Maho rời mắt khỏi trang sách, nhìn sang Atsuo đang miệt mài với bút vẽ. Thân hình như hòa làm một với cái bàn gấp nhỏ hình tròn. Tấm gỗ dán làm mặt bàn trông như thể cây nấm linh chi khổng lồ mọc ra từ bụng cậu. Cứ mỗi lần Atsuo khẽ đung đưa người thì cái bàn cũng chuyển động theo. Có khó vẽ không nhỉ, Maho nghĩ. Nhưng trông không có vẻ gì là vậy. Atsuo có tật cứ mỗi khi tập trung làm gì thì môi lại dẩu ra, từ kẽ hở phát ra những âm thanh vô nghĩa.
Cô đã quen với hình ảnh này. Năm năm nay, cô lúc nào cũng nhìn thấy nó. Mà, có lẽ đã từ trước đó rồi. Không phải chính xác là hình ảnh ấy, mà là từ khi bố Atsuo có mặt bên cạnh cô.