Bàn Tay Cho Em

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
•••

❊ ❊ ❊

Khi Takayuki lên cấp hai, Kanichi thi lấy bằng lái ô tô. Vì công việc rất cần phải có bằng này. Tất nhiên là họ không dư dả tiền để mua ô tô nhưng có thể mượn xe tải nhẹ của nhà máy. Cuối tuần Kanichi lại chở bọn trẻ và kính viễn vọng trên xe đi về vùng đồi núi phía Bắc để quan sát thiên thể.

“Ngôi làng bác và Michiko sinh ra không như thế này.”

Kanichi nói với bọn trẻ.

“Các cháu có biết từ ‘mưa sao băng’ không? Quang cảnh cũng như vậy đẩy. Sao băng bay rào rạt trên đầu.”

“Như mưa rào ấy ạ?”

“Đúng thế, như mưa sao vậy.”

Ba người lên trên đỉnh đồi, cuộn tròn trong chăn và chờ sao lên.

Thời điểm này Takayuki bắt đầu ý thức Hatsue là người khác giới. Thời thơ ấu kết thúc. Đợt hoóc môn xối xả thứ hai đang dần tô điểm thêm cho cơ thể chưa hề nảy nở.

Dưới chăn, đùi của hai đứa khẽ cọ vào nhau. Hơi ấm truyền xuyên qua lớp vải. Takayuki cảm thấy tim đập nhanh kỳ lạ. Không hề khó chịu. Ngược lại có gì đó thinh thích nữa. Vậy nhưng cũng có chút gì áy náy. Thật là một cảm xúc chưa từng nếm trải bao giờ.

Takayuki cảm thấy khó thở, cậu đứng lên một mình.

“Có chuyện gì thế?”

Kanichi hỏi.

“Không ạ.” Takayuki trả lồi. “Không có gì đâu ạ. Chỉ là vì cháu không thể ngồi yên.”

Hatsue ngước lên nhìn cậu, vẫn lặng yên như mọi khi. Chỉ nhìn vào đôi mắt đó Takayuki đã cảm thấy như một vết cứa xước ngang qua lồng ngực.

Tại sao lại thế nhỉ?

Takayuki vừa muốn cười, lại vừa muốn khóc.

“Taka-chan.” Hatsue gọi.

“Gì cơ?”

Hatsue làm điệu bộ rụt cổ rồi nói “Em lạnh!”

“A, à... ừ.”

Takayuki lại quay về bên Hatsue. Chui vào trong chăn, xích lại gần cô bé.

“Thế này có đỡ hơn không?”

“Có, cảm ơn anh!”

Takayuki khẽ rùng mình.

“Anh lạnh à?”

Hatsue hỏi.

“Ừ, hơi lạnh!”

Takayuki nói.

“Chắc lúc đứng lên anh bị lạnh.”

Khi Hatsue lên cấp hai, Kanichi dành một gian khoảng năm mét vuông ở góc trong cho cô bé. Hai người đàn ông ngủ ở ngoài phòng khách rộng hơn bảy mét vuông. Hai đứa trẻ học ở chiếc bàn thấp chân vẫn dùng làm bàn ăn. Trước đây gian phòng năm mét này được dùng làm nhà kho. Ở đó chứa rất nhiều đồ đạc linh tinh, khi dọn lại họ đã bỏ đi một nửa. Kanichi ngắm những bộ quần áo lấy ra từ đó và xuýt xoa tiếc nhớ.

“Ôi, đây là cái váy Hatsue đã mặc khi về nhà ta lần đầu tiên. Nó nhỏ thế này cơ à! Còn cái này là quần đùi của Taka. Cháu mặc năm mấy tuổi ấy nhỉ?”

Lần giở túi quần, nắp bình sữa hiện ra. Kanichi đưa mũi vào ngửi rồi lập tức né ra.

“Hôi quá! Bác nhớ rồi, lúc gần vào lớp 1 Taka có thú vui sưu tập mấy cái nắp này.”

“Cái ấy hôi thật. Phải đến nghìn cái ấy. Nhẽ ra phải rửa sạch rồi mới cất đi mới phải.”

“Hồi ấy mùi hôi nồng khắp phòng. Chẳng hiểu cháu thấy vui thú gì ở cái trò sưu tầm ấy.”

Được Kanichi đưa cho cái nắp bình sữa, Takayuki cẩn trọng ghé mũi vào ngửi.

“Đúng rồi, đúng cái mùi này.”

“Thế những cái nắp anh thu thập được đi đâu hết rồi?”

Hatsue hỏi.

“Anh vứt rồi. Chẳng còn cách nào khác. Hồi ấy anh buồn lắm.”

“Giữ bộ quần áo này lại nhé!” Kanichi nói. “Chúng đều là những kỷ vật. Không thể vứt được đâu. Chúng không giống mấy cái nắp bình sữa mà.”

ị Hoa Khương Quỳnh Anh —★— Bàn tay cho em ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du . Xù Kute Xuất bản: NXB Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.