Sau đó nửa năm họ đăng ký kết hôn.
Không lễ, không tiệc tùng. Atsuo nói phải làm gì đó, nhưng Maho có lẽ vì hơn tuổi, nên nhìn nhận tình hình một cách khách quan, cô quyết định không làm gì quá sức. Thứ nhất là tiền bạc cũng hạn hẹp (năm nay đã chi tiêu nhiều hơn so với mọi năm vì phải sửa bình nước nóng và mái nhà dột). Thứ hai Atsuo cũng có một số khó khăn. Cô nghĩ, nếu tổ chức lễ cưới, rồi gặp gỡ nhiều người có lẽ anh sẽ không thích. Hôn lễ tổ chức ở thành phố khác thì việc di chuyển đến đó thôi cũng đã là gánh nặng với Atsuo, thậm chí chỉ làm gì đó khác với ngày thường cũng dễ ảnh hưởng đến tình trạng sức khỏe của anh rồi.
Gia đình cô cũng mong muốn tổ chức lễ cưới, nhưng Maho không thay đổi quyết định.
“Nếu con lo chuyện tiền bạc thì không có vấn đề gì đâu.”
Maho mỉm cười khi nghe bố nói.
“Con cảm ơn bố. Lúc nào thực sự thấy cần thiết chắc con sẽ phải dựa vào bố.”
“Bây giờ không phải lúc cần thiết hay sao?”
Cô suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.
“Vâng, có lẽ thế ạ.”
Vậy nhưng, bà chủ cửa hàng thủ công mỹ nghệ vẫn đứng ra tổ chức một bữa tiệc ngoài trời. Tiệc nhỏ, chỉ có những người thân, không nghi lễ hình thức, mọi người mang đồ đến rồi cùng ăn dưới giàn hồng leo. Hoa hồng nở rộ, tỏa hương nồng ấm như mùi thơm nhũ hương.
“Chúng ta là một gia đình.” Bố cô nói. “Phải không Atsuo?”
“Vâng,” Atsuo trả lời.
“Nếu đã là gia đình thì con không cần phải ngại gì cả.” Bố vỗ vai Atsuo. “Lúc nào con cũng có thể dựa vào bố. Bố luôn coi Atsuo là con trai mình.”
Nói xong, bố liếc sang chỗ hai cô con gái.
“Nhà bố chỉ có con gái thôi. Có được thêm một cậu con trai bố rất vui đấy!”
“Vâng, nhà con thì lâu nay chỉ toàn đàn ông.”
Bố nghĩ một lúc rồi gật mạnh đầu.
“Có lẽ là vậy. Các quân bài đã được tráo khéo thật. K cũng như Q, hay J, đã trộn lẫn vào nhau.”
“Vâng, đúng là như vậy.” Atsuo nói. “Mọi thứ đã hòa trộn vào nhau.”
Em gái Maho luôn quan tâm hơn mức cần thiết tới anh rể. Cô nhiệt tình như thể định giành lấy anh từ chị gái mình.
“Sở thích của em khác cơ mà?”
Khi chỉ còn hai chị em, Maho hỏi thử em gái. Bạn trai của con bé thường là vận động viên điền kinh. Cậu người yêu vừa chia tay chắc là vận động viên chạy nước rút.
“Không... không hẳn là vậy.” Em gái cô nói.
“Ba mươi phần trăm là trúng đấy. Với sở thích của em. Em thích cảm giác tinh tế như thế. Cơ thể săn gọn nữa.” Cô em lè lưỡi.
“Lâu rồi không gặp, anh ấy trông đàn ông hơn hẳn, chị nhỉ. Nhờ chị đấy à?”
Maho cảm giác như đang bị hỏi về chuyện ấy nên mặt đỏ bừng.
“Việc đó...” Maho nói. “... Chị sao mà biết được. Anh ấy từ trước đã vậy rồi mà.”
Cô em nhăn mũi, phì một tiếng. Âm thanh đầy ẩn ý. Thấy thế, Maho lại càng đỏ mặt hơn.
“Mà, chị yên tâm đi!” Em cô nói. “Em không có ý gì đâu.”
“Đương nhiên rồi!”
“Vâng. Anh ấy dễ thương đến không chịu nổi. Ông anh rể yêu quý của em ấy!”
Mẹ đến giờ vẫn day dứt chuyện Maho hơn Atsuo những bảy tuổi.
