Sau đó Takayuki vẫn tiếp tục tìm kiếm Hatsue.
Cậu cũng nhờ cả nơi tìm kiếm người mất tích. Nhưng hoàn toàn không có kết quả, chỉ tốn kém tiền nhiều hơn. Mấy tháng sau, vì quá thất vọng, Takayuki hủy hợp đồng. Cậu cũng nộp đơn trình báo cảnh sát nhưng vì có quá nhiều người mất tích nên họ có vẻ không nhiệt tình quan tâm giúp.
Takayuki buồn. Căn nhà không còn bóng dáng cô khiến cậu thấy đau khổ.
Cậu chỉ toàn nhớ lại những việc cỏn con thường ngày. Nghĩ cho kỹ, cuộc sống của hai người hầu như không có gì ngoài những việc cỏn con ấy. Họ chưa từng đi du lịch với nhau, cũng chưa bao giờ đi ăn ở nhà hàng sang trọng vào những ngày kỷ niệm.
Cậu chỉ nhớ những chuyện vặt vãnh xảy ra hằng ngày.
Những buổi tối cả hai ngồi bên nhau ngắm sao. Cùng nhau đi mua thức ăn tại con phố mua sắm nối dài từ ga. Phụ giúp mặc quần áo cho những chú hề hộp nhạc. Bộ phim truyền hình Hatsue yêu thích. Đầu gối rất lạnh của cô chạm vào chân cậu khi cả hai ngồi ăn bên chiếc bàn thấp. Mái tóc ướt khi cô vừa tắm xong. Cùng nhau mua áo phông tại trung tâm mua sắm thị trấn bên cạnh. Cái dáng nhìn từ phía sau khi cô tưới nước cho hoa cỏ trong vườn. Cái ngáp khẽ trước khi chìm vào giấc ngủ. Bài hát thịnh hành cô hát khi tâm trạng đang vui. Những câu “chào buổi sáng” họ trao nhau khi thức dậy. Anh về rồi à, anh ngủ ngon nhé, cảm ơn, và, xin lỗi.
Ngày tháng trôi nhanh. Hai năm, ba năm, bốn năm đã trôi qua.
Dự án kéo dài tuyến đường sắt được phê duyệt, khu nhà tập thể nằm trên tuyến đường mở rộng thuộc diện giải tỏa. Dự kiến một năm nữa công trình sẽ được thi công.
“Sắp phải tạm biệt nơi này rồi.”
Kanichi nói. Mắt phải của ông hầu như không còn nhìn thấy gì. Ông sống leo lắt dựa vào thị lực yếu ớt bên mắt trái. Từ rất lâu rồi ông không còn đi làm ở nhà máy nữa, cũng hầu như không đi ra ngoài. Chỉ có Michiko thi thoảng đến thăm là chút tiếp xúc ít ỏi của ông với thế giới bên ngoài. Ông đã quay về sống với Takayuki tại căn phòng cũ.
“Ta sẽ đi đâu nhỉ?”
Takayuki nói. Kanichi vuốt vuốt mái tóc đã bạc trắng trả lời.
“Không thể về quê được. Cha mẹ bác đã không còn nữa. Những người còn lại chẳng khác người dưng.”
“Để cháu thử đăng ký xin vào chung cư công ích của thị trấn. Không xa đây cho lắm. Nghe nói họ sẽ ưu tiên cho mình vào.”
“Tùy cháu đấy! Bác thì sống ở đâu cũng được.”
“Cháu không muốn chuyển đi xa quá!”
“À, đúng rồi nhỉ!”
“Phải ở chỗ có thể nhận ra Hatsue quay về.”
“Tất nhiên rồi,” Kanichi nói. “Phải thế chứ!”