Cái mang anh đi chính là lá thư bằng tiếng Anh của tay nhà báo người Hung đó.
Akane bị bệnh khả nặng. Cô ấy sốt cao không hạ được, do bệnh dịch trong vùng. Anh có thể đến thăm cô ấy được không?
Chính vì thế mà anh đă phải mua vé khẩn cấp, rồi bay đi châu Âu.
“Anh đi nhé!” Yasuo chào cô.
Mặt anh trắng bệch, trán đẫm mồ hôi. Đây là lần đầu anh đi máy bay. “Anh sẽ uống thuốc ngủ. Ngủ say đến mấy thú dữ cũng không tấn công đâu nhỉ.”
Anh nói vậy với nụ cười gượng gạo.
“Anh đi nhé! Nhớ đi cẩn thận nghe anh.”
Cố gắng không hôn anh, cô chỉ di nhẹ đầu ngón tay mình lên các tĩnh mạch trên mu bàn tay Yasuo.
Thế rồi, lời dặn đó trở thành lời nói cuối cùng giữa cô và anh.
Đúng là chẳng có con thú dữ nào cả. Thế nhưng, máy bay đến giữa đại dương thì động cơ gặp trục trặc, một trăm hai mươi bảy hành khách trên máy bay, cùng toàn bộ phi hành đoàn đã chìm sâu dưới đáy đại dương tối đen hơn cả rừng đêm. Tìm kiếm trong vô vọng, chẳng thể phát hiện được gì. Một mảnh giấy nhỏ nổi lềnh bềnh trên sóng nước được tìm thấy, nhưng cái đó ai biết được có phải là của hành khách trên máy bay không. Mảnh giấy nhỏ chỉ ghi hai chữ bằng mực bút bi: “Yêu em”.
Khi nhận được tin, Maho khóc ướt đẫm cả ngực áo. Bông hoa xanh màu thiên thanh in trên đó chuyển thành màu xanh nhợt.
Yasuo, anh nói dối em.
Vừa khóc, trong lòng cô tiếp tục đổ lỗi cho Yasuo.
Chẳng phải anh đã nói bọn anh sẽ sống lâu sao. Em đã vô cùng hạnh phúc. Hạnh phúc như được anh nói lời yêu. Vậy mà, tại sao...
Trước ngày Yasuo lên đường đi châu Âu, hai người đã ngủ với nhau lần đầu tiên. Anh mạnh mẽ hơn Maho tưởng rất nhiều, và rất bền nữa. Anh tràn đầy sinh lực như một cậu thiếu niên mười bốn tuổi, và cũng vụng về, lóng ngóng như cậu thiếu niên mười bốn. Khác hẳn với những gì Maho tưởng tượng ở người đàn ông ba mươi tám. Thế gian này, cô nghĩ, thật ra có rất nhiều điều không thể biết được nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài.
“Cho dù có làm chuyện ấy bao nhiêu lần đi nữa anh vẫn có cảm giác như lần đầu.” Anh nói. “Có phải do trí nhớ anh có vấn đề không nhỉ? Lần cuối cùng anh làm chuyện này cách đây đã hơn năm năm.”
“Em là lần đầu.”
Anh gật đầu rồi đặt tay lên trán Maho. “Em đau phải không?”
Cô lo cái chỗ thấm ra trên ga trải giường hơn là việc đó. Xong mình phải giặt mới được...
“Đàn ông đều như vậy hả anh?” Cô hỏi.
“Như vậy là sao?”
“Đã sáu tiếng rồi đấy anh.”
Hai người lên giường từ trước buổi trưa, giờ đã đến lúc Atsuo chuẩn bị đi làm về.
“Anh không biết người khác thế nào, nhưng,” anh nói. “Anh là trường phái rùa mà. Típ bền dai đấy em.”
Cô thở một hơi thật dài để anh nghe thấy. Yasuo cười nhưng ánh mắt anh lại đổ vào bầu ngực đang lộ ra của cô. Thiệt tình, cô nghĩ, con người này ra trò thật đấy.
Dẫu vậy nhưng tình dục vẫn chỉ là sắc dục. Nó rất đỗi bình thường. Tuy thời gian làm tình có dài hơn một chút, nhưng nếu nghĩ đến việc anh bao năm nay khát khao chờ đợi thì cũng đâu có gì quá. Điều đặc biệt là lần quan hệ đầu tiên cũng là lần cuối cùng. Ít lâu sau, cô lại được trải nghiệm, hòa cơ thể mình làm một với con trai anh.
Lúc đó cả hai đã hứa hẹn sẽ làm đám cưới. “Em thấy mình đã sẵn sàng chưa?” Yasuo hỏi, Maho gật đầu. Cô có một nhà thờ nhiều kỷ niệm, và nếu có thể cô muốn làm đám cưới ở đó.
“Kỷ niệm?” Anh hỏi.
“Hồi nhỏ, em đã theo học ở trường đạo.” Cô nói.
“Em chuyển hẳn tới thành phố này lúc tám tuổi nên nghỉ từ đó. Vị mục sư ở đó rất hiền.”
“Thế à?”
“Vâng. Mục sư rất tốt với em. Ở đó có hộp quyên góp tiền, em luôn bỏ tiền đồ chơi của ngân hàng trẻ con vào đấy. Thế mà mục sư lần nào cũng nói ‘Cảm ơn con’.”
Yasuo cười ngặt nghẽo, người rung bần bật truyền sang cả Maho.
“Được rồi. Vậy thì một ngày không xa chúng ta sẽ làm lễ cưới ở nhà thờ đó.”
“Thật chứ?”
“Thật.” Yasuo gật đầu, mỉm cười.
Hạnh phúc dâng tràn, Maho nép chặt vào anh. “Em thấy hạnh phúc quá!”
Rồi cô bật thốt lên: “Em yêu anh, Yasuo!”
“Ừ!” Yasuo nói. “Cảm ơn em!”
Đó không phải là lời cô mong đợi.
“Rồi sao nữa...?” Cô hỏi thử.
“Sao nữa gì cơ?”
“Không... không có gì.”
Maho bỗng thấy ngượng ngùng. Cô tựa trán mình vào ngực Yasuo, giấu mặt vào đó.
“Sao hả em?” Yasuo hỏi cô lần nữa.
Maho im lặng, dụi dụi đầu trên ngực anh.
Cô nghĩ một ngày nào đó. Gần thôi. Từ giờ tới lúc đó cho em gửi gắm nơi anh.
Thế nhưng... ngày đó chẳng bao giờ đến nữa.