“Kết hôn với người vẫn đang tuổi lớn có vấn đề gì về luật pháp không con?”
“Không vấn đề gì đâu mẹ.” Maho nói. “Bố anh ấy cũng lấy vợ ở tuổi này đấy.”
“Thì vậy, nhưng...”
May là mẹ kìm lại không nói ra việc bố và mẹ Atsuo đã chia tay.
“Tôi cũng hơn tuổi ông nhà tôi đấy.”
Mọi người đều nhìn bà chủ cửa hàng khi bà đột nhiên thốt lên.
“Tôi hơn ông nhà tôi năm tuổi. Cuộc sống vợ chồng diễn ra tốt đẹp cả. Ông ấy đi công tác ở Đông Nam Á suốt, nhưng cuối năm nào ông ấy cũng về nhà đều đặn.
“Như con chim di cư trung thành và kiên định,” bà nói. “Ngược với chim yến, ông ấy bay từ đất nước phương Nam trở về khi trời trở lạnh.”
“Đúng như vậy!” Bố cô gật mạnh đầu.
“Nhiều cặp vợ chồng hòa hợp ở chỗ do người vợ hơn tuổi. Cái chính là sự kết hợp. Giống như một phép cộng cho kết quả tròn trịa. Ví như phép cộng hai số nguyên tố 3 và 7.”
Atsuo cười có vẻ thích thú, trong khi mặt mẹ cô lại ỉu xiu. Chuyện liên quan đến các con số thì đúng là sở trường của bố cô.
“Bên nào là 3, bên nào là 7 cũng được. Có cả những cặp vợ chồng 5 và 3 ấy chứ. Cái gì cũng có thể tồn tại.”
“Nhà mình thì là gì?” Mẹ cô hỏi.
“À, phải rồi, là gì nhỉ...” Bố xoa xoa má rồi nói. “Anh là 1, Etsuko là 12 thì thế nào?”
“Sao lại nửa chừng xuân như vậy?”
“Ừ thì... nhưng không hẳn là số xấu đâu.”
“Như trong blackjack,” Atsuo ngồi cạnh Maho lẩm bẩm. “À, đúng rồi. Cặp bài Át và Đầm?”
Maho nhìn sang Atsuo, anh vừa mỉm cười vừa gật gật đầu.
À... a... cô nghĩ. Người ngồi cạnh bây giờ là chồng mình. Mình đã trở thành vợ của người này rồi.
Cảm xúc trào dâng trong cô giờ đây hơn cả niềm hạnh phúc mãn nguyện, có gì đó vô cùng nghiêm túc.
Cô khẽ nắm tay anh dưới gầm bàn. Vẻ mặt không thay đổi (vẫn mỉm cười), anh nắm chặt tay cô.
Tối hôm đó, Atsuo đã ngủ, nhưng cô vẫn còn thao thức. Rời phòng ngủ của mình (sau khi cưới vẫn phòng ai nấy ngủ. Không thay đổi môi trường. Đó là mong muốn từ hai phía), đi qua hành lang, cô bước vào phòng khách. Bật chiếc đèn ánh sáng cam dìu dịu, cô ngồi xuống sô pha. Trên tay cô là kính của Yasuo. Cái anh đeo trước khi mắt tăng số phải thay cái mới. Hình bát giác. Khung mắt kính gồm tám cạnh đều nhau. Anh đã từng nói mỗi lần thay kính, anh đều chọn kiểu này.
Sau này già chắc có lẽ kính lão cũng đặt hình bát giác đều nhỉ.
Cô thử đeo kính của Yasuo. Cô không bị cận, nên thế giới qua mắt kính trông to và dị dạng.
Anh Yasuo...
Em không được ở bên anh, nhưng bây giờ em đã kết hôn với Atsuo rồi. Người con trai duy nhất của anh. Anh này, có phải tất cả đã được an bài không?
Rưng rưng nước mắt, cô thở dài một tiếng. Mắt nhòa đi, cô tháo kính ra, lấy đầu ngón tay dụi nhẹ mi.
Đeo kính thật bất tiện, cô nghĩ. Không thể dễ dàng lau nước mắt được. Trông em thế nào qua cặp mắt kính dày cộp này hả anh?
