Bàn Tay Cho Em

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
•••

❊ ❊ ❊

Bức thư ấy được gửi đến một tuần trước khi khu nhà tập thể bị giải tỏa. Thư từ đôi vợ chồng nhà bên đã dọn về quê. Trong gói đồ được gửi hỏa tốc có một cuốn tạp chí thiên văn và một lá thư. Kanichi và Takayuki ngồi đọc thư của người hàng xóm cũ quanh đống hành lý ngổn ngang chuẩn bị chuyển đi.

“Có thể...” Người chồng viết.

“Có thể tôi đã tìm được Hatsue. Có thể cô bé đang ở đó.

“Thung lũng hoàng hôn.

Là một thung lũng rất kỳ quái. Lời đồn về nó đã lan rộng từ khoảng chục năm trước. Tôi đã nhượng lại cho người bạn một chiếc kính viễn vọng tự chế, anh ta cho tôi biết về thung lũng này.”

“Đó là nơi thế nào?”

Kanichi hỏi.

“Bác đợi một chút. Cháu sẽ đọc đầy đủ.”

“Ngôi làng giữa thung lũng trở thành một cộng đồng nhỏ của những con người từ khắp nơi trôi dạt tới. Nghe nói vốn đó là một ngôi làng bỏ hoang. Dần dà những con người bị tổn thương tụ tập về đó. Hầu hết họ là những con người sinh ra với trái tim mỏng manh, quá nhạy cảm nên không biết sống sao cho phù hợp với thế giới này. Hơn thế nữa... thật ra đây là điểm liên quan lớn đến bản chất của thung lũng này, có những người mang theo những căn bệnh nan y, và gia đình họ nữa.”

“Bệnh tật ư? Thế là thế nào?”

“Cháu cũng không hiểu.”

“Ở thung lũng này, thời gian trôi rất chậm. Theo đúng nghĩa đen của nó.”

Hai người nhìn nhau. Kanichi lộ rõ vẻ khó hiểu. Takayuki đọc tiếp.

“Không ai rõ nguyên nhân. Mà cũng chưa có điều tra quan sát nào được thực hiện tử tế. Vì đây là đất tư nhân nên không phải ai cũng vào được. Cửa chỉ mở cho những người được phép. Những người ngoài cộng đồng ấy chỉ còn cách nhìn xuống thung lũng từ đỉnh núi cách đó khoảng một ki lô mét. Chiếc kính viễn vọng tôi nhượng lại sẽ được dùng vào việc quan sát đó. Thực tế tôi cũng đã đến xem. Người ta nói rằng tác dụng của thời gian trôi nói trên mở rộng theo hình cầu bắt đầu từ rìa phía Bắc của ngôi làng, càng xa tâm hiệu quả càng giảm đi. Hãy hình dung nó giống như một quả cầu có đường kính khoảng hai ki lô mét vậy. Tác dụng khi đến đường viền hầu như bằng không. Thế nhưng ở trung tâm quả cầu, thời gian ở trong trạng thái được kéo dài đến kinh ngạc. Gần điểm trung tâm đó...”

Từ giữa các trang cuốn tạp chí thiên văn Kanichi đang cầm trong tay rơi ra một tấm ảnh.

Ảnh chụp một người con gái. Cô che tay lên ngang lông mày, ngước nhìn bầu trời. Phía sau lưng cô có lẽ là một hồ nước.

Hatsue.

Rất giống. Nước ảnh không nét lắm nên không thể nhìn rõ được nhưng người phụ nữ ấy có tất cả các đặc điểm của cô.

Takayuki thấy rõ trống ngực mình đang đập dồn dập. Tay cầm lá thư của cậu khẽ run rẩy.

“Trong một số cũ tạp chí thiên văn tôi mua có bài viết về thung lũng này. Tôi gửi kèm ở đây. Bài viết rất nhỏ nên tôi đã bỏ qua nhưng chắc chắn Hatsue đã đọc. Vì tôi nhớ có lần thấy con bé đọc tạp chí với vẻ mặt rất suy tư. Dù cảm thấy hơi kỳ lạ nhưng thậm chí ngay cả trong mơ tôi cũng không nghĩ lại dẫn đến kết cục này. Xin lỗi cháu nhiều!”

“Kan-chan.” Takayuki nói.

Ông nhìn đăm đám vào mặt thằng cháu.

“Chắc chắn là...”

“Ừ, đúng vậy.” Kanichi nói. “Chắc chắn đó là Hatsue.”

ị Hoa Khương Quỳnh Anh —★— Bàn tay cho em ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du . Xù Kute Xuất bản: NXB Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.