phòng thủ, mà có thể đối diện với tình yêu thương trong lòng mình. Không phải vì yêu Yasuo nên cô cũng yêu luôn cả Atsuo, mà có lẽ cho dù gặp cậu trước, cô cũng vẫn bị say. Khát khao của cô vẫn nhất quán từ lúc mới đặt chân vào ngưỡng cửa trưởng thành. Việc cô yêu cậu đến một cách hoàn toàn tự nhiên.
Maho thích thái độ chừng mực và cách nhìn sự vật một cách tương đối của cậu. Cô thích khuôn mặt nhìn nghiêng của cậu khi đang tập trung làm gì đó. Cô thích cái đường rãnh chạy dọc thẳng tắp từ xương ức xuống bụng ấy.
Trong số các yếu tố vây quanh mối quan hệ giữa hai người, lực hấp dẫn giới luôn tác dụng, còn các yếu tố khác hầu như chỉ trở thành lực đẩy cản trở tiếp xúc giữa hai người. Maho và Atsuo cứ sống như vậy, và điều chỉnh khoảng cách theo chu kỳ, như Mặt trăng và Trái đất.
Lúc này, Atsuo đã qua tuổi thiếu niên, đang dần trở thành người lớn. Cậu ngày càng ngời sáng, lực hướng tâm trở nên mạnh hơn bao giờ hết. Maho cứ như bị hút về phía Atsuo. Giống như những gì đã làm với Yasuo trước đây, cô muốn hôn lên má, lên trán cậu. Muốn chạm vào những đường gân màu tím trên mu bàn tay cậu. Muốn luồn những ngón tay vào mái tóc dài và tận hưởng cảm giác mơn trớn dịu nhẹ.
Khi trời nóng, có lúc Atsuo gần như ở trần trong nhà. Cậu mặc độc chiếc quần xà lỏn ung dung ngồi trên ghế sô pha như một con thú đầy sức trẻ. Cậu có thân hình thon gọn, linh hoạt như linh dương sừng cao châu Phi.
Làm sao lại thon đến như vậy. Ở tuổi hai mươi sáu, những chỗ cô không hề để ý tới đã bắt đầu dày lên trông như bị bả lớp ma tít. Nhìn Atsuo ăn nhiều đến khó tin mà vẫn dễ dàng giữ được vóc dáng thon chắc, đôi lúc Maho cảm thấy có phần ghen tị.
Khi mới bắt đầu sống chung, Maho chắc chắn chiếm ưu thế. Nhìn làn da trần của Atsuo, cô chưa từng lúng túng; còn cậu lại luống cuống khi cô mặc đồ mỏng. Không biết từ khi nào mối quan hệ giữa hai người thành ra như vậy.
Atsuo luôn làm bộ không quan tâm, nhưng Maho thừa biết không phải. Maho nhiều lần thấy ánh mắt cậu đổ dồn vào làn da của cô. Khi hai người ngồi đối diện chơi domino, cô biết Atsuo đang nhìn xuyên từ chỗ xẻ trên cổ áo dệt kim của cô, thấu xuống phần căng tròn chờm ra khỏi áo lót ngực. Có lần làm mô hình thị trấn thu nhỏ (lúc này tác phẩm hai người làm chung đã vượt quá mười cái), trong khi mải làm, gấu váy xòe của cô bị lật lên làm lộ đùi, cô vừa kịp nhận ra thì thấy ánh mắt cậu đang chằm chằm vào đó.
Dù thế nào đi nữa Maho cũng vờ như không biết. Nếu biết cô nhận ra, Atsuo có lẽ sẽ xấu hổ, và bản thân cô cũng không vững trước những cơn sóng tình cảm. Cô rất kém trong việc chủ tâm tạo ra các tình huống như vậy. Cũng vì mong đợi mọi việc tự nhiên nên nhiều khi cô lại có vẻ mất tự nhiên.
Bản thân cô biết mình mong đợi điều gì, nhưng luân thường đạo lý đã kìm nén những điều đó. Giá như cậu mong muốn một cách rõ ràng, thì chắc con đê nhỏ ấy ngay lập tức sẽ vỡ tung trong cô.
Đêm mùa hè. Maho đang mặc áo hai dây vải sợi bông, với quần soóc ngắn, Atsuo ngồi bên cạnh mặc áo phông quần đùi. Áo phông giặt nhiều lần nên phần vai áo trễ xuống. Maho chăm chú nhìn cậu. Và cậu chắc cũng biết việc đó. Cả hai đều ngụy trang dưới lớp vỏ bình thản, nhưng từ các khe hở trào ra một cái gì đó giống như làn hơi nước nóng ẩm. Khắp vùng háng và bụng dưới có cảm giác căng thẳng khác thường, dòng máu chảy ở đó nhanh gấp vài lần so với mọi khi. Trống ngực dồn dập, hai má nóng bừng. Nhìn sang bên Atsuo vẫn an nhiên dán mắt vào màn hình ti vi. Bên đó cao tay hơn. Hay cậu thực sự không hề quan tâm?
Maho cảm thấy khó thở, có lẽ tại các phân tử hữu cơ ngọt ngào đang lan tỏa khắp căn phòng. Cô thấy căng thẳng khi bản thân đang hưng phấn mà cứ phải cố ghìm xuống.