Cô thở ra một hơi dài, ngửa đầu ra sau. Có thể nghe âm thanh mái tóc dài buông xuống cọ khẽ vào lưng ghế. Những ngôi nhà màu trắng hiện lên trong mắt cô. Đảo Malta. Mô hình thu nhỏ Yasuo làm bằng đất sét giấy. Cô xoay người lại, quỳ trên sô pha. Một lớp bụi mỏng phủ lên đảo (dù có lau chùi đến mấy cũng không thể làm sạch hoàn toàn bụi trong phòng). Cô thổi phù một cái, ngón tay di lên các nóc nhà. Cô chợt nhớ ra, với tay vặn dây cót. Âm thanh phát ra to hơn cô tưởng.
Maho nhìn xung quanh, cô tìm thấy vài viên thủy tinh, thả vào đĩa nạp đằng sau thị trấn. Nâng thanh cầm. Nguyên lý lực đòn bẩy làm cửa mở, các viên thủy tinh bắt đầu lăn. Thị trấn bỗng chốc trở nên sống động.
Ba phút, cô nghĩ.
Chỉ ba phút nhộn nhịp ngắn ngủi.
Nhưng, đời người dường như cũng vậy. Các hành tinh cũng thế. Vũ trụ này (cho dù có hình thù gì) cũng không tránh khỏi cái kết. Một khi bắt đầu thì sẽ có kết thúc. Đó là quy luật. Biết là buồn, nhưng...
“Em không ngủ được à?”
Quay lại phía có tiếng nói, cô thấy Atsuo đang đứng ở khoảng không giữa phòng khách và phòng ăn. Anh mặc bộ đồ ngủ vải bông kẻ sọc màu xanh da trời nhạt. Gấu tay và áo đã ngắn từ bao giờ.
“Vâng, có lẽ nhiều cảm xúc quá.”
“Ngày đặc biệt mà.”
“Dạ.”
Anh đi đến gần rồi cũng quỳ xuống sô pha giống Maho.
“Đảo Malta.”
“Vâng.”
“Đã lâu rồi... Cái này anh làm cùng bố năm mười ba tuổi.”
“Mười ba...”
“Sau khi mẹ bỏ đi. Lúc đó nhà buồn lắm...”
“Vâng...”
“Bố cũng rất buồn. Suốt ngày âu sầu, ủ rũ. Có lẽ làm mô hình này giúp bố khuây khỏa tâm trạng. Để không còn thời gian rảnh rỗi, không khoảng trống nào nghĩ ngợi nữa.”
“Vâng...”
“Bố anh...” Atsuo nói. “... Anh nghĩ bố rất mừng khi gặp được Maho.”
“Thế ạ? Em chưa nghe chuyện đó bao giờ.”
“Ừ. Bố không nói.”
“Anh kể đi!”
Nghe Maho nói, Atsuo gật nhẹ đầu. “Ừ.”
Anh im lặng một lúc như để suy nghĩ, rồi khe khẽ kể. Đầu ngón tay lần theo con đường trên đảo.
“Ban đầu... bố chỉ nói có một cô gái rất dễ thương.”
“Thật không?”
“Thật mà. Bố bảo rất hay nhìn thấy. Ở quầy thực phẩm dưới tầng hầm. Cô gái có vẻ chững chạc. Người thon gầy, tóc dài, da trắng.”
“Ừm... rồi sao nữa?”
“Lúc nào cũng mua bánh donut.”
“Ôi...”
Anh ấy để ý cả những thứ đó. Maho cảm thấy kỳ lạ.
Yasuo đã quan sát mình. Cô không hề nhận ra ánh mắt đó, lúc ấy cô đang tỉnh mà, tại sao một người quan trọng đến vậy mà cô không hề nhận ra chứ?
“Rồi, một ngày...” anh tiếp tục, “... thấy mặt bố buồn thiu, anh hỏi thì bố nói, bố không nói được gì. Cơ hội để nói chuyện, vậy mà... Cô gái ấy ở rất gần, nên bố giật mình, rồi hấp tấp bỏ chạy về nhà...”
Phải rồi, ngày hôm đó. Maho hiểu ra ngay.
Hình ảnh anh ấy sững người giống dáng chim cánh cụt.
Atsuo cười khúc khích.
“Về điểm ấy bố anh thực sự kém phải không?”
“Anh cũng vậy mà!”
“Ừ, đúng là vậy nhưng... Anh cũng có lần thấy em rồi đấy,” anh tiếp tục.
“Thấy Maho, vì có lần anh cùng bố đến quầy thực phẩm.”
“Vậy ư?”
“Ừ,” anh gật đầu.
“Cô gái đó, bố chỉ cho anh, rồi bố hỏi con thấy thế nào?”
“Ôi... vậy hả? Thế anh nghĩ thế nào?”
“Ừm, xem nào...”
Atsuo nhìn bâng quơ, rồi mỉm cười. “A... a... đúng thế thật, anh nghĩ.”
“Đúng thế là sao?”
“Đúng như bố nghĩ. Dễ thương. Thon gầy, tóc dài, da trắng.”
“Thế à...”
Maho thầm vui. Lần đầu tiên cô được Atsuo khen dễ thương. Các phần nhỏ như quần áo, trang sức, hay mắt, tai... có lần được khen rồi, nhưng chưa bao giờ được anh khen tổng thể như thế này. Lòng cô lâng lâng, hai má nóng ran.
“Em ấy...”
“Sao?...”
“Trước khi được bố con anh khen thì em chỉ được khen là dễ thương có ba lần thôi.”
“Vậy tất cả là năm nhỉ?”
“Đúng là vậy nhưng... thế nghĩa là em thực sự dễ thương đúng không?”
“Không phải thế hay sao? Maho dễ thương lắm. Theo tiêu chuẩn của Atsuo.”
“Vâng... Anh còn muốn nói gì với em nữa không?”
“Ừ... ứm...?”
“Ngoài dễ thương ra?” Từ đó bắt đầu bằng chữ Y ấy, cô thầm nghĩ.
Anh nghĩ một lúc. Khuôn mặt Atsuo sát ngay bên cô. Anh chớp chớp mắt. Hàng mi như sắp phát ra tiếng động. Nhưng thực tế cái mà cô nghe thấy chỉ là tiếng thở qua mũi.
“Ngoài ra thì không có gì nữa đâu.”
“Không còn gì nữa ư?”
“Ừ.” Anh khẳng định.
“A... phải rồi...”
Cả hai bố con đều biết giữ mồm giữ miệng nhỉ. Nói ra điều đó sợ cả thế giới sẽ sụp đổ chắc?
“À... nhưng mà này...”
“Gì cơ?” Lòng cô bỗng xốn xang.
“Bố anh có lần nói.”
“Yasuo?”
“Ừ.”
“Bố anh nói gì cơ?”
“Khi bố quyết định kết hôn với Maho...”
“Vâng.”
“Bố nói muốn làm cho em hạnh phúc.”
Cô bất giác rưng rưng nước mắt, không nói được nên lời.
“Anh cũng nghĩ thế.”
“... Vâng...”
“Anh bị hạn chế nhiều hơn bố, cho nên không thể hứa chắc chắn với em được. Nhưng anh cầu mong như vậy.”
“... Vâng...”
“Mong cho em luôn được hạnh phúc...
“Còn điều này nữa,” bỗng nhiên anh nhấn mạnh. “Điều này thì anh có thể hứa!”
Chống tay vào lưng ghế, anh ưỡn ngực nói:
“Chắc chắn... anh sẽ không bao giờ rời xa em. Chừng nào em còn mong muốn, anh sẽ luôn ở bên em, mãi mãi...”
Cô muốn mỉm cười. Muốn nói cảm ơn anh. Nhưng cô không làm được. Cô ôm lấy eo anh, nép sát vào ngực anh.
“Xin anh,” cô nói. “Hãy sống... Em chỉ mong như vậy. Em muốn anh sống. Anh sống với em đã đủ cho em hạnh phúc rồi. Anh hãy sống lâu hơn bố anh, hãy cho em thấy anh cười thật nhiều.”
“Không sao đâu em,” anh nói. “Bọn anh thuộc dòng họ sống lâu, bố anh vẫn nói vậy mà.”
Phải rồi nhỉ, cô nói như thì thầm, làn môi trong giây lát ấm lên nhờ hơi thở của chính mình.
Atsuo xoay hẳn người lại, ôm chặt lấy cô. Anh hôn lên đỉnh đầu, thái dương và mí mắt ươn ướt của cô. Cô ngẩng lên, mũi anh khẽ chạm vào má cô. Hai môi chạm nhau, có vị mặn của nước mắt.
“Anh...” lời nói quyện trong hơi thở.
Bên cạnh họ, viên thủy tinh bắt đầu chuyển động lăn nghiêng theo sườn đồi phát ra nhịp điệu gì đó, âm thanh lách cách rất đanh.